Ai chờ đợi ai 8.3

Hôm nay Dung Nham bận bịu cả ngày, sau khi từ chối mấy cuộc hẹn mới có thể đến được đây, khi nãy cũng không để ý, lúc này bị Diệp Mộc kéo ra một chỗ rất yên tĩnh ngoài hành lang, cảm giác mệt mỏi bất ngờ ùa đến.

“Anh sao vậy? Không khỏe à?” Diệp Mộc nhìn sắc mặt anh bất ngờ tái đi, trông có vẻ rất mệt.

Dung Nham xua tay, xoa xoa huyệt thái dương, giải thích câu hỏi khi nãy cô: “Nó là công tử của tập đoàn liên doanh đồ uống và thực phẩm Hồ Thị, tên Hồ Kha, em đã bao giờ nghe nói đến chưa?”

Diệp Mộc nghĩ ngợi một lúc, lắc đầu.

“Nó mới từ Mỹ về chưa được bao lâu, em không biết cũng không có gì lạ. Nhưng bố của nó, em nhất định thấy rất quen thuộc.” Dung Nham mỉm cười, nói hai câu quảng cáo mà nhà nhà đều biết. Diệp Mộc thích thú: “Mì tôm Hồ sư phụ!”

“Hồ Kha là một đứa ngoan, Trương Lâm nếu có thể tiến đến với nó cũng không phải việc không tốt. Nhà họ Hồ cũng không phải hào môn thế gia gì, không có nhiều quy tắc và định kiến gì đâu, mọi người trong nhà rất giản dị, Trương Lâm mà gả cho nhà họ cũng không phải chịu thiệt thòi gì.” Dung Nham xoa xoa huyệt giữa hai hàng lông mày, nói.

“Đi nào, vào thôi.” Dung Nham ngừng một lát, thấy đã đỡ hơn, vỗ vỗ vai Diệp Mộc, nói.

“Ấy, để em vào thôi, anh đừng vào nữa, em thấy anh có vẻ rất mệt đấy.” Diệp Mộc nói vẻ lo lắng. “Em có thể lo liệu việc còn lại, anh về nhà nghỉ đi.”

Dung Nham hơi chần chừ: “Em chắc là sẽ ứng phó được với Hồ Kha chứ?”

“Anh yên tâm, em có kinh nghiệm với mấy đứa nhóc ngựa non này lắm!” Diệp Mộc vỗ vỗ ngực, cười nói.

Dung Nham nhìn điệu bộ vỗ ngực của cô mà nghiêng người phì cười. Diệp Mộc tức giận, vung tay một cái tiễn anh ra về.

 

Hồ Kha thật ra là một thiếu gia nhà giàu chưa trưởng thành, có chút ngạo mạn, nhưng có thể thấy đó là một người tốt. Diệp Mộc chẳng khó khăn gì khi đối phó với cậu ta, cộng thêm có người đẹp Trương Lâm ngồi bên, không khí trong bữa ăn vô cùng vui vẻ, ba người vừa gặp mà ngỡ đã quen biết từ lâu.

Lúc bọn họ từ nhà hàng bước ra mới tám giờ bốn mươi phút, Hồ Kha và Trương Lâm thảo luận sôi nổi về các nhiệm vụ trong trò Popkart. Trong ánh sáng lung linh, rực rỡ của buổi tối, nụ cười của Trương Lâm như tung bay, đôi mắt xinh đẹp trong trẻo, long lanh. Hồ Kha để lộ hàm răng trắng muốt, cười như chưa bao giờ được cười thích thú đến vậy. Diệp Mộc im lặng bước theo sau hai con người đang vui vẻ tột độ, cảm nhận được sự sung mãn tỏa ra từ hai người, cô bắt đầu cảm thấy khâm phục Dung Nham, scandal tin đồn chưa cần bàn tới, nhưng quả thực, Trương Lâm đang cần một người bạn giống như Hồ Kha.

Trước khi đến đây, cô đã mất rất nhiều thời gian thuyết phục Trương Lâm, ngoại hình và thực lực không phải là điểm mấu chốt, muốn thu hút sự chú ý của giới truyền thông và người hâm mộ, nhất định phải có tin tức trên các báo. Tin tức này có thể từ rất nhiều phương diện, nhưng đối với một nữ minh tinh, tuyệt đại đa số là những tin tức về đời tư. Những người theo con đường ngọc nữ mười năm trong sạch không tì vết như Lâm Kinh Vũ hiếm như lá mùa thu.

Khi Diệp Mộc nói những điều này cho Trương Lâm, trong lòng không phải không có cảm giác tội lỗi. Cô đã từng làm trợ lý cho một người quản lý người Hồng Kông, khi đó nhìn thấy một số ngôi sao nữ tương lai xán lạn bị sắp xếp đi chơi bời, ăn uống với một số ông chủ và công tử nhà giàu, trong lòng cô luôn cảm thấy không quang minh chính đại. Nhưng lúc này, khi chính cô đứng trong vai trò một người quản lý, cô mới hiểu rằng những điều ấy quả thực là lực bất tòng tâm, không thể làm khác.

“Mộc Mộc!” Trương Lâm nhảy đến bên cạnh Diệp Mộc đang nghĩ ngợi, khoác cánh tay cô, mặt mày hớn hở. “Chúng ta đến nhà Hồ Kha chơi điện tử đi!”

Diệp Mộc ngớ ra: “Cái gì?” Tiến triển nhanh vậy sao?

“Đi nào, đi nào, đi nào!” Trương Lâm không để cô kịp suy nghĩ, kéo đi.

 

Nhà của Hồ Kha cũng không khác lắm so với tưởng tượng của Diệp Mộc, chỉ còn thiếu nước dùng những đồng nhân dân tệ màu hồng làm giấy dán tường nữa thôi. Phòng trò chơi chuyên dụng của Hồ Kha được trang bị không thiếu thứ gì, căn phòng rộng gấp ba căn hộ của Diệp Mộc, có vô số các loại máy trò chơi cỡ lớn và những chiếc máy tính cấu hình cực cao. Khắp sàn nhà là những quà tặng hoặc vật kỷ niệm liên quan đến các trò chơi, bày trên những chiếc giá trên tường không phải là rượu, mà là máy chơi game cầm tay đủ các loại, một chiếc ti vi kỹ thuật số HD màn hình siêu phẳng, siêu lớn choán gần hết một góc tường, bức tường đối diện được lắp đặt một dàn âm thanh vòm và một rạp chiếu phim gia đình cao cấp.

Trương Lâm là một trạch nữ[1], lúc bình thường, trò tiêu khiển của cô là các loại trò chơi điện tử. Bước vào căn phòng này, hiển nhiên là như chuột sa chĩnh gạo, cá gặp nước, chơi không còn biết trời đất gì nữa. Hồ Kha chắc hẳn cũng là một trạch nam[2], có người chơi cùng, mái tóc mì tôm trên đầu chàng trai cũng vui đến mức nhảy tưng tưng.

Tránh tiếng hò hét ồn ào của hai người họ, Diệp Mộc tìm đến một chiếc sofa đơn đặt trong một góc nhỏ, đeo tai nghe và xem ti vi. Chiếc sofa ấy quả thật vô cùng êm ái, Diệp Mộc vùi mình trong đó, cảm giác như đang nằm trên một đám mây. Bỗng nhớ ra dáng vẻ mệt mỏi của Dung Nham lúc ra về, cô soạn một tin nhắn rồi gửi đi, hỏi xem anh đã ngủ chưa, đợi một lúc lâu, Dung Nham vẫn chưa trả lời.

Hai con quỷ nhỏ chơi đến tận mười hai giờ vẫn chưa có ý định dừng lại, đeo chiếc ghi ta điện hò hét, nhảy múa. Diệp Mộc thì nghe nhạc, ngủ thiếp đi lúc nào không hay, rồi bị tiếng rung của chiếc điện thoại làm cho tỉnh giấc, là của Dung Nham.

“Sao anh vẫn chưa ngủ?” Diệp Mộc bước ra ban công nghe điện. “Anh hơi sốt, vừa tới bệnh viện khám.” Giọng nói của Dung Nham nghe mệt mỏi hơn cả lúc hai người chia tay. “Vừa về đến nhà.”

Diệp Mộc “hả” một tiếng: “Có nặng lắm không?” Dung Nham uống một ngụm nước, giọng trơn hơn một chút: “Ừ, không sao đâu.”

“Thế anh mau ngủ đi, em không nói chuyện với anh nữa. Cúp máy nhé, bye bye!” Diệp Mộc giục giã, nhưng đến khi anh cúp máy, không hiểu sao lòng cô bỗng nặng trĩu.

 


[1] Trạch nữ: chỉ những cô gái cả ngày chỉ ở trong nhà, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

 

[2] Trạch nam: ý như trên, chỉ con trai.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s