Nơi nào đông ấm 1.2

Từ chối lời mời đến nhà dùng cơm của người bạn tên Mạc Gia Trân, tôi đi thẳng về tư gia nhà họ Giản.

Trang viên nhà họ Giản, tường thạch cao màu trắng kết hợp với màu mái ngói đỏ tươi, từ cổng vòm tiếp nối một dãy hành lang uốn lượn gấp khúc, một khu vườn theo lối Âu châu xanh um tươi tốt cùng với một hồ bơi vô cùng xa hoa, lộng lẫy. Mọi thứ vẫn vậy, nhưng dường như tất cả đều trở nên xa lạ.

Tôi bấm chuông vì không có chìa khóa.

Ra mở cửa là một bà cụ đã luống tuổi, bà cụ đưa mắt nhìn tôi một lượt rồi hỏi: “Xin hỏi, cô muốn tìm ai?”

Tôi chắc chắn là mình đã không nhầm nhà, “Cháu tìm… ông Giản.”

“Ông ấy không có nhà.” Bà cụ định đóng cửa.

“Vú Lâm, ai đấy?” Trong nhà vọng ra một giọng nói trầm thấp.

Cơ thể tôi bất chợt rùng mình. Bàn tay bỗng run lên, song khóe môi lại bất giác nhếch lên cười.

Một bóng dáng thanh mảnh bước ra cửa, tôi vẫn đứng đợi, cho đến khi anh ta ngẩng lên nhìn tôi.

Kinh ngạc! Cặp mắt sắc lạnh dường như không che giấu nổi nỗi kinh ngạc, đúng, thật sự là một cú sốc, cuối cùng tôi cũng đã trở về.

“Giản An Kiệt?”

Tôi bỏ chiếc mũ trên đầu xuống và xách hành lý đi thẳng vào trong.

“Cậu Tịch?” Người giúp việc bối rối nhìn tôi tự tiện xách đồ bước vào.

“Cô ấy là con gái của chú Giản.”

Con gái… Tôi nheo nheo mắt, trong lòng không khỏi có chút kiêu ngạo.

Cảm giác đôi tay nhẹ bẫng, Tịch Hy Thần đã tới xách hành lý giúp tôi. Tôi cúi xuống nhìn bàn tay hơi trắng quá so với tay của một người đàn ông, “Tay của anh rất đẹp”, tôi nói.

Ánh mắt hướng về phía tôi dường như mang chút hoài niệm, tôi mỉm cười bước lên lầu. Còn nhớ rất rõ phòng thứ ba ở lầu hai là phòng của mình, cánh cửa mở ra dội lại thuần một sắc đen, chỉ có điều ở giữa xen lẫn không ít những thứ đồ lẽ ra không nên có: xe ô tô đồ chơi, đồ chơi xếp gỗ, sơn màu, bảng vẽ… dưới nền nhà, trên giường, cả trên mặt bàn cũng có.

Tôi đứng dựa vào khung cửa, ngước mắt nhìn người phía sau.

“Ngọc Lân có vẻ rất thích phòng của em.”

“Ngọc Lân?”

“Em trai của em.”

Đột nhiên lồng ngực có cảm giác khó thở, tôi thấy mình như sắp đi gặp bà cô tổ đến nơi.

“Hay em có muốn ngủ ở phòng dành cho khách không?” Giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Phòng dành cho khách?” Tôi cười cười, quay người xách hành lý rồi đi xuống lầu.

Tịch Hy Thần từ đằng sau kéo tay tôi lại, động tác đó khiến toàn thân tôi run rẩy, “Buông ra!”

“Muốn đi đâu, quay lại Pháp à?” Giọng anh ta có vẻ gấp gáp.

Tôi giằng tay ra, “Yên tâm, tôi sẽ đi Pháp, mặc dù không phải lúc này, nhưng cũng nhanh thôi.”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng trĩu nặng. Tôi không đầu hàng, “Ngày mai tôi sẽ đến tìm anh.”

“Bố em chắc cũng sắp về rồi.” Giọng anh ta không giấu nổi vẻ nôn nóng, “Em có thể đợi một lát.”

“Không cần.” Cuộc đối thoại này khiến tôi ý thức được rằng, cho dù tôi có sống ở trang viên này suốt mười bảy năm trời thì bây giờ cũng chỉ là khách vãng lai mà thôi, “Với lại bây giờ cũng muộn rồi, tôi phải đi kiếm chỗ nào trú chân chứ, đúng không?”

Anh ta im lặng ba giây rồi nói: “Nếu ý của em là chỉ cần có chỗ nào để ngủ tạm, vậy thì anh sẽ cho người dọn dẹp.”

“Sao cơ? Lời nói của tôi khiến anh nghĩ như vậy à?” Tôi khẽ “hừ” một tiếng, “Hãy thu lại cái suy nghĩ tự cho là đúng của anh đi!”

Đột nhiên, anh ta tiến thêm một bước về phía tôi, tôi cũng vô thức lùi lại phía sau một bước dài.

“Em… sợ anh.” Đây là một câu khẳng định.

Tôi liếc mắt nhìn anh ta, “Anh quả có khiếu hài hước thật đấy, anh Tịch ạ!” Tôi lướt qua vai anh ta đi ra, không chút do dự.

“À đúng rồi, Tịch Hy Thần…” Ra đến cửa, tôi còn quay đầu lại cười nói: “Anh có nhất thiết phải khoe mẽ như thế không?”

Bước ra khỏi cửa, tuyết lại bất ngờ lất phất rơi.

Tôi đội chiếc mũ len ở sau lưng áo lên đầu, tiến đến trạm xe buýt mà hồi học trung học vẫn thường đứng chờ xe, rồi leo luôn lên chiếc xe đầu tiên dừng lại mà không cần biết nó sẽ đi về đâu. Trên xe không có mấy hành khách, tôi liền đi đến hàng ghế sau cùng rồi ngồi xuống. Phía trước xe yên ắng, chỉ phát ra những âm thanh đặc trưng vốn có. Trời đã về chiều, những bóng đèn cao áp hai bên đường đã bắt đầu được thắp sáng, từng vệt sáng loang loáng lướt qua cửa sổ xe. Những bông tuyết từ bên ngoài bay vào, táp vào da mặt, lành lạnh.

Tôi đã có một cậu em trai, thế mà trước nay chưa từng có ai nói cho tôi biết, là vì thấy không cần thiết hay thật sự muốn trốn tránh tôi như thể tôi là loài rắn rết?

“Cô ơi, đến trạm cuối cùng rồi.” Tiếng bác tài như kéo tôi ra khỏi mớ suy tư miên man, hỗn độn.

Phủi những bông tuyết bám trên người rồi bước xuống xe, ngước mắt nhìn lên là một nơi đồng không mông quạnh, không ngờ thành phố A mà cũng có những chỗ hoang sơ thế này, nghĩ một lúc, tôi bấm máy gọi cho Phác Tranh. Đầu dây bên kia vang lên hồi chuông rồi có người bắt máy, sau đó dội lại một tiếng hú vang, “Giản An Kiệt!”

“Em bị lạc đường, Phác Tranh.”

Thành phố hoang vắng 1.2

Bỗng giữa đám sinh viên, một cậu có vẻ ngoài “búng ra sữa” giơ tay.

“Mời em nói.”

“Cho em hỏi, ở đây có Kim Bình Mai không?”

Thái Hồng chớp chớp mắt, rồi hít một hơi thật sâu: “Uhm… cô nghĩ là có.”

“Ở đâu? Chúng em có thể xem không?”

“Ơ… Quyển này chỉ cho các giảng viên có học vị Phó giáo sư trở lên dùng làm tài liệu nghiên cứu.” Nhận ra ý đùa cợt trong giọng điệu của cậu sinh viên kia, mặt cô thoáng cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng duy trì nụ cười trên môi.

Ai ngờ cậu chàng chẳng chịu nể nang gì: “Giờ là thời đại nào rồi mà còn không cho sinh viên xem? Cô tưởng bọn em ham lắm sao? Trên mạng đầy ra đấy,  em chỉ muốn xem để biết sách giấy nó ra làm sao thôi!”

“Ha ha…” Cả đám nhao nhao hùa theo, trong phút chốc, từng gương mặt trẻ măng kia đều nhìn cô với nụ cười đầy ẩn ý.

Đã sớm nghe danh sinh viên ngành này có truyền thống thích trêu chọc giáo viên mới. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Thái Hồng cũng từng bày trò trêu chọc giáo viên, đã từng bắt một thầy giáo già giảng giải “ý nghĩa đời người” cho mọi người nghe. Kết quả, thầy đọc làu làu câu danh ngôn của bậc thầy truyền cảm hứng – Nikolai Alekseyevich Ostrovsky: “Đời người chỉ có một, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình, để khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng, cả đời ta, cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người.” Sau một tràng lên bổng xuống trầm, thầy mỉm cười hỏi lại: “Em à, đấy chính là ý nghĩa của đời người, em có đồng ý không?”

Ông trời ơi! Liệu cô có thể không đồng ý được sao?

Tùy cơ ứng biến, việc gì rồi cũng có cách giải quyết, nghĩ vậy, vẻ mặt Thái Hồng dịu xuống, giọng điệu ôn hòa, nói: “Có lẽ các em không biết, trong thời kỳ xây dựng đất nước, chỉ những vị quan to như bí thư tỉnh ủy mới có tư cách đọc quyển Kim Bình Mai này. Em muốn xem sách giấy, thử hỏi em nghiên cứu đề tài nào? Về in ấn ư? Ở đây có Thông giám cương lược thời Sùng Trinh[1], hoàn toàn có thể đại diện cho trình độ quan khắc của thời nhà Minh. Ông Thái, phiền ông mang một quyển ra cho mọi người xem thử.”

Ông Thái uể oải đứng dậy, liền bị cậu sinh viên kia ngăn lại: “Thông giám cương lược? Em xem quyển đó để làm gì? Phòng sách cổ gì mà đến Tứ đại kỳ thư[2] cũng không có, thế mà cũng gọi là phòng sách cổ sao? Thư viện không cho xem sách, thế mà cũng gọi là thư viện ư? Đổi tên thành phòng cơ mật thì đúng hơn.” Cậu nhóc nóng nảy vặn hỏi một câu.

Thái Hồng nhìn cậu, muốn cười lắm mà không dám, đành đánh trống lảng: “Uhm… Câu hỏi hay đấy! Em nhất định nhớ đi phản ánh lại với hiệu trưởng nhé!”

“Nhưng bọn em thật sự rất muốn xem, tò mò lắm cô ơi, chỉ lật qua liếc một cái thôi cũng được!” Một cậu sinh viên khác lên tiếng phụ họa.

Cả đám lại nhốn nháo…

Thái Hồng bó tay, lúng túng đưa mắt nhìn ông Thái một cái, phát hiện ông đang nhìn cô với vẻ hả hê. Quyển sách đó đương nhiên là có, trước đây cô cũng muốn mượn nhưng chẳng bao giờ mượn được. Dù có mượn được cô cũng không dám mang ra, bởi nó có rất nhiều hình minh họa. Ngay lúc ấy, một bóng đen lướt đến sau lưng, đám sinh viên đang vui cười hí hửng bỗng im bặt.

Một sinh viên ngượng ngùng cất tiếng chào: “Thầy Quý!”

Thái Hồng ngoảnh đầu nhìn, một người lạ mặt đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay.

Người lạ mặt cất giọng nói tiếng phổ thông mang khẩu âm vùng khác: “Phan Tuấn Kiệt, em có biết phòng sách cổ phổ thông ở tầng ba không?”

“Dạ biết.”

“Đến đó tìm Lý Ngư toàn tập được xuất bản bởi Nhà xuất bản Chiết Giang Cổ Tịch năm 1991. Từ quyển thứ mười hai đến quyển thứ mười bốn chính là sách giấy mà em muốn xem đấy.”

Thái Hồng vội bảo: “Các em ấy không hỏi về Lý Ngư.”

Nét mặt người đó vốn lầm lì, lừ mắt liếc qua, không những trông hung dữ mà còn có vẻ đang rất bực mình. Anh nhìn đồng hồ, quay gót định bỏ đi, trông thấy Thái Hồng vẫn đang trừng mắt nhìn mình, đành nói: “Ba quyển đó chính là Kim Bình Mai – bản khắc hình mới.

Cậu sinh viên họ Phan đánh bạo hỏi: “Thưa thầy, đó là… bản đầy đủ phải không ạ?”

“Bản tóm lược. Thầy tin rằng cái mà em muốn xem chắc chắn không phải nội dung “người lớn”, mà là muốn tìm hiểu chính trị, kinh tế, văn hóa và văn học đại chúng thời Minh, phải không?”

Anh giỏi lắm, trong lúc này đố ai dám nói không phải nào?

“Dạ phải, phải ạ. Cảm ơn thầy!”

Thật là biết lựa gió phất cờ. Đối với cô giáo thì cứ bám riết không buông, truy cùng đuổi tận, còn gặp thầy giáo thì luôn miệng vâng dạ vẻ nịnh hót.

Kỳ thị! Rõ ràng là kỳ thị giới tính mà!

Các sinh viên lập tức giải tán, Thái Hồng thở phào nhẹ nhõm, đang định mở lời thỉnh giáo thiên thần đến giải vây là thần thánh phương nào, vừa ngẩng đầu, người đó đã biến đâu mất. Cô vội hỏi ông Thái: “Người ban nãy là…”

“Không biết.”

 


[1] Minh Tư Tông hay Sùng Trinh đế (6/2/1611 – 25/4/1644) có tên là Chu Do Kiểm, ông được coi là vị vua thứ mười bảy, cũng là vị vua cuối cùng của triều đại nhà Minh, đồng thời cũng là vị hoàng đế người Hán cuối cùng cai trị Trung Quốc trước khi triều đình rơi vào tay nhà Thanh của người Mãn Châu.

 

[2] Tứ đại kỳ thư là chỉ bốn tác phẩm nổi tiếng của văn học Trung Quốc thời kỳ nhà Minh là Tây du ký, Thủy hử, Tam quốc diễn nghĩa, Kim Bình Mai.