Nơi nào đông ấm 3.2

“Tiểu Kiệt à, bố bảo Tịch Hy Thần đến đón con, hy vọng con đừng để bụng.” Khẩu khí lạnh nhạt, xa cách chứ không phải của một người thân.

“Bây giờ con có thể về không?” Giọng khiêm tốn, chân thành của một vị trưởng bối.

Thật ra, nếu không có cuộc điện thoại này, một khắc trước tôi vẫn quyết định sẽ không quay về nhà, dù trước khi về nước cũng định quay về giải quyết một số việc, nhưng tất cả đã không còn quan trọng khi tôi kéo hành lý ra khỏi nhà họ Giản một lần nữa, sau khi biết mình có thêm một đứa em trai.

Trả điện thoại cho người đối diện, tôi quay người bước ra đường vẫy taxi.

Anh ta đuổi theo đến trước mặt tôi, “Em nhất định phải làm như thế này à?”

Tôi nghiêng đầu, nhìn anh ta mỉm cười, “Chẳng phải anh đã từng nói là tôi sợ anh hay sao? Tôi thú nhận là đúng, tôi sợ anh.”

Ánh mắt Tịch Hy Thần tối sầm lại, muốn nói điều gì nhưng lại kìm xuống.

Một chiếc taxi dừng lại trước mặt, không do dự, tôi bước tới và ngồi vào trong.

 

Ngồi trên xe, tôi lấy máy gọi cho Phác Tranh, kể lể qua sự tình rồi ngả người ra sau ghế, nhắm mắt thư giãn một chút, dù sao vẫn còn việc phải đối phó, nó làm tôi kiệt sức mất.

Trang viên Giản gia, vẫn còn phải tới.

Người giúp việc ra mở cổng, lần này không còn cự nự, làm khó tôi nữa mà lịch sự dẫn tôi vào thẳng thư phòng.

Hành lang dài rộng rãi, ánh đèn tường hắt ra những tia sáng yếu ớt, lan can gỗ chạm khắc tinh tế.

Những hàng trúc sau vườn trong ký ức của tôi đã không còn nữa, thay vào đó là những cây hoa hải đường có mặt ở khắp vườn và lối đi, tươi đẹp lạ thường trong thế giới đầy màu trắng thuần khiết này…

Đến căn phòng cuối cùng, người giúp việc gõ cửa, “Thưa ông, Giản tiểu thư về rồi ạ!”

Đèn điện sáng trưng, nội thất bày biện tỉ mỉ, tủ sách đầy ắp, mọi thứ đều chứng tỏ chủ nhà là một quan chức nghiêm cẩn, uy nghi lỗi lạc.

Tôi quay đầu nhìn người đàn ông trung niên đứng bên cửa sổ đang dõi mắt về phía tôi, đó là bố tôi, Giản Chấn Lâm.

“Về rồi à?” Giọng ông hơi căng thẳng, không được tự nhiên lắm. Một người thường xuyên xuất hiện trước công chúng, xuất khẩu thành thơ như Giản Chấn Lâm mà lại thấy căng thẳng khi đứng trước con gái ruột của mình, ha ha, thật thú vị!

“Tiểu Kiệt, đi đường chắc mệt lắm!” Ông đi tới gần tôi và ân cần mở lời.

“Cũng bình thường ạ.”

“Con ngồi xuống đã, uống một chút gì nhé? Trà hay là…”

“Không cần ạ, con cám ơn!” Thời gian ở lại đây không nên lâu hơn thời gian uống một chén trà.

Vẻ hờ hững của tôi khiến ông lúng túng, khó xử cho đến khi người giúp việc gõ cửa bước vào, “Thưa ông, cậu Tịch đã về rồi, có cần mời cậu ấy lên đây không ạ?”

Giản Chấn Lâm đi đến trước chiếc bàn gỗ lim rồi ngồi xuống, “Bảo cậu ấy lên đây!” Quay sang phía tôi đang đứng không xa chiếc sofa, ông nói: “Tiểu Kiệt, con cũng ngồi xuống đi!”

“Chú Giản.” Giọng nói trầm ấm vang lên cùng tiếng mở cửa.

Tôi vẫn đứng ở chỗ cũ, không di chuyển, cũng không ngồi xuống.

“Ờ, Hy Thần, về rồi à?” Giản Chấn Lâm không hề hỏi tại sao tôi và anh ta không về cùng nhau.

Tịch Hy Thần bước qua tôi rồi đến trước bàn ngồi xuống.

Giản Chấn Lâm nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói tôi cũng đến ngồi xuống đi, nhưng tôi không nghe, cứ đứng đó, lại còn đứng rất thẳng.

Một lúc lâu sau, ông thở dài đứng dậy, ánh mắt bất lực nhìn tôi, “Tiểu Kiệt…” Đôi môi ông động đậy như thể đang suy nghĩ điều gì, cuối cùng cũng mở lời: “Bố biết, con nhất định vẫn còn trách những gì bố đã nói và làm với con năm đó.”

Tôi đã tiên liệu trước, nhưng không ngờ ông lại đề cập đến vấn đề này nhanh như thế, lại còn rất thẳng thắn.

“Tiểu Kiệt, hôm nay con đồng ý quay về Giản gia, bố thật sự rất vui. Những ngày tháng con sống ở bên ngoài, chắc chắn đã chịu nhiều vất vả. Suốt bao năm qua, bố đã không làm tròn trách nhiệm của một người cha, một chút cũng không.”

Lời lẽ thật rung động lòng người, nhưng lúc này sao tôi lại thấy tẻ nhạt đến thế!

“Thực ra, bố không cần phải như thế!” Những lời nói sáo rỗng dùng để cảm hóa người khác này thực ra không cần phải áp dụng với tôi, chí ít là bây giờ, một chút cũng không cần.

Vẻ mặt Giản Chấn Lâm hơi bối rối, mấy lần định mở miệng nhưng không thốt được thành lời, cuối cùng ông nói: “Tiểu Kiệt, con là con gái duy nhất của bố.”

Mấy lời này lướt qua trái tim tôi, không thật đau, nhưng đã để lại một vết sẹo.

“Bố, con biết, con là con gái của bố, nhưng chẳng phải bố còn có một đứa con trai sao?” Hễ mở miệng là tôi lại không che giấu sự mỉa mai.

 

Thật không có gì ngạc nhiên khi thấy Giản Chấn Lâm kinh ngạc và xấu hổ, tự nhiên cảm thấy buồn cười, tôi không có ý làm tổn thương bất cứ ai, nhưng nhiều lần bị tổn thương khiến tôi cảm thấy thật oan ức.

“Em không nên nói như thế!” Một giọng nói chối tai cất lên.

Tôi mỉm cười, “Tôi nên nói cái gì và không nên nói cái gì, lẽ nào phải cần sự đồng ý của anh? Tịch Hy Thần, hình như anh quản hơi nhiều chuyện rồi đấy!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s