1981 1.3

Các bạn nghĩ nhiệm vụ này dễ làm lắm sao? Tạm chưa nói việc dạy dỗ một đứa bé vất vả chừng nào, trách nhiệm nặng nề ra sao, chỉ riêng việc phải quay về đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước, đó đã không phải là một sự gian khổ mà người bình thường có thể chịu được rồi.

Thời đó, ở nông thôn hình như còn chưa có điện, nhà vệ sinh thì chắc đều là hầm cầu, ngay đến việc mua cái kẹp tóc cũng cần có tem phiếu, mọi người còn chẳng có cơm mà ăn… Nếu tôi nhớ không nhầm, gã Kim Minh Viễn đó sinh ra ở vùng nông thôn miền Bắc, một cô gái miền Nam như tôi làm sao có thể chịu nổi cuộc sống mỗi ngày phải ăn bánh bao không nhân chứ? Mà nói không chừng còn chẳng có bánh bao mà ăn ấy chứ[1].

Tôi đương nhiên là không chịu rồi… Tuy biết lão Chương đã tìm đến tôi như vậy, muốn từ chối cũng chẳng từ chối được, nhưng tốt xấu gì cũng phải ra vẻ một chút, như vậy sẽ có thể tranh thủ vòi được nhiều lợi ích hơn về cho bản thân.

“Bất kể thế nào, tiền nhất định phải nhiều.” Tôi bắt đầu vạch từng ngón tay ra tính toán cho lão già đó nghe: “Cụ cũng nhìn thấy rồi đấy, cháu là thân con gái chân yếu tay mềm, mấy công việc như bưng bê khuân vác chắc chắn là không làm nổi. Chắc cụ không định bắt cháu quay về làm ruộng để nuôi sống cái gã kia đấy chứ, như thế nói không chừng cả hai người bọn cháu đều chết đói mất. Còn nữa, cháu nghe nói chỗ các cụ còn có cái loại pháp bảo gì đó có thể cất giấu đồ vật bên trong…”

Lão Chương nghe tới đây liền lập tức ngắt lời tôi: “Cái con nhóc này chỉ ăn nói linh tinh thôi, làm gì có cái thứ pháp bảo nào như vậy chứ.” Nói xong còn ngoảnh mặt qua hướng khác, dáng vẻ như đang chột dạ.

Tôi khẽ hừ một tiếng, giọng coi thường: “Thôi đi cụ ơi, bây giờ bên ngoài có ai mà không biết bản lĩnh của các cụ chứ? Không phải là còn có loại không gian di động có thể trồng cây bên trong nữa sao, còn cả loại nước thần tiên gì mà uống vào có thể làm đẹp và kéo dài tuổi thọ ấy. Cụ hãy lấy hết ra đây xem nào, cháu cũng không cần cả đâu, nhưng ít nhất cũng phải cho cháu được mở rộng tầm mắt một chút chứ!”

Lão Chương tức tối nói: “Cô đừng có mà nằm mơ nữa đi, nếu thật sự có những pháp bảo như thế, đám yêu quái kia còn cần phải tu luyện nữa hay sao? Cái gì mà không gian di động có thể trồng cây, cô không biết như thế là trái với quy luật tự nhiên à?”

Ngay đến thần tiên cũng xuất hiện rồi, còn lôi quy luật tự nhiên ra đây làm gì nữa chứ?

Thấy tôi tỏ ra kiên quyết, lão Chương rốt cuộc đành nhượng bộ, hậm hực làu bàu: “Bảo bối có thể cất giấu đồ vật thì cả Thiên Đình cũng chỉ có vài cái thôi, vị tiểu thiếu gia đó hình như cũng có một cái. Dù sao thì cô cũng làm việc cho cậu ta, đợi tôi về xin với cấp trên, rồi sẽ mang cái thứ đó đến cho cô tạm thời sử dụng.”

Sau đó lão ta lại nói ra một loạt những phép tắc quy củ gì đó, mãi đến lúc tôi đã phải ngáp ngắn, ngáp dài, lão mới chịu rời đi.

Một lúc sau, lão ta lại đi vào với một món đồ vuông vức được gói lại bằng giấy báo, vừa mở tờ báo ra vừa cất tiếng than phiền: “Cả một khu nhà to bự thế này, vậy mà ngay đến viên gạch cũng không tìm được, cái này phải dỡ từ bồn hoa bên ngoài kia mới có được đấy.”

Thứ được bọc trong tờ giấy báo là một viên gạch vàng rất lớn, kích thước và những đường nét hoa văn trên đó đều có vẻ quen mắt vô cùng. Việc lão già này có thể biến gạch thành vàng thì tôi đã biết từ lâu, vì vậy bèn bật cười trêu chọc: “Trong cái nhà này thứ nào mà chẳng được, cụ cứ nhất quyết đòi ra ngoài tìm làm gì? Cụ nhìn cái bàn hay cái tủ quần áo này xem, có gì mà không được chứ?” Đương nhiên, mấu chốt là mấy thứ đó đều to hơn viên gạch này rất nhiều.

Lão Chương không thèm để ý đến tôi, vứt viên gạch vàng lên bàn, nói một câu: “Sáng mai tôi sẽ đưa đồ đến.” Sau đó thì biến mất chẳng còn chút tăm tích nào.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi nhìn thấy thứ đồ mà lão Chương đưa đến ở ngay trên gối của mình. Đó là một chiếc nhẫn ngọc xanh biếc, vừa nhìn đã biết là đồ đắt tiền. Tôi thử đeo nó vào ngón tay cái, nhưng quả thực là vướng víu vô cùng, đành mở ngăn kéo ra tìm một sợi dây mảnh màu đỏ, rồi xỏ qua chiếc nhẫn và đeo lên cổ như dây chuyền.

Thứ đồ này thực sự rất dễ dùng, chỉ cần tập trung tinh thần một chút là có thể cảm nhận được một không gian rộng lớn bên trong, cũng không thể nói rõ là nó rộng đến chừng nào, dù sao thì bên trong đó rất trống trải, chẳng có thứ gì hết. Tôi nhìn chằm chằm vào cái chăn trên giường, cái chăn lập tức biến mất, rồi sau đó là giường, bàn, ghế… Úi, phải làm sao mới có thể bỏ chúng ra lại được nhỉ?!

Tôi vội gọi điện thoại cho lão Chương, hỏi han tỉ mỉ về cách sử dụng chiếc nhẫn, sau đó dùng một tờ báo cũ gói viên gạch vàng kia lại, rồi lục lọi trong tủ suốt một hồi lâu, tìm một chiếc ba lô du lịch cũ nát nhất, nhét viên gạch vàng vào trong, và chạy thẳng đến cửa hàng vàng bạc đá quý. Loáng cái, viên gạch vàng đã được đổi thành tiền mặt.

Lão Chương nói sẽ đưa tôi về năm 1981, khi Kim Minh Viễn mới ba tuổi. Tình hình thời đó thế nào tôi quả thực khó mà biết rõ, nhưng các bậc tiền bối, cha anh đã nói rồi, có đề phòng trước sẽ tránh được tai vạ, chỉ cần tôi chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, đến lúc đó gặp phải chuyện gì cũng không sợ.

Vừa khéo gặp dịp Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, tôi nói với mọi người trong nhà là mình ra ngoài du lịch, nhưng thực tế là cả ngày đều lượn lờ khắp nơi để đi mua hàng.

Những thứ như gạo, bột mì, dầu thực vật tôi đều mua trực tiếp từ xưởng chế biến, mỗi lần một xe.

Những thứ như quần, áo, mũ, tất, giày, dép của trẻ con cũng cần phải chuẩn bị đủ, từ ba tuổi đến mười tám tuổi, mỗi mùa vài bộ, lại còn cả đồ dùng của tôi nữa… Lớn thì như chăn, ga, gối, đệm, nhỏ thì như xà phòng, khăn mặt, dầu gội đầu, còn cả kẹp tóc và bấm móng tay, rồi thì giấy tờ giả, giấy giới thiệu giả… Về sau, tôi liền đi tìm một cậu chuyên khắc dấu giả, bảo cậu ta khắc cho mình mười mấy con dấu, nói là dùng cho việc quay phim, cũng không biết cậu ta có tin không nữa.

Những thứ hàng hóa này thực ra đều là chuyện nhỏ, chỉ cần có tiền là có thể mua được, phiền phức nhất là tìm mua tiền cũ.

Dù sao thì tôi cũng không thể mang loại tiền được in vào năm 2010 để quay về thời điểm đó mua đồ được, ít nhất cũng phải dùng loại tiền sản xuất năm 1980. Vì chuyện này tôi đã phải nhờ cậy đến anh họ mình, rồi một người bạn ở cục Cảnh sát của anh đã giúp tôi tìm được một người buôn tiền cũ. Tôi mua luôn hơn hai ngàn đồng loại tiền được sản xuất vào năm tám mươi, toàn bộ đều là những đồng Đại đoàn kết[2].

Mất ba ngày tôi mới tạm coi như chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, sau đó kiểm tra kỹ càng lại một lượt, rồi thỉnh thoảng đi mua thêm ít đồ bổ sung vào.

Ngày cuối cùng trước khi đợt nghỉ lễ Quốc khánh kết thúc, tôi đã bị lão Chương đưa về năm 1981.


[1] Cây lương thực chủ yếu của người miền Nam Trung Quốc là lúa nước, còn cây lương thực chủ yếu của người miền Bắc Trung Quốc là lúa mì, nên người miền Nam thường quen ăn cơm, còn người miền Bắc thường quen ăn mì hoặc bánh bao.

[2] Đại đoàn kết là để chỉ loại tiền có mệnh giá mười đồng lưu hành từ năm 1962 đến năm 2000 của Trung Quốc, vì ý nghĩa toàn dân đại đoàn kết của hình vẽ trên tờ tiền nên được gọi tên như vậy, đồng thời đây cũng là tờ tiền có mệnh giá lớn nhất Trung Quốc trong thời điểm đó.

Sex và những thứ khác – Chung sống tiền hôn nhân 2

 

Ai phải đi làm kiếm tiền?

Ai trả tiền thuê nhà và hóa đơn điện nước?

Ai phải đi chợ, nấu ăn, làm việc nhà?

Ai phải lo toan thu vén để thu vừa đủ chi?

Câu trả lời cho tất cả các câu hỏi trên đều là TÔI – người con gái trong mối quan hệ này.

TÔI – là người duy nhất đi làm kiếm tiền với đồng lương ít ỏi một triệu đồng một tháng.

TÔI – là người trả tiền thuê nhà và hóa đơn điện nước năm trăm nghìn đồng một tháng.

TÔI – phải đi chợ, nấu ăn và làm việc nhà.

TÔI – phải lo toan thu vén để sao cho hai người sống và ăn trong phạm vi bốn trăm nghìn đồng một tháng. Một trăm nghìn còn lại chi vào xăng xe, xà phòng, dầu gội, v.v…

Tôi làm tất, không kêu ca nửa lời bởi tôi thương anh lúc đó còn đang tìm việc làm. Anh không có lỗi!

Hằng ngày đi làm về, tôi tất bật đi chợ nấu cơm, rửa bát, giặt giũ, lau chùi nhà cửa bởi tôi đang tập làm vợ. Mà những công việc nội trợ vợ không làm thì ai làm? Anh không có lỗi!

Khi anh tìm được công việc làm giám sát thi công cầu đường ở Trảng Bom, cách Sài Gòn sáu mươi kilômét, công ty bao anh ăn ngủ tại công trình, anh về thăm tôi vào dịp cuối tuần, mang theo một đống quần áo bẩn cho tôi giặt. Tôi vui vẻ giặt đồ cho anh bởi đó là việc của một người vợ. Anh không có lỗi!

Mỗi lần anh đến rồi đi, tôi lại đưa cho anh năm mươi nghìn đồng, bởi tôi lo anh đi đường nhỡ xe cộ hỏng hóc còn có tiền sửa chữa, và cả tiền trà, thuốc lá nữa. Hoàn toàn do tôi tự nguyện. Anh không có lỗi!

Mỗi lần anh đến, chúng tôi lại làm tình, bất kể khi đó tôi ốm đau hay mệt mỏi, bởi đó là sinh hoạt vợ chồng. Anh không có lỗi!

 

Tôi nghĩ tôi đã làm tròn nhiệm vụ của một người vợ, nhưng sao có cái gì đó như đang chết trong lòng? Anh không có lỗi cơ mà! Nhưng tôi cũng không biết lỗi tại ai. Chỉ biết rằng tôi hoàn toàn cô đơn trong mối quan hệ này. Mọi việc chỉ mình tôi cố gắng. Xây dựng mái ấm cũng chỉ một mình tôi. Anh không làm gì cả, không chia sẻ gánh nặng vật chất hay tinh thần. Anh cũng không cần biết tôi vui hay tôi buồn. Việc duy nhất anh làm là nói: “Anh yêu em!”

Không biết từ lúc nào tôi trở nên vô cảm khi nghe anh nói ba từ ấy. Tôi càng hoang mang khi mẹ anh gọi điện hỏi ý tôi về việc bà sang nói chuyện với mẹ tôi để làm đám cưới cho hai đứa.

Ba tháng thôi, chúng tôi đã có ba tháng sống chung như thế, đủ để biết cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ như thế nào. Tôi hoảng sợ như nhìn thấy địa ngục trước mắt. Không! Tôi không thể lấy người này làm chồng được. Tôi không thể chôn vùi cuộc đời tôi trong tấn bi kịch chỉ mới bắt đầu được ba tháng.

 

Cho dù tôi đã yêu anh năm năm vô điều kiện.

Cho dù tôi đã hy sinh nhiều thứ vì anh.

Cho dù tôi có bị miệng lưỡi thiên hạ phỉ nhổ vì phụ bạc anh khi anh đã nghe theo tiếng gọi tình yêu mà vào Sài Gòn với tôi.

Cho dù tôi bị người đời đánh giá là “mất trinh” vì đã chung sống với anh như vợ chồng.

Cho dù tôi có bị ế chồng vì không ai lấy một người “lăng loàn” như tôi, vì đã ngủ với anh.

Bất chấp tất cả – Tôi phải từ bỏ anh!

Mười một năm sau, tôi mỉm cười hài lòng với hạnh phúc gia đình mà tôi đang có. Tôi phải cảm ơn ba tháng “sống thử” khó khăn nhất của đời tôi đã dạy tôi một bài học vô cùng quý giá, giúp tôi nhận ra giá trị đích thực của hôn nhân và tìm được người chồng mà tôi có thể tin yêu và gắn bó cả đời.

Tôi biết rằng có rất nhiều đôi yêu nhau như tôi và anh, nhưng họ không có cơ hội “sống thử“ như tôi và đều tiến tới hôn nhân. Mười một năm sau, những cặp vợ chồng là bạn bè cùng thời với tôi đều tan vỡ, có người làm mẹ đơn thân, có người đã lấy chồng lần hai và có người thậm chí đã ly dị hai lần.

 

Nếu như mối quan hệ của tôi tan vỡ sau ba tháng sống thử thì mối quan hệ của họ bền lâu hơn, ba năm, năm năm hoặc bảy năm, nhưng sự tan vỡ khi đó nặng nề và nghiêm trọng hơn rất nhiều, bởi đó là một cuộc ly hôn, là phân chia tài sản, là trách nhiệm với con cái. Sự tổn thất về tinh thần lớn hơn rất nhiều, không chỉ cho hai người mà còn thiệt thòi cho con cái họ nữa. Một vài tháng sống thử không là gì so với bảy mươi năm cuộc đời.

Hãy nhìn cuộc đời bảy mươi năm như một bức tranh toàn cảnh. Đừng vì sợ dị nghị, điều tiếng của hàng xóm láng giềng mà làm mất đi cơ hội của bản thân. Một vài tháng “sống thử” không là gì so với thời gian một đời người, nhưng nó có thể làm thay đổi cả một đời người.

GVA 19/12/2012