Nơi nào đông ấm 3.3

Anh ta chau mày đứng phắt dậy, nhìn tôi với vẻ không đồng tình, “Thời gian sáu năm quả thực đã khiến em thay đổi không ít.”

Tôi “hừ” một tiếng rồi quay sang Giản Chấn Lâm, “Rốt cuộc tìm con có việc gì?” Thật không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây.

“Tiểu Kiệt, thật ra Hy Thần…”

“Con nghĩ con về đây không phải để nói chuyện của anh ta.” Tôi lạnh lùng cắt ngang khi ông đang định nói điều gì đó liên quan đến Tịch Hy Thần.

Giản Chấn Lâm thở dài, quay mặt về phía Tịch Hy Thần, gật đầu một cái, rồi ngước ánh mắt sâu lắng về phía tôi.

Rất lâu sau, Tịch Hy Thần lôi một tập tài liệu từ trong ngăn bàn gỗ lim ra rồi đi về phía tôi. Tôi ép mình phải đứng yên chờ anh ta đến gần.

Tịch Hy Thần đưa tập tài liệu cho tôi, nhưng tôi nhất định không giơ tay ra nhận, chỉ lạnh lùng liếc một cái, là tập tài liệu về bất động sản.

Trên đó viết: Trang viên Giản Thị.

“Tiểu Kiệt, đây là nơi con đã sống từ nhỏ, bố muốn giao lại cho con toàn bộ trang viên này.”

“Không cần thiết.” Tôi hờ hững nói.

“Bố đã mua một khu đất ở gần đây rồi, con không thích chúng ta…” Giản Chấn Lâm dường như nhận ra từ “chúng ta” có vẻ không ổn cho lắm, nên dừng lại một lát rồi nói tiếp, giọng dè dặt, thận trọng hơn: “Bố và dì Thẩm sẽ lập tức chuyển đi.” Câu sau cùng được thốt ra một cách ngập ngừng.

Sao ông phải làm thế? Tôi không có bất kỳ ý kiến gì, chỉ nhìn ông một cách vô cảm.

“Tiểu Kiệt, quãng thời gian bắt con sang Pháp, bố hối hận cũng đã quá muộn. Sáu năm qua con gần như cắt đứt liên lạc, con là con gái duy nhất của bố.” Giản Chấn Lâm nói hơi lộn xộn, không đầu không cuối.

Đây có phải là ông bố làm mưa làm gió trong giới chính trị gia của tôi không? Bỗng nhiên tôi nhận thấy ông chẳng qua chỉ là một người đàn ông trung niên đã mệt mỏi với chuyện thế sự. Thời gian sáu năm đã khiến ông già đi rất nhiều.

 

Ở lại. Đúng thế, sự mềm lòng đáng ghét đã làm tan rã ý chí, quyết tâm của tôi.

Khi những tia nắng mặt trời đầu tiên rọi qua song cửa sổ, tôi phát hiện ra mình vẫn có thể ngon giấc trong ngôi nhà này. Thật dễ chịu, cả không gian thuần một sắc đen, cảm giác giống như trước đây, có một dạo tôi thường xuyên bị ốm, phải nằm trên giường không ra khỏi nhà, và vì thời gian ngủ nhiều nên trong phòng lúc nào cũng tối thui.

Bàn tay bỗng thấy ấm áp, sau khi nghiêng đầu sang nhìn rõ thì cảm thấy kinh ngạc, tôi liền ngồi dậy và bước xuống giường.

Tất cả những thứ không thuộc về căn phòng này đã được dọn đi hết, cho thấy sự chân thành của Giản Chấn Lâm, nhưng dường như ông vẫn không sao quản nổi cậu con trai hay chạy lăng xăng khắp chốn.

Tôi đi đến chiếc ghế tựa lấy áo choàng khoác lên người, căn phòng đã được bật hệ thống sưởi, không lạnh nhưng cũng không cảm thấy ấm áp.

Tôi nheo mắt nhìn về phía thằng bé đang nằm cuộn tròn ngủ ngon lành ở góc giường… Ga gối đều đã được thay mới.

Bỗng nhiên nhớ lại lời Phác Tranh: “Thích sạch sẽ thật sự không có thuốc chữa à?”, tôi thấy không nhịn được cười, có chỗ nào không tốt chứ?

Tự nhiên muốn gọi điện cho Phác Tranh, tôi thả lỏng người dựa vào cửa sổ sát sàn, “Dậy rồi à?”

“Chẳng phải vì bị em đánh thức sao?” Giọng Phác Tranh có vẻ ngái ngủ thật, đúng thế, anh ấy mà thức thì giọng to phải biết.

“Nhớ anh.” Giọng tôi nhẹ nhàng nhưng không có ý làm nũng.

“Giản An Kiệt, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, không phải vòng vo tam quốc thế!” Thêm một lần chứng minh anh chàng Phác Tranh này chẳng có tí dây thần kinh lãng mạn nào.

Tôi mỉm cười một cái rồi mới nghiêm mặt nói: “Có thể em sẽ ở lại đây thêm vài ngày nữa, những việc sau đó phiền anh giúp nhé!” Nhìn vào khung cửa kính thấy tóc hơi rối, tôi liền giơ tay vuốt
vuốt lại.

Phác Tranh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Khoảng mấy ngày?”

“Cũng không biết, khoảng hai, ba ngày gì đó, vé máy bay nhất định phải lùi lại, ít nhất về phía mẹ em, hy vọng anh ra mặt giúp em nói vài câu, bà trước nay vẫn cưng anh nhất mà, còn nữa, về visa, em nghĩ bây giờ cũng phải đổi lại.”

“Sao thế, bọn họ ép em à?” Giọng Phác Tranh khi kìm nén lại trở nên cứng cỏi, lạnh lùng.

“Ép ư? Ha ha, không có, thực tế ngược lại thì đúng hơn.” Khi nói câu này, ngay cả bản thân tôi cũng giật mình vì quá bình tĩnh.

“Anh sẽ giải quyết cho.” Phác Tranh dừng lại một lát rồi nói: “Nếu không muốn ở lại thì dù một giây cũng đừng ép buộc mình.”

Tôi giơ tay, nhẹ nhàng vẽ lên tấm kính phủ đầy sương mù, “Em biết, em luôn biết yêu quý bản thân mà.”

“Anh thấy em tự ngược đãi bản thân thì có, đang yên đang lành lại chạy đến đó. À, phải rồi, tối qua anh có gửi sang cho em một bộ chăn ga gối đấy, em có thích không?”

“Cũng tàm tạm.”

“Sản phẩm thủ công truyền thống cao cấp của vùng sông nước Giang Nam, anh đã tự tay giặt đi giặt lại mấy lần đấy, haiz, đại tiểu thư ơi, em còn muốn thế nào nữa chứ!” Tiếng cười của anh ấy thật êm tai.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s