Ai chờ đợi ai 8.1

Chương 8

Phác họa

S

unny vừa trở về, Diệp Mộc cảm nhận được một cách rõ ràng không khí trong nhóm khẩn trương hẳn lên. Sáng hôm nay, nhóm trưởng bên tổng công ty bay từ Hồng Kông sang, cùng Sunny và Lê Cận Thần chủ trì một cuộc họp toàn công ty, năng suất làm việc hiệu quả của người Hồng Kông được thể hiện rất rõ trong cuộc họp. Tư duy của nhóm trưởng thật mạch lạc, gọi từng người phụ trách các nhóm nhỏ, lần lượt cho đến hết, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Người phụ trách nhóm của Diệp Mộc đương nhiên là Sunny, có chị, Diệp Mộc chẳng phải bận tâm điều gì. Cô ngồi trên chiếc ghế vòng bên ngoài của chiếc bàn họp, cuốn sổ làm việc đặt trên đùi, chiếc bút trong tay thoăn thoắt ghi chép, cách đó ba người con trai và sáu người con gái, Diệp Mộc chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt điển trai của Lê Cận Thần.

Nói về ngoại hình, tính cách, xuất thân, Lê Cận Thần đều được điểm tối đa, người đàn ông như vậy, tối hôm qua đột nhiên nói với cô một câu: “Em không nhận ra rằng anh đang theo đuổi em sao?” Diệp Mộc càng nghĩ càng cảm thấy đây không phải sự thật.

Tối hôm qua, là anh đưa cô về, khi tiệc tan anh đã đứng đợi sẵn ở cửa, chiếc áo khoác vắt trên cánh tay, dáng người cao gầy gần một mét chín mươi đứng ở đó, Diệp Mộc không thể nào cố tỏ ra như không thấy gì…

“Tình hình là như vậy, nếu không còn vấn đề nào khác, cuộc họp dừng tại đây!” Nhóm trưởng tuyên bố, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, đứng dậy chuẩn bị ra về.

“Theo thông lệ, thu lại sổ làm việc.” Lê Cận Thần ngẩng lên, nụ cười đặc biệt ấm áp, chiếc bút kim trong tay khẽ dừng lại trên bàn làm việc, ngón trỏ chỉ về phía Diệp Mộc. “Sunny, tổ của cô nộp lên đây!”

Cùng với cái chỉ tay của anh, Diệp Mộc giật thót mình, suýt nữa thì ngã từ trên ghế xuống đất.

Những người hàng trước đều đã đứng dậy đi về, trước mặt Diệp Mộc lúc này không có ai, cô nhìn về phía Lê Cận Thần, giữa hai người là một hàng ghế trống trơn, đối phương ngồi trên chiếc ghế giám đốc, hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn, vẻ mặt tự đắc nhìn thẳng vào cô.

“Diệp Mộc!” Sunny đã thu xong của những người khác, bước đến trước mặt Diệp Mộc, đưa tay ra. Tim Diệp Mộc như ngừng đập, cô gập cuốn sổ lại như không có chuyện gì, lấy hết can đảm đưa cho chị. Qua cánh tay Sunny, cô nhìn thấy Diệp Cận Thần khẽ nhếch miệng cười. Diệp Mộc đứng dậy, bước ra khỏi phòng họp, không hề quay đầu lại.

Lê Cận Thần với người, nhặt ra từ những cuốn sổ Sunny đưa lên cuốn sổ của Diệp Mộc, lật mở một vài trang, cuối cùng khóe miệng anh cong lên, khiến Cố Tiểu Điềm đứng bên cạnh nhìn thấy mà trợn tròn hai mắt.

Sau khi Lê Cận Thần bước nhanh ra khỏi phòng họp, Sunny thấp giọng hỏi Cố Tiểu Điềm: “Giám đốc Lê Cận Thần vĩ đại của chúng ta bị sao thế?”

Cố Tiểu Điềm nhanh tay thu dọn những cuốn sổ còn lại, đưa cho Sunny, môi cong lên: “Bệnh tương tư chứ sao!”

 

Sau lần va chạm với Lâm Kinh Vũ ở trường quay lần trước, Trương Lâm cũng nổi danh hơn một chút. Nhưng những người mới vào nghề trong giới giải trí đông như kiến, Trương Lâm tuy xinh đẹp nhưng không có nhiều vấn đề để khai thác, dần dần hiệu ứng cũng giảm đi. Diệp Mộc vô cùng sốt ruột, một mặt sắp xếp những tiết mục mà cô ấy có thể xuất hiện nhiều, một mặt âm thầm bắt tay hợp tác.

Cylin thì thuận lợi hơn rất nhiều. Cô ấy từ nhỏ đã học múa, kỹ năng cũng tốt, công ty sắp xếp các hoạt động rất đúng trọng tâm, số lần xuất hiện của cô ngày càng nhiều, danh tiếng cũng vì thế ngày một nâng cao. Diệp Mộc đã nhận được thông báo, hợp đồng ca sĩ chính thức của Cylin sẽ được ký vào tuần sau.

Sáng nay hai người họ có một buổi chụp hình, làm quảng cáo đồ uống. Diệp Mộc sau khi họp xong liền tới hiện trường quan sát, hai người đều thể hiện rất tốt, chỉ có điều nhân vật chính trong quảng cáo quay lỗi quá nhiều lần, khiến cho song Lâm đứng bên cạnh nói câu: “Chỉ cần một ngụm nước giải khát XX, sẽ làm cho bạn sảng khoải toàn thân” liên tục phải uống nước, buồn đi vệ sinh đến mức mặt mày trắng bệch. Diệp Mộc xót ruột, đang do dự nghĩ xem có nên liều chết xông lên bảo đạo diễn dừng một lúc, cho hai người họ đi vệ sinh thì điện thoại rung. Không ngờ Tần Tang lại đến sớm như vậy…

Diệp Mộc chỉ còn biết ra dấu “cố lên” về phía hai cô bé tội nghiệp, rồi nhẹ nhàng rời khỏi trường quay.

 

Tần Tang đợi Diệp Mộc đúng chỗ lần trước cô và Cố Tiểu Điềm cùng nhau uống trà chiều. Diệp Mộc vừa ngồi xuống, nhìn thấy bên tay Tần Tang đặt một túi tài liệu có logo của C&C, vô cùng tò mò đưa tay ra định cầm lên xem.

Tần Tang véo vào tay cô: “Nói chuyện trước đã.”

Diệp Mộc xuýt xoa: “Em có phải là anh rể đâu mà chị véo như thế! Đau chết đi được!”

Tần Tang buông tay ra, từ tốn uống một ngụm trà hoa.

“Chẳng phải chị nói trưa mới tới sao? Đến sớm vậy làm gì?” Diệp Mộc hỏi.

Tần Tang “ồ” một tiếng: “Đến gặp Giám đốc Lê của bọn em.”

Ai chờ đợi ai 7.3

 

“Buông tay raaaaaa!” Diệp Mộc ra sức chống cự, bị Dung Nham lôi vào một góc khuất.

“Cái con bé này, lớn bằng này rồi mà vẫn chưa qua cái thời kỳ nông nổi sao?” Dung Nham ghìm giọng, nhưng cơn giận vẫn bừng bừng. “Bảo em đừng có quá gần gũi với Lê Cận Thần, mới có vài ngày mà đã đưa về nhà rồi sao?”

Diệp Mộc hết đấm rồi đá, ra sức thoát khỏi tay anh, kháng cự đến nỗi mặt đỏ bừng lên: “Em đâu có muốn thế chứ!”

“Anh ta ép em sao?!” Dung Nham nheo mắt.

Diệp Mộc bị ánh mắt anh làm cho phát khiếp, chợt lo lắng cho Lê Cận Thần: “Không phải…” Cô giải thích. “Là anh ấy hiểu nhầm thôi… Không nói rõ ràng cho anh được!”

Dung Nham tức tối, véo tai cô.

Diệp Mộc uy hiếp: “Anh còn đánh nữa, em kêu lên có người quấy rối đấy!”

Dung Nham nhìn chằm chặp vào ngực cô một cách quang minh chính đại: “Thế thì e rằng em phải chịu khó thêm
lúc nữa.”

Diệp Mộc bị anh chọc đúng chỗ đau, tức tối xông lên cấu véo anh.

Giữa lúc hỗn chiến, Lý Vi Nhiên đi ngang qua, nhìn thấy cảnh tượng này, anh đứng khựng lại, ngây tại trận.

Dung Nham đang túm lấy tay Diệp Mộc, ép cô phải cầu xin thua, nghe thấy tiếng bước chân Lý Vi Nhiên đi tới, vội vã buông cô ra: “Có chuyện gì?”

Lý Vi Nhiên “ồ” một tiếng, trở về thực tại, nói: “Tiểu Tứ nói xe hỏng giữa đường, gọi điện cho anh nhưng không được, bảo anh đi đón cô ấy.”

Dung Nham mặt tỉnh bơ, nói một câu: “Anh biết rồi!”, tiện tay vỗ một cái vào gáy Diệp Mộc, sau đó mới cầm chìa khóa xe từ tay Lý Vi Nhiên, thoăn thoắt rời đi.

 

Khi mới lên mười, Mộc Mộc đã được nghe tiếng tăm của sáu người trong Lương Thị, hơn nữa từng gặp hai người trong số đó. Một là Lý Vi Nhiên nho nhã, lịch sự như một hoàng tử, trong hôn lễ long trọng tại vùng Giang Nam mịt mờ mưa giăng, anh kết hôn với người chị xinh đẹp mà từ nhỏ Diệp Mộc đã vô cùng sùng bái.

Người thứ hai là Dung Nham. Sự phong lưu, hào hoa của Dung nhị thiếu gia tất nhiên không cần phải nói nhiều. Nhớ lại lần đầu tiên Diệp Mộc gặp anh, trong nhà thờ cổ kính, trên tấm thảm đỏ trải dài, anh khẽ đẩy cửa, sau lưng là những tia sáng rực rỡ, từng bước, từng bước đi đến trước mặt cô gái đang u sầu buồn bã, trái tim thiếu nữ bay bổng của Diệp Mộc khi ấy khẽ rung lên. Sau này, vật đổi sao dời, một thời thiếu nữ hồn nhiên, dịu dàng ấy khiến mỗi lần nhớ đến, Diệp Mộc luôn cảm thấy đau nhói. Cô thầm tự ép mình phải học cách quên đi, và cũng phải quên cả anh nữa.

Nhưng lúc này đây, ký ức vẫn y nguyên mà người đã chẳng còn. Khi Diệp Mộc ôm trong lòng những hồi ức của nhiều năm về trước, tận mắt nhìn thấy sáu con người thần kỳ ở cùng một nơi, câu hỏi buổi tối hôm đó cô đặt ra cho Dung Nham, lúc này càng làm cô cảm thấy bối rối. Sáu con người không gì là không thể làm, hô phong hoán vũ ở thành phố C này, sao lại có thể trẻ con đến mức chơi trò kết bái phân thứ hạng chứ?

Điều làm Diệp Mộc kinh ngạc hơn, người tên Kỷ Nam xếp thứ tư ấy, hóa ra lại là một cô gái!

Diệp Mộc nhìn thấy cô và Dung Nham cùng bước vào, nghĩ thầm chắc cô ấy chính là “Tiểu Tứ” mà Lý Vi Nhiên nhắc đến khi nãy. Nhưng Dung Nham không chỉ đưa một mình cô ấy tới, đi cùng còn có một người con trai cao lớn, điển trai, đôi mắt cương nghị, những bắp thịt rắn chắc thấp thoáng dưới bộ quần áo, toát lên vẻ nam tính. Lúc bước vào, Kỷ Nam chau mày, đi ngay phía sau người con trai cao lớn kia, vung tay vung chân về phía anh. Người con trai như có mắt phía sau, Kỷ Nam vừa giơ tay lên anh liền tóm gọn, sau đó quay đầu lại cười với cô, giữ lấy không thả ra.

Dung Nham đi đầu tiên, vẻ mặt cười đùa mất kiên nhẫn, vẫn là nụ cười ấy, nhưng không hiểu sao, Diệp Mộc bỗng cảm thấy lúc này Dung Nham rất xa lạ, như có một điều gì đó mơ hồ đang từng tầng, từng tầng bao trùm lên khắp cơ thể anh, làm cho cô mặc dù đứng nhìn anh từ rất xa cũng cảm thấy không thoải mái.

 

Điều khiến cho trái tim Diệp Mộc không thoải mái hơn đã xuất hiện, Tần Tang.

Sau khi đi chào hỏi một lượt tất cả mọi người, cuối cùng Tần Tang cũng có thời gian để mắt đến Diệp Mộc, kéo cô vào một góc, đi thẳng vào vấn đề: “Sao em lại đi cùng với Lê Cận Thần?”

“Bây giờ em đang làm việc dưới quyền anh ấy… ở C&C.” Diệp Mộc thật thà trả lời.

“Em không ở Hồng Kông nữa à?! Mẹ em có biết em tới đây không? Sao đến mà không gặp chị!”

“Mẹ em cũng đồng ý mà.” Diệp Mộc cười gượng gạo. “Thật ra, mấy ngày vừa rồi em cũng định đến gặp chị…”

Tần Tang cười khẩy: “Chị còn không hiểu em chắc, sợ bị chị quản chứ gì? Cái con bé ngang bướng này!” Diệp Mộc không dám nói gì thêm.

“Bố mẹ em ly hôn thì em vẫn là em của chị! Cái con bé này, tại sao lại khách sáo như người ngoài vậy?!”

“Chị!” Diệp Mộc gọi một tiếng yếu ớt. “Em… em chỉ sợ em đến gặp chị, về sau mẹ em lại làm phiền chị. Ngày trước, mỗi lần bố em gây chuyện, bà ấy lại bám chặt lấy chị không buông, em không muốn lần này người đó lại là em.”

“Thế thì lần này chị sẽ bám chặt em không buông!” Tần Tang càng giận dữ, vừa may lúc này một người phục vụ bước đến, nói có khách đang đợi bên ngoài. “Hôm nay chị không có thời gian cho em một trận! Trưa mai chị sẽ đến công ty em, đợi chị rồi cùng ra ngoài ăn trưa.” Tần Tang gằn giọng đe dọa cô em, rồi như nhớ ra điều gì, hỏi lại: “Diệp Tử, sao em và Lê Cận Thần lại quen nhau vậy? Là công ty của anh ta chủ động liên lạc với em phải không?”

Diệp Mộc lắc đầu: “Em trai anh ấy là bạn học của em, là cậu ấy giới thiệu em tới C&C làm việc, trước đây em chưa gặp Lê Cận Thần.”

Tần Tang như nghĩ ngợi gì đó, gật đầu: “Thế thì tốt, thôi chị em mình đi ra đi, ngày mai gặp nói chuyện sau.”