Gió mang kí ức 8.1

Thảm cỏ êm mượt, liễu rủ xanh um, dòng nước được ráng chiều nhuộm đỏ tràn qua từng bãi cạn.

Trác Siêu Nhiên đến sân golf, vừa hay nhìn thấy một bóng dáng nho nhã, khe khẽ vung cây gậy đánh golf, quả bóng xoay tròn bay theo hướng mà anh đã nhắm sẵn.

“Hàng, về từ khi nào vậy?”

Người đàn ông quay đầu lại, nụ cười vẫn nhã nhặn như xưa. “Sáng nay, qua đây bàn về một dự án hợp tác với bên quân đội.”

“Đàm phán thế nào rồi?”

“Họ yêu cầu quá cao, với trình độ kỹ thuật hiện tại rất khó để thực hiện, tớ cần phải nghiên cứu thêm một chút.”

“Nghiên cứu gì chứ?” Một giọng nói trong trẻo khác chen vào, “Cậu nói với họ hạ yêu cầu xuống thấp một chút là được thôi!”

Trác Siêu Nhiên nghe tiếng nói liền quay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông có vẻ ngoài giống y hệt anh ở đằng sau. Tuy mới kết thúc cuộc hành trình mười mấy giờ bay, nhưng thần sắc người ấy không hề có chút mệt mỏi, nét thâm trầm trong đôi mắt đen láy cũng chưa hề thay đổi.

Đó chính là Trác Siêu Việt, em trai song sinh của Trác Siêu Nhiên.

Không giống với vẻ ngoài trang trọng trong bộ quân phục của Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Việt mặc một chiếc áo sơ mi màu đen vô cùng vừa vặn cùng chiếc quần bò màu xám đen, tôn lên cơ thể hoàn mỹ với chiều cao trên một mét tám.

Khí chất toát ra từ người anh cũng không giống với Trác Siêu Nhiên, ngang ngược, ương bướng nhưng không mất đi vẻ cương nghị của đàn ông, nụ cười gợi cảm đầy mê hoặc nhuốm chút tùy tiện, dường như bất cứ chuyện gì anh cũng đều có thể mỉm cười cho qua.

Vừa nhìn thấy em trai, Trác Siêu Nhiên lập tức trút bỏ vẻ lạnh lùng, thay vào đó là nụ cười tinh nghịch, “Trác nhị thiếu gia, người ta muốn phóng tên lửa, em lại cứ nghĩ là đang đàm phán chuyện mua bán, có thể mặc cả được nữa cơ chứ!”

“Tên lửa thì sao nào? Dù sao cũng chỉ để trong kho đạn dược, từ trước tới giờ chưa từng phóng lên…” Trác Siêu Việt không hề tán đồng, “Cho bao nhiêu tiền cũng chớ tiếp nhận dự án này, lãng phí thời gian.”

Nhà khoa học kia sớm đã quen với cảnh đấu khẩu giữa hai anh em song sinh này, tiếp tục đánh golf, hoàn toàn đứng ngoài cuộc.

Hai anh em thảo luận một hồi về vấn đề học thuật, không có kết quả, Trác Siêu Việt quyết định đổi đề tài: “Hàng, cô bé sinh viên đó của cậu… cậu đã nghiên cứu thế nào rồi? Dụ dỗ được lên giường chưa?”

Cây gậy đánh golf hạ xuống, quả bóng sau khi vẽ thành một đường cong hoàn mỹ trong không trung, không thấy tăm hơi đâu cả.

 

Dương Lam Hàng bịt miệng ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác: “Tớ nghe nói ở Nga có một loại đầu đạn xuyên giáp mới, độ xuyên sâu có thể đạt tới 800 mm, các cậu đã nghe nói tới chưa?”

“Đạn xuyên giáp 3BM48.” Trác Siêu Việt không cần suy nghĩ, thuận miệng trả lời: “Tầm 2000 m độ xuyên sâu là 800 mm, tớ đã được nhìn thấy một lần ở bên Nga.”

“Ồ? Tớ muốn biết đầu đạn được làm bằng nguyên liệu gì, có thể lấy giúp tớ một mảnh vỡ của vỏ đạn không?”

Bước chân của Trác Siêu Việt hơi dừng lại một chút, “Để tớ thử xem.”

 

Quán bar của câu lạc bộ đã sớm chuẩn bị xong đồ ăn thức uống, nhân viên phục vụ túc trực chờ đợi nãy giờ, vừa thấy ba người đàn ông bước vào đại sảnh liền thi nhau chạy tới chào hỏi, dẫn họ tới phòng thuê riêng hạng sang, bê trà rót rượu kịp thời hơn thường ngày rất nhiều.

 

Trong khi họ nâng cốc nói chuyện phiếm, màn đêm đã dần buông xuống.

Ba người đàn ông nói hết chuyện sự nghiệp, cuộc sống, cuối cùng không hiểu sao lại chuyển sang vấn đề phụ nữ. Nói tới phụ nữ, thần sắc Dương Lam Hàng hiện lên một vẻ cô đơn không đáng có ở một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, Trác Siêu Việt không chỉ quan tâm tới vấn đề thiết yếu này, mà còn đưa ra một phương án giải quyết có hiệu quả.

“Hàng, theo kinh nghiệm thành công bao năm nay của tớ, tớ đã đúc kết được một phương pháp đơn giản và nhanh gọn nhất để lừa phụ nữ lên giường.”

“Thành công? Kinh nghiệm?” Trác Siêu Nhiên nhướng mày một cách châm chọc, trong ấn tượng của anh, cậu em trai này cho tới giờ vẫn chưa từng có bạn gái, nói gì tới kinh nghiệm thành công, “Nhị thiếu gia, em chắc chắn rằng em đang nói về phụ nữ đấy chứ?”

“Em đang thảo luận một cách rất nghiêm túc với Hàng về một vấn đề mang tính… học thuật.”

“…”

Nhà khoa học đường bệ, đạo mạo bên cạnh khó khăn lắm mới nuốt nổi nửa ngụm rượu còn lại trong miệng, chậm rãi đặt ly rượu xuống, rút khăn giấy lau vết rượu dính trên khóe miệng, tỏ ý rằng Trác nhị thiếu gia có thể bắt đầu được rồi.

Ngón tay thon dài của Trác Siêu Việt khe khẽ lướt trên ly thủy tinh, ánh mắt tập trung vào những gợn sóng lăn tăn trong ly rượu, dường như đang nhớ lại một cảnh tượng nào đó, khóe môi hiện lên một nụ cười khó hiểu. “Cậu đưa cô ấy đi uống rượu, đợi sau khi cô ấy bị chuốc say thì đưa vào khách sạn, giả vờ như không thể kiểm soát nổi hành động của mình sau khi say…”

Một ý tưởng rất “có tính sáng tạo”, Dương Lam Hàng yên lặng.

“Cách này rất hay.” Trác Siêu Nhiên gật gù, “Cách này tuyệt đối có thể thành công đến mức khiến giáo sư Dương thân bại danh liệt, đồng thời còn khiến chú Dương đoạn tuyệt mối quan hệ cha con với cậu ấy nữa.”

“Sợ gì thân bại danh liệt chứ!” Đầu lông mày của Trác Siêu Việt nhướng lên phản đối, tâm tư như đã phiêu du tới tận nơi nào, không biết là đang nói với Dương Lam Hàng hay là nói với chính bản thân mình, “Danh dự thì có tác dụng gì, có thể ngủ cùng với cậu không? Là một thằng đàn ông, cả đời không được ôm người phụ nữ mình yêu trong tay để ngủ, cứ cho là có thể phóng tên lửa lên tận sao Hỏa đi chăng nữa thì cũng để làm gì chứ? Người trên toàn thế giới đều sùng bái cậu thì cũng có tác dụng gì?”

Dương Lam Hàng cười nhạt: “Thực ra, có bị thân bại danh liệt hay không, tớ cũng không để ý, tớ chỉ sợ Bạch Lăng Lăng sẽ không tha thứ cho tớ…”

Ánh trăng mỏng manh đọng lại trong đáy mắt của Dương Lam Hàng, trong cặp đồng tử trong veo là sự kiên trì và cố chấp không chút ân hận.

Trác Siêu Việt cúi đầu trầm ngâm hồi lâu. “Hàng, với tài trí của cậu, việc phóng tên lửa lên sao Hỏa cũng không phải là không thể, chi bằng cậu nghiên cứu một chút…”

Nhà khoa học liền giơ tay ôm trán, tài trí của anh quả thật thấp đến nỗi chỉ có thể phóng tên lửa lên sao Hỏa thôi!

One comment on “Gió mang kí ức 8.1

  1. Pingback: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s