Ai chờ đợi ai 5.3

Nữ hoàng tiệc tùng không hề chống trả, chỉ trốn. Lúc đầu vừa cười vừa hét, càng cười thì càng bị véo mạnh hơn, sau đó hình như cũng cảm thấy đau, cuối cùng khóc ré lên.

“Bây giờ thì tỉnh hẳn rồi chứ?!” Mỹ nữ trung tính thở gấp, hai tay chống nạnh, tức tối hỏi. Diệp Mộc thấy cô ấy có vẻ rất tức giận, đoán nữ hoàng tiệc tùng này không phải say rượu, mà hình như vừa cắn thuốc. Quả nhiên, nữ hoàng tiệc tùng hai tay ôm đầu, vén tóc về phía sau, để lộ khuôn mặt tuyệt sắc giai nhân, ánh mắt phảng phất nét thất thần: “Mộng Mộng… Chị đến rồi à? Đã tới giờ rồi sao?” Giang Mộng Dĩnh mím môi nén cơn giận, thu lại những câu chửi chực bộc phát.

“Này! Chị đưa cho em cái thông báo gì thế hả…?” Nữ hoàng tiệc tùng vuốt vuốt tóc, tức tối nói, trong cơn hưng phấn, lời nói không có trật tự gì. “Quần áo nhìn xấu chết đi được! Còn nữa… Mua có cốc cà phê mà cũng lâu như vậy! Em buồn ngủ thế này sao mà ghi hình được chứ?”

“Ngậm miệng lại!” Giang Mộng Dĩnh sợ cô ta chẳng biết điều lại làm gì đó xằng bậy. “Đứng dậy! Đi rửa mặt đi! Ô Long Trà, cầm quần áo của nó lại đây, thêm một đôi tất da màu đen nữa! Tiểu Tình! Mang cho tôi một cốc nước lạnh! Mấy người đứng xem tản ra hết đi! Việc này có gì mà xem chứ!” Giang Mộng Dĩnh khí thế bừng bừng, một loáng đã thu dọn sạch sẽ hiện trường.

 

“Bây giờ chị mới phát hiện, chị đối với bọn em quả thật là nhẹ nhàng quá rồi.” Cylin bôi thuốc lên chỗ tay đau cho Diệp Mộc, cô nói đùa cùng hai người bọn họ.

Ô Long Trà đã chuẩn bị xong trang phục và phụ kiện cho nữ hoàng tiệc tùng, lúc này cũng chạy đến góp vui: “Cô ta đã mấy lần như vậy rồi, toàn đẩy bọn em ra rồi lén lút cắn thuốc… Rồi chị xem, tí nữa thể nào chị Mộng Mộng cũng đổ hết tội lỗi lên đầu bọn em, rồi mắng nhiếc một bài, đúng là đen đủi!”

Diệp Mộc hỏi: “Mộng Mộng là trợ lý của Triệu Vũ Triết?”

“Đúng thế!” Ô Long Trà ủ rũ nói. “Cũng giống như chị, dưới quyền quản lý của chị Sunny. Nhưng ghê gớm hơn chị nhiều, một tay dẫn dắt mấy người nổi tiếng cơ. Chị ta vào công ty cũng khá lâu rồi mà.”

Diệp Mộc quay sang nhìn Trương Lâm, chỉ cười không nói gì.

 

Kết thúc vụ ồn ào thì cũng đến giờ nghỉ. Khi Lê Cận Thần bất ngờ xuất hiện, cả gian phòng như chuẩn bị bước vào trận chiến đấu, đặc biệt là Mộng Mộng, cứ tưởng chuyện khi nãy đã đến tai giám đốc, sợ đến tái mặt, lườm cho nữ hoàng tiệc tùng mấy cái.

“Diệp Mộc, anh xong việc rồi.” Trước mặt một đám nhân viên dưới quyền, Lê Cận Thần tươi cười nói với Diệp Mộc. Cô hơi chột dạ, đáp lại một tiếng, rụt bàn tay đang được Cylin bôi thuốc lại, vội vã thu dọn túi xách.

“Tay em sao thế?” Lê Cận Thần bước đến, cầm bàn tay bị thương của Diệp Mộc lên một cách rất tự nhiên. Diệp Mộc dường như có thể nghe rõ nhịp thở chầm chậm, cô khẽ ngẩng lên nhìn, chỉ thấy trong ánh mắt những người đó đều như có hàm ý “hóa ra là vậy” hoặc “thì ra là thế”. Chỉ còn lại hai người là Giang Mộng Dĩnh và Trương Lâm, người trước thì vốn dĩ không thích mấy chuyện buôn bán, người sau thì còn đang mải chú ý đến vấn đề lúc nãy.

“Không sao! Chúng ta đi thôi!” Diệp Mộc ngượng nghịu, đưa tay đẩy Lê Cận Thần. Ngược lại, nụ cười của Lê Cận Thần dịu dàng hơn, anh xách chiếc túi của Diệp Mộc cùng với chiếc cặp tài liệu, đợi Diệp Mộc đi đến rồi cùng bước ra ngoài.

“À! Trương Lâm!” Diệp Mộc ra đến cửa thì bất ngờ quay đầu lại, khiến cho mấy người đang nhìn nhau ra hiệu bàn tán ngay lập tức làm bộ tỉnh bơ. “Chị có việc cần bàn với em. Tối nay chị đến chỗ bọn em nhé?” Trương Lâm không hề đoán ra ý đồ thực sự của Diệp Mộc khi nói những lời này, chỉ biết rằng tối nay Diệp Mộc sẽ đến tìm mình, cô gật đầu, có vẻ rất vui.

 

Xe của Lê Cận Thần là một chiếc Mercedes kinh điển, một người tài xế mặc đồng phục, tay đeo găng trắng đứng nghiêm trang chờ sẵn bên cạnh cửa xe. Nhìn thấy Lê Cận Thần cùng Diệp Mộc bước ra từ thang máy, anh ta cúi đầu chào, mở cửa sau xe, dáng vẻ lễ phép. Diệp Mộc không nói gì, ngồi vào xe, nghĩ bụng, cả hai đều là những thế gia công tử, nhưng nếu so sánh thì Lê Cận Thần tạo cho người khác cảm giác cao quý hơn Dung Nham, và khoảng cách cũng xa hơn.

Cách xử lý công việc của Lê Cận Thần rất giống với yêu cầu Diệp Mộc đặt ra cho bản thân mình – nhanh chóng và hiệu quả. Đầu tiên anh hỏi yêu cầu của Diệp Mộc về căn phòng, sau đó đến một công ty môi giới, nói cho họ biết yêu cầu của Diệp Mộc, rồi nói thêm: “Bắt buộc phải là nơi phù hợp cho một cô gái độc thân, giá phòng đắt một chút không thành vấn đề.” Thấy thế, công ty môi giới nhanh chóng đưa ra một list các lựa chọn. Họ bắt đầu xem xét dưới sự giới thiệu của nhân viên công ty môi giới. Sau khi xem xét ba nơi, Lê Cận Thần và Diệp Mộc quyết định chọn một căn trong số đó.

Căn hộ đơn đó cách con đường đặt trụ sở C&C hai mươi phút đi xe, phòng ốc mới tinh, một phòng khách, một phòng ngủ, không gian rất lý tưởng. An ninh trong khu nhà rất đảm bảo. Chỉ có điều, Diệp Mộc cảm thấy sống tận tầng bảy có lẽ hơi cao.

“Anh thấy đồ đạc trong căn hộ này rất đầy đủ, em định bao giờ sẽ chuyển đến?” Lê Cận Thần đứng ở lan can phía ngoài phòng ngủ nhìn Diệp Mộc đang đứng ở chỗ xa xa, hỏi. Diệp Mộc đang miên man suy nghĩ, cái người đang “bị” nghĩ đến ấy bất ngờ lên tiếng, khiến cô có chút giật mình.

Giây phút ấy làm cho đầu óc Diệp Mộc nóng bừng.

“Diệp Mộc, em và Diệm Thần ngoài là bạn học ra, còn có mối quan hệ nào khác không?” Mặt trời đỏ rực phía cuối trời, như trái tim ai đó lúc này. Những tia nắng đỏ ối chiếu lên khuôn mặt Lê Cận Thần. Anh hỏi xong, dịu dàng nhìn Diệp Mộc, im lặng chờ đợi câu trả lời của cô. Tim Diệp Mộc đập rộn ràng, cô hỏi lại: “Sao vậy? Lê Diệm Thần nói với anh điều gì à?”

Lê Cận Thần ngoảnh mặt sang, nụ cười trên khuôn mặt trong nắng chiều muộn có nét mơ hồ: “Cậu ấy chỉ nói giới thiệu một người bạn đến công ty anh làm việc… Nhưng anh nghĩ, một cô gái giống như em, Diệm Thần nhà anh chắc không ngốc đến nỗi bỏ lỡ chứ?”

“Em và anh ấy khá thân nhau, cũng đã từng hẹn hò một thời gian, nhưng vừa bắt đầu đã phát hiện ra cả hai không hợp nhau nên dừng lại đúng lúc, sau này trở thành những người bạn tốt của nhau.” Diệp Mộc thật thà cho anh biết. “Lê Diệm Thần giúp đỡ em rất nhiều, em rất biết ơn anh ấy.”

Lê Cận Thần khẽ “ồ” lên một tiếng dài, hơi ngẩng lên nhìn bầu trời. Một sự im lặng bao trùm lấy họ, một lúc sau, Lê Cận Thần liếc nhìn đồng hồ, chuyển chủ đề như chưa hề nói gì: “Cũng sắp tới giờ ăn tối rồi, chúng ta cùng đi ăn đi! Chỗ ở cũng đã thu xếp xong rồi, tiền thuê và tiền đặt cọc sẽ do công ty chi trả, coi như phần thưởng công ty dành cho nhân viên xuất sắc đi. Anh rất tin tưởng em. Diệp Mộc, hãy thể hiện thật tốt nhé!”

Mặt Diệp Mộc nóng bừng lên, cố nín thở, cười tự tin: “Cảm ơn giám đốc Lê, em sẽ cố gắng!”

 

Ai chờ đợi ai 5.2

Mười ngón tay dài của Lê Cận Thần chụm vào nhau, chống cằm, vẻ trầm ngâm rất nam tính, sau đó khẽ gật đầu. Diệp Mộc không biết anh đang nghĩ gì, chỉ thấy anh không nói, cô ngồi đó cảm thấy rất gượng gạo, cố lên tiếng hỏi một điều gì đó: “Giám đốc Lê, anh thấy sao?”

“Anh thấy sao không quan trọng”, Lê Cận Thần nói. “Những việc sau này em có thể không nói lại với Sunny, cứ trực tiếp đến gặp anh. Việc gì cũng thế, hiểu không?”, anh nhấn mạnh. Tuy anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, nhưng sau khi nghe xong những lời này, cô cảm thấy đáp án đã rất rõ ràng, cô vô cùng hào hứng.

“Em thì sao? Diệp Mộc, em có việc gì cần đến sự giúp đỡ từ công ty hay bản thân anh không?” Sau khi bàn xong chuyện công việc, nụ cười ấm áp lại nở trên môi Lê Cận Thần. Trái tim Diệp Mộc bỗng chốc loạn nhịp: “Ừm… Thật ra là cũng có, em muốn hỏi, công ty có chỗ ở dành cho nhân viên không ạ?”

Lê Cận Thần khẽ ngước lên, hướng ánh mắt ra ngoài khoảng không. Diệp Mộc phát hiện ra đây là thói quen của Lê Cận Thần mỗi khi anh suy nghĩ điều gì đó.

“Bọn anh chỉ cấp chỗ ở cho những ca sĩ vẫn đang trong thời gian bồi dưỡng thôi”, Lê Cận Thần lên tiếng. “Nhưng trong quy định của công ty có một điều về việc cấp chỗ ở cho những nhân viên thực sự có nhu cầu thuê nhà. Diệp Mộc, hôm nay tan làm em có thời gian không?” Diệp Mộc mắt tròn mắt dẹt, chưa kịp suy nghĩ gì đã thật thà gật đầu. “Thế thì anh sẽ đưa em ra ngoại ô xem xét, xem có chỗ nào hợp lý không.”

 

Bàn bạc xong với Lê Cận Thần đã gần hai rưỡi, Diệp Mộc phóng như bay xuống lầu, nháo nhào chạy vào một cửa hàng bánh ngọt gần nhất.

“Này! Diệp Mộc!” Diệp Mộc đang lúi húi chọn bánh, hai mắt sáng trưng, bỗng nghe thấy từ cửa sổ khu phòng nghỉ có người gọi tên mình. Cô quay đầu lại nhìn, đúng là oan gia ngõ hẹp, đó là Cố Tiểu Điềm – trợ lý của Diệp Cận Thần. Hình như Cố Tiểu Điềm đã quên sạch mình chơi khăm Diệp Mộc như thế nào, cười tít mắt, vẫy tay chào cô một cách rất nhiệt tình, giọng hào hứng: “Mình gọi trà hoa rồi, cậu không cần mua đồ uống nữa nhé!”

Diệp Mộc lẩm bẩm, nhanh tay chọn hai chiếc bánh ngọt, ngồi vào chỗ đối diện Cố Tiểu Điềm. Trước mặt Cố Tiểu Điềm là một chiếc bánh Tiramisù, đã ăn được một phần ba. Diệp Mộc đói hoa cả mắt, vừa ngồi xuống đã cắm đầu ăn, Cố Tiểu Điềm nhìn dáng vẻ ăn ngon lành của cô, bất ngờ đưa tay ra kéo lấy chiếc đĩa trước mặt cô.

“Gì thế?” Diệp Mộc giữ chiếc đĩa lại, ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì.

“Sao cậu có thể ăn ngon lành thế được nhỉ?” Cố Tiểu Điềm chớp chớp đôi mắt to như mắt búp bê. “Cho mình thử một miếng!” Nói xong, chẳng đợi xem Diệp Mộc có đồng ý hay không, cô đã cầm chiếc dĩa của mình lên, xén lấy một miếng từ chiếc bánh Diệp Mộc đang ăn. Diệp Mộc ngẩn ra, thầm nghĩ, phải chăng cô ta bị làm sao?

“Bánh của cậu quả là ngon hơn thật.” Cố Tiểu Điềm như nói với chính mình, rồi lại ăn thêm một miếng nữa, sau đó hai mắt sáng lên nhìn Diệp Mộc, hai tay chắp lại ra vẻ khẩn cầu: “Đổi cho mình nhé, cái mình gọi không ngon bằng cái của cậu!” Diệp Mộc ngầm xì máu mũi, chính thức nghi ngờ Cố Tiểu Điềm đúng là có vấn đề. Cô chọc lấy miếng bánh vẫn chưa động đến đưa sang chiếc đĩa của Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm giơ tay ngăn lại: “Không cần đâu, mình cũng chẳng ăn được nhiều như vậy! Đổi cho mình miếng cậu đang ăn được rồi. Này, đổi cho cậu phần của mình này!” Lần này thì Diệp Mộc thực sự xác nhận con người Cố Tiểu Điềm có vấn đề.

Sau khi đổi bánh, Cố Tiểu Điềm rất hỉ hả, một loáng đã xử lý xong miếng bánh, vỗ vỗ má vẻ sung sướng, hài lòng nhìn Diệp Mộc. Diệp Mộc nổi da gà: “Cậu… cậu có muốn ăn nữa không? Phần này của mình cho cậu nốt đấy.”

Cố Tiểu Điềm lắc lắc đầu, cái miệng anh đào dẹt ra: “Giám đốc Lê vĩ đại của chúng ta mười phút trước đã cho gọi mình, mình mà còn chậm một chút nữa, chắc anh ấy sẽ nổi giận mất. Cảm ơn cậu nhé Mộc Mộc, đã từ rất rất rất lâu rồi không có người uống trà chiều cùng mình.” Diệp Mộc có chút giật mình trước vẻ tốt bụng của Cố Tiểu Điềm, đặt chiếc bánh xuống, mỉm cười.

Không lâu sau khi Cố Tiểu Điềm rời đi, Diệp Mộc đã xử lý xong cả chiếc bánh ngọt lẫn tách trà hoa, nhớ ra mình còn phải đi tìm Trương Lâm để bàn về kế hoạch đã định ra, cô vội vã đứng dậy, tính tiền rồi rời khỏi quán. Người nhân viên nói với cô, Cố Tiểu Điềm đã nhắc trước, những gì cô vừa ăn đều tính vào tiền của Cố Tiểu Điềm, ngoài ra còn tặng thêm cho Diệp Mộc một cây kem ốc quế.

Diệp Mộc vui vẻ vừa ăn kem vừa đi lên tầng, nửa đường thì gặp Ô Long Trà trên người treo lủng lẳng mười mấy sợi dây chuyền, lè lưỡi nói có một đứa phiền phức tới ghi hình, đồ trang sức đã thay đến mấy lượt rồi mà vẫn chưa hài lòng. Cô nói vẻ rất tức giận, nói xong liền cướp lấy cây kem Diệp Mộc mới ăn một nửa, rồi “ngoàm” một tiếng, người đã đi khuất. “Thói quen vệ sinh để đâu hết cả rồi không biết?” Diệp Mộc lấy giấy ăn lau tay, khẽ làu bàu.

 

Trương Lâm và Cylin đều là người mới, không có phòng nghỉ riêng, cùng với các ca sĩ đồng lứa được phân vào căn phòng lớn cạnh phòng thu âm, hóa trang, trang phục, nghỉ ngơi, thay đồ đều trong căn phòng ấy. “Đứa phiền phức” mà Ô Long Trà nhắc đến cũng đang ở đây, Diệp Mộc chưa đi đến cửa phòng đã nghe thấy những tiếng râm ran khác thường phát ra từ phòng hóa trang.

Bước vào trong, thấy Trương Lâm và Cylin đang nằm nghỉ rất thoải mái ở một góc, Diệp Mộc thở phào nhẹ nhõm. Cô đi tới xem có chuyện gì, chỉ thấy một cô gái với thân hình nóng bỏng đang đứng trên chiếc bàn đặt ở giữa phòng, gương mặt mộc không trang điểm, nhưng nhìn có vẻ rất thành thục. Diệp Mộc nhớ đến mấy dòng tít trên trang nhất mấy tờ báo giải trí, đây chẳng phải nữ hoàng tiệc tùng Triệu Vũ Triết sao?!

Nữ hoàng tiệc tùng lúc này không biết vì sao đang “phê” một cách đặc biệt, chỉ mặc độc bộ nội y màu da nhìn xuyên thấu, đi đôi giày cao tới hai mươi phân, đứng trên chiếc bàn uốn éo như một mỹ nữ xà, liên tục hất tóc, cắn môi, cả cơ thể hóa thành hai chữ “mê hoặc”. Lúc ấy chỉ có vài ba nhân viên trang điểm và phục trang đứng bên cạnh ngăn lại, những cô còn lại được phen tát nước theo mưa, chỉ đứng nhìn thôi đã được coi là đạo đức lắm rồi, lại còn có người mở nhạc cho thêm phần xôm tụ. Nữ hoàng tiệc tùng do Sunny quản lý, Diệp Mộc đã xem qua hồ sơ của cô này, cụ thể là sẽ phần cho ai làm trợ lý thì cô không rõ, nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp với nhau, cô không thể để mặc cô ta tiếp tục làm loạn được.

Diệp Mộc tắt chiếc PSP đang mở nhạc, mấy cô nàng đang sôi sùng sục dừng động tác, nhìn ra. Diệp Mộc mặt lạnh tanh, trừng mắt nhìn lại bọn họ, khí thế bừng bừng, mấy người kia hậm hực, miễn cưỡng dừng lại. Chỉ còn lại một mình nữ hoàng tiệc tùng vẫn đứng đó hò hét, nhảy múa. Diệp Mộc đứng bên cạnh bàn, hét gọi nhưng cô ta không có phản ứng gì, cô kéo một chiếc ghế, bám vào bàn trèo lên kéo cô ta xuống, mấy ngón tay bám vào bàn chẳng may bị chiếc giày cao gót của nữ hoàng tiệc tùng giẫm lên.

Đầu ngón tay đau nhói, Diệp Mộc đau đớn, lảo đảo ngã bịch xuống đất, trong bộ dạng tứ chi giơ lên trời rất buồn cười. Mấy cô gái khi nãy bị cô trừng mắt nhìn lúc này cười ồ lên. Diệp Mộc cắn răng ngồi dậy, bỗng một cánh tay trắng trẻo, nõn nà giơ ra trước mặt. Nét mặt Trương Lâm vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng Diệp Mộc có thể nhìn thấy từ ánh mắt của cô toát ra một thiện ý không biết nên hiểu thế nào cho phải.

Diệp Mộc chưa kịp đứng hẳn dậy, cánh cửa phòng bật mở, một dáng người cao ráo bước vào như một làn gió, dừng lại trước mặt nữ hoàng tiệc tùng đang lên cơn điên. Đó là một cô gái ước chừng hai lăm, hai sáu tuổi, đôi mắt to, đôi lông mày đậm, một nét đẹp rất trung tính. Cô ấy cầm chiếc máy uốn tóc đặt trên bàn lên, quay ngược lại, chẳng nói chẳng rằng đập vào ống chân nữ hoàng tiệc tùng. Cô ta nghiêng ngả, hét lên một tiếng rồi cúi xuống ôm chân, sau đó lảo đảo trượt từ trên bàn xuống đất. Đôi giày hai mươi phân lấp lánh vừa chạm đất, chủ nhân chiếc giày đã bị véo lấy véo để, kêu thét lên.