Ai chờ đợi ai 8.3

Hôm nay Dung Nham bận bịu cả ngày, sau khi từ chối mấy cuộc hẹn mới có thể đến được đây, khi nãy cũng không để ý, lúc này bị Diệp Mộc kéo ra một chỗ rất yên tĩnh ngoài hành lang, cảm giác mệt mỏi bất ngờ ùa đến.

“Anh sao vậy? Không khỏe à?” Diệp Mộc nhìn sắc mặt anh bất ngờ tái đi, trông có vẻ rất mệt.

Dung Nham xua tay, xoa xoa huyệt thái dương, giải thích câu hỏi khi nãy cô: “Nó là công tử của tập đoàn liên doanh đồ uống và thực phẩm Hồ Thị, tên Hồ Kha, em đã bao giờ nghe nói đến chưa?”

Diệp Mộc nghĩ ngợi một lúc, lắc đầu.

“Nó mới từ Mỹ về chưa được bao lâu, em không biết cũng không có gì lạ. Nhưng bố của nó, em nhất định thấy rất quen thuộc.” Dung Nham mỉm cười, nói hai câu quảng cáo mà nhà nhà đều biết. Diệp Mộc thích thú: “Mì tôm Hồ sư phụ!”

“Hồ Kha là một đứa ngoan, Trương Lâm nếu có thể tiến đến với nó cũng không phải việc không tốt. Nhà họ Hồ cũng không phải hào môn thế gia gì, không có nhiều quy tắc và định kiến gì đâu, mọi người trong nhà rất giản dị, Trương Lâm mà gả cho nhà họ cũng không phải chịu thiệt thòi gì.” Dung Nham xoa xoa huyệt giữa hai hàng lông mày, nói.

“Đi nào, vào thôi.” Dung Nham ngừng một lát, thấy đã đỡ hơn, vỗ vỗ vai Diệp Mộc, nói.

“Ấy, để em vào thôi, anh đừng vào nữa, em thấy anh có vẻ rất mệt đấy.” Diệp Mộc nói vẻ lo lắng. “Em có thể lo liệu việc còn lại, anh về nhà nghỉ đi.”

Dung Nham hơi chần chừ: “Em chắc là sẽ ứng phó được với Hồ Kha chứ?”

“Anh yên tâm, em có kinh nghiệm với mấy đứa nhóc ngựa non này lắm!” Diệp Mộc vỗ vỗ ngực, cười nói.

Dung Nham nhìn điệu bộ vỗ ngực của cô mà nghiêng người phì cười. Diệp Mộc tức giận, vung tay một cái tiễn anh ra về.

 

Hồ Kha thật ra là một thiếu gia nhà giàu chưa trưởng thành, có chút ngạo mạn, nhưng có thể thấy đó là một người tốt. Diệp Mộc chẳng khó khăn gì khi đối phó với cậu ta, cộng thêm có người đẹp Trương Lâm ngồi bên, không khí trong bữa ăn vô cùng vui vẻ, ba người vừa gặp mà ngỡ đã quen biết từ lâu.

Lúc bọn họ từ nhà hàng bước ra mới tám giờ bốn mươi phút, Hồ Kha và Trương Lâm thảo luận sôi nổi về các nhiệm vụ trong trò Popkart. Trong ánh sáng lung linh, rực rỡ của buổi tối, nụ cười của Trương Lâm như tung bay, đôi mắt xinh đẹp trong trẻo, long lanh. Hồ Kha để lộ hàm răng trắng muốt, cười như chưa bao giờ được cười thích thú đến vậy. Diệp Mộc im lặng bước theo sau hai con người đang vui vẻ tột độ, cảm nhận được sự sung mãn tỏa ra từ hai người, cô bắt đầu cảm thấy khâm phục Dung Nham, scandal tin đồn chưa cần bàn tới, nhưng quả thực, Trương Lâm đang cần một người bạn giống như Hồ Kha.

Trước khi đến đây, cô đã mất rất nhiều thời gian thuyết phục Trương Lâm, ngoại hình và thực lực không phải là điểm mấu chốt, muốn thu hút sự chú ý của giới truyền thông và người hâm mộ, nhất định phải có tin tức trên các báo. Tin tức này có thể từ rất nhiều phương diện, nhưng đối với một nữ minh tinh, tuyệt đại đa số là những tin tức về đời tư. Những người theo con đường ngọc nữ mười năm trong sạch không tì vết như Lâm Kinh Vũ hiếm như lá mùa thu.

Khi Diệp Mộc nói những điều này cho Trương Lâm, trong lòng không phải không có cảm giác tội lỗi. Cô đã từng làm trợ lý cho một người quản lý người Hồng Kông, khi đó nhìn thấy một số ngôi sao nữ tương lai xán lạn bị sắp xếp đi chơi bời, ăn uống với một số ông chủ và công tử nhà giàu, trong lòng cô luôn cảm thấy không quang minh chính đại. Nhưng lúc này, khi chính cô đứng trong vai trò một người quản lý, cô mới hiểu rằng những điều ấy quả thực là lực bất tòng tâm, không thể làm khác.

“Mộc Mộc!” Trương Lâm nhảy đến bên cạnh Diệp Mộc đang nghĩ ngợi, khoác cánh tay cô, mặt mày hớn hở. “Chúng ta đến nhà Hồ Kha chơi điện tử đi!”

Diệp Mộc ngớ ra: “Cái gì?” Tiến triển nhanh vậy sao?

“Đi nào, đi nào, đi nào!” Trương Lâm không để cô kịp suy nghĩ, kéo đi.

 

Nhà của Hồ Kha cũng không khác lắm so với tưởng tượng của Diệp Mộc, chỉ còn thiếu nước dùng những đồng nhân dân tệ màu hồng làm giấy dán tường nữa thôi. Phòng trò chơi chuyên dụng của Hồ Kha được trang bị không thiếu thứ gì, căn phòng rộng gấp ba căn hộ của Diệp Mộc, có vô số các loại máy trò chơi cỡ lớn và những chiếc máy tính cấu hình cực cao. Khắp sàn nhà là những quà tặng hoặc vật kỷ niệm liên quan đến các trò chơi, bày trên những chiếc giá trên tường không phải là rượu, mà là máy chơi game cầm tay đủ các loại, một chiếc ti vi kỹ thuật số HD màn hình siêu phẳng, siêu lớn choán gần hết một góc tường, bức tường đối diện được lắp đặt một dàn âm thanh vòm và một rạp chiếu phim gia đình cao cấp.

Trương Lâm là một trạch nữ[1], lúc bình thường, trò tiêu khiển của cô là các loại trò chơi điện tử. Bước vào căn phòng này, hiển nhiên là như chuột sa chĩnh gạo, cá gặp nước, chơi không còn biết trời đất gì nữa. Hồ Kha chắc hẳn cũng là một trạch nam[2], có người chơi cùng, mái tóc mì tôm trên đầu chàng trai cũng vui đến mức nhảy tưng tưng.

Tránh tiếng hò hét ồn ào của hai người họ, Diệp Mộc tìm đến một chiếc sofa đơn đặt trong một góc nhỏ, đeo tai nghe và xem ti vi. Chiếc sofa ấy quả thật vô cùng êm ái, Diệp Mộc vùi mình trong đó, cảm giác như đang nằm trên một đám mây. Bỗng nhớ ra dáng vẻ mệt mỏi của Dung Nham lúc ra về, cô soạn một tin nhắn rồi gửi đi, hỏi xem anh đã ngủ chưa, đợi một lúc lâu, Dung Nham vẫn chưa trả lời.

Hai con quỷ nhỏ chơi đến tận mười hai giờ vẫn chưa có ý định dừng lại, đeo chiếc ghi ta điện hò hét, nhảy múa. Diệp Mộc thì nghe nhạc, ngủ thiếp đi lúc nào không hay, rồi bị tiếng rung của chiếc điện thoại làm cho tỉnh giấc, là của Dung Nham.

“Sao anh vẫn chưa ngủ?” Diệp Mộc bước ra ban công nghe điện. “Anh hơi sốt, vừa tới bệnh viện khám.” Giọng nói của Dung Nham nghe mệt mỏi hơn cả lúc hai người chia tay. “Vừa về đến nhà.”

Diệp Mộc “hả” một tiếng: “Có nặng lắm không?” Dung Nham uống một ngụm nước, giọng trơn hơn một chút: “Ừ, không sao đâu.”

“Thế anh mau ngủ đi, em không nói chuyện với anh nữa. Cúp máy nhé, bye bye!” Diệp Mộc giục giã, nhưng đến khi anh cúp máy, không hiểu sao lòng cô bỗng nặng trĩu.

 


[1] Trạch nữ: chỉ những cô gái cả ngày chỉ ở trong nhà, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

 

[2] Trạch nam: ý như trên, chỉ con trai.

 

Ai chờ đợi ai 8.2

Tim Diệp Mộc giật thót: “Tìm anh ấy… làm gì ạ?”

Tần Tang là người rất tinh ý, nghe xong liền dùng ánh mắt thăm dò nhìn Diệp Mộc. Diệp Mộc quay mặt đi, không nhìn thẳng.

“Em…” Tần Tang chỉ vào cô. “Nói mau, tại sao lại đột ngột bỏ nhà để đến đây? Hôm qua chị đã nói chuyện điện thoại với mẹ em rồi.”

“Không phải em bỏ nhà đi, em lớn lên ở đây, đây mới là nơi em nên sống.” Diệp Mộc nói rất bình tĩnh. “Em đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi từ lâu rồi. Chị à, em sẽ định cư ở đây.”

“Diệp Mộc… Tất nhiên chị hy vọng em sống gần chị, chỉ có điều…” Tần Tang nhíu mày. “Mẹ em nói gì?”

Diệp Mộc nhún vai: “Muốn nghĩ sao thì nghĩ.”

“Diệp Tử, tuy chị cũng giống em, không đồng tình với một số cách hành xử của mẹ em, nhưng chị nói cho em biết, không ai quan tâm và yêu thương em hơn bà ấy đâu. Bố em, cậu của chị là người như thế nào, tính cách ra làm sao, em và chị đều biết rõ, không thể trách mẹ em được.”

Diệp Mộc cúi đầu, ôm trán thở dài: “Tần Tang, sao em lại cảm thấy từ người chị tỏa ra sự thánh khiết của một phụ nữ đã kết hôn nhỉ?” Tần Tang thấy cô nói lảng đi, cũng không nói gì thêm. Diệp Mộc nhân cơ hội liền chuyển chủ đề, vươn người cầm lấy tập tài liệu khi nãy, mở ra nhìn, là một thỏa thuận chuyển thể kịch bản, bên A là C&C, phần tên bên B ghi đậm hai chữ màu đen “Tần Tang”.

Diệp Mộc kinh ngạc: “Chị… Chị trở thành nhà biên kịch từ khi nào thế?”

Tần Tang mặt không biến sắc: “Em cả nửa năm mới gọi điện cho chị một lần, nói chuyện được mười phút, tất nhiên không biết rồi.”

Diệp Mộc theo phản xạ né tránh vẻ trách móc của chị: “Tốt quá rồi!” Trong đầu cô lập tức tính toán. “Kịch bản đâu ạ? Cho em xem với!” Cô hưng phấn đưa tay ra, Tần Tang như không nhìn thấy gì.

“Cho em xem đi mà! Em sẽ giới thiệu diễn viên cho chị!”

“Không cần.”

“Chắc chắn là cần mà! Chị cho em xem đi!”

“Vội cái gì chứ?” Tần Tang nhìn dáng vẻ vội vã của cô, cuối cùng không muốn đùa thêm nữa. “Em cho rằng chị bỏ qua bao nhiêu công ty lớn có quan hệ hợp tác với Lương Thị để ký hợp đồng với Lê Cận Thần là vì cái gì hả? Chẳng phải để giúp em sao, cái con bé này? Em đang quản lý hai cô gái đúng không? Chị đã sắp xếp cho em hai nhân vật phù hợp rồi.”

Diệp Mộc cảm động đến rơi nước mắt, mười ngón tay gõ xuống mặt bàn không ngớt: “Chị…” Cô cố tình kéo dài giọng. “Đại ơn đại đức này không có gì để báo đáp, kiếp sau em nguyện đầu thai làm con gái chị để hiếu thuận!”

“Thôi đi cô ạ!” Tần Tang khẽ nói.

 

Tiễn Tần Tang ra về, Diệp Mộc hí hửng lên tầng, định tới studio chụp hình xem xét thì bất ngờ gặp Sunny. “Diệp Mộc, vừa may…” Sunny rút ra từ túi tài liệu cuốn sổ làm việc của Diệp Mộc. “Trả lại cho em. Giám đốc Lê xem qua rồi, cả tổ mình đều ok.”

Bất ngờ, mặt Diệp Mộc ửng đỏ.

Sunny nhìn thấy, cười ranh mãnh, nói một câu “good job” rồi quay người tiếp tục công việc. Sau khi chị đã đi khuất, Diệp Mộc mở cuốn sổ ra, sau vài trang vẽ hươu vẽ vượn, ở một góc bên cạnh bức phác thảo Diệp Mộc vẽ khuôn mặt điển trai của Lê Cận Thần, có nét bút như rồng bay phượng múa của ai đó: “Wonderful!”

“Phù…” Mặt Diệp Mộc đỏ như gấc, nhìn vào bức phác họa, khẽ bật ra một tiếng.

Chiếc điện thoại trong tay cô rung lên, là Lê Cận Thần gọi. Diệp Mộc giật thót mình, lo lắng bắt máy: “Giám đốc Lê?” Đầu bên kia không ai trả lời, chỉ có một tiếng cười rất nhỏ, theo sóng điện thoại truyền tới bên tai Diệp Mộc.

Diệp Mộc ngượng ngùng, nhất thời không biết có nên gác máy không. Lê Cận Thần căn thời gian rất chuẩn xác, một giây trước khi cô hạ quyết tâm cúp máy liền lên tiếng, vui vẻ nói: “Tối nay đi ăn cùng anh được không?”

“Tối nay… em có hẹn rồi.” Diệp Mộc thấy nhẹ cả người.

Lê Cận Thần “ồ” lên một tiếng đầy ngụ ý: “Diệp Mộc, hình như em quên là vẫn còn nợ anh một bữa ăn thì phải?”

Diệp Mộc vội vã giải thích: “Không phải đâu! Tối nay quả thực em đã hẹn người khác rồi. Ngày mai được không ạ? Ngày mai em mời anh.”

Trong lúc luống cuống cô buột miệng nói vậy, nói xong ngay lập tức hối hận. Nhưng Lê Cận Thần không cho cô cơ hội sửa sai: “Được, trưa mai anh đợi điện thoại của em. Còn nữa…” Lê Cận Thần tung ra một cú đánh bất ngờ: “Với tư cách là cấp trên của em, anh rất không hài lòng về việc em làm việc riêng trong giờ họp. Nhưng… cá nhân, anh rất thích cái “việc riêng” đó của em.”

Giọng nói của anh hoàn toàn là vẻ bông đùa khiến Diệp Mộc xấu hổ không nói được gì.

 

Buổi tối, Dung Nham tới đón Trương Lâm và Diệp Mộc đi ăn, nhân tiện giới thiệu với hai người họ một người.

Địa điểm ăn tối được chọn rất khác so với những chỗ thường ngày Dung Nham hay tới, từ bãi đỗ xe đi thang máy lên trên, đập vào mắt là những kiến trúc tráng lệ. Ánh sáng màu vàng phát ra từ những ngọn đèn trong hành lang trải dài tít tắp khiến mắt Diệp Mộc hoa lên. Dung Nham bước bên cạnh dường như cũng cảm nhận được sự choáng ngợp của cô, khẽ quay mặt sang cười vẻ thông cảm. Trương Lâm nhìn thấy vậy, cười nghịch ngợm, Diệp Mộc âm thầm đưa tay chọc một cái “cảnh cáo”.

Vừa bước vào phòng, nụ cười trên môi Trương Lâm tắt vụt. Trước khi đến cô đã biết, Dung Nham và Diệp Mộc bàn bạc với nhau để giới thiệu cho cô một anh chàng công tử, tung vài tin đồn để nâng cao danh tiếng. Trong trái tim của cô thiếu nữ mười bảy tuổi, tuy cũng không đến mức chờ đợi một chàng bạch mã hoàng tử, nhưng ít nhất cũng phải là một người con trai xứng đáng với hai từ “công tử” chứ, đúng không?

Nhưng người con trai… À mà không, cậu bé đang ngồi kia có làn da ngăm đen, mái tóc xoăn tít như có ai vừa úp cả bát mì tôm lên đầu, khuôn mặt cũng khá dễ coi, đôi mắt đen, chiếc mũi thẳng, đôi môi dày… Ấy! Đây chẳng phải nhân vật Tom trong những cuốn sách giáo khoa tiếng Anh hay vẽ sao?!

Khi vừa nhìn thấy Tom, Diệp Mộc cũng có phần sốc, tuy nhiên cô tỏ ra người lớn hơn Trương Lâm nhiều, ngay lập tức làm ra vẻ không có chuyện gì. Để che giấu bộ mặt khó coi của Trương Lâm lúc này, cô chủ động bước tới chào hỏi đối phương: “Xin chào, xin chào! Chị là Diệp Mộc.” Tom rất ngạo mạn, từ từ đứng dậy, quay sang gật đầu chào Dung Nham, sau đó mới đưa tay ra bắt tay Diệp Mộc: “Chào chị!”

Cậu ta không chủ động giới thiệu bản thân, Diệp Mộc vẫn giữ nụ cười trên môi, nhìn về phía Dung Nham. “Mọi người ngồi xuống đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.” Dung Nham nói với Diệp Mộc và Trương Lâm, Trương Lâm bị Diệp Mộc vừa cấu vừa véo đẩy tới ngồi cạnh Tom, còn cô ngồi giữa Trương Lâm và Dung Nham.

Sau lần Diệp Mộc vừa đấm vừa xoa, vừa khuyên nhủ vừa dọa dẫm, thêm cả sự chân tình lay động lòng người ấy, Trương Lâm trở nên rất nghe lời, Diệp Mộc nói gì đều làm theo, rất ỷ lại vào cô. Mặc dù có ý coi thường Tom, nhưng sau khi nhận được chỉ thị bằng ánh mắt của Diệp Mộc, cô cũng đã nhát gừng chuyện trò với Tom.

Sau khi thức ăn được đưa lên, Diệp Mộc tìm một lý do kéo Dung Nham ra ngoài: “Anh không cảm thấy… người này không được công tử cho lắm à?” Diệp Mộc lo lắng hỏi anh.