Nơi nào đông ấm 2.2

“An Kiệt, mình giới thiệu với cậu một người.” Tiểu Địch nói xong liền nháy mắt rồi quay sang vẫy người đàn ông đang ngồi trên sofa, “Đây là Cù Ngụy, chồng mình.”

“Cù Ngụy, đây là Giản An Kiệt, cô bạn thân nhất của em đấy! Sau khi làm quen thì đều là bạn bè cả, không phải khách khí gì nữa. Nào, cùng ngồi xuống chuyện trò cho thêm phần thân mật, mình chạy ra giúp Gia Trân gọi món nhé, cô nàng này chắc lại gọi đẫy hải sản cho mà xem, mình chúa ghét hải sản!” Nói rồi cô hùng hùng hổ hổ tiến về phía Mạc Gia Trân.

Cù Ngụy lắc đầu bất lực.

“Tiểu Địch lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như thế.” Tôi nói chân thành.

“Đúng thế.” Cù Ngụy cười nói: “Nghe danh cô Giản đã lâu, Tiểu Địch vẫn nhắc đến cô suốt.” Anh ta giơ tay ra, tôi sững sờ không chìa bàn tay đang nắm chặt của mình mà chỉ gật đầu, Cù Ngụy cũng không cảm thấy gượng gạo, lúng túng, hạ tay xuống một cách tự nhiên.

Có thể thấy, đây là một người đàn ông hiền lành, nho nhã.

“Nghe nói ngày trước cô đi du học ở Pháp?”

Tôi mỉm cười gật đầu.

“Một mình học hành nơi đất khách quê người chắc vất vả lắm?”

“Cũng bình thường ạ.” Kỳ thực có học hành gì đâu, chỉ là tìm cách mưu sinh thôi.

Đúng lúc này, Diệp Lận đẩy cửa bước vào, theo sau là Dương Á Lợi.

Người con trai khôi ngô, tuấn tú, người con gái xinh đẹp, trang nhã.

“Sao giờ mới đến?” Lâm Tiểu Địch trách móc, “Hai người chê mình mời cơm đạm bạc hả?”

“Đến muộn có vài phút mà cậu cũng so đo à? Với lại cậu cũng biết, cái thành phố A này từ sáng đến tối lúc nào chả tắc đường.” Giọng nói thanh lịch, mang chút ngang ngạnh vốn có.

“Mọi người đều đi xe đến đây, sao không thấy ai bị tắc đường mà chỉ mỗi hai cậu bị thế?” Tiểu Địch nói không khách khí.

Diệp Lận đang định nói thì bị Dương Á Lợi đứng đằng sau kéo lại, “Thôi, thôi, được rồi, anh đừng có đấu khẩu với Tiểu Địch nữa.” Nói rồi, cô ta quay sang nói với Lâm Tiểu Địch: “Cậu cũng đừng trách Diệp Lận nữa, anh ấy cũng vội vội vàng vàng chạy đến đây đấy, vừa nãy vẫn còn phải họp, với lại bữa tiệc vẫn chưa bắt đầu mà.”

“Xì, chưa kết hôn mà đã bênh nhau ghê thế!” Tiểu Địch chế giễu, chẳng nể mặt ai. Lâm Tiểu Địch trước nay vẫn thẳng thắn như thế, nếu nói trong cái tính khí nóng nảy của Mạc Gia Trân vẫn còn một chút khéo léo cần phải có thì Lâm Tiểu Địch là một người thẳng như ruột ngựa, không chút giả dối, nghĩ gì nói nấy.

Ánh mắt Dương Á Lợi không biết vô tình hay cố ý liếc về phía tôi. Kỳ thực, cô ta cũng không nhất thiết phải để ý đến tôi, dù sao người cô ta muốn giờ đã ở bên cạnh cô ta rồi.

Tôi tự nhiên hướng về phía Dương Á Lợi, gật đầu thay cho lời chào, nhưng khi hai ánh mắt giao nhau thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng mang đầy vẻ mỉa mai, bỡn cợt của cô ta.

Tôi thú nhận là ánh mắt của cô ta lúc đó khiến tôi sững sờ đến đau lòng. Tôi đi đến sofa ngồi xuống trước, chấp nhận, nhưng không cho phép lặp lại lần thứ hai.

“Hi!” Bùi Khải đi đến ngồi xuống cạnh tôi và đưa cho tôi một cốc nước ấm, “Nghe Phác Tranh nói cậu bị cảm.”

“Cám ơn!” Tôi nhận lấy cốc nước, “Chỉ đau đầu chút thôi, không có vấn đề gì.”

“Nếu thấy nặng thì đến phòng khám của mình truyền nước, như vậy sẽ nhanh khỏi hơn.”

“Ừ, cám ơn!” Thật lòng tôi thấy không quen trước sự quan tâm của cậu ta.

“Không cần quá khách khí, mọi người tuy mấy năm rồi mới gặp lại, nhưng đều là bạn học cũ cả.” Bùi Khải cười nói.

Tôi bất lực thở dài, lòng thầm nghĩ, không phải là khách sáo, mà là cậu ngồi gần quá khiến tôi thấy không thoải mái, nhưng không thể phủ nhận, điều cảm thấy không thoải mái nhất lúc này là cái nhìn chằm chằm khêu gợi của cậu.

Gọi món xong, mọi người đều ngồi vào bàn đông đủ, bên trái và bên phải tôi là Gia Trân và Phác Tranh, cạnh Gia Trân là Bùi Khải, cạnh Phác Tranh là Tiểu Địch, Cù Ngụy, tiếp nữa là Diệp Lận và Dương Á Lợi, tôi vô tình ngồi đối diện với Diệp Lận. Vì vậy tôi ráng sức chỉ cúi đầu xuống ăn, không phải vì muốn trốn tránh hay sợ lôi thôi phiền phức, mà vì bây giờ tôi thấy rất mệt mỏi, không còn hơi sức đối phó với bất kỳ cái gì nữa, có lẽ là do còn bị cảm, đầu cứ ong ong, chóng mặt, chỉ muốn đi nằm.

Trên bàn tiệc, cảnh tượng thật náo nhiệt. Gia Trân và Lâm Tiểu Địch cách nhau già nửa cái bàn thi nhau đấu rượu, phê bình nhau gọi món sao mà chán thế.

“Đủ rồi đấy, cả bàn thức ăn bị hai cậu phỉ báng hết thế này, bọn mình còn ăn được nữa chắc!” Bùi Khải tức giận.

“Được, bọn mình không nói về thức ăn nữa.” Tiểu Địch cười cười chỉ về phía Bùi Khải, “Bọn mình nói cậu đấy!” Sau đó quay về phía Gia Trân, “Mạc Gia Trân, cậu nói xem, với dung mạo của cậu, nói xấu xí thì hơi quá, nhưng cũng không thể nói là đẹp được, vậy sao năm đó cậu có thể cưa được một anh chàng thật thà, chất phác như thế hả? Nào, nói mau, chỉ giáo vài đường xem nào!”

Phía bên này, Gia Trân trịnh trọng nói: “Dùng chân mà đuổi thôi.” Cô dừng lại một lát rồi cười nói: “Thực ra, các chiêu để theo đuổi một anh chàng thì cậu phải thỉnh giáo Dương Á Lợi mới đúng, cô ấy còn cao thủ hơn mình nhiều, nhớ lại năm đó cô ấy theo đuổi Diệp Lận đến mức náo động cả trường!” Gia Trân nói câu này không hề có ý đùa vui mà trăm phần trăm là nghiêm túc.

Thực ra, Gia Trân rất ghét Dương Á Lợi, tôi biết điều đó, một mặt là vì chuyện của tôi và Diệp Lận, mặt khác chính là vì bạn trai đầu tiên của Gia Trân cũng bị Dương Á Lợi cướp mất, nói trắng ra thì chuyện của tôi như một giọt nước tràn ly, cho nên thù công thù tư cộng lại thành hận thù chồng chất, đương nhiên ngoài mặt vẫn khiêm tốn, nhã nhặn, làm ra vẻ không có gì, chẳng hiểu sao hôm nay lại trở nên gàn bướng như thế?

Mặt Dương Á Lợi biến sắc, “Thực ra cũng không có gì phải dạy, hai người yêu nhau, thấy vui vẻ khi ở bên nhau thì đến với nhau thôi.”

“Hai người yêu nhau? Ôi, thú vị thật đấy! Tôi còn nhớ năm đó khi cô quay sang cưa cẩm con ong mật xinh xắn Diệp Lận này thì cậu ta vẫn còn thuộc về đóa hoa Tiểu Kiệt của chúng tôi cơ mà, cô nói xem, cô lôi đâu ra cái gọi là hai người yêu nhau thế? Không chừng cô còn đứng đó rình rập từ đời nào rồi ấy chứ?”

Lời nói không chút nể mặt của Gia Trân khiến cho không khí bữa tiệc trở nên nặng nề, ảm đạm.

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt mà không biết phải làm gì, thật không ngờ Gia Trân lại lôi chuyện của tôi ra nói, khiến mọi người đều cảm thấy không thoải mái.

“Ăn thôi, ăn thôi, em nói nhiều quá rồi đấy!” Bùi Khải cầm đũa gắp thức ăn vào bát Gia Trân.

“Em nói là để khuấy động không khí, chẳng lẽ anh muốn ngồi ăn mà như đưa đám à?”

Không khí trầm mặc.

Thành phố hoang vắng 2.3

Chuông hết tiết vang lên, cô mệt đến rã rời. Trong lúc xuống lầu, cô nhận được điện thoại của cô Trần Tịnh Phân.

“Tiểu Hà, sao hả? Lên lớp thế nào rồi?”

“Dạ, cũng được.”

“Lần đầu tiên, có chút hồi hộp đúng không?”

“À… Dạ…”

“Đừng lo lắng, lần đầu tiên đi dạy cô cũng gây ra nhiều chuyện lắm. Cảm ơn em đã giúp cô!”

“À, đúng rồi, cô Trần ơi! Ban nãy có người giành phòng học với em. Em nghĩ, cô nên phản ánh với phòng giáo vụ.”

“Ơ…” Đầu bên kia ngập ngừng một lát. “Là ai giành lớp học với em?”

“Quý Hoàng.”

Rồi cô kể lại tóm tắt tình hình lúc đó cho cô Trần nghe.

“Chết rồi! Tiểu Hà!” Trần Tịnh Phân nói. “Đây là lỗi của cô rồi.”

“Lỗi của cô?”

“Lớp học của cô vốn ở phòng 407, nhưng do tháng Chín thời tiết nóng quá, mà quạt máy ở phòng đó lại hỏng nên cô đi điều tra một vòng, phát hiện phòng 403 để trống suốt, bèn chuyển sang dạy ở 403, nhưng không báo với phòng giáo vụ.”

“Hả?” Thái Hồng há hốc miệng.

“Không sao, không sao đâu, cô quen Tiểu Quý, mai gặp cậu ấy cô sẽ giải thích cho cậu ấy sau. Mọi người đều là đồng nghiệp với nhau, mấy chuyện thế này cậu ấy không để bụng đâu.”

“Thế… uhm… Dạ được.”

 

Thái Hồng ủ rũ bước xuống lầu, mặt cúi gằm, lầm lũi bước đi. Lúc hết tiết, cô cố ý thu xếp đồ đạc một cách chậm rãi, nghĩ rằng sẽ có sinh viên nêu thắc mắc, đây là chiêu mà trước kia cô rất hay dùng hòng làm thân với giáo viên, nhưng tiếng chuông vừa reo lên, đám sinh viên liền cầm ba lô lên, đi một mạch. Chỉ còn lại một mình cô, trơ trọi đứng đó lau bảng, tắt đèn, cứ như đây không phải lớp học, mà là nhà xác vậy…

 

Hoa quế dưới lầu đã nở rộ, mùi hương ngây ngất lan tỏa trong khuôn viên trường. Thái Hồng đeo ba lô, chân bất giác đi về hướng vườn hoa. Anh chàng Quý Hoàng đó cũng là ma mới giống cô thôi, trừ việc có cái bằng học vị Tiến sĩ ra, tình hình cũng chẳng khá hơn cô là mấy. Nhưng dáng vẻ của anh ta lại rất lão luyện, có một vị giáo sư từng nói, chỉ có giáo viên “pro” nhất mới đến lớp vào phút chót trước khi vào tiết. Hứ! Thái Hồng mắng thầm, Quý Hoàng anh là cái thứ gì chứ? Nếu không có sự quấy rối của anh hôm nay, tiết dạy đầu tiên trong đời tôi cũng chẳng đến nỗi thảm hại như thế này, tâm hồn thuần khiết và tinh thần luôn phấn đấu vươn lên của tôi cũng không phải chịu tổn thương nặng nề đến thế.

Thái Hồng dùng suy nghĩ của mình thỏa sức đánh Quý Hoàng đến bầm giập. Bước qua một dãy cây hoa quế, cô lại bắt gặp hắn. Ra là tiết học của hắn cũng đã xong, nhưng vẫn chưa rời đi, có đến mấy sinh viên đang vây quanh hắn.

Cô dừng bước, đứng sau lưng hắn, vẻ mặt trầm tĩnh đứng đợi.

“Thầy ơi, em vẫn có chút không hiểu tiểu thuyết phức điệu là gì. Ý thầy là chỉ các loại hình thái ý thức hoặc tiếng nói hoàn toàn khác nhau cùng xuất hiện trong một bộ tiểu thuyết?”

“Ừ. Ý thầy muốn nói là tác giả không có thái độ phê phán đối với những tiếng nói đó. Ông không phải muốn đem tất cả những tiếng nói khác nhau đó biên tập thành một tiếng nói thống nhất để làm cái loa phát ngôn cho ý thức của cá nhân mình, mà muốn những tiếng nói đó xuất hiện một cách tự nhiên.”

“Thưa thầy, em vẫn còn một câu hỏi, liên quan đến lý thuyết Carnaval hóa…”

“Đừng vội, vấn đề này thầy sẽ giảng kỹ ở tiết sau.”

“Thầy ơi, Bakhtin và Todorov…”

Thái Hồng lẳng lặng đứng đợi suốt ba mươi phút, những em sinh viên đó mới lục tục đi về hết. Quý Hoàng cũng xoay người định bước đi, chợt trông thấy cô, anh thoáng ngẩn ra, rồi dừng lại:

“Cô Hà, cô có vấn đề gì à?”

Thái Hồng lườm anh, hít một hơi thật sâu: “Tôi chẳng có vấn đề gì cả. Anh đang dạy về chủ nghĩa hình thức Nga à?”

“Phải.”

“Nói vậy thì, cả tháng nay anh dạy Phê bình mới? Cả môn này chỉ có một mình anh dạy thôi sao?”

Thái Hồng thầm tính, môn học này thường bắt đầu dạy từ Phê bình mới, tiếp theo đó là Chủ nghĩa hình thức Nga, theo như tốc độ giảng dạy một tháng một trường phái của anh chàng này, thì đây là môn học của cả năm học. Ở khoa Văn của các trường đại học thì môn thiên về lý luận thế này là một môn học rất phức tạp, chuẩn bị giáo án khó, ít điểm thú vị, không dễ thu hút sinh viên, thường sẽ do những vị giáo sư có kinh nghiệm nhất đảm nhiệm việc giảng dạy chính, hầu hết các trường hợp sẽ do mỗi giáo viên tinh thông một trường phái thay phiên nhau dạy. Thái Hồng còn nhớ, lúc trước, khi cô học môn này có đến bảy giáo sư khác nhau giảng dạy, kết quả, cô thầm ném một câu nhận xét chẳng chút nể nang về phía người thầy giảng chủ nghĩa giải cấu trúc: “Thưa thầy kính mến, thầy đã thành công trong việc khiến em chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, em cảm thấy thầy thực sự không biết mình đang nói về cái gì.”

“Đúng. Cô Hà có ý kiến gì đối với đề cương của tôi à?”

“Không. Tôi chỉ muốn tìm cơ hội bắt chuyện với anh thôi.”

“Bắt chuyện?” Anh nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ. “Tại sao?”

“Uhm… Hồi nãy cô Trần gọi điện cho tôi, nói phòng học đó đúng là của anh.”

“Ồ.” Anh cúi đầu nhìn đồng hồ.

“Tôi sai rồi, xin lỗi anh. Để thể hiện sự hối lỗi của mình, tôi mời anh ăn cơm nhé!”

“Cô không cần khách sáo, tôi không đói.”

“Tôi cũng có vài vấn đề học thuật muốn thỉnh giáo anh.”

“Lần sau đi.”

“Là thế này, con người tôi rất ghét bị người khác lợi dụng sự áy náy của mình. Để không cho anh có được cơ hội đó, bữa cơm này tôi nhất định phải mời anh.”

“Từ trước đến giờ tôi chưa từng lợi dụng sự áy náy của người khác.”

“Chỉ là bữa cơm nhạt, ở ngay trong căng tin thôi mà.”

Thái Hồng cảm thấy giọng điệu mình lúc này hơi giống đang van xin, thế mà anh chàng này chẳng chịu nể mặt chút nào. Cô nở nụ cười gượng gạo, nhưng vẫn cố đứng chắn ngang lối đi của anh.

Quý Hoàng cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng nói: “Được thôi.”