Ai chờ đợi ai 9.3

Còn nhớ khi ấy Kỷ Nam đã trả lời như thế nào không? Trong ký ức hỗn độn của Dung Nham, cô đã nói: “Em có thể trao cho anh cơ thể em… nếu anh muốn, em sẵn sàng để cứu anh ấy. Nếu anh ấy vì việc này mà không cần em nữa, em chỉ còn biết giữ anh ấy trong trái tim và yêu anh ấy cả đời này. Anh hai, em cũng sẽ hận anh cả đời này.” Dung Nham nghe xong câu ấy, đến một chút do dự cũng không, ngay ngày hôm sau cứu Lý Nham từ ngoài biên giới trở về, đưa anh ta trở về bên cạnh Kỷ Nam như không hề có chút tổn thương nào. Bởi cho dù thứ tình cảm mà Tiểu Tứ dành cho anh cả một đời ấy là yêu hay hận, anh biết rằng mình cũng không thể chịu được điều đó.

Có tiếng bước chân xột xoạt từ phòng ngủ đi ra cắt đứt dòng hồi ức đau khổ của Dung Nham. Anh miễn cưỡng mở mắt, nhìn thấy Diệp Mộc hai tay ôm đầu lướt qua, tiến thẳng ra cửa. “Mộc Mộc!” Dung Nham gọi cô.

Diệp Mộc chẳng hề quay đầu lại, chạy càng lúc càng nhanh. Dung Nham lập tức đuổi theo, nhanh hơn một bước chặn lấy cánh cửa, khi quay lại chân anh bỗng mềm nhũn, lảo đảo một bước, có lẽ Diệp Mộc nghĩ anh định nhảy tới, theo đà lao về phía trước tung một quyền, đấm một cú như trời giáng vào mặt anh.

Dung nhị thiếu gia đáng thương từ hôm qua tới giờ vừa sốt vừa chưa có ngụm nước nào vào bụng, còn đâu sức lực mà đỡ cú đấm ấy, máu mũi chảy ròng ròng, vừa ôm mũi vừa tựa vào cánh cửa để khỏi ngã, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Diệp Mộc thấy đối phương mất sức chiến đấu, bỗng hoảng hốt, hai tay nắm chặt, từ trên cao nhìn xuống vẻ cảnh giác. Rất lâu sau Dung Nham mới ôm mũi ngẩng lên, cánh tay chỉ về phía Diệp Mộc run lên bần bật: “Em… Cái con bé chết tiệt này!”

Diệp Mộc nhìn thấy máu chảy ra từ kẽ ngón tay anh, sắc mặt trắng bệch rất khó coi, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều: “Đáng đời!” Dung Nham cúi gằm mặt, một lúc lâu mới cất giọng khó khăn: “Đỡ anh dậy nào! Anh… không dậy nổi!”

Khiến cho một người đàn ông điển trai, khỏe mạnh máu me đầy mặt, không gượng dậy nổi, quả là một cảm giác rất tội lỗi, cho dù người đàn ông này không lâu trước đây suýt chút nữa làm hại đời bạn. Diệp Mộc khuấy nồi cháo trắng, ngẩng lên len lén nhìn người đàn ông đang nằm thẳng đơ ngoài sofa, không biết cảm giác trong lòng là gì.

Cô lớn lên ở Hồng Kông, từng sống ba năm tại một đất nước mà vấn đề giới tính rất cởi mở là Mỹ, nên cũng có thể coi là một người không quá cổ hủ trong chuyện này. Khi nãy, tuy Dung Nham có đè cô bẹp gí xuống giường, hai cánh tay bị khóa chặt, nhưng tất cả cũng chỉ vậy, không có gì hơn. Anh đã xin lỗi, cô cũng cho anh một cú như trời giáng rồi, theo lý mà nói cô cũng nên rộng lượng một chút. Nhưng sao cô lại cảm thấy khó chịu như vậy chứ? Là bởi đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc không có khoảng cách với một người khác giới như vậy sao?

Hay là bởi vào thời khắc ấy, rõ ràng anh đã nhầm cô với một người con gái khác?

Cháo trong nồi sôi ùng ục như tức giận, khóe miệng Diệp Mộc cong lên, cô cầm chiếc muôi gạt xuống, tắt bếp rồi múc cháo ra bát, gọi Dung Nham tới ăn.

Dung Nham ăn được vài miếng, đặt thìa xuống, ngẩng lên nhìn Diệp Mộc, mím môi: “Thật sự rất xin lỗi em! Lúc đó anh… anh đang mê man. Đã làm em sợ, rất xin lỗi.”

Diệp Mộc hơi cúi đầu, “ờ” một tiếng nghe không rõ lắm. Máu mũi đã ngưng chảy, nhưng sắc mặt anh vẫn trắng bệch, anh uể oải ăn cháo.

Diệp Mộc lén liếc nhìn anh mấy lần như định nói gì rồi lại thôi. Cuối cùng không kìm được, hỏi: “Người con gái mà làm anh hối hận ấy là Trương Lâm phải không? Anh yêu cô ấy, vì thế muốn biến ước mơ của cô ấy thành hiện thực?”

Dung Nham đặt chiếc thìa xuống, lắc đầu: “Cô ấy đã kết hôn rồi.”

Diệp Mộc cũng đoán người đó không thể là Trương Lâm, nghe Dung Nham nói vậy, cô càng hứng thú: “Anh không theo đuổi được cô ấy?”

“Không phải vậy.” Dung Nham ngồi đối diện với cô gái nhỏ, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. “Cô ấy thích anh mười năm liền, nói chính xác là cô ấy không theo đuổi được anh.”

Diệp Mộc đương nhiên không tin, ánh mắt cô thể hiện rất rõ điều đó.

Lòng bàn tay Dung Nham ngứa ngáy, rất muốn xoa xoa đầu cô. Anh nắm chặt tay, đặt trên mặt bàn, ngửa người tựa vào chiếc ghế, cố làm ra vẻ thoải mái: “Sao thế? Vẻ hấp dẫn của anh không đủ để một người con gái thích trong mười năm sao?”

Cổ Diệp Mộc vươn cao, không tỏ ý gì.

“Nói chung là anh quá rõ sức hấp dẫn của mình, vì thế cô ấy ở bên anh lâu như vậy, anh đều cho rằng đó là điều hiển nhiên. Đến khi cô ấy muốn ra đi, anh mới phát hiện mười năm qua không chỉ cô ấy có tình cảm… mà tình cảm của anh còn sâu đậm hơn. Vì thế cô ấy có thể quay người bước đi mà không quay đầu lại, còn anh thì không thể quên.” Dung Nham nói như trêu đùa.

Diệp Mộc rất tinh ý cảm nhận được rằng, lúc này đây anh giống hệt như lần ở sinh nhật của Lý Mộ, hoàn toàn cô đơn. Cô mơ hồ nghĩ tới người con gái thần kỳ Kỷ Nam ấy.

“Rất buồn cười đúng không?” Dung Nham cười lớn hơn.

“Không buồn cười, rất buồn.” Diệp Mộc rất thông cảm với cảm giác của Dung Nham, bỏ lỡ một tình yêu sâu đậm là việc khiến con người ta cảm thấy đau đớn và bất lực gấp nhiều lần so với từ bỏ nó. “Đã bao giờ anh nói với cô ấy rằng anh hối hận chưa?”

Dung Nham khẽ thở dài, nắm tay đặt lên ngực, chỗ trái tim, nét mặt vẫn đang cười: “Có chứ, nhưng cô gái đáng ghét ấy kiên quyết muốn lấy một người khác, anh cũng chẳng thể cướp lại đúng không? Vả lại, anh cũng chẳng đấu lại được cô ấy.”

Anh cầm bát cháo lên, ăn từng thìa. Diệp Mộc đẩy cho anh một cốc nước, lấy những viên thuốc trong chiếc túi khi nãy, xếp ra đúng theo những gì đã hướng dẫn trong đơn, đưa cho anh. Dung Nham uống thuốc, vỗ vỗ bàn đứng dậy: “Xong! Tiết mục kể chuyện đến đây là kết thúc. Đi nào, anh đưa em về.”

Diệp Mộc mím môi, đứng dậy: “Cách tốt nhất để quên đi một mối tình không phải là phó mặc cho thời gian, mà là nhìn thẳng vào nó.” Nói xong, Diệp Mộc giật mình, ghê quá… nói với anh những thứ này làm gì chứ? Cô vội vàng đổi chủ đề: “Được rồi, em chấp nhận lời xin lỗi của anh.” Nói xong, Diệp Mộc cầm chiếc túi của mình lên. “Em sẽ tự về, anh nghỉ đi.”

Dung Nham vừa uống thuốc xong, quả thật không thích hợp để lái xe, anh cầm chiếc chìa khóa trên bàn, đưa cho cô: “Quanh khu này không bắt được xe đâu, em lấy xe anh mà về.” Diệp Mộc cầm chiếc chìa khóa, loáng cái đã mất hút sau cánh cửa.

Căn phòng yên tĩnh trở lại, Dung Nham ngồi trên ghế, ngẩn ngơ suy nghĩ, bát cháo vẫn còn tỏa ra hơi nóng làm trái tim anh ấm áp hơn. Sao anh lại nói với Diệp Mộc những điều này chứ? Dung Nham có chút hối hận. Những điều liên quan đến chuyện đã qua và… tình yêu với Tiểu Tứ, năm năm qua anh luôn luôn giữ kín trong lòng, chưa bao giờ hé lộ với ai. Tiểu Tứ và Lý Nham, có lẽ họ cũng đã quên từ lâu.

Nhưng anh thì không, những ký ức ấy, bất kỳ lúc nào và ở đâu nghe nhắc đến, đều như những mũi dao cắm vào lòng anh. Con người ấy, anh thường xuyên gặp mặt, mỗi lần như thế trái tim anh lại nhói đau. Nhưng anh cũng chỉ có thể mỉm cười, xoa xoa mái tóc dài mà cô nuôi vì một người con trai khác, khẽ mắng một câu: “Tiểu Tứ ngốc nghếch!” Anh cứ nghĩ thời gian là một thứ thuốc giải, chưa bao giờ anh dám nghĩ, đó cũng là một liều thuốc độc vô cùng đau đớn.

Trái tim Dung Nham như đang rơi vào một cõi sâu thẳm thì điện thoại bất ngờ rung lên.

“Dung Nham!” Giọng nói của Diệp Mộc xen lẫn tiếng nức nở, xung quanh có cả tiếng còi xe cảnh sát. “Em quên mất, em không có bằng lái xe ở đại lục…” Dung Nham ngớ người, sau đó không kìm được, bật cười.

Advertisements

2 comments on “Ai chờ đợi ai 9.3

  1. cho mình hỏi cái nha! truyện này đã xuất bản chưa vậy bạn?nếu mình muốn mua thì mình sẽ mua ở đâu? với lại truyện này khi xuất bản có giống với bản online ko zạ? mình rất thích truyện của sói xám mọc cánh nên bạn có thế giúp mình liệt kê những truyện mà amun đã xuất bản và sắp xuất bản được ko ah? thanx pạn nhìu lắm lun…. làm phiền bạn quá!mong bạn sẽ pm sớm cho mình nha!!!!!!!!!!!!! ^-^

    • Truyện này đã đươc xuất bản rồi bạn ạ, bạn có thể mua ở các hiệu sách hoặc mua online trên Tiki.vn. Về các vấn đề liên quan đến bản xuất bản và bản online thì Amun xin phép không trả lời vì có quá nhiều bản trôi nổi trên mạng, Amun không thể nào tìm kiếm và so sánh tất cả được, AMun sẽ chỉ xuất bản theo đúng bản quyền bên TQ gửi về thôi. Cùng tác giả Sói Xám Mọc Cánh thì Amun còn cuốn Tâm can sẽ phát hành trong tháng 3 và cuốn Nở rộ sẽ phát hành trong năm nay nhé 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s