Ai chờ đợi ai 5.1

Chương 5

Chuyển nhà

“C

hương trình tối nay đến đây là kết thúc, cảm ơn các bạn đã lắng nghe Vân Tri Hiểu! Tôi là Trần Hiểu Vân, chúng ta sẽ gặp lại nhau vào giờ này ngày mai, tạm biệt!” Âm thanh cuối chương trình vang lên, nhân viên thu âm ra dấu tay “ok” từ phía ngoài tấm kính phòng thu, Trần Hiểu Vân đặt chiếc tai nghe xuống, kết thúc công việc ngày hôm nay.

“Ngày đầu tiên đi làm đã về muộn vậy sao?” Trần Hiểu Vân cầm cốc nước ấm người trợ lý đưa cho, nhấp vài ngụm, nhìn Diệp Mộc vẻ thăm dò. Diệp Mộc khi nãy ngồi ngoài chờ năm, sáu phút, có vẻ buồn ngủ: “Giám đốc bọn mình mời mọi người đi ăn gặp mặt, đi có một lúc mà đã muộn như vậy, đi nào, mình vừa đói vừa buồn ngủ.”

“Chẳng phải vừa đi tiệc về sao, còn đói gì nữa?” Trần Hiểu Vân ngạc nhiên. Người trợ lý lúc này đã thu dọn xong chiếc túi của cô, lễ phép đưa bằng hai tay. Trần Hiểu Vân đỡ lấy, cùng Diệp Mộc ra về.

“Có chút việc nên chưa kịp ăn gì ấy mà.” Diệp Mộc đẩy cô. “Đi nào, đi nào, trên đường về rồi nói! Món ăn đêm ngon lành của bố cậu đang chào mời chúng ta kia kìa!”

Nhà Hiểu Vân cách đài phát thanh không xa lắm, cô phóng xe vun vút, chỉ một lúc đã về đến nhà. Khi hai người bước vào, ông bà Trần quả nhiên đã chuẩn bị mấy món ăn đêm, để sẵn trên bàn. Hiểu Hứa ngủ được một giấc, nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, thấy chị gái về thì không ngủ nữa, hì hục làm động tác xoạc chân ở một góc. Diệp Mộc đang kể cho Trần Hiểu Vân về Trương Lâm, vừa nghe thấy người mới rất xinh đẹp, cô bé không buồn xoạc chân nữa, chạy tới đưa khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn ra trước mặt Diệp Mộc, hắng giọng hỏi: “Chị ấy có xinh bằng em không?”

Thấy Trần Hiểu Vân nghe vậy mặt sầm lại, bác gái vội túm lấy cô con gái nhỏ ném vào phòng, dịu giọng dỗ dành: “Hiểu Hứa của chúng ta là xinh nhất rồi! Mau đi ngủ đi, không ngày mai lại không dậy đi học được! Lần thi giữa kỳ này con mà còn xếp cuối lớp nữa, chị con sẽ điên thật đấy!”

Hiểu Hứa chu môi, hậm hực bước vào phòng, bác gái quay ra nói với cô con gái lớn: “Mẹ thấy Hiểu Hứa thực sự thích làm diễn viên, hay là…”

“Mẹ!” Hiểu Vân đặt mạnh đôi đũa trong tay xuống bàn, ăn lấy ăn để chỗ lạc bên cạnh, khiến bố cô một phen hú vía. “Còn cả bố, cũng nghe rõ đây! Những lời này về sau không được phép nhắc đến nữa! Giới giải trí là nơi như thế nào chứ? Bố mẹ nỡ lòng cho Hiểu Hứa vào đó để lỡ dở cả cuộc đời nó sao? Con thì không đâu!” Ông bố chất phác, thật thà gật đầu, bốc vài hạt lạc.

Diệp Mộc nhìn sắc mặt mẹ Hiểu Vân có chút khó xử, vội nói đỡ: “Nửa đêm nửa hôm cậu đập bàn cái gì hả? Làm mẹ cậu chút nữa thì đứng tim!”

Mẹ Hiểu Vân hùa theo: “Đúng thế! Không cho, không cho, trước mặt Mộc Mộc làm gì mà nóng nảy thế? Có còn giữ thể diện cho bố mẹ con nữa không?” Bố Hiểu Vân thấy không khí đã bớt căng thẳng, cười hì hì, bốc thêm mấy hạt lạc. Mẹ Hiểu Vân ngồi xuống cạnh bàn, múc thêm cho Hiểu Vân và Diệp Mộc một bát canh. “Con cũng làm trong ngành này, sao mẹ chẳng thấy ai nói ra nói vào gì cả?”

Trần Hiểu Vân đang uống canh thì bị sặc, vừa ho vừa nhìn mẹ: “Mẹ! Có ai làm mẹ mà đi nói con gái mình thế không?!”

Mẹ Hiểu Vân nhỏ giọng nói lại: “Cũng đâu thấy có con gái nhà nào trừng mắt nhìn mẹ thế này đâu!” Diệp Mộc cảm thấy buồn cười, đặt bát canh xuống, nói lái sang chuyện khác để chuyển chủ đề.

Nửa đêm mới chuẩn bị ngủ, Diệp Mộc buồn ngủ đến mức người mềm oặt, nhưng một lúc lâu không sao ngủ được. Tiếng nói chuyện râm ran của bốn người nhà họ Trần cứ vọng lại bên tai cô. Phải tìm một căn nhà mà chuyển đi thôi… Diệp Mộc mơ màng nghĩ.

 

Ngày hôm sau.

Giờ ăn trưa, Diệp Mộc nằm trên chiếc sofa trong phòng nghỉ viết bản kế hoạch chi tiết. Khi mang lên văn phòng trên tầng cao nhất, cô gặp Lê Cận Thần vừa đi ăn trưa về trong thang máy.

“Em làm nhanh thật đấy.” Nụ cười của Lê Cận Thần vẫn ấm áp như thế. Hôm nay anh mặc sơ mi màu đen thêu hoa văn, trông rất phong độ.

Lên đến nơi, Diệp Mộc bật laptop, mở file kế hoạch ra. Lê Cận Thần vươn người ra từ chiếc ghế sau bàn làm việc, với tay gập chiếc laptop màu hồng nhạt của cô lại: “Trình bày bằng miệng.” Anh uống một ngụm nước trong chiếc ly đặt trên bàn, từng ngón tay dài xoay xoay chiếc ly thủy tinh tinh xảo, nháy mắt mỉm cười.

Diệp Mộc có chút bực mình, nhưng tất nhiên không thể hiện ra ngoài. Cô nhẩm lại những kế hoạch trong đầu, tóm tắt lại toàn bộ bản kế hoạch của mình một cách ngắn gọn.

Thần thái của Lê Cận Thần khi nói chuyện công việc rất thu hút, anh hơi cúi người về phía trước, lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu, ánh mắt khích lệ làm cho Diệp Mộc tự tin hơn rất nhiều, đôi lúc còn bổ sung một vài ý tưởng mới.

Đợi cô nói xong, Lê Cận Thần chỉ hỏi đúng một câu: “Em nhìn thấy gì từ Trương Lâm?”

Diệp Mộc sớm đã nghĩ đến câu hỏi này: “Cô độc”, cô trả lời. “Tất cả những người thành công trên thế giới này, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, tuy nhiên giữa họ có một điểm chung. Cao xử bất thắng hàn[1], bọn họ đều rất cô độc.”


[1] Ý nói những người nổi tiếng thường không có bạn tri âm, thường có cảm giác bị người khác đè nén.

 

Gió mang kí ức 9.3

 

Đúng chín giờ sáng hôm sau, Kiều Nghi Kiệt đưa Mộc Mộc tới phòng khám của bác sĩ Trương, trước khi đi ra còn quan tâm vỗ vỗ vào tấm lưng thẳng đờ vì lo lắng của Mộc Mộc. “Mộc Mộc, nếu sợ quá, nhất định phải hét to lên, biết chưa?”

Cô gật gật đầu, chậm rãi nằm xuống chiếc ghế màu trắng toát. Trong phòng khám, ngoài chiếc đồng hồ đều đặn phát ra những tiếng tích tắc, không nghe thấy bất cứ một âm thanh nào khác, yên tĩnh tới rợn người.

Biết Mộc Mộc không thể nói được, bác sĩ Trương không hỏi han gì, chỉ an ủi vài câu rồi tiêm cho Mộc Mộc một mũi thuốc, tiến hành làm ám thị tâm lý cho Mộc Mộc theo những nội dung đã viết trong tài liệu…

“Hôm đó, mây đen kéo tới che kín bầu trời, sắp có giông, cô giáo dạy nhạc vì muốn cô không bị ướt mưa, nên đã cho cô nghỉ học sớm nửa tiếng… Cô đứng dưới mái hiên trú mưa…”

Một vật đen sì hình giọt nước treo trước mắt Mộc Mộc cứ đung đưa đung đưa, giống như bầu trời xám xịt ngày hôm đó, mây đen cuồn cuộn như một chiếc động sâu không thấy đáy, dường như sắp sụp xuống, nuốt chửng cả con người.

Cô vô thức nhắm mắt lại, ký ức quay trở về ngày mưa của nhiều năm về trước.

Trong bộ đồng phục của trường cấp III, Mộc Mộc ôm cặp sách, vội vội vàng vàng chạy về hướng trạm xe buýt. Chạy đến nửa đường, những giọt mưa to bằng hạt đậu đã rơi xuống, quất lên người cô. Cô nép vào mái hiên ven đường, vốn định trú mưa một lát.

Bỗng một chiếc xe quen thuộc tấp vào lề đường, qua lớp cửa kính trong suốt, cô nhìn thấy Tô Minh Lỗi – người bố luôn yêu thương cô hết mực đang vẫy tay với cô, bảo cô lên xe.

Cô vui sướng lao ra màn mưa, bố cô cũng giương ô bước xuống, khoác tay ôm lấy vai cô, che gió che mưa cho cô. “Mau lên, mau lên.”

Sau khi ngồi vào trong xe, bố dùng tay áo lau khô những giọt nước mưa còn đọng lại trên mặt cô, khuôn mặt ông tràn ngập vẻ yêu thương. “Có lạnh không?”

“Không ạ. Bố, chẳng phải bố đã nói là hôm nay phải làm thêm giờ sao?”

“Bố thấy trời mưa, sợ con bị ướt. Bao giờ đưa con về nhà xong, bố lại đến trường.”

Tô Minh Lỗi là một thầy giáo dạy nhạc ở trường trung học, bình thường không quá bận rộn, có điều thời gian này nhà trường đang tiến hành đánh giá chất lượng giảng dạy, nên mấy tuần nay mới phải làm liên tục, không được nghỉ ngơi.

“Hôm nay con học bài gì?”

“Cô giáo không dạy bài mới, chỉ bảo con luyện mấy lần bài Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa. Cô giáo nói trình độ của con còn hơi non, nếu muốn dùng ca khúc này để thi vào Học viện Âm nhạc thì cần phải cố gắng thêm chút nữa.” Nhắc tới Học viện Âm nhạc, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Mộc Mộc trong chốc lát trở nên tươi tắn, rạng rỡ.

Nhìn cô con gái đáng yêu trước mặt, Tô Minh Lỗi khó giấu được sự hoan hỉ và yêu thương trong lòng, hai tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé nõn nà của Mộc Mộc, ôm lấy bờ vai cô vỗ về, “Mộc Mộc, con đừng gây áp lực quá lớn cho bản thân. Hôm qua con đã luyện đàn tới hơn một giờ mới ngủ, tối nay đừng luyện nữa, nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải đến trường học nữa đấy.”

“Vâng!”

Vì bố cô phải chuyên tâm lái xe, Mộc Mộc không nói chuyện với ông nữa, mở một đĩa CD, vừa nghe vừa ngân nga theo bằng chất giọng trong vắt như dòng suối trên núi, chưa hề nhuốm chút bụi trần…

Tô Minh Lỗi cũng nghe rất say sưa, ngón tay đặt trên vô lăng khe khẽ gõ nhịp.

 

Mưa mỗi lúc một to, dòng xe cộ trên đường tắc nghẽn. Từng giọt mưa rơi trên tấm kính chắn gió, cứ nhảy múa tí tách, mùi nước hoa trong xe không giống với mọi ngày, trong khoang xe kín mít, càng lúc càng nồng đậm.

Có lẽ do tối qua ngủ quá muộn, cũng có thể hôm nay học quá mệt mỏi, Mộc Mộc ngả người trên ghế ngủ thiếp đi. Trong mơ, cô nghe thấy tiếng gọi khe khẽ của bố. Sau đó, cô láng máng thấy một chiếc áo ấm được đắp lên người mình, hai cánh tay to khỏe bế bổng cô lên. Cô ôm lấy cánh tay của bố, cuộn tròn trong lòng ông, tiếp tục ngủ say sưa.

 

Bỗng một tiếng thét chói tai vang lên khiến Mộc Mộc bừng tỉnh từ giấc mơ đẹp, cô lơ mơ ngồi dậy, không hiểu gì, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, mới phát hiện ra chiếc áo đồng phục ướt một nửa trên người mình đã bị cởi hết cúc, lộ rõ chiếc áo ba lỗ nhỏ bó sát người. Vì không mặc áo ngực, cơ thể tròn trịa nhẵn mịn của thiếu nữ thoáng ẩn thoáng hiện.

Còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, cô đã nghe thấy tiếng quát mắng lạc cả giọng của mẹ: “Anh còn điều gì để nói nữa không? Anh nói tôi là kẻ không biết lý lẽ, nhưng chính anh mới là loài cầm thú đội lốt người!”

“Cô có thôi đi không hả!” Thấy Mộc Mộc bị đánh thức, Tô Minh Lỗi trở nên nổi giận vì xấu hổ, đang định bỏ đi liền bị bà Tô đang trong cơn thịnh nộ kéo giật lại, ra sức đánh đấm như lên cơn điên dại.

“Anh có còn là con người không, nó mới mười bảy tuổi… Cho dù nó không phải là con đẻ của anh, anh cũng không thể…”

Bốp! Một cái tát đanh gọn giáng xuống mặt mẹ cô, khiến bà loạng choạng ngã khuỵu xuống đất.

 

Ai chờ đợi ai 4.3

Diệp Mộc lo sợ anh có ý trách cô khi nãy đã lạnh nhạt với Trương Lâm, vội vã giải thích: “Thật ra em thấy Trương Lâm rất có tương lai, bản thân em cũng hy vọng có thể giúp cô ấy trở nên nổi tiếng, vì vậy anh yên tâm đi, nhất định em sẽ cố gắng hết sức!”

Dung Nham là ai chứ, vừa nhìn đã nhận ra vẻ lo lắng của cô. Anh mỉm cười, uống một ngụm rượu, giơ tay ra, nói: “Đưa điện thoại của em cho anh.”

Diệp Mộc đưa điện thoại của mình cho anh, chỉ thấy anh bấm một dãy số, nói: “Đây là số di động của anh, mở máy hai tư trên hai tư giờ. Nếu Trương Lâm có vấn đề gì, em cứ gọi vào số này… Cả em nữa, có việc gì không thể tự giải quyết được đều có thể đến gặp anh.”

“Giết người phóng hỏa thì sao?” Diệp Mộc nháy mắt nghịch ngợm, trêu đùa.

Cũng đôi mắt bồ câu to tròn ấy, cũng sự tinh nghịch ấy, trái tim Dung Nham như thắt lại, đến hơi thở cũng ngưng đọng. Nhưng tâm trạng ấy chỉ kéo dài trong một giây, anh che giấu cảm xúc rất tốt, khẽ gật đầu với Diệp Mộc, mỉm cười: “Cũng được.”

“Á à! Có được tấm lệnh bài vạn năng rồi!” Diệp Mộc nhấp một ngụm nước hoa quả.

 

Khi bữa tiệc kết thúc đã là mười một giờ đêm. Những người này đều là những con cú đêm, lúc này mới là lúc bắt đầu cuộc vui, ai nấy đều hào hứng bước vào tăng tiếp theo.

Cylin và Trương Lâm ngày mai có một buổi họp báo, cùng với những người bạn “đồng cảnh ngộ” trở về nhà nghỉ của công ty. Diệp Mộc thấy chẳng có ai phải để ý nữa, cũng không muốn tiếp tục cuộc chơi với bọn họ. Vào giờ này, tiết mục Vân Tri Hiểu của Trần Hiểu Vân cũng sắp kết thúc, cô bước ra từ trung tâm giải trí, định gọi một chiếc taxi, tiện đường ghé qua đón Trần Hiểu Vân cùng về luôn.

Trước cửa trung tâm, có rất nhiều các loại xe hạng sang, nhưng chẳng thấy bóng dáng một chiếc taxi nào. Diệp Mộc nhìn đồng hồ, ước chừng còn khoảng hai mươi phút nữa là Trần Hiểu Vân tan ca, đến lúc đó nếu không bắt được xe thì đành gọi điện cho cô ấy đến đón vậy.

Cô cúi đầu nghĩ ngợi. Trong không gian buổi đêm, một chiếc Porsche thể thao màu trắng xé toạc màn đêm, dừng trước mặt cô.

“Tiểu Mộc Mộc!” Dung Nham hất hất hàm về phía Diệp Mộc. “Chỗ này cũng là khu vực của anh rể em đấy, lát nữa chẳng may anh ấy tới, em chắc chắn sẽ bị tóm gọn rồi.”

Diệp Mộc “á” lên một tiếng, lập tức vòng qua đầu xe, bước vào trong, nhanh chóng cài dây an toàn: “Thế thì phiền anh cho em đi nhờ một đoạn!”

Dáng vẻ vội vã khi nãy của cô, nét nghịch ngợm dễ thương ấy khiến Dung Nham cảm thấy vô cùng thân thuộc, đến mức trong lòng bỗng nhói đau. Anh mỉm cười khởi động xe, sâu thẳm trong đáy mắt anh chợt trào dâng một nỗi nhớ nhung khôn xiết.

 

Đêm đã về khuya, những chiếc xe trên đường cũng trở nên thưa thớt, Dung Nham gài số hết cỡ, chiếc xe phóng đi như bay.

Khi những ánh đèn đường hắt qua tấm kính xe rọi vào trong, chẳng còn phân biệt được khoảng cách giữa chúng, biến thành một dải ánh sáng hoa lệ trôi vụt qua. Tay phải Diệp Mộc nắm chặt tay cầm trên nóc xe, tay trái giữ chặt dây an toàn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, cố mở mắt nhìn về phía trước, vẻ mặt căng thẳng cực độ. Cùng với những động tác mượt mà, chính xác của Dung Nham, cuối cùng cô không thể chịu đựng thêm, phát ra một tiếng hét rất nhẹ nhưng thể hiện nỗi sợ hãi.

Tốc độ chiếc xe ngay lập tức chậm lại thấy rõ. Từ lúc cô bước lên xe, thần sắc của Dung Nham lạnh lùng đến đáng sợ, lúc này, khi xe trở về với tốc độ bình thường, nét mặt anh cũng dần dãn ra. Diệp Mộc có cảm giác anh vừa thở phào nhẹ nhõm, như vừa trở về từ một thứ cảm xúc nào đó mà cô không hay biết. Giọng của anh hơi lạc đi khi anh hỏi: “Anh lái nhanh quá làm em sợ à?”

Diệp Mộc đùa cợt, rất kiên cường: “Đâu có! Nhưng mà… em cũng không vội gì, anh… không cần phải gấp như vậy.”

Khóe miệng Dung Nham dãn ra. Diệp Mộc chỉ đoạn đường trước mặt: “Anh cho em xuống chỗ kia được rồi.”

Dung Nham bật cười: “Anh không phóng nhanh nữa đâu, em đừng sợ. Bây giờ muộn rồi, một mình em ở đây không an toàn, để anh đưa em về.”

“Thực sự không cần đâu, bây giờ em đang ở nhờ nhà bạn, cô ấy làm việc ở đài phát thanh, em sẽ về cùng cô ấy. Vả lại con ngõ đó nhỏ lắm, xe không quay đầu được đâu, anh cứ cho em xuống đây, em sẽ tự đi vào”, Diệp Mộc nói.

Vừa dứt lời thì xe đã đến trước con ngõ, Dung Nham ngó ra nhìn một lúc, quả thật là rất hẹp. Anh quay người lại, kéo cần lái: “Được rồi, cùng uống xe, anh đưa em vào trong.”

“Không cần thật mà, Dung Nham, em đâu đến nỗi nhát như vậy. Vả lại…” Diệp Mộc trêu chọc. “Muộn thế này… chẳng may làm lỡ cuộc hẹn với giai nhân của anh, thì biết làm sao?”

Dung Nham chẳng nghĩ ngợi gì đã phủ đầu cô: “Chẳng có lớn nhỏ gì cả! Gọi là anh hai!”

“Anh hai?” Diệp Mộc nhỏ giọng nhắc lại.

Có lẽ do lúc ấy, không gian buổi đêm quá yên ắng, giọng nói của cô nghe vô cùng mềm mại, Dung Nham bất chợt khựng lại, quay đầu thất thần nhìn cô gái trước mặt. Từng tia sáng màu vàng phát ra từ chiếc đèn trong xe, cô đưa tay vén những lọn tóc đen nhánh, mượt mà của mình ra sau vành tai, gương mặt thon thả, trắng trẻo, trong đôi mắt bồ câu khiến mỗi lần Dung Nham nhìn vào đều cảm thấy từng nhịp thở cũng trở nên khó khăn ấy, lúc này dường như chứa cả những vì sao lấp lánh khiến anh không thể nào quên suốt mấy năm đã qua.

Tiểu Tứ… Trong lòng Dung Nham có một thứ âm thanh âm ỉ, nhỏ nhẹ đang râm ran một cách vô cùng đáng ghét.

“Anh hai?” Diệp Mộc một lần nữa nhắc lại, đôi bàn tay ôm chặt lấy hai cánh tay, xoa xoa. “Ôi trời ơi, anh làm em chết lạnh mất. Cái gì mà anh hai với anh ba chứ? Mấy tên nhóc hư đốn mười lăm, mười sáu tuổi mới chơi trò gọi nhau như thế, các anh đều đã là những người đàn ông trưởng thành hết rồi, sao vẫn còn trẻ con như vậy chứ?”

Một tràng nói liến thoắng, lém lỉnh của cô khiến Dung Nham không thể nói gì. Anh ngại ngùng hắng giọng vài tiếng, cảm giác ngọt ngào mông lung khi nãy chợt tan biến: “Cái này… Sáu bọn anh khi mới quen nhau cũng chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi thôi… Cái con bé này! Mau xuống xe ngay, anh đưa em vào bên trong, sau đó anh còn có việc nữa đấy!”

Diệp Mộc thấy anh chợt nổi nóng, không có phản ứng gì thêm: “Được thôi, coi như em thu lại những lời vừa nãy. Nhưng mà, em quả thực không thể gọi anh là… anh hai đâu. Nghe ngộ lắm, em sẽ buồn cười chết mất!”

Khi cô nói những lời này, hai người đang bước đi trong con ngõ nhỏ vừa hẹp vừa tối. Từng tia sáng vàng vọt của chiếc đèn đường từ cổng sau đài phát thanh tỏa ánh sáng dịu dàng xuống mặt đất, im lìm chờ đợi họ.

Bầu trời cao rộng đã bị bức tường hai bên con ngõ chắn mất, chỉ còn chừa lại một dải dài trên đỉnh đầu. Dưới ánh sao lấp lánh, vẻ mặt Dung Nham dịu dàng, anh không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười với cô.