Nơi nào đông ấm 1.3

Ngâm mình trong bồn nước nóng, cơ thể tôi cuối cùng cũng tìm lại được chút ấm áp, các dây thần kinh sau một ngày căng thẳng cũng dần dần chùng xuống, phảng phất chút mơ hồ xa xăm.

Nghe tiếng gõ cửa rầm rầm mới phát hiện ra mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, tôi leo ra và khoác lên mình chiếc áo choàng tắm rồi bước ra ngoài.

“Cứ nghĩ em chơi trò tự sát trong phòng tắm rồi chứ!”

“Cuộc sống đang tươi đẹp thế này, cho em một lý do để tự sát đi!” Câu nói đùa khiến bộ mặt căng thẳng đang đứng trước cửa của Phác Tranh xẹp lép, “Em buồn ngủ, mệt rồi!”

“Biết là mệt rồi mà còn chạy đến cái nơi quỷ quái đó nữa.”

“Thật ra”, tôi nghiêm túc nói, “Em thấy môi trường ở đó cũng không tồi, anh nên tranh thủ mua lấy vài mảnh, đợi một ngày nào đó thành phố mình “đảo” cho bảy, tám vòng, biết đâu anh lại thành triệu phú, mà dù không thành triệu phú thì ít nhất cũng phải thành địa chủ.”

“Em lảm nhảm vừa thôi!” Phác Tranh dở khóc dở cười, “Không phải nói buồn ngủ sao? Đã thay cho em toàn bộ chăn ga mới trong phòng ngủ rồi đấy!” Đột nhiên nghĩ đến điều gì, Phác Tranh liền liếc xéo tôi một cái, “Này, em thật sự không cần thuốc chữa ấm đầu đấy chứ?”

“Có cần.” Tôi mặt mày rạng rỡ, giơ tay biểu thị sự đồng tình, giống như đồng tình một việc gì đó đáng tự hào. Đi được hai bước, tôi quay đầu lại hỏi: “Anh không có câu gì khác để nói với em à?”

Cơ thể cường tráng dựa vào lan can cầu thang, “Khi nào check out đừng có quên trả tiền phòng, chỗ ăn, chỗ ở đấy…”

Phản ứng của tôi là quay người rời đi.

 

Trong mơ, những âm thanh bên ngoài phòng khách truyền đến khiến đầu tôi hơi đau nhức, nó không vang dội, chỉ lầm rà lầm rầm, nhưng với tôi, chỉ cần một tiếng động nhỏ như lật giở trang sách cũng có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ.

Không thể chịu đựng được nữa, tôi mở cửa phòng ngủ, bước xuống lầu, bỗng chốc sững sờ, choáng váng!

Trước mắt tôi là một khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú, da dẻ nhẵn nhụi, mái tóc hơi dài, bộ trang phục màu cà phê nguyên chất, so với hình tượng một chàng bạch mã hoàng tử của bốn năm về trước thì chàng hiệp sĩ bây giờ có phần quyến rũ hơn: tự tin, bướng bỉnh, mạnh mẽ… tướng mạo dễ uy hiếp người khác!

Lúc này, mọi người ở phòng khách cũng đã phát hiện ra tôi.

Bàn tay của Diệp Lận run rẩy, tài liệu rơi tung tóe xuống đất.

Tôi và anh chỉ cách nhau một căn phòng khách chưa đầy ba mươi mét vuông.

Tôi và Diệp Lận, chúng tôi bắt đầu quen biết, sau đó hiểu nhau, thân nhau rồi yêu nhau suốt sáu năm ròng.

Đã từng có thời, mỗi một câu gọi “Giản An Kiệt” của anh cũng khiến tim tôi loạn nhịp, mỗi câu nói đều cho tôi cảm giác như đang sống trong truyện cổ tích. Nhưng giờ đây, tôi lại hy vọng anh không còn khả năng đó nữa.

Diệp Lận định thần lại, “Về nước khi nào thế?” Lấy lại nụ cười bỡn cợt vốn có, anh bắt đầu cúi xuống nhặt đống giấy tờ rơi vãi dưới đất lên.

“Hôm qua.” Tôi nói, hy vọng sẽ có vẻ tự nhiên một chút.

“Thật chẳng xứng là bạn bè gì cả, về nước mà không nói với anh một câu.”

“Căn bản không phải là bạn bè.”

“Thật sao?” Giọng anh thản nhiên, mang chút mỉa mai.

Phác Tranh lúc này cũng định thần trở lại, bước đến hỏi: “An Kiệt, em dậy rồi à, sao không ngủ thêm chút nữa?”

Tôi thở dài một tiếng, không biết phải làm sao.

Câu nói quan tâm của Phác Tranh khiến Diệp Lận hết nhìn anh ấy lại quay sang nhìn tôi, đôi mắt ánh lên tia dò xét khác thường, “Không ngờ mối quan hệ giữa em và Phác Tranh đã thân thiết đến mức này rồi, xem ra anh đã không cập nhật thông tin.”

“Hình như việc này không liên quan gì đến anh.” Tôi bình thản nói, những người biết rõ mối quan hệ giữa tôi và Phác Tranh thật sự không nhiều, không phải vì cố tình che giấu, chỉ là không hơi đâu mà đi nói hết ra thôi.

Còn như tình huống bây giờ, tôi biết rằng mặc một bộ đồ ngủ xuất hiện trong nhà của một người đàn ông thì sẽ có ý nghĩa thế nào, chí ít cũng đến chín mươi chín phần trăm số người sẽ nghiêng theo ý này.

Phác Tranh nói chen vào: “À này, An Kiệt…”

“Phác Tranh, em đói rồi, có gì ăn không?”

Phác Tranh liếc nhìn tôi, “Có, đợi chút”, không giải thích gì thêm, anh ấy liền quay người đi vào nhà bếp. Anh ấy luôn là người hiểu ý tôi.

“Sao em lại ở đây?” Diệp Lận nhìn theo bóng của Phác Tranh, hỏi.

“Không có chỗ ở.” Tôi bước đến trước bàn ăn, rót một ly nước uống.

“Đừng có nói với anh là dinh thự rộng lớn của nhà họ Giản không có lấy một căn phòng trống cho em trú ngụ đấy nhé!”

Ngón tay tôi hơi run lên, suýt chút nữa thì đánh rơi ly nước.

“Không khát thì không cần phải uống quá nhiều nước.” Anh chau mày, sau đó nở một nụ cười gượng gạo, “Đi Pháp sáu năm, cuối cùng cũng biết đường quay về rồi.”

Tôi chỉ uống nước mà không nói gì.

“Anh còn tưởng em ở bên đó luôn cơ. Sao? Sau nhiều năm tu nghiệp ở nước ngoài, cuối cùng đại tiểu thư nhà họ Giản đã công thành danh toại về phục vụ quê hương đấy à?” Thấy tôi không phản ứng gì, khẩu khí của anh có vẻ không
hài lòng.

“Em còn chưa tốt nghiệp, sao dám nói đến chuyện phục vụ quê hương.” Không trả lời anh thì thật lép vế, cho nên tôi chọn một câu vô thưởng vô phạt để trả lời lấy lệ.

“Em sẽ lại sang bên đó chứ?”

“Ừ.”

Anh liếc nhìn tôi, rồi bỗng nhiên ném tập tài liệu xuống bàn trà, “Nói với Phác Tranh anh đi trước đây.”

“Được.” Tôi chẳng để ý đến phản ứng bất thường của anh, cũng chẳng có ý định đứng lên tiễn biệt.

“Được ư? Ờ, cũng phải được thôi. Đúng rồi, có thời gian thì qua ăn bữa cơm, Á Lợi rất nhớ em đấy!” Nói rồi anh mở cửa, rời đi.

Chiếc cốc thủy tinh trong tay tôi cuối cùng cũng rớt xuống đất, vỡ tan tành.

“Anh và cậu ấy thỉnh thoảng cũng liên lạc với nhau. Cậu ấy đang muốn mua nhà, vừa hay là lĩnh vực chuyên môn của anh, nên gần đây có qua lại thường xuyên hơn.” Phác Tranh từ phòng bếp bước ra, đặt đồ ăn sáng xuống, rồi lấy chổi và xẻng quét dọn những mảnh vỡ trên sàn nhà. “Anh cứ nghĩ em sẽ ngủ đến chiều, xin lỗi, An Kiệt.”

“Làm vỡ mất chiếc cốc thủy tinh của anh rồi, Phác Tranh.” Tôi kéo khay đồ ăn lại, bắt đầu “nạp năng lượng”.

“Thật ra, nếu không xét đến cái tính hay bỡn cợt của Diệp Lận,” Phác Tranh nói có vẻ thật lòng, “Thì cậu ấy là một người tốt.”

Tôi mỉm cười không nói gì, Diệp Lận thế nào, đối với tôi bây giờ không còn quan trọng nữa, thời gian sáu năm đã làm lắng dịu tất cả.

Có gọi tên Giản An Kiệt nhiều hơn nữa… thì cuối cùng cũng chỉ tốn thêm một câu “chia tay đi” cay nghiệt mà thôi.

Thành phố hoang vắng 1.3

Sau vài phút hàn huyên với ông Thái, rồi lật xem vài quyển sách, Thái Hồng nhìn đồng hồ, còn một tiếng nữa mới đến giờ cơm trưa. Cô cảm thấy cổ họng khát khô, bèn xuống lầu tìm nước uống. Trong lúc đợi thang máy, cô lướt đọc bản thông báo bên cạnh. Hóa ra hôm nay ở tầng này có một hội thảo học thuật với chủ đề: “Nghiên cứu về Bakhtin và chủ nghĩa giới tính” do ngành Nga văn và Trung văn của hai trường đại học thành phố đồng tổ chức. Dưới bảng thông báo có ghi chú: “Hội thảo có miễn phí cà phê, trà và đồ ngọt.”

Hà Thái Hồng đường đường chính chính vào bên trong, tự rót cho mình một cốc cà phê Maxwell đậm đặc và nhón lấy một chiếc bánh kem hạnh nhân ở cửa vào, tìm chiếc ghế trống ở dãy sau rồi lẳng lặng ngồi xuống. Mục đích của cô chỉ là ăn xong rồi đi, nào ngờ phát hiện giọng nói phát ra từ micro hơi quen, nhìn kỹ, người đang phát biểu chính là thầy Quý ban nãy. Cô quan sát một cách kỹ lưỡng, anh khoảng hơn hai mươi tuổi, vóc người tầm thước, mảnh mai, da ngăm ngăm. Mặt hơi gầy, nhưng đường nét sáng sủa, toát lên vẻ thông minh, nghiêm nghị. Thái Hồng thầm nghĩ, tướng mạo thế kia đúng là chẳng có duyên giao tiếp xã hội, một khi gây ra sai phạm, chắc chắn sẽ rất khó được tha thứ. Nghe những lời anh ta nói trong thư viện ban nãy, còn tưởng anh ta là giảng viên môn Văn học cổ điển chứ, bây giờ lại xuất hiện trong hội thảo về Bakhtin, có hơi kỳ lạ.

Thầy Quý này nói suốt hai mươi phút với vẻ hùng hổ, sắc lẹm khiến Thái Hồng cảm thấy lưng như bị kim chích. Cô đã gặp những nhân tài mới nổi như thế trong giới học thuật, họ trình bày thao thao bất tuyệt, nhìn người bằng nửa con mắt, mang lý luận ra chơi đùa, bóc tách từng mảng một, phân tích từng lớp khiến người nghe hoa mày chóng mặt, nhưng nghĩ kỹ, lại chẳng tìm ra được điểm chính, cũng không biết điều cốt lõi nằm ở đâu. Bạn sẽ nhận được rất nhiều sự khơi gợi, đồng thời cảm thấy anh ta mới mẻ, sáng tạo thiếu căn cứ. Với những học giả thuộc dạng “giác ngộ” này, bạn phải đứng cùng tầm cao với anh ta thì mới có thể theo kịp lối tư duy của anh ta. Đương nhiên, bọn họ dễ gây sự phản cảm từ những thầy giáo già nhất. Quả nhiên, các giảng viên trẻ bên dưới ghé tai rầm rì với nhau, vui vẻ thích thú, còn các vị giáo sư già ngồi dãy đầu thì mặt mày lạnh tanh, chẳng ai có ý kiến gì. Quan điểm học thuật của Thái Hồng không thuộc dạng bảo thủ, nhưng cũng chẳng chịu nổi thái độ độc đoán của anh thầy này, có lẽ là người của trường khác phái đến dựng “võ đài” ở đây chăng?

Lật giở tập tài liệu trên tay, cô tìm thấy thông tin sơ lược về anh: Tiến sĩ Quý Hoàng, bộ môn Lý luận văn nghệ – khoa Văn – trường Đại học F. Cô không khỏi ngạc nhiên, đấy chẳng phải cùng ngành sao? Còn là đồng nghiệp nữa chứ. Sao cô chưa từng nghe kể về người này nhỉ? Ngẫm nghĩ một hồi cô mới bình tâm trở lại, cô đến đây cũng mới được một tháng, khoa Văn lại lớn thế này, những người cô chưa từng nghe nói chắc chắn là nhiều vô kể.

Báo cáo kết thúc, giờ là phần hỏi đáp. Hà Thái Hồng nhã nhặn giơ tay: “Bài báo cáo của thầy Quý có những dẫn chứng phong phú khiến người ta có được sự thức tỉnh sâu sắc. Nhưng tôi có một thắc mắc nhỏ, thực ra là một chuỗi câu hỏi. Xin hỏi, tác phẩm của một tác giả nam làm thế nào để thể hiện kinh nghiệm của phái nữ? Làm sao để bật ra được tiếng nói thực sự của phụ nữ? Làm sao chúng ta có thể khẳng định được rằng người phụ nữ trong các tác phẩm đó không phải là sản phẩm tinh thần của tác giả nam? Chốt lại một câu, tiểu thuyết ngập tràn sức tưởng tượng và góc nhìn của đàn ông làm sao có thể đại diện cho phụ nữ?”

Một mũi tên trúng ngay hồng tâm. Yes!

Thái Hồng thầm nghĩ, thầy Quý ơi, tiếp chiêu đi!

Hàng ghế thính giả xôn xao. Người ở dãy bàn trên quay xuống nhìn cô, ánh mắt đầy sự khen ngợi.

Một giây, hai giây, ba giây…

Sau tiếng rít chói tai vang lên từ micro, anh chàng tên Quý Hoàng đó cất giọng: “Chắc hẳn cô giáo này đã đọc qua Hồng lâu mộng, xin hỏi Lâm Đại Ngọc có thể đại diện cho phái nữ không? Vương Hy Phượng có thể đại diện cho phái nữ không? Tác giả Tào Tuyết Cần có phải đàn ông không? Liệu cô có phải đã quá cố chấp với chủ nghĩa bản chất giới tính chăng? Hay là quá tin vào chuyện các tác giả nam, nữ do sự khác biệt về mặt sinh học nên trong sáng tạo cũng sẽ lộ rõ tính chất giới tính? Chẳng lẽ cô không thấy rằng bản thân việc sáng tạo là vô giới tính sao?”

Thái Hồng nhấp một ngụm cà phê, cười: “Tôi không nghĩ sáng tạo là một hoạt động vô giới tính. Thầy đã quá xem nhẹ tính quy định của hình thái ý thức đối với chủ thể sáng tạo, thầy đã xem thường sự vận động của nhân tố quyền lực trong tác phẩm văn học. Tiếng nói của phụ nữ phải tìm kiếm trong tác phẩm của nữ giới.”

“Tôi không phủ định trong tác phẩm của nữ giới có rất nhiều tiếng nói của người phụ nữ, nhưng xin đừng quên, dưới sự ảnh hưởng của ý thức chế độ phụ hệ, việc phụ nữ vứt bỏ sự khống chế lời nói để tưởng tượng ra một bản ngã tự do thuần túy vẫn là một thách thức rất lớn. Từ điểm trên mà nói, cho dù là tác phẩm của nữ giới cũng không thiếu tiếng nói của phái nam…”

MC hắng giọng, ra hiệu câu hỏi của Thái Hồng đã chiếm quá nhiều thời gian rồi, nhưng Thái Hồng vẫn muốn nói tiếp, vừa mở miệng đã nghe MC giảng hòa: “Thực ra đây là vấn đề gà đẻ trứng trước hay trứng nở ra gà trước, tiếng nói của nữ giới là gì cần phải nghiên cứu và định nghĩa một cách nghiêm túc. Xin mời người báo cáo tiếp theo là thầy Điền của trường Đại học E…”

Thái Hồng giận sôi máu, một đề tài hay thế, đang thảo luận dở dang lại bị người ta cắt ngang. Từ khi nào mà giới học thuật lại trốn tránh vấn đề, hời hợt, sơ sài thế kia? Cô hối hận vì đã bước vào phòng hội thảo này, nốc cạn cốc cà phê, nhét nốt miếng bánh kem vào miệng, cô bỏ về ngay giữa buổi hội thảo.

Ở tầng một cô gặp người quen, dừng chân trò chuyện đôi ba câu. Vừa bước ra cửa, đột nhiên một bóng người chặn cô lại.

Ngẩng lên nhìn, hóa ra là thầy Quý ban nãy.

“Cô là ai?” Anh chẳng khách khí, hỏi.

Thì ra người này không những hùng hồn, hung hăng, mà còn bất lịch sự.

Hà Thái Hồng quắc mắt nhìn, cười nhạt: “Tôi cảm thấy, chí ít thầy phải sửa câu hỏi thành: “Cô tên gì?”, hoặc “Quý danh của cô?” chứ!”

“Cô là ai?”

Thái Hồng lườm anh, nghênh mặt nói: “Tôi là ông nội của anh.”