Ai chờ đợi ai 2.2

Người tên Lê Cận Thần này, vẻ bề ngoài không có gì để bàn rồi, mấy chàng minh tinh đang nổi như cồn bây giờ cũng chẳng thể sánh bằng. Nhưng thứ khiến người khác rung động hơn vẻ bề ngoài đẹp trai kia chính là khí chất toát ra từ anh ta.

Lê Cận Thần “ồ” một tiếng, mỉm cười với Diệp Mộc: “Cô là bạn học của Diệm Thần? Đúng rồi, trước đây cậu ấy có nói với tôi về cô.” Tiếng phổ thông của anh ta có vẻ hơi cứng, âm uốn lưỡi và thẳng lưỡi có chút không rõ ràng, mang sắc giọng Quảng Đông. “Rất vui được gặp cô. Nhưng… cô ở đây làm gì vậy?”

Phía sau Diệp Mộc, người lái xe nọ bật cười.

“Tôi thắc mắc không hiểu tại sao đang nằm ngủ bù trong xe, bỗng nhiên ở đâu xuất hiện một cô gái, hóa ra là do Điềm Điềm sợ tôi cô đơn nên bảo một đồng nghiệp mới đến trêu đùa.” Người lái xe từ tốn nói. Anh tựa vào cửa xe, ở góc độ này, vẻ mặt ấy rất giống nam diễn viên điển trai trong cuốn tạp chí điện ảnh mà Diệp Mộc yêu thích nhất.

Lê Cận Thần nghe thấy thế, quay sang nhìn Cố Tiểu Điềm. Cố Tiểu Điềm vươn thẳng cổ, vẻ mặt ngại ngùng, đưa tập tài liệu trong tay cho người tài xế, quay người tiến về chiếc xe của mình đỗ bên cạnh, rồi lái đi luôn.

Diệp Mộc không nói gì, đầu hơi cúi thấp, dáng vẻ đáng thương.

“Diệp tiểu thư!” Lê Cận Thần tỏ vẻ xin lỗi. “Xin lỗi cô, cả ngày nay tôi bận quá, đã để cô phải chờ lâu.”

Lê Cận Thần nở một nụ cười ấm áp, nụ cười ấy còn ngọt ngào hơn cả những làn gió xuân, trái tim Diệp Mộc bị nụ cười ấy làm cho mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng nói: “Được rồi, Diệp tiểu thư, ngày mai sau khi tới, cô cứ lên thẳng tầng sáu mươi báo cáo nhé!”

“Tôi không cần phỏng vấn sao?” Diệp Mộc hỏi lại, có chút ngạc nhiên.

Lê Cận Thần khẽ lắc đầu, vẫn là nụ cười ngọt ngào ấy: “Tôi tin tưởng con mắt nhìn người của Diệm Thần.”

Lê Cận Thần lên xe, người tài xế cho xe nổ máy, Diệp Mộc đang thở phào nhẹ nhõm thì chợt nhìn thấy từ chiếc gương xe, người tài xế đang cười với mình, ánh mắt hình như hướng xuống ngực, mặt cô lại đỏ bừng.

 

Sau khi nghe Diệp Mộc kể lại toàn bộ câu chuyện, Trần Hiểu Vân đã rút ra được ba kết luận. Một là Cố Tiểu Điềm là một con khốn. Hai là ấn tượng của Lê Cận Thần với Diệp Mộc có lẽ chẳng ra làm sao. Ba là tổng hợp hai điểm trên, những ngày tháng của Diệp Mộc ở C&C sẽ chẳng dễ dàng gì.

Về điểm thứ nhất, cả ba người có mặt đều có những ý kiến khác nhau nên việc thảo luận lập tức chuyển sang điểm thứ hai. Ấn tượng của Diệp Mộc về Lê Cận Thần vô cùng tốt, hết lần này đến lần khác kể lại cho hai chị em nhà họ Trần về nụ cười chết người ấy.

Trần Hiểu Vân vừa nhai dưa chuột vừa gật gù ra vẻ hiểu biết, phân tích cho Diệp Mộc: “Anh ta bảo cậu không cần đi phỏng vấn, nói cách khác là anh ta không muốn hiểu thêm về năng lực và chuyên ngành của cậu. Anh ta nói tin tưởng con mắt nhìn người của Lê Diệm Thần cũng có nghĩa là anh ta vì nể mặt em trai mình nên mới nhận cậu vào. Có thể thấy cái người tên Lê Cận Thần này chẳng đối tốt gì với cậu đâu.”

Khóe miệng Diệp Mộc méo đi, trong lòng có chút bất an, phản kháng với vẻ ngờ vực: “Anh ấy có vẻ rất tốt, không phải người như cậu nói đâu.”

Trần Hiểu Vân khẽ lắc đầu: “Vị trí của Lê Cận Thần ở C&C là dưới một người trên vạn người, sao có thể là người bình thường được chứ? Mấy năm trước anh ta cùng một vài người thân thiết tới thành phố C dựng nghiệp, giờ thì cậu thấy đấy, với quy mô của C&C hiện tại, một người đàn ông một tay có thể tạo dựng công ty lớn như vậy có thể là người tốt được sao? Anh ta càng tỏ ra không nóng nảy, càng chứng tỏ anh ta rất đáng sợ!”

Diệp Mộc bị những lời của Trần Hiểu Vân dọa cho phát sợ, quả táo trong tay cũng quên chẳng buồn cắn.

Điều mà cô em Trần Hiểu Hứa quan tâm lại hoàn toàn khác so với cô chị Trần Hiểu Vân, đôi mắt cô bé đầy những vì sao lấp lánh, kéo tay Diệp Mộc lay lay: “Chị Mộc Mộc, anh Lê Cận Thần ấy… thật sự đẹp trai như vậy sao?”

Diệp Mộc gật đầu rất quả quyết.

Hiểu Hứa hào hứng, khuôn mặt đỏ ửng, vội vàng hỏi thêm: “Thế còn anh chàng tài xế đẹp trai thì sao?”

Diệp Mộc nhớ lại: “Anh chàng tài xế ấy… Vẻ đẹp trai này không thể nói rõ ràng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lông mày khiến người khác có cảm giác rất thoải mái, đúng thế, anh ấy khiến người khác rất vừa mắt.” Nói đến đây, cô chợt có cảm giác đã quen từ trước, hình như từng gặp người tài xế đó ở đâu rồi… Biết đâu anh ta từng tham gia đóng quảng cáo, hoặc đóng vai diễn viên quần chúng trong một bộ phim truyền hình nào đó cũng nên.

“Cắt!” Trần Hiểu Vân đánh thức hai đóa hoa đang ngơ ngẩn. “Nói chuyện nghiêm túc! Mộc Mộc, cậu có chắc là cậu muốn bị cuốn vào cái vòng xoáy ấy không? Mình rất lo cho cậu, giới giải trí không phải nơi dễ dàng gì đâu.”

Diệp Mộc gật đầu quả quyết: “Tất nhiên rồi! Đây là quê hương của bố tớ, tớ nhất định phải định cư ở nơi này, làm việc thật tốt… Tuy rằng ngày hôm nay khởi đầu thật chẳng ra làm sao.”

Trần Hiểu Vân là bạn thân lâu năm của Diệp Mộc, cô rất hiểu gia cảnh của Diệp Mộc, nghe thấy giọng nói của cô ấy đến đây bỗng chùng xuống, cô xoa xoa mặt Diệp Mộc tỏ vẻ an ủi.

Trần Hiểu Hứa đẩy chị ra, tiến tới gần: “Chị Mộc Mộc, đợi đến khi chị đã ổn định ở C&C rồi, chị giúp em thành minh tinh được không?” So với cô chị có ngoại hình bình thường, cô bé Trần Hiểu Hứa mười tám tuổi vô cùng xinh đẹp. Từ nhỏ cô bé đã thích ca hát, nhảy múa, trở thành minh tinh là ước mơ lớn nhất của cô.

Bố mẹ hai người không có ý kiến gì về việc đó, nhưng người có tiếng nói quyết định trong gia đình họ Trần lại không phải họ, mà là cô chị Trần Hiểu Vân.

Gió mang kí ức 8.1

Thảm cỏ êm mượt, liễu rủ xanh um, dòng nước được ráng chiều nhuộm đỏ tràn qua từng bãi cạn.

Trác Siêu Nhiên đến sân golf, vừa hay nhìn thấy một bóng dáng nho nhã, khe khẽ vung cây gậy đánh golf, quả bóng xoay tròn bay theo hướng mà anh đã nhắm sẵn.

“Hàng, về từ khi nào vậy?”

Người đàn ông quay đầu lại, nụ cười vẫn nhã nhặn như xưa. “Sáng nay, qua đây bàn về một dự án hợp tác với bên quân đội.”

“Đàm phán thế nào rồi?”

“Họ yêu cầu quá cao, với trình độ kỹ thuật hiện tại rất khó để thực hiện, tớ cần phải nghiên cứu thêm một chút.”

“Nghiên cứu gì chứ?” Một giọng nói trong trẻo khác chen vào, “Cậu nói với họ hạ yêu cầu xuống thấp một chút là được thôi!”

Trác Siêu Nhiên nghe tiếng nói liền quay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông có vẻ ngoài giống y hệt anh ở đằng sau. Tuy mới kết thúc cuộc hành trình mười mấy giờ bay, nhưng thần sắc người ấy không hề có chút mệt mỏi, nét thâm trầm trong đôi mắt đen láy cũng chưa hề thay đổi.

Đó chính là Trác Siêu Việt, em trai song sinh của Trác Siêu Nhiên.

Không giống với vẻ ngoài trang trọng trong bộ quân phục của Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Việt mặc một chiếc áo sơ mi màu đen vô cùng vừa vặn cùng chiếc quần bò màu xám đen, tôn lên cơ thể hoàn mỹ với chiều cao trên một mét tám.

Khí chất toát ra từ người anh cũng không giống với Trác Siêu Nhiên, ngang ngược, ương bướng nhưng không mất đi vẻ cương nghị của đàn ông, nụ cười gợi cảm đầy mê hoặc nhuốm chút tùy tiện, dường như bất cứ chuyện gì anh cũng đều có thể mỉm cười cho qua.

Vừa nhìn thấy em trai, Trác Siêu Nhiên lập tức trút bỏ vẻ lạnh lùng, thay vào đó là nụ cười tinh nghịch, “Trác nhị thiếu gia, người ta muốn phóng tên lửa, em lại cứ nghĩ là đang đàm phán chuyện mua bán, có thể mặc cả được nữa cơ chứ!”

“Tên lửa thì sao nào? Dù sao cũng chỉ để trong kho đạn dược, từ trước tới giờ chưa từng phóng lên…” Trác Siêu Việt không hề tán đồng, “Cho bao nhiêu tiền cũng chớ tiếp nhận dự án này, lãng phí thời gian.”

Nhà khoa học kia sớm đã quen với cảnh đấu khẩu giữa hai anh em song sinh này, tiếp tục đánh golf, hoàn toàn đứng ngoài cuộc.

Hai anh em thảo luận một hồi về vấn đề học thuật, không có kết quả, Trác Siêu Việt quyết định đổi đề tài: “Hàng, cô bé sinh viên đó của cậu… cậu đã nghiên cứu thế nào rồi? Dụ dỗ được lên giường chưa?”

Cây gậy đánh golf hạ xuống, quả bóng sau khi vẽ thành một đường cong hoàn mỹ trong không trung, không thấy tăm hơi đâu cả.

 

Dương Lam Hàng bịt miệng ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác: “Tớ nghe nói ở Nga có một loại đầu đạn xuyên giáp mới, độ xuyên sâu có thể đạt tới 800 mm, các cậu đã nghe nói tới chưa?”

“Đạn xuyên giáp 3BM48.” Trác Siêu Việt không cần suy nghĩ, thuận miệng trả lời: “Tầm 2000 m độ xuyên sâu là 800 mm, tớ đã được nhìn thấy một lần ở bên Nga.”

“Ồ? Tớ muốn biết đầu đạn được làm bằng nguyên liệu gì, có thể lấy giúp tớ một mảnh vỡ của vỏ đạn không?”

Bước chân của Trác Siêu Việt hơi dừng lại một chút, “Để tớ thử xem.”

 

Quán bar của câu lạc bộ đã sớm chuẩn bị xong đồ ăn thức uống, nhân viên phục vụ túc trực chờ đợi nãy giờ, vừa thấy ba người đàn ông bước vào đại sảnh liền thi nhau chạy tới chào hỏi, dẫn họ tới phòng thuê riêng hạng sang, bê trà rót rượu kịp thời hơn thường ngày rất nhiều.

 

Trong khi họ nâng cốc nói chuyện phiếm, màn đêm đã dần buông xuống.

Ba người đàn ông nói hết chuyện sự nghiệp, cuộc sống, cuối cùng không hiểu sao lại chuyển sang vấn đề phụ nữ. Nói tới phụ nữ, thần sắc Dương Lam Hàng hiện lên một vẻ cô đơn không đáng có ở một người đàn ông thành công trong sự nghiệp, Trác Siêu Việt không chỉ quan tâm tới vấn đề thiết yếu này, mà còn đưa ra một phương án giải quyết có hiệu quả.

“Hàng, theo kinh nghiệm thành công bao năm nay của tớ, tớ đã đúc kết được một phương pháp đơn giản và nhanh gọn nhất để lừa phụ nữ lên giường.”

“Thành công? Kinh nghiệm?” Trác Siêu Nhiên nhướng mày một cách châm chọc, trong ấn tượng của anh, cậu em trai này cho tới giờ vẫn chưa từng có bạn gái, nói gì tới kinh nghiệm thành công, “Nhị thiếu gia, em chắc chắn rằng em đang nói về phụ nữ đấy chứ?”

“Em đang thảo luận một cách rất nghiêm túc với Hàng về một vấn đề mang tính… học thuật.”

“…”

Nhà khoa học đường bệ, đạo mạo bên cạnh khó khăn lắm mới nuốt nổi nửa ngụm rượu còn lại trong miệng, chậm rãi đặt ly rượu xuống, rút khăn giấy lau vết rượu dính trên khóe miệng, tỏ ý rằng Trác nhị thiếu gia có thể bắt đầu được rồi.

Ngón tay thon dài của Trác Siêu Việt khe khẽ lướt trên ly thủy tinh, ánh mắt tập trung vào những gợn sóng lăn tăn trong ly rượu, dường như đang nhớ lại một cảnh tượng nào đó, khóe môi hiện lên một nụ cười khó hiểu. “Cậu đưa cô ấy đi uống rượu, đợi sau khi cô ấy bị chuốc say thì đưa vào khách sạn, giả vờ như không thể kiểm soát nổi hành động của mình sau khi say…”

Một ý tưởng rất “có tính sáng tạo”, Dương Lam Hàng yên lặng.

“Cách này rất hay.” Trác Siêu Nhiên gật gù, “Cách này tuyệt đối có thể thành công đến mức khiến giáo sư Dương thân bại danh liệt, đồng thời còn khiến chú Dương đoạn tuyệt mối quan hệ cha con với cậu ấy nữa.”

“Sợ gì thân bại danh liệt chứ!” Đầu lông mày của Trác Siêu Việt nhướng lên phản đối, tâm tư như đã phiêu du tới tận nơi nào, không biết là đang nói với Dương Lam Hàng hay là nói với chính bản thân mình, “Danh dự thì có tác dụng gì, có thể ngủ cùng với cậu không? Là một thằng đàn ông, cả đời không được ôm người phụ nữ mình yêu trong tay để ngủ, cứ cho là có thể phóng tên lửa lên tận sao Hỏa đi chăng nữa thì cũng để làm gì chứ? Người trên toàn thế giới đều sùng bái cậu thì cũng có tác dụng gì?”

Dương Lam Hàng cười nhạt: “Thực ra, có bị thân bại danh liệt hay không, tớ cũng không để ý, tớ chỉ sợ Bạch Lăng Lăng sẽ không tha thứ cho tớ…”

Ánh trăng mỏng manh đọng lại trong đáy mắt của Dương Lam Hàng, trong cặp đồng tử trong veo là sự kiên trì và cố chấp không chút ân hận.

Trác Siêu Việt cúi đầu trầm ngâm hồi lâu. “Hàng, với tài trí của cậu, việc phóng tên lửa lên sao Hỏa cũng không phải là không thể, chi bằng cậu nghiên cứu một chút…”

Nhà khoa học liền giơ tay ôm trán, tài trí của anh quả thật thấp đến nỗi chỉ có thể phóng tên lửa lên sao Hỏa thôi!

Ai chờ đợi ai 2.1

Chương 2

Lần gặp đầu

H

ơn hai năm trước.

 

Nửa thân trên nghiêng về phía trước một góc bốn mươi lăm độ, tay phải luồn vào ngực trái, với đến dưới nách trái. Nghiến răng, ngón tay cố vươn dài thêm một chút, thêm một chút… Dùng lực ép sát vào phần thịt trên lưng, rồi kéo, kéo, kéo…

Đổi tay phải, theo hướng ngược lại, các bước giống hệt như trên, thêm một lần nữa.

Sau đó, ngắm qua tấm kính bên ngoài xe, Diệp Mộc vô cùng hài lòng nhìn chiếc áo cổ chữ V của mình đã trở nên ngay ngắn hơn hẳn.

Thế mới nói, ngực không phải để nhô ra, mà là để nắn.

Ai đó cuối cùng cũng chỉnh cho vòng một size B biến thành size C, dương dương tự đắc quay qua quay lại tự ngắm mình qua tấm kính, tay lại luồn vào trong áo, chỉnh đốn cẩn thận một lần nữa.

Không gian trong bãi đỗ xe ngầm vô cùng yên tĩnh, vì vậy, khi tiếng “rừ rừ” đanh giòn vang lên, đầu Diệp Mộc như có cảm giác tê tê.

Tấm kính xe màu sẫm bị Diệp Mộc biến thành chiếc gương ngắm nghía một lúc lâu ấy từ từ hạ thấp trước mặt cô.

Diệp Mộc đang ở tư thế nghiêng về phía trước, khoảng cách giữa mặt cô và khuôn mặt đẹp trai ngồi trong xe kia chưa đến nửa mét, vì vậy cô nhìn rất rõ. Người đó có cái cằm sạch sẽ, đôi môi mỏng, cái mũi cao, thẳng, đôi lông mày đen đậm, còn nữa, một đôi mắt đen như biết cười.

Trong giây lát, máu trong cơ thể ầm ầm dồn lên não một cách vô cùng sung sướng, khiến mặt cô nóng bừng đến phát đau. Diệp Mộc ngay lập tức rút tay ra khỏi áo, vừa hít lấy hít để không khí lạnh vừa ưỡn thẳng người như không có chuyện gì.

“Xin lỗi, không phải tôi cố ý…” Giọng nói của người con trai ấy cũng rất dễ nghe, anh nói đến đây rồi dừng lại. “Tôi thấy cô đứng đó rất lâu rồi, có chuyện gì sao?”

“Giám đốc Lê…” Mạch máu ở thái dương như phập phồng, Diệp Mộc nghĩ thầm, thế này thà chết đi cho xong, nhưng vẻ mặt lập tức chuyển về trạng thái ngây thơ vô (số) tội. “Chào anh, lần đầu gặp mặt…” Giọng nói của cô đã trở lại bình thường. “Tôi là bạn học của Lê Diệm Thần, anh ấy giới thiệu tôi đến đây làm việc, tôi là Diệp Mộc.”

“Diệp – Mộc.” Người con trai ngồi trong xe nghe xong tên của cô, điệu cười trong mắt càng trở nên rõ ràng, đôi môi hơi nhếch lên, thấp giọng nhẩm đi nhẩm lại hai chữ ấy, rồi lại ngẩng lên nhìn người con gái trước mặt.

Diệp Mộc hơi bất ngờ trước phản ứng của anh, tim càng lúc càng đập nhanh.

“Tôi không phải Giám đốc Lê.” Vừa nói xong câu này, cầu thang máy đối diện đầu xe phát ra một tiếng “ding dong”, cửa từ từ mở ra.

Diệp Mộc ngượng ngùng quay lại. Từ trong thang máy, một đôi nam nữ bước ra, người con trai dáng rất cao, ước chừng phải gần một mét chín mươi. Cô gái thì Diệp Mộc quen, cô ấy là Cố Tiểu Điềm, trợ lý giám đốc của C&C. Chính cô ấy đã chỉ cho Diệp Mộc, nói Diệp tiểu thư là do tam thiếu gia giới thiệu, cũng coi là tư giao của Giám đốc Lê, hay là tới bãi đỗ xe chờ rồi cùng Giám đốc Lê đi ăn tối, vừa ăn vừa bàn chuyện…

Sau một ngày chờ đợi chẳng có việc gì làm, đầu óc quay mòng mòng, Diệp Mộc đã đồng ý. Vội vàng chạy xuống dưới, theo biển số xe mà Tiểu Điềm đã nói, tìm đến chiếc xe của Lê Cận Thần, và sau đó xảy ra sự việc đáng xấu hổ kia.

Diệp Mộc đã bình tĩnh trở lại, can đảm tiến đến. Cố Tiểu Điềm bước sau người con trai, nghe anh ta nói với vẻ rất kính cẩn, tay thoăn thoắt ghi chép trên chiếc PDA, nhìn cảnh tượng này, người kia chắc hẳn là Giám đốc Lê Cận Thần của cô ấy.

Vẻ mặt Diệp Mộc bình thường trở lại, nhìn về phía người ngồi trong xe.

Người con trai trong xe thấy cô nhìn qua, liền với tay mở cửa, bước xuống. Diệp Mộc lùi về phía sau một bước, nhìn thấy anh ta chỉnh lại cà vạt, mở cửa sau, rồi lễ phép đứng sang một bên!

Diệp Mộc như rơi bịch xuống đất… C&C không hổ danh là công ty giải trí hùng mạnh bậc nhất châu Á, đến một nhân viên lái xe mà ngoại hình, khí chất cũng tiêu chuẩn như vậy, có thể thấy yêu cầu của họ đối với những ca sĩ dưới trướng nghiêm khắc tới mức nào!

Diệp Mộc còn đang ngẩn người thì Lê Cận Thần đã bước đến gần, nhìn thấy một cô gái không quen biết đứng trước xe của mình, anh không khỏi thắc mắc, nhướn mày hỏi: “Cô là…?”

Diệp Mộc đứng ngây như phỗng, giọng nói thánh thót của Cố Tiểu Điềm đã vang lên trước khi cô kịp nói: “Đây chính là người mà tam thiếu gia giới thiệu, tên Diệp Mộc, đến để sắp xếp công việc.”

Diệp Mộc định thần lại, mỉm cười giơ tay về phía Lê Cận Thần: “Chào anh. Tôi là Diệp Mộc, rất vui được gặp anh.”

Bước đến gần cô mới phát hiện, lúc miêu tả về anh chàng này, Lê Diệm Thần đã dùng hai chữ “tuyệt phẩm” quả không ngoa chút nào.