Ai chờ đợi ai 4.2

Diệp Mộc hí hửng nghĩ, phải chăng vì lúc trước, khi ở trong studio, biểu hiện của cô khiến Lê Cận Thần rất hài lòng nên anh ấy định đánh giá lại năng lực của cô một lần nữa nhỉ?

“Hai người bọn họ đều rất có tương lai. Tố chất của Cylin nhìn chung rất tốt, tương lai có thể trở thành ngôi sao. Em nghĩ vấn đề của cô ấy không quá lớn, chỉ cần sau này hướng cho cô ấy con đường phát triển, nhất định cô ấy sẽ nổi tiếng.” Diệp Mộc phân tích một cách tự tin, rất logic và khoa học. “Còn về Trương Lâm…” Cô ngừng lại, sau đó nhìn Lê Cận Thần.

Lê Cận Thần đang chăm chú nghe, vẻ rất thích thú, thấy cô ngừng lại anh cũng ngước lên cười: “Chúng ta nói chuyện riêng với nhau thôi, không có gì phải kiêng dè cả. Em cứ
nói đi.”

“Nếu có phương pháp…” Diệp Mộc lựa chọn từ ngữ cẩn thận. “Em nghĩ em có thể chắc chắn đến năm mươi phần trăm rằng, Trương Lâm sẽ là một trong những nữ nghệ sĩ nổi tiếng nhất nước mình trong tương lai hai mươi năm nữa, thậm chí còn có thể xa hơn…”

Lê Cận Thần cười lớn hơn, cô gái này rất biết thể hiện bản thân một cách hợp lý: “Nếu anh không hiểu nhầm thì ý em là Cylin vào tay ai cũng vậy thôi, còn Trương Lâm… chỉ em mới có thể đưa cô ấy lên tới tầm như em vừa nói, đúng không?”

“Giám đốc Lê, là khi nãy anh bảo “chúng ta nói chuyện riêng với nhau thôi, không cần kiêng dè” mà.” Diệp Mộc mỉm cười.

“Em đúng là rất lém lỉnh.” Lê Cận Thần khen ngợi, cũng không muốn làm khó cô thêm nữa.

Giọng điệu của anh uyển chuyển, ngụ ý sâu sắc. Diệp Mộc nghe xong, lấy lại chút tự tin, nửa đùa nửa thật nói: “Thật ra, em cũng chỉ suy từ thái độ của giám đốc với cô ấy mà đoán mò vậy thôi.” Nói đến đây, cô chỉ cười cười, không nói thêm gì nữa.

Lê Cận Thần bật cười, đứng thẳng người, với tay cầm ly rượu bên cạnh lên, bước đi. Lúc bước tới gần Diệp Mộc, anh vỗ vỗ vai cô: “Ngày mai, hãy viết một bản báo cáo chi tiết những ý định của em, rồi mang đến cho anh xem.”

Diệp Mộc thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nụ cười trên khuôn mặt cô còn chưa kịp nở rộ thì đã nghe thấy sau lưng, chất giọng ngang ngang của Lê Cận Thần vang lên: “Dung nhị thiếu gia, chúc mừng nhé! Anh có thêm đồng minh rồi, bên kia kìa.”

Diệp Mộc lại được thêm một phen lạnh gáy, cô quay đầu lại, chỉ thấy Lê Cận Thần đang cụng ly với Dung Nham, sau đó sải những bước dài rời đi. Dung Nham bước vào đại sảnh.

“Hi!” Diệp Mộc nở một nụ cười. “Rất xin lỗi, lần đầu gặp mặt, không nhìn thấy Thái Sơn, đã nhận nhầm Dung thiếu gia thành tài xế của Giám đốc Lê.” Dung Nham thầm nghĩ, cái giọng bông đùa của cô quả thật rất giống Tần Tang.

“Tiểu Mộc Mộc, em thực sự không nhận ra anh sao?” Dung Nham tiến đến trước mặt cô, cúi đầu, hơi chau mày, hỏi với vẻ có chút thất vọng.

Cách gọi thân mật của anh khiến Diệp Mộc hơi bất ngờ, tim đập nhanh hơn, chợt lúng búng: “Em… em cảm thấy anh rất quen. Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao?”

Lần này thì Dung Nham hoàn toàn bị đánh bại, gãi gãi trán, sau đó, lần đầu tiên trong đời, anh giới thiệu tới hai lần về bản thân mình cho một cô gái: “Hồi ở Giang Nam, trước hôn lễ của Tần Tang, em quên mất đoạn cuối cùng của bản nhạc trong đám cưới phải đàn thế nào, rồi khóc nức nở trước mặt anh… Anh là Dung Nham. Giờ thì đã nhớ ra rồi chứ?”

Ký ức như một làn gió ấm áp và ngát hương ùa về trong cô, đám cưới giản dị mà hạnh phúc nhất thế giới ở Giang Nam ấy, con đường lát đá ẩm ướt đầy rêu xanh trải dài bên ngoài nhà thờ, trong làn sương mờ ảo bao trùm khắp thành phố, từng nốt nhạc khi trầm khi bổng phát ra từ cây piano… Trong chớp mắt, Diệp Mộc đã nhớ lại tất cả.

Là anh ư? Người con trai cao lớn bước đi trong ánh sáng rực rỡ, toàn thân bao trùm bởi làn ánh sáng chói lọi, khẽ đẩy cánh cửa nhà thờ bước vào, bước đi trên tấm thảm màu đỏ đã cũ sờn, từng bước tiến về phía cô gái trong bộ lễ phục nhỏ nhắn, trắng tinh, thắt nơ trước ngực đang ngồi với cây đàn đặt trước đài ban lễ – chính là cô. Anh từ từ cúi xuống, nhẹ nhàng nói với cô bằng giọng trầm ấm: “Tiểu Mộc Mộc, sao mà khóc thế?”

Nhìn nét mặt Diệp Mộc từ ngượng ngùng chuyển sang khách sáo, sau đó là sự cảnh giác, rồi từ cảnh giác trở thành ngạc nhiên, ánh mắt mơ màng, vẻ mặt ngẩn ngơ, ngốc nghếch, Dung Nham thấy trong lòng vui hẳn lên.

“Ồ…” Diệp Mộc nhớ lại mọi chuyện, cô chỉ vào Dung Nham, vui vẻ trả lời. “Là anh! Thảo nào, hôm qua em có cảm giác anh rất quen!”

Dung Nham gõ nhẹ vào đầu cô: “Trí nhớ của em đúng là kém quá đi! Một anh chàng đẹp trai gặp một lần chẳng thể quên như thế này mà em cũng quên được sao?”

Diệp Mộc vốn có chút thành kiến và không thích Dung Nham, lúc này cảm giác ấy đã hoàn toàn được thay thế bằng niềm vui phương xa gặp bạn cũ, nụ cười trên môi cũng dần trở nên chân thành hơn: “Dung Nham! Đúng rồi, chỗ này là đại bản doanh của anh!”

Nơi mà bọn họ đang có mặt chính là trung tâm giải trí sầm uất nhất thành phố C, thuộc về công ty Lương Thị lớn mạnh nhất thành phố. Còn Dung Nham hiện đang là một trong sáu người có vị trí cao nhất của Lương Thị.

Mấy năm trước, đám cưới người chị họ Tần Tang của Diệp Mộc với Lý Vi Nhiên, vị thiếu gia thứ năm trong sáu anh em của tập đoàn Lương Thị nổi tiếng khắp thành phố được tổ chức khá kín đáo, địa điểm là vùng đất Giang Nam phong cảnh hữu tình.

Dung Nham đại diện cho bốn người anh em khác trong sáu người của Lương Thị đến tham dự hôn lễ. Tần Tang cho Diệp Mộc biết, Dung Nham là người anh thứ hai trong số những người anh em kết nghĩa của Lý Vi Nhiên, một nhân vật rất lợi hại ở thành phố C.

Khi ấy, đối với Diệp Mộc, “nhân vật lợi hại” này không có bất cứ ý nghĩa gì. Trong thời gian một ngày ở Giang Nam, ấn tượng duy nhất của cô về Dung Nham đó là anh rất đẹp trai.

Dung Nham càng tự đắc, đưa tay xoa xoa cằm cô: “Tần Tang có biết em đến đây không?”

Nụ cười trên gương mặt Diệp Mộc chợt khựng lại, cô mím môi, lắc lắc đầu: “Dung Nham, anh có thể không cho chị ấy biết em đang ở đây không?”

“Em đã làm việc gì có lỗi à? Sợ cô ấy xử lý em?”

“Là em sợ làm phiền tới chị ấy…” Diệp Mộc bình tĩnh trả lời.

Qua giọng nói của cô, Dung Nham cảm nhận được một sự lạnh lùng rất mơ hồ, anh không hỏi thêm gì nữa: “Được, anh sẽ giấu chuyện này giúp em, yên tâm đi!”

Diệp Mộc quả thực có chút buồn bã, cười lấy lệ rồi chủ động chuyển chủ đề: “Anh ra đây, ngoài việc ôn lại chuyện cũ với em, còn muốn nói về chuyện của Trương Lâm nữa, đúng không?”

Nhắc đến Trương Lâm, Dung Nham thở dài, nói: “Đúng thế… Anh đã thay cho cô ấy mấy công ty quản lý rồi, trợ lý cũng từ những người có tiếng nhất đến những người có kinh nghiệm nhất, nhưng ai cũng hết cách với cô ấy.” Một người phục vụ đi qua, anh ra dấu cho anh ta bước đến, thay ly rượu ngọt trên tay Diệp Mộc bằng một ly nước hoa quả. “Nhưng… hình như cô ấy đối với em có gì đó không giống bọn họ.”

Gió mang kí ức 9.2

Bốn chữ “mơ mộng hão huyền” giống như một cây kim sắc nhọn cứ đâm thẳng vào trái tim của Mộc Mộc, đau đến nỗi sắc mặt cô trở nên trắng bệch.

“Mộc Mộc, chẳng phải là em một lòng một dạ với chàng trai khăn tay màu trắng ư, sao có thể chưa tới một ngày đã thích người khác được? Chắc không phải là… trung đoàn trưởng Trác đó, anh ta… bắt nạt em chứ?”

Mộc Mộc lắc đầu quầy quậy, để Bạch Lộ không dò đoán lung tung, cô cầm điện thoại di động lên, cố gắng di chuyển những đầu ngón tay đang tê bì đau buốt, bấm chữ trên bàn phím điện thoại: “Em đã tìm thấy người mà em vẫn luôn đi tìm.”

“Cái gì? Em đã tìm thấy chàng trai có chiếc khăn tay màu trắng rồi?” Giọng nói kinh ngạc, mừng rỡ của Bạch Lộ chói tai lạ thường, không chỉ khiến các thành viên trong nhóm nhạc ngồi cùng bàn bị giật mình, ngay cả mấy người ngồi bàn bên cạnh cũng bị kinh động, quay nhìn về phía họ.

Ngẫm nghĩ một lúc, Bạch Lộ nhớ tới sự thay đổi trong thời gian gần đây của Mộc Mộc, vẻ ngạc nhiên mừng rỡ lại biến thành lo lắng. “Anh ta đã nói gì với em?”

“Anh ấy đã không còn nhớ em nữa.” Ngón tay cô trở nên cứng đờ, tiếp tục bấm chữ, “Chị Bạch Lộ, chị thử nói xem, trí nhớ của đàn ông thật sự kém như vậy sao? Anh ấy quả thật đã không còn nhớ bất cứ điều gì nữa rồi.”

Bạch Lộ đọc những dòng chữ trên màn hình, không biết phải nói gì.

Cô đã nói với cô bé ngốc nghếch này không chỉ một lần rằng, đàn ông không ngốc nghếch như phụ nữ, si mê chờ đợi một người mà ngay cả cái tên còn chưa biết.

Nhưng Mộc Mộc không chịu tin, vẫn muốn tiếp tục chờ đợi. Giờ thì, cô ấy đã hiểu được sự bạc bẽo của đàn ông, sự tàn khốc của thực tế, như vậy cũng tốt, sau này sẽ không còn lãng phí thời gian tiếp tục ngốc nghếch chờ đợi nữa.

Mộc Mộc lại soạn một câu trên màn hình di động: “Một người đàn ông và một người phụ nữ đã từng trải qua tình một đêm với nhau, sau bốn năm, anh ấy có thể không nhớ một chút gì sao?”

Bạch Lộ thở dài một tiếng, lúc này có nói gì cũng vô ích. “Chị không phải là đàn ông, chị cũng không biết. Có thể anh ta thật sự quên rồi, cũng có thể anh ta vẫn nhớ, nhưng vì muốn trốn tránh nên mới giả vờ như không còn nhớ gì nữa.”

“Nhưng biểu hiện của anh ấy không giống như đang giả vờ!”

Bạch Lộ suy nghĩ rất lâu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn về phía các bạn trong nhóm đang uống rượu sôi nổi.

“Này, hỏi mọi người một câu nhé, nếu mọi người từng có chuyện tình một đêm với một cô gái, bốn năm sau, mọi người còn có thể nhớ được hình dáng của cô ấy không?”

“Sao cơ?” Mọi người trong nhóm đã uống suốt cả buổi tối, đang tới lúc hứng khởi, vừa nghe thấy vấn đề nóng hổi như vậy, đều vô cùng hào hứng. Tiểu Hàn, tay trống trẻ tuổi nhất trong nhóm bày tỏ quan điểm của mình: “Còn phải xem thân hình cô ấy có nóng bỏng không, nếu là một cô nàng nóng bỏng, tôi đương nhiên sẽ không thể quên được.”

Mộc Mộc cúi đầu nhìn xuống cơ thể mỏng manh của mình, khe khẽ thở dài một tiếng.

Thanh Minh, tay guitar bass có tửu lượng kém nhất cũng giơ tay theo. “Còn phải xem lúc đó tôi có uống rượu hay không, tôi mà đã uống say, sẽ chẳng nhớ được gì nữa.”

Tiểu Hàn mỉm cười nháy mắt với cậu: “Được rồi, dựa theo tửu lượng của cậu, uống rượu vào rồi liệu có thể xảy ra tình một đêm không?!”

Hạ Chí, tay guitar cao to đẹp trai lại rất nam tính bật cười sảng khoái, nheo nheo đôi mắt lá răm thon dài dưới hàng lông mày lưỡi mác: “Đừng nói là bốn năm trước, người phụ nữ ở cùng với tôi đêm qua là ai, tôi còn chẳng nhớ nổi nữa…”

Trái tim của Mộc Mộc bỗng nhiên bị chìm xuống tận cùng của sự giá lạnh.

 

Người duy nhất không trả lời là Cốc Vũ, giọng ca chính của nhóm, đang ngồi đối diện với Bạch Lộ. Anh mới hai mươi tư tuổi nhưng lại có vẻ lạnh lùng điềm tĩnh chỉ có ở một người đàn ông ba mươi tuổi.

Thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía mình, chờ đợi câu trả lời, Cốc Vũ bất giác liếc nhìn Bạch Lộ một cái, vuốt vuốt sống mũi thẳng tắp, “Mọi người không cần nhìn tôi, chuyện tình một đêm hoàn toàn không thể xảy ra với tôi!”

Bạch Lộ nhìn anh với vẻ khinh bỉ không hề khách khí, “Có cho cậu cũng chẳng dám, nếu cậu dám ra ngoài lừa dối người khác, tớ nhất định sẽ thay Tiểu Hy đánh gãy chân cậu.”

Tiểu Hy là bạn gái đã hẹn hò được một năm nay của Cốc Vũ, đồng thời cũng là bạn thân nhất của Bạch Lộ, Bạch Lộ nói câu này đương nhiên không thể quở trách. Cốc Vũ thâm trầm nhìn cô một cái, không nói gì nữa.

“Bạch Lộ, sao cậu lại hỏi câu này?” Tiểu Hàn tò mò nhìn về phía Mộc Mộc: “Chắc không phải là…”

Bạch Lộ chẳng thèm để ý, cắm một quả nho trong đĩa hoa quả đút vào miệng, “Đúng vậy, tớ đang nghĩ tới chuyện tìm một người đàn ông để chơi thử một đêm!”

“Vậy sao? Chi bằng em thu nạp anh đi.” Hạ Chí, người ngồi bên cạnh Bạch Lộ đưa tay ra ôm lấy bờ vai để trần một nửa của cô, tình ý lấp lánh trong mắt. “Tiểu Lộ, anh nhất định sẽ không làm em thất vọng.”

“Cút!” Bạch Lộ hất tay anh ta ra. “Em sợ ngày mai mở mắt ra, anh sẽ không nhớ nổi em là ai nữa.”

“Quên ai thì quên, chứ anh không thể quên em được! Em chính là người tình trong mộng của anh mà…”

Hạ Chí nhiệt tình bày tỏ lòng ái mộ, nhưng lại bị giọng nói lạnh lùng của Bạch Lộ ngắt lời: “Thôi đi, mang những lời đường mật của anh ra mà dụ dỗ mấy cô gái không có đầu óc suy nghĩ ấy, đừng sỉ nhục trí thông minh của em.”

 

Mộc Mộc lặng lẽ nghe cuộc tranh luận sôi nổi của họ, người không thể nói chuyện luôn cảm nhận được nhiều hàm ý từ ánh mắt và ngữ điệu của người khác, ví dụ như sự chân tình mà Hạ Chí dành cho Bạch Lộ.

Tiếc rằng, trong tim của Bạch Lộ chỉ có một mình Cốc Vũ, không thể có thêm hình ảnh của người đàn ông nào khác.

Chuông báo có tin nhắn từ điện thoại di động vang lên, Mộc Mộc không hề bất ngờ khi nhìn thấy ba chữ “Luật sư Kiều” trên màn hình, tiện tay mở tin nhắn ra xem.

“Lại uống rượu rồi phải không? Về sớm nghỉ ngơi nhé. Anh đã hẹn gặp bác sĩ Trần vào chín giờ sáng mai, tám giờ anh sẽ qua nhà đón em.”

“Vâng, em biết rồi.” Trả lời ngắn gọn xong, Mộc Mộc nhắm mắt lại ngả người vào lưng ghế.

Tại sao cô cũng giống như vậy, ngoài Trác Siêu Nhiên ra, trong tim không thể có thêm hình ảnh của một người đàn ông nào khác nữa.

Ai chờ đợi ai 4.1

Chương 4

Anh hai

B

uổi ghi hình cuối cùng cũng kết thúc thuận lợi.

Đây là tập cuối cùng cần quay trong ngày hôm nay, vì thế công việc vừa kết thúc, mọi người đã ồ lên hoan hô, ai nấy đều chuẩn bị ra về.

“Hôm nay mọi người đã vất vả rồi!” Nhà sản xuất Dương Thu xoa xoa bàn tay, đứng dậy nói. “Nhiệm vụ của ngày hôm nay đã hoàn thành, kết quả ghi hình cũng rất tốt! Tôi thấy thế này, hôm nay Giám đốc Lê cũng đang có mặt tại đây, chi bằng mọi người đề nghị anh ấy mời chúng ta một bữa, gọi là động viên anh em, mọi người thấy sao?”

Mọi người đương nhiên vô cùng hỉ hả, hoan hô đồng ý.

Dương Thu lúc này đang đứng đối diện với Lâm Kinh Vũ, chỉ cách vài bước chân, mỉm cười hỏi cô: “Kinh Vũ, cùng đi với mọi người nhé?”

Lâm Kinh Vũ chỉ cười không nói, không biết là ý gì. Người phụ trách quan hệ công chúng đứng bên cạnh rất tinh ý, lập tức nói đỡ cho cô: “Xin lỗi anh Thu nhé! Không phải chị Kinh Vũ không muốn đi, nhưng để có thời gian quay tập hôm nay, bọn em đã phải xin nghỉ ở bên công ty, đã nói với người ta tối nay sẽ làm bù. Anh thấy… Thực sự rất xin lỗi vì đã làm anh mất hứng!”

“Không sao đâu, lần sau vậy!” Dương Thu cười, xua tay, ánh mắt lướt nhẹ về phía Lâm Kinh Vũ.

Từ lúc ghi hình xong, Trương Lâm chỉ im lặng đứng bên cạnh Diệp Mộc, Diệp Mộc cố ý tỏ ra lạnh lùng, suốt buổi chỉ bàn tán với Cylin về biểu hiện của cô khi nãy. Trương Lâm cũng chẳng có phản ứng gì, nhưng tư thế cúi đầu lúc này cũng giống như ánh mắt khi nãy ở trường quay, khi cô ngước lên nhìn Diệp Mộc, có chút gì đó dịu dàng, thuần phục.

 

Lê Cận Thần rất hào phóng, bao luôn cả một phòng VIP rộng nhất.

Diệp Mộc và Cylin nói chuyện rất say sưa. Cylin là một cô gái rất hoạt bát, có lẽ do khi nãy Diệp Mộc đã xả thân cứu Trương Lâm một bàn thua nên cô thấy cảm phục, không qua loa, khách khí với Diệp Mộc giống như lúc đầu nữa. Cô nói với Diệp Mộc đôi chút về cách nghĩ của bản thân, còn nói về tương lai của cô trong giới giải trí. Diệp Mộc chăm chú quan sát cô. Xét về ngoại hình thì Cylin không thuộc dạng xuất chúng trong giới giải trí, nhưng điều may mắn là, những nghệ sĩ có ngoại hình xinh đẹp hơn cô chưa chắc đã có được tài ăn nói và năng động như cô. Còn những người có tính cách gần giống cô thì lại rất ít người có ngoại hình ưa nhìn.

Trương Lâm lúc nào cũng giữ thái độ im lặng, đi lại một mình. Đảo qua đảo lại quanh bàn buffet mấy vòng, nhưng chiếc đĩa cô cầm trên tay vẫn trống không. Diệp Mộc để ý thấy, thỉnh thoảng cô lại ngước lên nhìn mình một cái. Món ăn đã được đổi tới vài lần, cô vẫn giữ nguyên trạng thái ấy. Diệp Mộc có chút mủi lòng, đặt chiếc đĩa xuống, định tiến về phía cô.

Trương Lâm đang quay lưng lại phía mọi người, đứng cạnh chiếc cột nhà phía đầu kia bàn ăn, nhìn tấm biển đề tên món ăn, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Vừa lúc Diệp Mộc bước tới chỗ ngoặt, bất chợt từ tấm bình phong khắc gỗ bên cạnh Trương Lâm xuất hiện một người nữa.

Cô vội vàng dừng bước, chỉ nghe thấy Dung thiếu gia chậm rãi nói với Trương Lâm: “Em đang thử thách lòng kiên nhẫn của anh, đúng không?” Từ góc nhìn này, vẻ mặt Dung Nham rõ ràng là đang cười, nhưng âm sắc trong giọng nói của anh làm Diệp Mộc cảm thấy lạnh toát.

Nhưng Trương Lâm chẳng tỏ vẻ gì là sợ hãi, chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, hờ hững nói: “Anh có thể không cần để ý đến em mà, dù sao chị ấy cũng đã chết rồi.”

“Trương Lâm, em nghe cho rõ đây, lần sau, nếu em còn dám dùng cách nói này để nhắc đến cô ấy, anh sẽ không để em yên đâu!” Dung Nham nói rất chậm rãi và nghiêm túc. Ban ngày anh là một người hòa nhã, dịu dàng, lúc này, thái độ kia lạnh lùng đến mức Diệp Mộc đứng ở xa như vậy mà trống ngực cũng đập thình thịch. Trương Lâm hình như cũng bắt đầu sợ, không dám nói gì thêm, chỉ quay mặt nhìn anh, đôi mắt mỹ lệ phát ra những tia sáng vô cùng gợi cảm.

Cuộc đối thoại của hai người làm đầu óc Diệp Mộc ong ong. Cô cắn môi suy nghĩ, chợt có cảm giác lành lạnh sau gáy, quay đầu lại, quả nhiên có người đang đứng sau lưng cô.

“Giám đốc Lê!” Tiếng Diệp Mộc không lớn cũng không nhỏ, có lẽ Trương Lâm và Dung Nham cũng nghe thấy nên phía bên đó không nói thêm gì nữa.

Lê Cận Thần nới lỏng cà vạt, cổ áo hơi mở, vẻ mặt nhẹ nhàng. Anh tựa vào chiếc cột trang trí hoa văn trong đại sảnh, một tay cầm cốc rượu, dáng vẻ rất thư thái, chào hỏi nhân viên mới: “Ngày đầu tiên đi làm, mọi việc vẫn ổn chứ?”

Diệp Mộc sốc lại tinh thần, trả lời: “Ngày trước em cũng từng làm công việc như thế này rồi, vì thế cũng không bỡ ngỡ lắm. Vả lại, mọi người trong công ty cũng rất tốt bụng, chị Sunny cũng đã chỉ dạy cho em rất nhiều.”

“Thế thì tốt. Diệp Mộc, hai người em quản lý đều là người mới, em có ý kiến gì về họ không?” Lê Cận Thần đặt ly rượu xuống, hỏi.

Đây có thể coi là một buổi phỏng vấn muộn chăng?