Ai chờ đợi ai 7.2

Cô lúng túng nhìn về phía Lê Cận Thần, phát hiện ra anh cũng đang cúi đầu nhìn cô. Lê Cận Thần nở nụ cười khích lệ Diệp Mộc đang lo lắng, sau đó nhẹ nhàng khoác tay cô, cùng bước ra khỏi thang máy.

“Chị!” Diệp Mộc chỉ còn cách lấy hết can đảm bước lên, cười gượng. “Lâu lắm rồi không gặp nhỉ?”

Tần Tang cười càng ngọt hơn: “Đúng thế, lâu đến mức em quên cả chị rồi.”

Diệp Mộc cứng họng. Lê Cận Thần bước lên một bước, giơ tay về phía Tần Tang: “Xin lỗi đã cắt ngang.”

Ông xã của Tần Tang – Lý Vi Nhiên – một người đàn ông nho nhã, điển trai bỗng xuất hiện, bắt tay thân mật với Lê Cận Thần. Lúc quay người đi, anh khẽ đẩy bà xã, nói nhỏ: “Vào trong rồi hãy nói.” Diệp Mộc nhìn ông anh rể lương thiện, dũng cảm với ánh mắt vô cùng cảm kích. Tần Tang khẽ cười với bộ dạng sung sướng, dẫn hai người vào bên trong.

 

Nhân vật chính của buổi tiệc tối nay là con trai của Tần Tang và Lý Vi Nhiên – Lý Mộ, hôm nay là sinh nhật tròn năm tuổi của cậu bé. Lần gần đây nhất thằng bé gặp Diệp Mộc là khi nó mới hơn một tuổi, nhưng lúc này đã có thể lưu loát chào hỏi cô: “Dì, cảm ơn dì đã đến dự party sinh nhật cháu.”

Diệp Mộc đang định nói: “Dì quên mất không mua quà sinh nhật cho cháu, lần sau dì sẽ tặng bù nhé.” Vừa lúc đó, Lê Cận Thần đưa qua một hộp quà hình chữ nhật. Diệp Mộc tròn mắt, anh liền cúi thấp người, nói khẽ vào tai cô: “Anh đã chuẩn bị giúp em rồi.” Hơi thở của anh lành lạnh, phả vào vành tai Diệp Mộc, làm cô khẽ rùng mình.

Lý Mộ nhận lấy món quà, sung sướng bóc ngay.

Diệp Mộc nhân lúc thằng bé đang bóc quà, thấp giọng nói với người đứng bên cạnh: “Giám đốc Lê, việc này hình như vượt quá phạm vi quản lý của anh rồi đấy.”

Lê Cận Thần rất bình tĩnh: “Sao vậy?”

“Anh không hỏi trước đã đưa em tới đây. Đây là việc riêng của em, em có thể tự mình xử lý… Tất nhiên sẽ không làm ảnh hưởng tới công việc.” Diệp Mộc khá nóng tính. Vẻ mặt Lê Cận Thần không có chút gì ngạc nhiên hay cảm thấy bị mạo phạm, anh mỉm cười: “Diệp Mộc, em trách anh đã nhiều chuyện sao?”

“Em không có ý đó. Chỉ có điều đây là chuyện riêng của em, em không thích người khác xen vào.” Diệp Mộc cố giữ cho giọng nói của mình không quá kích động bởi vẻ mặt vô tội của Lê Cận Thần: “Anh tự quyết định thay em như thế này, em cảm thấy rất không thoải mái.”

Lê Cận Thần im lặng một giây: “Dung Nham cho anh biết em là em gái Tần Tang… Anh cứ nghĩ rằng, em cần một người đẩy em về phía trước… Tức giận với người nhà cũng không phải việc sáng suốt.” Những người có giáo dục đúng là lời ít ý nhiều. Diệp Mộc đã hiểu ra: “Em đâu có tức giận với họ đâu!”

“Anh xin lỗi!” Lê Cận Thần thở dài. “Thế thì đúng là anh đã nhiều chuyện rồi… Suốt cả ngày anh chỉ nghĩ xem, em có việc gì cần đến sự giúp đỡ của anh không, nhưng dường như chẳng có gì cả.”

Nghe anh nói, Diệp Mộc bỗng mủi lòng: “Em biết là anh không có ý xấu. Hôm đó, anh đã nói với em, anh đánh giá em rất cao, anh yên tâm, em nhất định sẽ làm việc thật tốt, anh không cần lo lắng.”

Lê Cận Thần rất nhạc nhiên, im lặng một lúc, khuôn mặt điển trai hơi quay sang bên trái, thở dài: “Có đúng là anh rất xấu tính không? Em không cảm nhận được một chút gì ư?” Anh nhìn thẳng vào Diệp Mộc, nở một nụ cười gượng gạo. “Diệp Mộc, anh quả thật chỉ có thể khiến em nghĩ tới công việc thôi sao?”

Diệp Mộc có dự cảm không tốt, tim càng đập nhanh hơn: “Giám đốc Lê…”

“Lúc này không phải trong giờ làm việc.”

“Lê Cận Thần…” Diệp Mộc nghe thấy vậy liền sửa lại, khuôn mặt nóng bừng.

“Diệp Mộc!” Lê Cận Thần bất ngờ cúi người, tiến sát lại phía Diệp Mộc. Diệp Mộc bị che hết ánh sáng, trước mặt nhất thời chỉ nhìn thấy đôi mắt tuấn tú của anh. “Diệp Mộc!” Anh nói nhẹ nhàng. “Lẽ nào… mấy ngày vừa rồi, em không nhận ra anh đang theo đuổi em sao?”

Lúc ấy, Diệp Mộc như nghe thấy một tiếng “xoảng” lớn vang bên tai.

Lý Mộ đã bóc xong gói quà, ánh mắt hấp háy hết nhìn Diệp Mộc lại đến Lê Cận Thần, muốn tìm một khoảng trống thích hợp để xen vào, cảm ơn hai người họ. Nhưng nhìn người dì thân yêu của mình mặt đang đỏ bừng như có lửa đốt, nó tiu nghỉu khẽ lắc lắc đầu.

“Xem ra anh khiến em cảm thấy rất khó chịu. Xin lỗi nhé, anh sẽ ra ngoài suy nghĩ một lát, em ở lại dự sinh nhật thằng bé. Lát nữa anh sẽ quay lại tìm em.” Lê Cận Thần khẽ cười, đưa tay vuốt vuốt lọn tóc bên tai cô, uống cạn ly rượu rồi quay người bước đi.

Diệp Mộc cúi đầu, mặt nóng bừng như có thể ốp được trứng.

Lý Mộ nhìn ngó một hồi, cười thích thú rồi gọi lớn: “Bác hai!” Diệp Mộc đang bị Lê Cận Thần làm cho tâm trí rối bời, nghe thấy thế quay lại nhìn, quả nhiên người đó chính là Dung Nham.

Dung Nham bước qua Diệp Mộc, không hề dừng lại, đưa cho Lý Mộ gói quà, véo véo má thằng bé: “Sinh nhật vui vẻ nhé! Hôm nay có vui không?”

Lý Mộ gật đầu, rồi chạy ra kéo tay Diệp Mộc, giới thiệu với Dung Nham: “Bác hai, đây là dì của cháu, tên là Diệp Mộc, không phải Mộ nhé, mà là Mộc, Mộc trong “như mộc xuân phong”.”

Dung Nham ngồi xuống, mỉm cười, giơ tay ra bắt tay Diệp Mộc, ngước lên nhìn cô: “Chào cô, Mộc trong “như mộc xuân phong”.” Nụ cười của anh như làn gió mùa xuân, dưới ánh sáng ấm áp của ngọn đèn pha lê làm cho Diệp Mộc vừa trải qua một cơn chấn động quá mức càng thêm rối bời.

Lý Mộ vội vã hỏi Dung Nham: “Bác ba khi nào sẽ tới ạ?”

“Sao thế?”

“Cháu muốn gặp Bảo Bảo.”

Trong sáu anh em của tập đoàn Lương Thị, người thứ ba là Trần Ngộ Bạch, có cô con gái tên Bảo Bảo rất đáng yêu, là thanh mai với Lý Mộ. Dung Nham rụt tay lại, chỉnh lại chiếc áo cho quý ông nhỏ tuổi đang đứng trước mặt: “Bác ba của cháu hôm nay có việc bận, sẽ tới muộn một chút. Yên tâm đi, cô vợ nhỏ của cháu không chạy đi đâu được đâu.”

Lý Mộ cúi đầu, cười ngượng ngùng.

“Hả?! Ai đang làm đầu óc con trai tôi đen tối thế?!” Tần Tang đi tới, lườm Dung Nham một cái, kéo tay cậu con trai. “Mộ Mộ, các bạn của con đến rồi, cùng mẹ ra cửa đón các bạn nhé?”

Lý Mộ gật đầu: “Vâng, được ạ!” Trước khi đi, thằng bé nói với Dung Nham vẻ rất đàn ông: “Bác hai, phiền bác tiếp đón dì giúp cháu ạ!”

“Yên tâm đi.” Dung Nham nửa cười nửa không, điệu bộ “gian trá”. “Bác nhất định sẽ “chăm sóc tốt” dì ấy.” Diệp Mộc lạnh người, đứng lùi ra xa anh một chút.

Ai chờ đợi ai 7.1

Chương 7

Dự tiệc

G

ần đây, hầu như ngày nào Diệp Mộc cũng gặp Lê Cận Thần. Trước khi bước vào cuộc họp anh cố ý đến cạnh cô chuyện trò vài câu. Buổi trưa, lúc ăn cơm ở nhà ăn, anh thường ngồi ăn cùng cô. Thỉnh thoảng, khi đang ghi hình anh cũng bước vào, đứng bên cạnh cô, khẽ trao đổi ý kiến.

Những nơi như ở C&C, thứ dồi dào nhất chính là lời đồn đại, huống hồ nhân vật chính lại là Lê Cận Thần, người phụ trách cao nhất, thái tử gia của vương quốc giải trí C&C chi nhánh thành phố C. Về sau, đến người chẳng bao giờ để ý đến những chuyện kiểu thế này như Trương Lâm cũng đã nghe nói đến. Hôm đó, vừa quay xong một chương trình, cô bé vừa tẩy trang vừa tít mắt cười với Diệp Mộc qua tấm gương trên bàn trang điểm.

Diệp Mộc đang xem xét lịch trình công việc tuần tiếp theo của vị đại tiểu thư này, bị cô bé nhìn một cách kỳ lạ: “What?”

Trương Lâm đặt miếng bông tẩy trang xuống, nháy mắt với cô: “Chị và Giám đốc Lê… hả?”

Diệp Mộc khóc dở mếu dở: “Người khác không biết đã đành, em và chị một ngày ở cạnh nhau mười mấy tiếng đồng hồ mà cũng tin mấy lời đồn đại đó sao?”

Trương Lâm xoa xoa má, ngón tay gõ gõ lên mặt: “Thật ra em cũng không tin. Vì em cảm thấy chị và Dung Nham hợp hơn.”

Diệp Mộc thót tim.

“Woa…” Trương Lâm nhìn ánh mắt tóe lửa của Diệp Mộc, đôi bàn tay nhỏ che trước ngực. “Mộc Mộc, nhìn ánh mắt chị lúc này thảm lắm!”

Diệp Mộc suýt chút nữa thì ném mấy tờ giấy đang cầm trên tay vào đầu cô: “Học sinh Trương Lâm!” Ai đó lợi dụng chức quyền của mình uy hiếp người khác một cách rất “vô sỉ”. “Có muốn tôi thêm cho bạn vài hoạt động mới nữa không?”

Trương Lâm xua xua tay vẻ ngây thơ: “Chị biết là em không nói dối mà. Chị và Dung Nham quả thật rất hợp nhau, từ ngoại hình đến tính cách… Chiều cao của hai người cũng vừa đẹp để hôn, vả lại anh ấy ngoài nóng trong lạnh, chị ngoài cứng trong mềm.”

Da đầu Diệp Mộc rần rần, cô giở xoành xoạch mấy tài liệu trong tay, tìm số điện thoại của giáo viên dạy thêm tiếng Trung cho Trương Lâm.

Ô Long Trà kịp thời lướt tới: “Tin tức mới nhất, tối nay chị Sunny sẽ về đến nơi!” Cô gái này chính là người nhạy bén tin tức nhất trong C&C. Diệp Mộc vừa nghe thấy lập tức phấn chấn hẳn lên, không buồn đôi co với cô gái Trương Lâm này nữa. Cô gật đầu cảm ơn Ô Long Trà đã lướt đến rất đúng lúc, nhẩm tính, làm thế nào để có thể báo cáo những thành tích trong thời gian qua của mình một cách vừa khiêm tốn mà vẫn đầy đủ nhất.

Đúng lúc đó, Lê Cận Thần đứng ngoài gõ cửa: “Diệp Mộc, đã tan làm chưa?”

 

Ngồi trên xe của Lê Cận Thần, nhớ đến những lời Trương Lâm nói lúc trước, Diệp Mộc cảm thấy không thoải mái, suốt chặng đường đều nhìn ra ngoài cửa xe.

Lúc đầu Lê Cận Thần cũng im lặng, sau đó nhìn thẳng vào cô khiến cô không thể làm như không nhìn thấy, đành quay đầu sang. Giọng nói của Lê Cận Thần trầm và nhẹ: “Tối nay anh phải tham gia một bữa tiệc, cần một bạn nữ đi cùng. Xin lỗi em, Diệp Mộc, anh biết là đã làm phiền em ngoài giờ làm việc.”

Tiếng phổ thông của anh có chút không chuẩn, làm Diệp Mộc nhớ lại chất giọng Hồng Kông quen thuộc: “Không sao đâu!” Diệp Mộc mỉm cười. “Lần trước anh cũng dành thời gian sau giờ làm đưa em đi xem nhà, em vẫn còn nợ anh mà.”

Lê Cận Thần cười dịu dàng: “Không, lần đó là anh tự nguyện mà.”

Tim Diệp Mộc khẽ đập rộn ràng, mặt nóng bừng, cô quay mặt đi không nói gì nữa.

 

Nơi mà Lê Cận Thần đưa Diệp Mộc tới chính là trung tâm giải trí lần trước. Diệp Mộc cảm thấy hơi lo, từ lúc bước vào cửa luôn cúi đầu. Lê Cận Thần nói nhỏ vào tai cô, bảo cô chờ anh một lát, anh có chút việc phải đi. Diệp Mộc đứng đợi ở đại sảnh, nhìn Lê Cận Thần nói chuyện gì đó với một người hình như là giám đốc, người kia cuối cùng như đã bị anh thuyết phục, do dự quay trở vào. Không lâu sau, người có dáng vẻ giám đốc nọ tươi cười bước tới, rất lễ phép mời Lê Cận Thần và Diệp Mộc lên tầng.

Thang máy đưa họ lên tầng hai mươi tám. Cửa vừa mở, Diệp Mộc đã tối tăm mặt mày. Trong căn phòng hoa lệ, rộng lớn trước mặt, trên chiếc thảm lông màu đỏ, một người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ lễ phục dài màu champagne, đó chính là người chị yêu quý của cô, Tần Tang.

Tần Tang có khuôn mặt và thân hình cân đối, tính cách dịu dàng, nhẹ nhàng, nhìn qua đúng là một thục nữ hoàn mỹ. Nhưng chỉ có những người thân thiết nhất mới biết, đằng sau nét mặt dịu dàng ấy là một tính cách đen tối như thế nào. Giống như bây giờ, mặc dù nụ cười của Tần Tang vô cùng niềm nở, nhưng những gì ẩn sâu sau đôi mắt sáng ấy lại khiến Diệp Mộc cảm thấy lạnh sống lưng.