Thành phố hoang vắng 3.2

“Tôi rất thích Quan Diệp, ý tôi là, tài năng của cô ấy.”

“Tôi sùng bái cô ấy. Nếu cô ấy là đàn ông, tôi sẽ theo đuổi cô ấy bằng được.”

Thái Hồng vừa dứt câu, thấy Quý Hoàng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, cô vội nói: “Anh đừng để ý, chỉ là câu nói đùa thôi.”

“Cô Hà, học thuật và tình yêu là hai chuyện khác nhau.”

“Là một… Cả hai đều cần cảm xúc mãnh liệt.”

Xem ra đây không phải đề tài thích hợp để bàn luận. Quý Hoàng trầm tĩnh lái sang chủ đề khác: “Nói đến cảm xúc mãnh liệt, cô có thể giới thiệu cho tôi cuốn sách nào mà cô có cảm xúc mãnh liệt không?”

Tuyển tập trinh thám của Sherlock Holmes.”

Thức ăn được mang lên, Quý Hoàng thoáng dừng đũa: “Thế chẳng phải tôi có thể đoán được mật mã cô thường dùng rồi sao?”

Thái Hồng cười ha ha, hỏi: “Mật mã tôi thường dùng là gì?”

“221B, đúng không?”

Thái Hồng ngẩng lên, khẽ nheo đôi mắt to tròn của mình: “Thuốc lá mà bác sĩ Watson thích hút nhất là…”

“Ship’s tobacco.”

“Câu nói giàu tính triết lý nhất mà Sherlock Holmes từng nói là…”

“Chúng ta theo đuổi, chúng ta muốn bắt lấy. Nhưng cuối cùng trong tay chúng ta còn lại gì? Chỉ là một ảo ảnh, hoặc thứ tệ hơn cả ảo ảnh, khổ đau.”

Đinh đoong…

Như có thứ gì đó bí ẩn chạm mạnh vào tâm hồn Thái Hồng. Mặt cô chợt đỏ ửng, bao nhiêu lời muốn nói dồn lên cổ họng mà không thốt ra được. Quý Hoàng bỗng dừng lại, tay chỉ vào một đĩa thức ăn trên bàn, hỏi:

“Món này ngon quá, tên là món gì vậy?”

Hà Thái Hồng mấp máy môi, rồi ngoảnh đầu gọi cô phục vụ: “Cô phục vụ!”

“Quý khách còn muốn gọi thêm món gì ạ?” Cô phục vụ khác có vẻ ngoài như sinh viên bước đến hỏi.

“Món mà tôi gọi… À, thịt viên tứ hỷ.”

“Đây là món thịt viên tứ hỷ.”

“Món thịt viên tứ hỷ mà tôi gọi là món ăn Sơn Đông nổi tiếng được làm từ nấm đông cô, măng, trứng gà, gừng, hành, nước tương, rượu Thiệu Hưng, muối cất, hồi hương… Đây không phải thịt viên tứ hỷ, đây là thịt viên hầm.”

“Nó đều là thịt viên đấy thôi… Giá tiền cũng tương đương nhau.”

“Bản chất của hai món khác nhau. Một món là rán, một món là hầm.”

“Bản chất của cả hai đều là thịt heo.” Cô nhân viên chớp chớp đôi mắt long lanh.

Thái Hồng vênh mặt, bảo: “Cô này, cô làm việc trong quán ăn mà lại không phân biệt được thịt viên tứ hỷ và thịt viên hầm, đây gọi là tắc trách, không thạo nghề, khái niệm cơ bản sai lệch. Tôi không tranh cãi với cô, gọi quản lý ra đây. Món này tôi không gọi, tôi sẽ không trả tiền.”

“Uhm… Đừng gọi quản lý ra được không?” Giọng của cô nhân viên liền xuôi xị, giơ ngón tay trỏ đang quấn băng keo cá nhân. “Hồi nãy em mang đồ ăn lên bị phỏng dầu, đau quá, nhất thời phân tâm, nhớ nhầm tên…”

“Tiểu thư, cô trông tôi thế này có phải rất ngốc nghếch, rất tốt bụng? Đúng, tôi rất tốt bụng, nhưng lòng tốt của tôi không phải để cho người ta lợi dụng. Đừng viện lý do nữa, tôi muốn gặp quản lý của cô.”

Cô nhân viên mặt buồn rười rượi đi vào trong. Lát sau, lại buồn rười rượi đi ra, mang lên cả hai đĩa thịt viên tứ hỷ.

“Phạm lỗi biết sửa sai, như vậy là tốt.” Thái Hồng nhìn đĩa thịt viên một hồi rồi gắp một viên cho vào đĩa của mình.

Sau đó cô trông thấy nước mắt cô nhân viên phục vụ kia lã chã rơi xuống, cuối cùng ôm mặt khóc nức nở.

Thái Hồng liền trố mắt: “A… Em… Chỉ là chuyện vặt thôi mà, sao em phải khóc lóc như vậy chứ?”

“Hu hu… Em bị quản lý đuổi việc rồi…. Hu hu… Em không nhận được lương… Hu hu… Tuần sau phải đóng tiền nhà rồi… Em sắp phải ra đường ngủ rồi…”

“Em là… sinh viên trường này?”

“Em vừa tốt nghiệp, chưa tìm được việc làm… Nhà em ở dưới quê.”

“Sao em không nói sớm…” Thái Hồng đứng dậy. “Để chị đi nói với quản lý, ban nãy chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Quản lý từ lâu đã không hài lòng với em, luôn muốn đuổi em…”

Quý Hoàng thở dài, rút ví: “Em này, tiền thuê nhà của em là bao nhiêu?”

“Ba… ba trăm tệ.”

“Đây là ba trăm tệ, em cầm lấy dùng trước đi.”

“Thầy tốt quá, em cảm ơn thầy nhiều!”

Người ta đã phong độ thế rồi, Thái Hồng cảm thấy mình cũng không thể biểu hiện quá tệ, cũng vội vàng rút ví ra: “Đây là hai trăm tệ, em cũng cầm lấy đi. Tìm công việc nào tốt hơn một chút, sinh viên đại học có gì mà không làm được hả, sao lại phải đi làm việc này!”

“Thầy cô tốt quá, tiền này coi như em mượn tạm hai người, sau này nhất định sẽ trả.”

“Thôi, không cần trả đâu, đừng khóc nữa. Tay bị bỏng, em về sớm nghỉ ngơi đi!”

Cô sinh viên đó cầm lấy tiền, thút tha thút thít rời khỏi.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s