Nơi nào đông ấm 3.3

Anh ta chau mày đứng phắt dậy, nhìn tôi với vẻ không đồng tình, “Thời gian sáu năm quả thực đã khiến em thay đổi không ít.”

Tôi “hừ” một tiếng rồi quay sang Giản Chấn Lâm, “Rốt cuộc tìm con có việc gì?” Thật không muốn lãng phí thêm thời gian ở đây.

“Tiểu Kiệt, thật ra Hy Thần…”

“Con nghĩ con về đây không phải để nói chuyện của anh ta.” Tôi lạnh lùng cắt ngang khi ông đang định nói điều gì đó liên quan đến Tịch Hy Thần.

Giản Chấn Lâm thở dài, quay mặt về phía Tịch Hy Thần, gật đầu một cái, rồi ngước ánh mắt sâu lắng về phía tôi.

Rất lâu sau, Tịch Hy Thần lôi một tập tài liệu từ trong ngăn bàn gỗ lim ra rồi đi về phía tôi. Tôi ép mình phải đứng yên chờ anh ta đến gần.

Tịch Hy Thần đưa tập tài liệu cho tôi, nhưng tôi nhất định không giơ tay ra nhận, chỉ lạnh lùng liếc một cái, là tập tài liệu về bất động sản.

Trên đó viết: Trang viên Giản Thị.

“Tiểu Kiệt, đây là nơi con đã sống từ nhỏ, bố muốn giao lại cho con toàn bộ trang viên này.”

“Không cần thiết.” Tôi hờ hững nói.

“Bố đã mua một khu đất ở gần đây rồi, con không thích chúng ta…” Giản Chấn Lâm dường như nhận ra từ “chúng ta” có vẻ không ổn cho lắm, nên dừng lại một lát rồi nói tiếp, giọng dè dặt, thận trọng hơn: “Bố và dì Thẩm sẽ lập tức chuyển đi.” Câu sau cùng được thốt ra một cách ngập ngừng.

Sao ông phải làm thế? Tôi không có bất kỳ ý kiến gì, chỉ nhìn ông một cách vô cảm.

“Tiểu Kiệt, quãng thời gian bắt con sang Pháp, bố hối hận cũng đã quá muộn. Sáu năm qua con gần như cắt đứt liên lạc, con là con gái duy nhất của bố.” Giản Chấn Lâm nói hơi lộn xộn, không đầu không cuối.

Đây có phải là ông bố làm mưa làm gió trong giới chính trị gia của tôi không? Bỗng nhiên tôi nhận thấy ông chẳng qua chỉ là một người đàn ông trung niên đã mệt mỏi với chuyện thế sự. Thời gian sáu năm đã khiến ông già đi rất nhiều.

 

Ở lại. Đúng thế, sự mềm lòng đáng ghét đã làm tan rã ý chí, quyết tâm của tôi.

Khi những tia nắng mặt trời đầu tiên rọi qua song cửa sổ, tôi phát hiện ra mình vẫn có thể ngon giấc trong ngôi nhà này. Thật dễ chịu, cả không gian thuần một sắc đen, cảm giác giống như trước đây, có một dạo tôi thường xuyên bị ốm, phải nằm trên giường không ra khỏi nhà, và vì thời gian ngủ nhiều nên trong phòng lúc nào cũng tối thui.

Bàn tay bỗng thấy ấm áp, sau khi nghiêng đầu sang nhìn rõ thì cảm thấy kinh ngạc, tôi liền ngồi dậy và bước xuống giường.

Tất cả những thứ không thuộc về căn phòng này đã được dọn đi hết, cho thấy sự chân thành của Giản Chấn Lâm, nhưng dường như ông vẫn không sao quản nổi cậu con trai hay chạy lăng xăng khắp chốn.

Tôi đi đến chiếc ghế tựa lấy áo choàng khoác lên người, căn phòng đã được bật hệ thống sưởi, không lạnh nhưng cũng không cảm thấy ấm áp.

Tôi nheo mắt nhìn về phía thằng bé đang nằm cuộn tròn ngủ ngon lành ở góc giường… Ga gối đều đã được thay mới.

Bỗng nhiên nhớ lại lời Phác Tranh: “Thích sạch sẽ thật sự không có thuốc chữa à?”, tôi thấy không nhịn được cười, có chỗ nào không tốt chứ?

Tự nhiên muốn gọi điện cho Phác Tranh, tôi thả lỏng người dựa vào cửa sổ sát sàn, “Dậy rồi à?”

“Chẳng phải vì bị em đánh thức sao?” Giọng Phác Tranh có vẻ ngái ngủ thật, đúng thế, anh ấy mà thức thì giọng to phải biết.

“Nhớ anh.” Giọng tôi nhẹ nhàng nhưng không có ý làm nũng.

“Giản An Kiệt, có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi, không phải vòng vo tam quốc thế!” Thêm một lần chứng minh anh chàng Phác Tranh này chẳng có tí dây thần kinh lãng mạn nào.

Tôi mỉm cười một cái rồi mới nghiêm mặt nói: “Có thể em sẽ ở lại đây thêm vài ngày nữa, những việc sau đó phiền anh giúp nhé!” Nhìn vào khung cửa kính thấy tóc hơi rối, tôi liền giơ tay vuốt
vuốt lại.

Phác Tranh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Khoảng mấy ngày?”

“Cũng không biết, khoảng hai, ba ngày gì đó, vé máy bay nhất định phải lùi lại, ít nhất về phía mẹ em, hy vọng anh ra mặt giúp em nói vài câu, bà trước nay vẫn cưng anh nhất mà, còn nữa, về visa, em nghĩ bây giờ cũng phải đổi lại.”

“Sao thế, bọn họ ép em à?” Giọng Phác Tranh khi kìm nén lại trở nên cứng cỏi, lạnh lùng.

“Ép ư? Ha ha, không có, thực tế ngược lại thì đúng hơn.” Khi nói câu này, ngay cả bản thân tôi cũng giật mình vì quá bình tĩnh.

“Anh sẽ giải quyết cho.” Phác Tranh dừng lại một lát rồi nói: “Nếu không muốn ở lại thì dù một giây cũng đừng ép buộc mình.”

Tôi giơ tay, nhẹ nhàng vẽ lên tấm kính phủ đầy sương mù, “Em biết, em luôn biết yêu quý bản thân mà.”

“Anh thấy em tự ngược đãi bản thân thì có, đang yên đang lành lại chạy đến đó. À, phải rồi, tối qua anh có gửi sang cho em một bộ chăn ga gối đấy, em có thích không?”

“Cũng tàm tạm.”

“Sản phẩm thủ công truyền thống cao cấp của vùng sông nước Giang Nam, anh đã tự tay giặt đi giặt lại mấy lần đấy, haiz, đại tiểu thư ơi, em còn muốn thế nào nữa chứ!” Tiếng cười của anh ấy thật êm tai.

Thành phố hoang vắng 5.1

Chương 5

Thái Hồng là con cháu đời sau của sự kết hợp giữa giai cấp tư sản và giai cấp công nhân, sống trong một căn nhà chật chội. Cô không hiểu rõ bản chất giai cấp của mình là gì. Một điều chắc chắn là cô lớn lên trong khu dân cư của giai cấp công nhân, mỗi ngày ngồi xe buýt đến trường, một ngôi trường với nhiều thành phần giai cấp hỗn tạp. Ở đó, những sinh viên chưa trải đời tin rằng thế giới thật tốt đẹp. Là người thầy, cô nói với họ xã hội là công bằng, lòng người là lương thiện, chỉ cần bạn không ngừng cố gắng thì mọi thứ rồi cũng sẽ có thôi. Sau đó, sinh viên tốt nghiệp, mang theo trái tim thuần khiết bước vào cuộc sống xô bồ, để rồi người thì phất lên, kẻ thì đi xuống…

May mà Thái Hồng đã được ở lại trường. Nắng vàng rực rỡ, năm tháng xanh tươi, văng vẳng đâu đây là tiếng đọc sách và những tiếng hò hét tràn đầy sức sống vọng lại từ bãi tập. Chúng không ngừng nhắc nhở cô rằng, chỉ có ở lại nơi đây cô mới không chết đi, bởi trong trường học, đời người không có bốn mùa, chỉ có một mùa duy nhất, đó là mùa xuân, mùa của tuổi trẻ mãi không phai tàn.

Trưa ngày hôm sau, cô mang theo niềm tin đó hồ hởi đến khoa Văn, như tất cả những người trẻ mới đi làm, cô vẫn còn vẻ nhí nhảnh trẻ con, bước trên cầu thang mà cứ nhún nhảy chân sáo. Đúng lúc này, cô gặp một giáo sư trung niên, Phương Chí Quần từ phía sau đi đến.

Bị anh ta vỗ một cái vào mông, Thái Hồng sửng sốt dừng bước.

“Tiểu Hà, cuộc họp thường lệ hôm nay cô có đến không?” Phương Chí Quần khẽ cong khóe môi, ánh mắt liếc nhìn vòng ngực của cô.

Thái Hồng cúi đầu cười nhạt, lúc này, Phương Chí Quần như nhận ra điều gì đó, nhẹ nhàng vượt qua cô, đi vào phòng họp.

Những ngày còn học cao học, Thái Hồng đã bị ông giáo sư họ Phương này vỗ vào mông một lần. Lúc đó cô đang theo học môn Lịch sử mỹ học phương Tây của ông ta, vì suất học bổng của cả năm học, cô tức giận mà chẳng dám nói nửa lời. Bây giờ đã là đồng nghiệp, con đường phía trước còn dài, cô không thể cứ thỏa hiệp mãi, nhất định phải làm gì đó mới được. Quyết định như vậy, cô vào toilet nữ, đứng trước cửa sổ gọi cho giáo viên hướng dẫn của mình, Quan Diệp.

Tường thuật ngắn gọn chuyện ban nãy, đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nữ trầm thấp, nhã nhặn của Quan Diệp vang lên: “Thái Hồng, lập tức đi tìm chủ nhiệm khoa, nói với ông ấy, em bị người ta quấy rối tình dục, yêu cầu khoa xử lý nghiêm khắc, khai trừ hoặc chuyển gã kia đi. Hoặc là em lên phản ánh với lãnh đạo trường, nếu cần thiết thì nộp đơn kiện theo pháp luật. Nhớ là phải tự tin, cương quyết, giọng điệu phải cứng rắn và tuyệt đối không được khóc.”

Thái Hồng có chút do dự: “Làm thế có nghiêm trọng quá không? Cũng không có chứng cứ, nếu hắn một mực phủ nhận thì sao?”

“Nếu làm thế, chủ nhiệm cùng lắm cũng chỉ gặp nói chuyện với hắn, nhắc hắn từ nay về sau chú ý hơn. Phương Chí Quần chắc chắn không thừa nhận, nhưng nếu không làm vậy thì đến nói chuyện cũng sẽ không có. Tháng này ông Bàng vì chuyện chức vụ mà bận túi bụi, thời gian đâu mà quan tâm em!”

Thái Hồng vỡ lẽ. Trước khi cúp máy, Quan Diệp còn nói thêm: “Nhớ là em mới vào làm, phải nắm lấy cơ hội này. Một, cho họ biết đâu là giới hạn của em. Hai, cho họ biết em biết tức giận. Ba, khiến họ sau này chỉ nghe đến tên em là biết rằng, thứ phải cho em thì phải cho em hết, nếu không sẽ gặp rắc rối dài dài.”

Đều là những đạo lý đúc ra từ máu và nước mắt, nếu không phải quan tâm đến bạn thì ai thèm chỉ dạy cho bạn?

Thái Hồng gật đầu lia lịa: “Dạ, em hiểu rồi.”

Sau khi bước ra từ toilet, Thái Hồng đi thẳng đến văn phòng chủ nhiệm khoa ở tầng năm. Chủ nhiệm khoa Bàng Thiên Thuận là một thầy giáo già luôn nở nụ cười thân thiện, đầu hói, mấy năm nay quen đội một bộ tóc giả. Thời còn học đại học, từ hành lang tòa nhà Thái Hồng học có thể nhìn thấy thầy ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh trong văn phòng chứa đầy sách, tóc giả được tháo ra, đặt trên bàn, tay cầm cây lược cẩn thận chải chuốt…

Thái Hồng tức giận đùng đùng, gõ cửa văn phòng chủ nhiệm khoa, dùng danh nghĩa một nữ giáo viên trẻ lòng đầy căm phẫn tố cáo hành vi đồi bại của Phương Chí Quần, tha thiết yêu cầu lãnh đạo khoa xóa sạch triệt để loại người “lưu manh học thuật” như thế, yêu cầu gã chính thức xin lỗi và chuyển công tác gã ra khỏi khoa, nếu không cô sẽ báo với lãnh đạo trường hoặc sở công an, thậm chí cô còn nói bóng gió mình có người nhà là luật sư, có thể giúp cô đâm đơn kiện vụ này…

Nói suốt nửa tiếng đồng hồ, giáo sư Bàng chỉ im lặng uống trà, một lúc sau, thấy tâm trạng cô đã dịu xuống, ông mới từ tốn nói: “Tiểu Hà, chuyện quấy rối này không có chứng cứ thì khó nói lắm, có khi lại bị người ta quay lại cắn một phát, chuyện bé xé ra to. Thanh danh của Phương Chí Quần bị hủy hoại cũng chẳng sao, nhưng danh tiết của em cũng sẽ bị ảnh hưởng…”

Đúng là gừng càng già càng cay. Thái Hồng tức thời cứng họng, còn chưa biết phải nói gì nữa, giáo sư Bàng đã ném ra một câu hòng đuổi khách: “Vậy đi, thầy đi gặp thầy Phương nói chuyện, để thầy ấy chú ý chút. Nếu còn tái phạm, nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc, em thấy thế nào? Uhm… Giờ thầy có một cuộc họp, đã trễ giờ rồi…”

Cuối cùng, Thái Hồng tiu nghỉu đi ra. Mặt mày rầu rĩ chạy xuống phòng trà ở tầng một, rót một ly nước lọc uống, tiếp tục suy nghĩ đối sách. Bỗng di động đổ chuông, là Quan Diệp…

“Thái Hồng, em giải quyết chuyện đó xong chưa?”

“Y như những gì cô bảo, chủ nhiệm Bàng nói sẽ tìm Phương Chí Quần nói chuyện.”

“Được rồi, như thế coi như em thắng rồi. Em mau đến đây cứu cô với!”

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Cậu Trần Vĩ Bình lại đến nữa rồi, đang đứng ngoài cửa văn phòng cô.”

“Em đến ngay đây. Cô Quan, cô tránh mặt trước đi, tuyệt đối đừng về văn phòng.”

Trần Vĩ Bình lại đến…

Thái Hồng hít một hơi thật sâu, đặt cốc nước xuống, chạy một mạch lên tầng ba. Quả nhiên trông thấy Trần Vĩ Bình đang ôm một bó hoa đứng trước văn phòng của Quan Diệp.