Ai chờ đợi ai 2.2

Người tên Lê Cận Thần này, vẻ bề ngoài không có gì để bàn rồi, mấy chàng minh tinh đang nổi như cồn bây giờ cũng chẳng thể sánh bằng. Nhưng thứ khiến người khác rung động hơn vẻ bề ngoài đẹp trai kia chính là khí chất toát ra từ anh ta.

Lê Cận Thần “ồ” một tiếng, mỉm cười với Diệp Mộc: “Cô là bạn học của Diệm Thần? Đúng rồi, trước đây cậu ấy có nói với tôi về cô.” Tiếng phổ thông của anh ta có vẻ hơi cứng, âm uốn lưỡi và thẳng lưỡi có chút không rõ ràng, mang sắc giọng Quảng Đông. “Rất vui được gặp cô. Nhưng… cô ở đây làm gì vậy?”

Phía sau Diệp Mộc, người lái xe nọ bật cười.

“Tôi thắc mắc không hiểu tại sao đang nằm ngủ bù trong xe, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một cô gái, hóa ra là do Điềm Điềm sợ tôi cô đơn nên bảo một đồng nghiệp mới đến trêu đùa.” Người lái xe từ tốn nói. Anh tựa vào cửa xe, ở góc độ này, vẻ mặt ấy rất giống nam diễn viên điển trai trong cuốn tạp chí điện ảnh mà Diệp Mộc yêu thích nhất.

Lê Cận Thần nghe thấy thế, quay sang nhìn Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm vươn thẳng cổ, vẻ mặt ngại ngùng, đưa tập tài liệu trong tay cho người tài xế, quay người tiến về chiếc xe của mình đỗ bên cạnh, rồi lái đi luôn.

Diệp Mộc không nói gì, đầu hơi cúi thấp, dáng vẻ đáng thương.

“Diệp tiểu thư!” Lê Cận Thần tỏ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi cô, cả ngày nay tôi bận quá, đã để cô phải chờ lâu.”

Lê Cận Thần nở một nụ cười ấm áp, nụ cười ấy còn ngọt ngào hơn cả những làn gió xuân, trái tim Diệp Mộc bị nụ cười ấy làm cho mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Diệp tiểu thư, ngày mai sau khi tới, cô cứ lên thẳng tầng sáu mươi báo cáo nhé!”

“Tôi không cần phỏng vấn sao?” Diệp Mộc hỏi lại, có chút ngạc nhiên.

Lê Cận Thần khẽ lắc đầu, vẫn là nụ cười ngọt ngào ấy: “Tôi tin tưởng con mắt nhìn người của Diệm Thần.”

Lê Cận Thần lên xe, người tài xế cho xe nổ máy, Diệp Mộc đang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhìn thấy từ chiếc gương xe, người tài xế đang cười với mình, ánh mắt hình như hướng xuống ngực, mặt cô lại đỏ bừng.

 

Sau khi nghe Diệp Mộc kể lại toàn bộ câu chuyện, Trần Hiểu Vân đã rút ra được ba kết luận. Một là Cố Tiểu Điềm là một con khốn. Hai là ấn tượng của Lê Cận Thần với Diệp Mộc có lẽ chẳng ra làm sao. Ba là tổng hợp hai điểm trên, những ngày tháng của Diệp Mộc ở C&C sẽ chẳng dễ dàng gì.

Về điểm thứ nhất, cả ba người có mặt đều có những ý kiến khác nhau nên việc thảo luận lập tức chuyển sang điểm thứ hai. Ấn tượng của Diệp Mộc về Lê Cận Thần vô cùng tốt, hết lần này đến lần khác kể lại cho hai chị em nhà họ Trần về nụ cười chết người ấy.

Trần Hiểu Vân vừa nhai dưa chuột vừa gật gù ra vẻ hiểu biết, phân tích cho Diệp Mộc: “Anh ta bảo cậu không cần đi phỏng vấn, nói cách khác là anh ta không muốn hiểu thêm về năng lực và chuyên ngành của cậu. Anh ta nói tin tưởng con mắt nhìn người của Lê Diệm Thần cũng có nghĩa là anh ta vì nể mặt em trai mình nên mới nhận cậu vào. Có thể thấy cái người tên Lê Cận Thần này chẳng đối tốt gì với cậu đâu.”

Khóe miệng Diệp Mộc méo đi, trong lòng có chút bất an, phản kháng với vẻ ngờ vực: “Anh ấy có vẻ rất tốt, không phải người như cậu nói đâu.”

Trần Hiểu Vân khẽ lắc đầu: “Vị trí của Lê Cận Thần ở C&C là dưới một người trên vạn người, sao có thể là người bình thường được chứ? Mấy năm trước anh ta cùng một vài người thân thiết tới thành phố C dựng nghiệp, giờ thì cậu thấy đấy, với quy mô của C&C hiện tại, một người đàn ông một tay có thể tạo dựng công ty lớn như vậy có thể là người tốt được sao? Anh ta càng tỏ ra không nóng nảy, càng chứng tỏ anh ta rất đáng sợ!”

Diệp Mộc bị những lời của Trần Hiểu Vân dọa cho phát sợ, quả táo trong tay cũng quên chẳng buồn cắn.

Điều mà cô em Trần Hiểu Hứa quan tâm lại hoàn toàn khác so với cô chị Trần Hiểu Vân, đôi mắt cô bé đầy những vì sao lấp lánh, kéo tay Diệp Mộc lay lay: “Chị Mộc Mộc, anh Lê Cận Thần ấy… thật sự đẹp trai như vậy sao?”

Diệp Mộc gật đầu rất quả quyết.

Hiểu Hứa hào hứng, khuôn mặt đỏ ửng, vội vàng hỏi thêm: “Thế còn anh chàng tài xế đẹp trai thì sao?”

Diệp Mộc nhớ lại: “Anh chàng tài xế ấy… Vẻ đẹp trai này không thể nói rõ ràng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lông mày khiến người khác có cảm giác rất thoải mái, đúng thế, anh ấy khiến người khác rất vừa mắt.” Nói đến đây, cô chợt có cảm giác đã quen từ trước, hình như từng gặp người tài xế đó ở đâu rồi… Biết đâu anh ta từng tham gia đóng quảng cáo, hoặc đóng vai diễn viên quần chúng trong một bộ phim truyền hình nào đó cũng nên.

“Cắt!” Trần Hiểu Vân đánh thức hai đóa hoa đang ngơ ngẩn. “Nói chuyện nghiêm túc! Mộc Mộc, cậu có chắc là cậu muốn bị cuốn vào cái vòng xoáy ấy không? Mình rất lo cho cậu, giới giải trí không phải nơi dễ dàng gì đâu.”

Diệp Mộc gật đầu quả quyết: “Tất nhiên rồi! Đây là quê hương của bố tớ, tớ nhất định phải định cư ở nơi này, làm việc thật tốt… Tuy rằng ngày hôm nay khởi đầu thật chẳng ra làm sao.”

Trần Hiểu Vân là bạn thân lâu năm của Diệp Mộc, cô rất hiểu gia cảnh của Diệp Mộc, nghe thấy giọng nói của cô ấy đến đây bỗng chùng xuống, cô xoa xoa mặt Diệp Mộc tỏ vẻ an ủi.

Trần Hiểu Hứa đẩy chị ra, tiến tới gần: “Chị Mộc Mộc, đợi đến khi chị đã ổn định ở C&C rồi, chị giúp em thành minh tinh được không?” So với cô chị có ngoại hình bình thường, cô bé Trần Hiểu Hứa mười tám tuổi vô cùng xinh đẹp. Từ nhỏ cô bé đã thích ca hát, nhảy múa, trở thành minh tinh là ước mơ lớn nhất của cô.

Bố mẹ hai người không có ý kiến gì về việc đó, nhưng người có tiếng nói quyết định trong gia đình họ Trần lại không phải họ, mà là cô chị Trần Hiểu Vân.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s