Nơi nào đông ấm 2.3

“Thực ra…” Đang im lặng, bỗng nhiên Dương Á Lợi lên tiếng, giọng điệu sâu xa, “Mặc dù khi đó Diệp Lận thật sự đã có bạn gái, nhưng người khác vẫn có quyền theo đuổi chứ, đúng không?”

“Á Lợi.” Giọng của Diệp Lận.

“Hơn nữa, khi đó…”

“Đủ rồi đấy, Á Lợi!”

Tôi giật thót tim nhìn người đối diện, nét u sầu hiện rõ trên khuôn mặt nhưng vẫn cố che đậy bằng vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo cố hữu, anh đang tức giận.

Dương Á Lợi tái mặt nhìn Diệp Lận, mãi sau mới lẩm bẩm một câu: “Đừng giận, em không nói nữa là được chứ gì?”

Tình cảnh này, không có lên án, cãi vã, cũng chẳng có giật tung cửa bỏ đi, chỉ có một câu gần như là lời cầu xin tha thứ nhẹ nhàng, tôi nghĩ Dương Á Lợi thực sự yêu Diệp Lận, nên mới cẩn thận, dè dặt như thế.

“Được rồi, được rồi, mọi người khó khăn lắm mới có thể cùng nhau ăn uống một bữa, tranh luận thế đủ rồi, không nên để bụng, không nên để bụng.” Lâm Tiểu Địch đứng dậy, thực chất là để xoa dịu tình hình đang căng thẳng, rồi quay sang nghiêm giọng nói với Gia Trân: “Cậu ít lời một chút cho mình nhờ! Hôm nay là ngày mở tiệc chúc mừng An Kiệt từ xa mới về, sao cậu dám làm loạn lên thế hả, để xem mình có trị được cậu không!”

Gia Trân có lẽ cũng nhận ra là mình hơi quá, liền nhìn tôi một cái rồi không nói gì nữa. Rất lâu sau đó, cô ấy mới lấy chân hích nhẹ vào chân tôi, “Xin lỗi, An Kiệt, mình…”

“Không có gì.” Tôi cười.

“Bữa tiệc hôm nay chẳng phải để chúc mừng Giản An Kiệt trở về sao? Sao nhân vật chính không nói gì thế?”

Tôi ngạc nhiên ngước nhìn người vừa thốt ra câu nói ấy, cảm giác bất lực.

Diệp Lận uể oải dựa lưng vào thành ghế, nheo nheo mắt, một cánh tay vắt ngược ra sau ghế, cử chỉ tự nhiên thoải mái, không còn dáng vẻ uy phong khi nãy, lại trở về cái kiểu phù phiếm, tùy tiện trước kia.

“Cũng chẳng có gì để nói.” Tôi lí nhí đáp.

“Sao lại thế được?” Diệp Lận giả vờ tỏ vẻ ngạc nhiên, “Lâu lắm mới gặp bạn học cũ, lẽ nào lại không có gì để nói?” Giọng nhẹ nhàng, hòa nhã nhưng mang chút mỉa mai, tôi có thể thấy rõ điều đó.

“Đúng đấy, An Kiệt, kể cho bọn mình nghe đi, chuyện gì cũng được, cậu đã từng sống nhiều năm bên Pháp, chắc có nhiều chuyện thú vị lắm nhỉ?” Bùi Khải mỉm cười nói xen vào.

Tôi nghĩ một lát rồi thành thực nói: “Thật sự là không có chuyện gì thú vị cả.” Chuyện không hay thì có rất nhiều, nhưng không tiện nói.

Bùi Khải ra sức thúc giục: “Sao lại không có gì? Ví dụ như cuộc sống của cậu ở bên Pháp, ví dụ như, hì hì, có gặp được anh chàng đẹp trai nào không?”

Tôi cười nói: “Những anh chàng đẹp trai người Pháp thì rất nhiều.”

“Vậy chắc bên đó cậu yêu cũng không ít nhỉ?” Người hỏi câu đó là Dương Á Lợi, thái độ rất tự nhiên, như một tiểu thư khuê các điển hình.

Tôi cầm cốc nước trước mặt lên, xoay xoay nghịch nghịch trong lòng bàn tay mà không đáp lời.

“Bị cảm thì đừng uống rượu.” Là giọng của Phác Tranh, rất uy nghiêm.

Vì vừa rồi đầu óc cứ để đâu đâu, nên Lâm Tiểu Địch rót gì vào ly tôi cũng không để ý, khát nước thì muốn cầm lên uống thôi, ai dè nhìn lại mới thấy là rượu vang đỏ.

Tôi mỉm cười và đặt ly xuống. Nói thực, tôi không phải là người biết uống rượu, bởi vì tôi bị dị ứng với cồn, nếu chẳng may chạm phải, cơ thể sẽ ngứa ngáy phát ban, cổ họng sẽ đau nhức, thậm chí nghiêm trọng hơn còn dẫn đến khó thở, việc này rất ít người biết, ở đây biết được có lẽ chỉ có hai người.

“Giản An Kiệt, em trở nên biết nghe lời từ khi nào thế?” Là tiếng của Diệp Lận, anh nhìn tôi, như cười như không.

Tôi thở dài không biết phải làm thế nào, “Thời gian sáu năm, cái gì cũng có thể thay đổi.”

Ánh mắt anh đột nhiên sắc lạnh, nhưng chỉ một giây sau lập tức trở lại bình thường, “Đúng thế, sáu năm, hai nghìn một trăm chín mươi ngày, năm mươi hai nghìn năm trăm sáu mươi giờ, ba triệu một trăm năm mươi ba nghìn sáu trăm giây, đúng là việc gì cũng sẽ thay đổi giữa những con số này.”

Bàn tay tôi cứng đờ một hồi, không nói gì, chủ đề này có nói thêm cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.

Ai ngờ Diệp Lận vẫn chưa buông tha, anh quay người bước lại gần tôi, “Hôm nay là ngày chúc mừng Giản An Kiệt trở về, chúng ta phải cùng nhau nâng cốc, chúc mừng cô ấy lần đầu tiên trở về sau sáu năm, công thành danh toại!” Nói xong liền đưa cốc lên uống cạn.

Thân hình cao lớn của anh đang rất gần, như muốn chế ngự toàn bộ các cơ quan cảm giác của tôi.

“Sao, không nể mặt anh à?”

Những suy nghĩ trong lòng chợt trỗi dậy khiến tôi cắn chặt môi vì khó chịu, ngẩng lên đối diện với đôi mắt đang nhíu lại đó.

“Diệp Lận!” Phác Tranh đứng dậy chắn ngay trước mặt tôi, giọng nói rõ ràng đang rất tức giận.

Mọi người phát hoảng, Bùi Khải, Tiểu Địch vội vàng giảng hòa, Dương Á Lợi đứng dậy bước đến bên Diệp Lận kéo tay anh lại, “Hôm nay anh làm sao thế? Được rồi, được rồi, đừng có như con nít thế!”

Cô ta nói Diệp Lận là một đứa con nít? Người đàn ông bụng dạ thâm sâu nhất mà tôi từng thấy này mà lại bị người ta coi như một đứa trẻ!

Tôi liền cầm chiếc cốc lên, một chất lỏng nóng bỏng từ từ trôi xuống cổ họng, cố liều mạng nuốt xuống, nhưng cuối cùng vẫn bị sặc, khổ sở bưng miệng ho rũ rượi, dạ dày nóng như có lửa đốt rồi lan ra khắp cơ thể, ý thức dần dần tê liệt.

“Giản An Kiệt, sau này anh nhất định phải để ý em thật kỹ mới được, uống rượu mà cũng bị dị ứng…” Tất cả đã tan theo làn gió, không chỉ là những ký ức năm xưa.

Thành phố hoang vắng 3.1

Chương 3

Quý Hoàng đẩy chiếc Merida từ bãi đỗ xe ra, hình như anh là một người yêu thích xe đạp địa hình.

Thái Hồng cũng rất thích đạp xe, giống người cha làm tài xế taxi của mình, Thái Hồng rất thích loay hoay với mấy thứ máy móc. Nhưng từ khi chiếc xe mới toanh thứ ba của cô bị mất trộm trong khuôn viên trường, cô đã từ bỏ việc đạp xe, chuyển sang ngồi xe buýt đi làm.

“Anh thích ăn ở căng tin bên nào? Khu Đông? Khu Bắc? Khu Tây? Hay khu Sướng Xuân Viên?” Thái Hồng hỏi.

“Có gì khác nhau sao?”

“Đương nhiên là có! Món Tứ Xuyên và đồ xào ở khu Đông được lắm. Canh và lẩu ở khu Bắc thì ngon. Khu Tây nổi tiếng về bánh và hải sản. Còn khu Sướng Xuân Viên hả, chủ yếu là món phương Bắc. Thầy Quý là người ở đâu?”

“Tôi là người phương Bắc. Nhưng tôi thích món Tứ Xuyên.”

Thái Hồng không kiềm được liếc nhìn anh một cái. Người phương Bắc ư? Không giống lắm. Nếu vẻ mặt không lầm lì, ánh mắt không sắc lẹm, chắc anh cũng được coi là một chàng trai khôi ngô. Nhưng dáng người anh không mấy cao, chưa đến một mét tám, người gầy khiến chân và cánh tay trông rất dài. Mấy sư huynh người phương Bắc của Thái Hồng ai nấy đều cao to, vạm vỡ, vai u thịt bắp, thế nên cô cảm thấy ngoại hình của Quý Hoàng cũng y như tên của anh vậy, thanh mảnh tựa trúc, trầm lắng thanh âm cổ kính và chan chứa hơi thở của vùng sông nước Giang Nam. Thậm chí cô còn nhớ đến một bài thơ: “Một mình trong khóm trúc, gảy đàn rồi hát chơi, rừng sâu không kẻ biết, trăng sáng chiếu lên người…”

“Thế thì ta đến căng tin bên khu Đông ăn nhé! Khu Đông thì tôi rành lắm, nó gần ký túc xá tôi ở lúc trước mà, thời gian thi cao học ngày nào tôi cũng ra đó ăn, lại còn ăn nhiều, tính ra giá tiền cũng ngang với mấy món thập cẩm. Tôi đề nghị anh nên thường xuyên ra đó ăn.” Vừa nói Thái Hồng vừa sải bước đi trước dẫn đường.

Quý Hoàng bảo: “Tôi cảm thấy mấy món thập cẩm ở đây cũng khá ngon đấy chứ, ngon hơn so với trường tôi trước kia.”

Thái Hồng không nén được muốn hỏi anh học trường nào, nhưng lại nghĩ chuyện này sớm muộn rồi cũng biết, nếu cứ hỏi, không khéo lại khiến người ta hiểu lầm mình có ý gì với hắn. Hơn nữa, Đại học F là trường đại học trọng điểm của quốc gia, được phân đến đây sau khi tốt nghiệp chắc chắn không phải hạng thường.

Vừa đi vừa chuyện trò, hai người đã đến căng tin. Bốn giờ chiều, chưa đến giờ cơm tối, quầy bán đồ xào ở tầng hai cũng không đông khách lắm.

Họ ngồi xuống chiếc bàn ngay cạnh cửa sổ, cô nhân viên phục vụ mang trà lên, đưa tờ thực đơn cho hai người.

Thái Hồng thích ăn ngon, trông thấy các món ăn ngon mắt, tâm trạng vui hơn hẳn, cô tủm tỉm cười: “Thầy Quý, thầy thích ăn gì? Cứ tự nhiên gọi.”

“Tôi không rành mấy món ăn ở đây, để cô gọi thì hơn.”

“Thế tôi quyết định thay thầy nhé!” Thái Hồng không khách sáo, đến thực đơn cũng chẳng buồn nhìn, nói với cô nhân viên: “Thịt viên tứ hỷ, thịt bò xốt cay, cá diếc xốt đậu, củ sen xào, uhm… Canh gì nhỉ? À, canh bồ câu ở đây cũng ngon lắm, thế thì chọn canh bồ câu hầm nhân sâm hoàng kỳ đi. Canh này bổ, có một thời gian rất được ưa chuộng, mọi người gọi nó là canh trạng nguyên.”

Nói đến các sự tích ở ngôi trường này, Thái Hồng vô cùng rành rẽ. Dù sao cô cũng trụ ở đây bảy năm rồi, lại là người bản địa, đối với lịch sử, hiện trạng và nếp sống của trường F cô đều tìm hiểu kỹ lưỡng và đã trải nghiệm qua.

“Tôi cảm thấy hai người ăn thì gọi hai món mặn một món canh là đủ rồi, không cần thịt bò xốt cay và cá diếc xốt đậu đâu. Cô phục vụ, phiền cô bỏ hai món này được không?”

Thái Hồng vội ngăn cản: “Đừng khách sáo, ăn không hết có thể cho vào hộp đem về.”

“Thật sự là không cần, cô đừng tốn kém quá.”

Thái Hồng hơi lúng túng. Cô rất hiếm khi đãi ai, đi ăn hàng thường được mời là nhiều, hiếm hoi lắm mới có cơ hội hào phóng một lần, không ngờ lại không được tự do gọi món… Hay anh chàng này đến từ vùng khác, văn hóa cũng có chút khác biệt chăng?

Cô nhấp một ngụm trà, mỉm cười: “Quên chưa giới thiệu, tôi là Hà Thái Hồng, thuộc bộ môn Văn học hiện đại và đương đại.”

“Cô là học trò của Quan Diệp, đúng không?” Anh hỏi.

Thái Hồng nhướn mày: “Sao thầy biết?”

Anh cười: “Thầy nào thì trò nấy mà.”

“Ý thầy là về mặt tài năng?”

“Cô ấy còn có mặt khác sao?”

“A… Uhm… Không có.” Hà Thái Hồng thầm nghĩ, thầy Quý à, thầy chưa nghe chuyện của giáo sư Quan Diệp tiếng tăm lẫy lừng của khoa Trung văn sao? Cô tài năng xuất chúng nhưng bị nhơ danh xấu tiếng bởi ở độ tuổi bốn mươi lăm vẫn quyến rũ thành công nhiều sinh viên nam, trong đó có một người vì yêu quá hóa hận, cuối cùng tự sát và trở thành đề tài xôn xao của trường F ba năm trước. Cha mẹ người đó phẫn uất, đã kiện cô ấy ra tòa với tội quấy rối tình dục khiến cô ấy suýt nữa phải vào tù, từ đó bị tước đi tư cách hướng dẫn tiến sĩ.