Gió mang kí ức 9.1

Đêm dài đằng đẵng, Mộc Mộc không ngủ, cứ ngồi trên giường lưu luyến ôm tấm áo quân phục trong lòng, không nỡ đặt xuống. Bởi vì trên bộ quân phục đó vẫn còn lưu lại hương vị đàn ông nồng đậm của anh, còn cả một chút… mùi rượu và thuốc lá nữa.

Trước đây, khi anh hôn cô, hai cánh tay khỏe mạnh rắn rỏi ôm ghì cô vào lòng, trên người anh cũng có hương vị này, mùi rượu mát lạnh quyện lẫn mùi khói thuốc thoang thoảng, chầm chậm mà nhiệt tình chiếm trọn cô. Bây giờ, ngay cả hình dáng cô anh còn chẳng nhớ, vậy mà cô vẫn nhớ rõ như in cả mùi hương của anh. Vậy thì, liệu cô có nên rời xa, liệu có nên để gió thổi ký ức thành những cánh hoa, từ nay về sau bắt đầu lại cuộc sống của mình?

Bầu trời bao la bị màn đêm bao phủ, chỉ có chút ánh trăng nhợt nhạt soi rọi, cũng giống như cuộc đời cô, khoảng hồi ức đó là một chút ánh sáng cuối cùng đưa đường chỉ lối, nếu không có chút ánh sáng đó, cuộc đời cô sẽ chỉ còn là một dải đen tối.

Trong sự giằng xé đầy mâu thuẫn, bầu trời đã sáng tỏ từ lúc nào, tấm áo quân phục trong lòng cũng bất giác trở nên nhàu nhĩ. Mộc Mộc ra khỏi giường, giặt sạch chiếc áo, phơi bên cửa sổ, những ngôi sao trên quân hàm rung rinh chào đón ánh nắng mai, lấp la lấp lánh.

Hóa ra trước đây anh là lính đặc chủng, thảo nào cơ thể anh lại đẹp như vậy, thảo nào lòng bàn tay anh lại có những vết chai dày… thảo nào thể lực anh lại tốt đến thế, khiến xương cốt cô như muốn vỡ vụn, ngày hôm sau đi đường mà vẫn như đang đi trên mây…

Vì quá tập trung nhìn ngắm chiếc áo quân phục, không để ý tiếng gõ cửa, đến khi cô nhìn thấy Vương Dao đẩy cửa bước vào, ngạc nhiên nhìn chiếc áo quân phục đang đung đưa trong gió bên cửa sổ, Mộc Mộc muốn giấu đi cũng không còn kịp nữa.

Vương Dao thu lại ánh mắt, vẻ mặt lạnh lùng: “Đạo diễn Lý nói đã tìm được người thích hợp rồi, không cần em đệm đàn nữa. Em thu dọn đồ đi, chị đưa em ra ngoài.”

Nói xong, không để Mộc Mộc có cơ hội đáp lại điều gì, Vương Dao quay người đi ra ngay.

Xem ra vận mệnh đã quyết định thay cô, để cô rời xa anh. Cô chấp nhận số phận, thu dọn đồ đạc của mình, cuối cùng, cô lưu luyến nhìn lại chiếc áo quân phục vẫn còn đang rỏ nước. Cô muốn mang nó đi, nhưng lại sợ bị người ta phát hiện, hiểu nhầm rằng cô lấy trộm đồ, sẽ tống cô vào trại giam. Nhưng nếu cô để nó lại nơi này, ngộ nhỡ bị ai nhìn thấy, liệu có ảnh hưởng tới danh dự của anh không?

Vương Dao lại gõ cửa một lần nữa, tiếng gõ đầy vẻ sốt ruột.

“Đi thôi.” Vừa bước vào cửa, cô ấy đã đi thẳng vào vấn đề.

Mộc Mộc lôi điện thoại di động ra, nhanh chóng bấm chữ, cũng không vòng vo mà hỏi thẳng: “Em có thể gặp lại trung đoàn trưởng Trác không? Em muốn trả áo cho anh ấy.”

“Hôm nay sư đoàn trưởng đến đây, anh ấy rất bận, chắc không có thời gian để gặp em đâu.”

Cô đang định bấm chữ nữa, Vương Dao đã nói tiếp: “Nếu em chỉ muốn trả áo cho anh ấy, chị có thể trả giúp em.”

Mộc Mộc nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, muốn từ chối nhưng không tìm ra được lý do nào cả, “Cảm ơn chị!”

 

Ra khỏi cổng lớn của doanh trại, Mộc Mộc quay đầu nhìn bức tường cao sừng sững phía sau lưng, mấy người lính tay ôm súng, dáng đứng thẳng tắp như thân cây tùng, khí thế hiên ngang khiến cô cảm thấy bản thân mình chỉ là một hạt bụi bé nhỏ, chỉ cần bước lại gần một chút cũng có thể làm ô nhiễm vẻ thần thánh của họ.

Hít một hơi thật sâu, cô bước từng bước ra đi.

Cho dù thế nào, cô vẫn cảm ơn vận mệnh đã cho cô gặp lại anh, ít nhất trong ký ức của cô cũng không chỉ có một khuôn mặt điển trai.

Anh tên là Trác Siêu Nhiên, một quân nhân cao lớn đầu đội trời chân đạp đất, từ một anh lính đặc chủng đã được thăng chức trung đoàn trưởng, cả cuộc đời nhất định sẽ rất xán lạn.

Như vậy đã đủ lắm rồi!

 

Sau khi từ doanh trại quân đội trở về, Mộc Mộc như biến thành một người khác, lớp phấn trang điểm mỗi ngày vẫn không che giấu được hết vẻ tiều tụy của việc mất ngủ. Trước đây, khi không có buổi biểu diễn, Mộc Mộc thường lặng lẽ ngồi luyện đàn, chưa bao giờ tham gia vào những cuộc vui của cả nhóm. Nhưng mấy ngày gần đây, cho dù có buổi biểu diễn hay không, cô vẫn suốt ngày tụ tập với mọi người trong nhóm, cùng nhau uống rượu, chơi đùa tới tận sáng mới về nhà.

Đã quá nửa đêm, Bạch Lộ quả thực không thể chịu được nữa khi cứ phải chứng kiến cảnh Mộc Mộc trộn rượu trắng, rượu đỏ cùng bia lại với nhau rồi nâng cốc uống cạn, bèn giơ tay giật lấy ly rượu trong tay cô, “Mộc Mộc, tửu lượng dù tốt cũng không được uống như vậy, dễ say lắm đấy.”

Mộc Mộc vốn rất muốn uống say, say rồi sẽ không phải nghĩ tới những chuyện đã qua, những chuyện sẽ tới, cam chịu sống một cuộc sống như cây cỏ, không còn mơ những giấc mơ hão huyền nữa.

Chỉ là, thi thoảng, khi nửa tỉnh nửa mơ, cô vẫn cảm nhận được bàn tay anh đang nắm chặt cổ tay cô, nói với cô: “Làm bạn gái anh nhé!”

“Em nói thật với chị đi, có phải đã xảy ra chuyện gì trong doanh trại quân đội không? Có phải có liên quan tới trung đoàn trưởng Trác kia?”

Nghe thấy bốn chữ “Trung đoàn trưởng Trác”, Mộc Mộc trong chốc lát giống như một chú đà điểu, ngồi cuộn người lại trong chiếc sofa, không hề động đậy.

Thấy phản ứng của cô, Bạch Lộ cảm thấy lo lắng, xoay hai vai của Mộc Mộc để cô nhìn thẳng vào mặt mình. “Vương Dao nói với chị rằng hình như em thích trung đoàn trưởng Trác, bảo chị khuyên em chớ nên mơ mộng hão huyền, chị còn nói với cô ấy rằng tuyệt đối không thể có chuyện đó… Em chắc không phải là thích anh ta thật đấy chứ?”

Advertisements

One comment on “Gió mang kí ức 9.1

  1. Pingback: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s