Ai chờ đợi ai 3.2

“Ôi trời!” Cô thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ đầu. “Xem ra trước khi ghi hình, người sốt ruột nhất không phải là ca sĩ, đến cái này mà tôi cũng quên. Ha ha, may mà Trương Lâm vẫn chưa uống, nếu không son nhạt mất lại phải tô lại, không kịp giờ quay mất.”

Trương Lâm có vẻ đã bình tĩnh lại, Diệp Mộc vội vàng buông tay: “Này, tôi không làm đau cô đấy chứ? Lúc nãy tôi mất bình tĩnh nên không biết có quá tay không.”

Trương Lâm giật tay ra, nói ngắn gọn: “Không sao.”

Lời Diệp Mộc vừa dứt, một cô gái nhỏ nhắn đeo kính gọng đậm siêu lớn chẳng biết từ đâu xuất hiện, rút ra từ túi quần trái hai chiếc ống hút, đưa cho Diệp Mộc. Diệp Mộc ngay lập tức đón lấy, bóc lớp vỏ ngoài của chiếc ống hút, cắm vào hai chai nước của Trương Lâm và Cylin, cẩn thận đặt ngay ngắn vào vị trí thuận tiện cho hai người dễ lấy.

Phục vụ nước nôi cho hai bà cô trẻ xong xuôi, Diệp Mộc vừa cầm hộp sữa sôcôla đặt trên bàn lên, vừa huơ tay quạt quạt, quay về phía cô gái nhỏ nhắn trượng nghĩa khi nãy, lắc lắc đầu làm mặt xấu xí vẻ không hài lòng.

Đôi mắt to tròn của cô gái nhỏ đảo qua đảo lại nhanh nhẹn, chỉ nhìn đã biết là rất thông minh. Cô gái cho Diệp Mộc biết cô tên là Ô Long Trà thuộc bộ phận trang phục.

Hai người vừa quen nhau đang chuyện trò thì đã đến thời gian ghi hình.

Các nữ ca sĩ lần lượt bước ra, khi Trương Lâm và Cylin đi đến, Diệp Mộc giơ tay vỗ vỗ vào vai họ: “Cố lên nhé!”

Cylin chu môi cười, giơ tay hình chữ “V”. Trương Lâm đi đằng sau, chỉ ậm ừ một tiếng coi như đáp lại. Diệp Mộc đã được lĩnh giáo tính khí của cô gái này, không tỏ ra bận tâm, cùng với Ô Long Trà bước sau bọn họ, tiến vào studio.

 

Nơi này sẽ ghi hình một talkshow giải trí mới được trình làng đầu năm nay. Công ty C&C đã đầu tư khoản tiền khổng lồ vào đây, là một mốc quan trọng của Lê Cận Thần khi bước chân vào thị trường làm chương trình dạng talkshow, vì vậy được cả công ty rất quan tâm và coi trọng.

Quá trình ghi hình diễn ra rất thuật lợi. Khoảng nửa tiếng sau, mọi người từ studio bắt đầu bước ra.

Diệp Mộc khi ấy đang chăm chú quan sát trường quay, thoăn thoắt ghi chép, Ô Long Trà kéo cô mấy lần, cô mới rời mắt khỏi cuốn sổ. Cô nhìn theo hướng mà Ô Long Trà chỉ, hóa ra Lê Cận Thần đã tới, anh chàng tài xế kia cũng đi theo.

“Giám đốc Lê vẫn thường đến nơi ghi hình à?” Diệp Mộc hỏi nhỏ Ô Long Trà.

Ô Long Trà lắc đầu: “Chắc là đặc biệt đến thăm Trương Lâm nhà các chị đấy.”

Diệp Mộc giật mình, ánh mắt dừng lại một lúc trên gương mặt Lê Cận Thần: “Giám đốc Lê… và Trương Lâm?”

“Không phải! Là Dung thiếu gia! Người đi cạnh Giám đốc Lê ấy!” Ô Long Trà kéo Diệp Mộc lại gần hơn một chút, giọng càng lúc càng nhỏ: “Này, Diệp Mộc! Chị nói nhỏ một chút, không chút nữa đạo diễn đuổi chị ra ngoài đấy.”

“Người đó… không phải là tài xế của Giám đốc Lê sao?” Diệp Mộc cố gắng nói nhỏ nhất có thể.

Ô Long Trà nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Diệp Mộc, cười tít mắt, để lộ hàm răng trắng sáng: “Cái này… em có một nguồn tin độc quyền, chị hãy cầu xin em đi, em sẽ nói cho chị biết!”

“Xin em mà!”, Diệp Mộc tươi cười, nói.

Ô Long Trà tỏ vẻ rất hài lòng, đẩy đẩy chiếc kính gọng đậm, có ý muốn ngoắc tay với Diệp Mộc, Diệp Mộc lập tức giơ tay ra. “Người đó là Dung thiếu gia, mọi người đều gọi anh ấy là Dung nhị thiếu gia. Anh ấy là người đứng trong top ba chàng trai độc thân hoàng kim ở đây đấy, vô cùng giàu có! Anh ấy nhờ vả Giám đốc Lê của chúng ta lăng xê cho Trương Lâm, giám đốc nói có thể, nhưng muốn Dung thiếu gia làm tài xế cho anh ấy một ngày. Dung thiếu gia và Trương Lâm chắc là có gì đó với nhau, muốn lăng xê cô ta, thế là đồng ý làm thật!”

Diệp Mộc “ồ…” một tiếng rõ dài, mọi chuyện vỡ nhẽ.

 

Người biên tập chương trình đang thì thầm gì đó với Lê Cận Thần, vừa nói vừa cau mày. Lê Cận Thần vừa nghe vừa nhìn về phía Trương Lâm, cuối cùng gật gật đầu, cười vẻ thích thú.

Đợi đến khi người biên tập bị đạo diễn gọi ra, Lê Cận Thần quay người, nhìn về phía Dung Nham, phát hiện ánh mắt của Dung nhị thiếu gia đang hướng về phía hậu trường. Anh nhìn theo hướng nhìn của Dung Nham, chỉ thấy cô gái tên Diệp Mộc ngày hôm qua đến liên hệ làm việc theo lời giới thiệu của Diệm Thần đang đứng đằng sau máy quay số bốn, quan sát trường quay rất chăm chú.

Thực ra, khi Dung Nham vừa bước vào đã để mắt đến Diệp Mộc đang đứng ở đầu kia của trường quay, sau đó cô gái này đứng khuất vào chỗ tối, cho rằng chẳng ai biết mình đang nhìn trộm anh. Anh làm ra vẻ không biết gì, mặc cho cô tự do hành động, đợi đến khi cô quay mặt đi, anh mới nhìn về hướng ấy. Cô gái này đang cầm một cuốn sổ, cắm cúi ghi chép gì đó, nhìn có vẻ rất chăm chú và nghiêm túc, đó chính là người con gái trước đây đã kiên trì chơi một bản piano tại một giáo đường nhỏ ở vùng Giang Nam mưa giăng mịt mờ.

Anh cảm thấy rất vui, không hề biết rằng mình đang bị Lê Cận Thần theo dõi.

Chỉ cần nhìn điệu bộ cười cười của Lê Cận Thần, Dung Nham đã biết ngay anh ta đang nghĩ đến chuyện gì.

“Anh có biết cô gái Diệp Mộc này không?” Dung Nham không chút vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

“Là trợ lý thứ sáu của bảo bối Trương Lâm nhà anh đấy, và là cô bạn gái cũ thứ bảy của cậu em bảo bối thứ ba nhà tôi.” Lê Cận Thần cười nhạt.

Dung Nham không ngờ trong chuyện này còn có những mối quan hệ như vậy, nụ cười biến mất trong giây lát.

Lê Cận Thần là người thế nào chứ, ngay lập tức phát giác sự việc đằng sau chuyện này: “Sao vậy? Anh quen cô ấy à?”

Dung Nham cười gật đầu: “Có gặp ở hôn lễ của Tiểu Ngũ, cô ấy là chị em với vợ Tiểu Ngũ.” Tập đoàn Lương Thị có sáu người đứng đầu, Dung Nham là người thứ hai, Lý Vi Nhiên là thứ năm, lấy vợ là tam tiểu thư của Tần gia trong thành phố.

“Tần Tang?!” Lần này Lê Cận Thần thực sự ngạc nhiên, ánh mắt theo phản xạ nhìn về phía Diệp Mộc.

Lúc này chương trình đã quay được một nửa, Trương Lâm ngoài việc tự giới thiệu bản thân, không hề mở miệng nói câu nào. Diệp Mộc nhìn vẻ mặt lạnh tanh của cô, thầm nghĩ làm sao có thể lợi dụng anh chàng si tình Dung thiếu gia nọ để đưa Trương Lâm nổi lên. Khi ánh mắt của Lê Cận Thần hướng về phía cô, đúng lúc cô đang liếc nhìn về phía Dung Nham, do không chú ý đã chạm mắt, Lê Cận Thần tỏ ra rất hào phóng, mỉm cười với cô, còn Diệp Mộc nhất thời khựng lại, sau đó chẳng hiểu sao người bỗng nóng bừng.

 

“Cắt!” Giọng đạo diễn bất ngờ vang lên, sau đó là tiếng xì xầm râm ran của các nhân viên.

Diệp Mộc trong lòng đang xốn xang vì ánh mắt của Lê Cận Thần, chỉ nghe thấy Ô Long Trà lẩm bẩm “thảm rồi”, cô giật mình trở về thực tại, vội vã nhìn về phía trường quay, đúng là thảm thật rồi.

Thiên hậu đình đám nhất trong số những nghệ sĩ đang có mặt tại trường quay – Lâm Kinh Vũ, vốn ngồi tại vị trí gần MC nhất, rời ghế đứng dậy, tiến đến trước mặt Trương Lâm.

Từ vị trí này, Diệp Mộc có thể nhìn thấy vẻ mặt của Lâm Kinh Vũ, nét mặt ấy làm cô có cảm giác chẳng tốt đẹp gì.

“Cô tên là gì?” Lâm Kinh Vũ với dáng vẻ thướt tha, vòng eo thon thả, hơi nghiêng người, ghé sát vào tấm biển tên trước ngực Trương Lâm, liếc mắt một cái, cười nhỏ nhẹ. “Trương Lâm? Lúc nãy cô cười cái gì? Tại sao lại cười? Lời nói của tôi rất buồn cười sao?”

Những lời ngắn gọn, súc tích, có trật tự này được phát ra từ miệng đại mỹ nhân Lâm Kinh Vũ bỗng có sức mạnh ghê gớm và đạt đến độ cao quý lạ thường. Khí thế ấy cũng có thể ép cho đối thủ lún xuống tận bùn sâu. Vẫn may, hai người đang đứng đó đều là đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, khung cảnh trước mặt cũng không đến nỗi quá khó coi.

Trương Lâm vẫn giữ vẻ cao ngạo chẳng coi ai ra gì, chẳng buồn nhìn thẳng vào Lâm Kinh Vũ, nhẹ nhàng buông một câu: “Còn quay nữa không đây?”

Diệp Mộc ngay lập tức nhận ra câu này là nói với mình, đúng là ngựa non háu đá, “bao biện” luôn chạy nhanh hơn “lý trí”, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, cô đã bước lên phía trước.

Ô Long Trà đứng bên cạnh giơ tay ra nhưng không kịp ngăn cô lại, đứng tại chỗ lo lắng.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s