Ai chờ đợi ai 1.2

Những người này bình thường quen tán tụng nhau một tấc đến giời, tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt này. Người thì vỗ bàn tán dương, người thì cổ vũ Diệp Mộc tiếp tục uống với Dung Nham.

Dung Nham không nói gì, nhìn về phía cô với ánh mắt như muốn nói: “Tùy em, muốn coi anh ra sao cũng được.”

Diệp Mộc như không nhìn thấy gì, quay ra nhìn người sản xuất ngồi cùng bàn, anh ta liền cười: “Các vị! Các vị cứ ngồi bên cổ vũ thế này thật không ổn chút nào, lát nữa Dung nhị thiếu gia uống say, rồi đi tìm Diệp Mộc của chúng tôi tính sổ, các vị thì chẳng liên quan gì, nhưng Diệp Mộc của chúng tôi chẳng phải chịu thiệt lớn rồi sao?”

Người sản xuất dừng lại một lúc, ngay lập tức có người phụ họa: “Nhất định không thể để Diệp tiểu thư chịu thiệt như vậy được! Thế này đi, ly rượu này, chỉ cần Dung nhị thiếu gia uống cạn, bên tôi sẽ tài trợ thêm mười vạn nữa!”

“Ly tiếp theo sẽ là tôi! Mười vạn!”

“Tôi cũng mười vạn!”

Không khí lên đến cao trào, cả bàn chỉ còn lại Dung Nham là đang ngồi, tay anh vuốt vuốt chiếc ly Diệp Mộc cụng khi nãy, chiếc ly lấp lánh sau những ngón tay dài của anh. Khắp bàn hô hào, ra giá một lượt, chỉ đợi anh uống rượu. Anh ra hiệu cho Diệp Mộc rót đầy ly.

“Ờ…” Dung Nham khẽ cười, điệu bộ từ tốn. “Lát nữa chắc tôi bị mấy anh chê cười, mang danh nghĩa của Lương Thị tới đây uống rượu mà giá trị cũng chỉ có mười vạn.” Nói xong, anh nâng ly, hướng về phía vị giám đốc đầu tiên ra giá mười vạn, uống cạn.

Diệp Mộc ngay lập tức rót đầy ly thứ hai cho Dung Nham, anh tiếp tục nâng ly cùng vị giám đốc ra giá thứ hai, vị này đã chuẩn bị từ sớm, xua tay quả quyết: “Nếu là anh em trong nhà uống với nhau thì không nói làm gì, hôm nay Dung nhị thiếu gia đại diện cho Lương Thị, ly rượu này tôi ra giá một trăm vạn!”

Dung Nham “ồ” lên một tiếng, cười nhạt, một hơi uống cạn.

Những người sau tỏ ra cẩn trọng, một loáng đã uống hết một vòng, khoản tiền tài trợ lớn nóng hổi cứ như thế trôi vào túi. Diệp Mộc nên cảm thấy vui mới phải, nhưng cô quay ra nhìn thấy ở đầu kia, Dung Nham ngồi im lìm trên ghế, mắt nhắm hờ, mọi sự vui mừng như tan biến hết.

 

Rất lâu rồi Dung Nham không uống nhiều như vậy, nôn sạch trong nhà vệ sinh, bụng dạ đang nhào lộn, vô cùng khó chịu. Anh cúi đầu, dựa vào tường đứng một lúc, hít một hơi rồi lại nôn thốc nôn tháo, khi cảm thấy đỡ hơn, vừa định trở về bàn, bỗng nhìn thấy Diệp Mộc đứng trước mặt.

“Ấy…” Dung Nham mơ màng đưa tay vuốt mái tóc cô, vừa thật vừa đùa nói một mình: “Chắc là say thật, ảo giác cũng xuất hiện rồi.”

Diệp Mộc gạt tay anh ra, nói với giọng chẳng vui vẻ gì: “Là em!” Dung Nham “ờ” một tiếng, tay anh trượt xuống ôm lấy gáy cô, cúi đầu, cười lớn: “Hôn mà cũng thật như vậy sao? Tiểu Mộc, tối nay em xuất hiện sớm quá.”

Anh tưởng thật, định tiến tới, Diệp Mộc vội vã đẩy anh ra, trừng mắt nhìn: “Dung Nham! Anh đừng có mà mượn rượu giả điên! Ngoan ngoãn thì em đưa về nhà, nếu không cho anh ở lại đây tự điên một mình!”

Dung Nham tựa lưng vào tường, nhìn cô cười: “Không có em, anh ngủ ở đâu chẳng vậy… Không sao đâu, em cứ vứt anh ở đây đi! Đợi sáng mai tỉnh rượu anh sẽ tự về.”

Diệp Mộc hít một hơi thật sâu.

“Đi!” Vẻ mặt đăm chiêu, cuối cùng cô nghiến răng đỡ lấy anh.

Sau khi Dung Nham và Diệp Mộc rời bàn, đám người kia chẳng ai bảo ai, cùng rút lui. Khi bọn họ về đến phòng, quả nhiên chẳng còn một ai, Diệp Mộc dìu Dung Nham ngồi xuống ghế, quay người đi tính tiền.

Quầy tiếp tân không nhận tiền, tỏ ra lưỡng lự trước sự kiên quyết của Diệp Mộc. Một lúc sau, một chàng trai có vẻ là quản lý chạy tới, mặt mày tươi cười: “Diệp tiểu thư, tiệc rượu của nhị thiếu gia từ trước đến nay luôn ký hóa đơn, đến cuối năm mới thanh toán một lượt.”

Diệp Mộc đẩy chiếc thẻ ra: “Không liên quan đến anh ấy, hôm nay tôi mời.”

“Vậy chẳng phải là một sao?” Người quản lý khẽ cười, nói tiếp: “Ừm… khi nãy tôi thấy nhị thiếu gia hình như đã say quá rồi, nhà hàng cũng sắp xếp cả rồi, cái này gửi chị, có yêu cầu gì, chị có thể gọi chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Anh ta đưa cho Diệp Mộc một chiếc chìa khóa phòng.

Diệp Mộc nhất quyết đòi thanh toán, lúc này người ta đã vậy rồi, cô nghĩ có giải thích thế nào cũng bằng thừa, đành cầm lấy cả chìa khóa phòng lẫn chiếc thẻ.

Cô đẩy cửa phòng, Dung Nham đang nằm thẳng đuột trên ghế, bàn tay đặt úp lên mắt, ánh đèn chiếu vào chiếc mũi cao thẳng, ngả bóng. Ánh sáng ấy cùng chiếc bóng đều vô hình, nhưng trong giây phút như đã chạm vào trái tim ai đó.

Cô lật chiếc khăn đặt lên mặt anh, Dung Nham “ớ” một tiếng, nhanh như cắt nắm lấy tay cô, khiến cô không kịp phản ứng.

“Anh bỏ ra…” Diệp Mộc khẽ kháng cự.

Bị chiếc khăn che mặt nên giọng Dung Nham nhỏ và trầm: “Không.”

Diệp Mộc dùng lực lật tay, đẩy cánh tay anh ra, đứng dậy. Dung Nham ngồi bật dậy, xoay người ôm chặt lấy cô: “Tiểu Mộc!”

Diệp Mộc tiếp tục kháng cự, anh cũng không có ý buông tay, ôm chặt cô vào lòng, mặc cho cô giãy giụa.

“Sao lại cắt tóc ngắn…” Đợi đến khi cô đã ngừng kháng cự, Dung Nham ghé sát vào vành tai cô cắn nhẹ, than thở. “Người cũng gầy đi, mà hình như còn đen nữa!”

Diệp Mộc nằm gọn trong vòng tay anh, chẳng thể làm gì, cả người lẫn trong lòng đều run rẩy.

Đôi tay Dung Nham càng khóa chặt: “Tiểu quái thú!” Đôi môi nóng bỏng của anh chạm vào vành tai lạnh toát của cô, giọng nói mơ hồ mà hào hứng. “Cuối cùng em cũng trở về rồi… Anh ngoan lắm, mỗi tối không có em ở bên, anh chỉ ngủ một mình thôi.”

 

Gió mang kí ức 7.4

 

 

 

“Mộc Mộc?” Vương Dao đập đập vào cánh tay cô, sắc mặt lộ rõ vẻ không vui.

Mộc Mộc bấy giờ mới bừng tỉnh, vội chìa bàn tay hơi run ra, đặt vào lòng bàn tay anh. Cô muốn cảm nhận lại một chút ấm áp trong lòng bàn tay anh, liệu nó có còn nóng bỏng như lúc cô rời xa anh không? Đáng tiếc, lần này anh chỉ khẽ nắm tay cô rồi buông ra ngay, không có sự ấm áp và kiên định như lúc trước.

Mộc Mộc thu tay về, nuốt vị đắng chát trong miệng, cười đau khổ. Cô đã từng tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng gặp lại anh, cô đã từng tưởng tượng ra bên cạnh anh có thể đã có người yêu khác, cũng đã từng tưởng tượng anh có thể sẽ nói với cô: “Xin lỗi, những gì đã qua không thể quay trở lại…”

Cô thậm chí còn nghĩ, anh chỉ hững hờ đi ngang qua cô, ánh mắt không hề dừng lại nhìn cô.

Nhưng cô không sao tưởng tượng nổi, anh đã hoàn toàn quên cô, dùng ngữ khí lịch sự như thế để làm quen lại với cô. Đương nhiên, cũng không thể trách anh, dù sao, từ lúc quen biết cho tới khi chia tay, họ chỉ có đúng một đêm bên nhau.

Đạo diễn Lý liếc nhìn đồng hồ: “Vẫn còn một chút thời gian, Tiểu Vương, cô đưa cô ấy sang bên kia… biểu diễn khúc nhạc đó một lần cho tôi nghe thử xem.”

“Vâng.” Vương Dao kéo Mộc Mộc đi tới bên sân khấu, kéo một tấm vải trắng ra, một cây dương cầm màu đen hiện ra trước mắt Mộc Mộc.

Vương Dao vỗ vỗ vào vai cô: “Chơi tốt nhé, đừng căng thẳng, đạo diễn Lý là người rất hiền hòa.”

Mộc Mộc gật đầu, ngồi lên chiếc ghế trước cây dương cầm. Những ngón tay đặt lên trên phím đàn một lúc lâu, cô mới tìm được giai điệu và tiết tấu của ca khúc đó trong đại não đang vô cùng rối loạn.

Tiếng dương cầm vang lên, tí tách như những hạt mưa, một ca khúc cách mạng âm vang khỏe khoắn dưới những ngón tay cô lại biến thành tiếng khóc nỉ non. Mọi âm thanh huyên náo xung quanh bỗng nhiên im bặt, các nhân viên đang bận rộn đều tạm dừng công việc dang dở, nhìn về phía Mộc Mộc.

 

Cô quay mặt về phía bóng dáng khôi ngô tuấn tú cách đó không xa, gần đến vậy mà lại xa vời vợi.

Với cô, anh là người đàn ông đầu tiên trong đời, là niềm tin kiên định nhất của cô. Khi cô cuộn tròn người dưới đất, hứng chịu những cú đấm đạp của người quản giáo trong trại giam, nhớ đến anh, trái tim cô vẫn cảm thấy ấm áp.

Với anh, cô chẳng qua chỉ là một cô gái vì năm vạn đồng mà đồng ý bán thân… chỉ là một giấc mộng xuân không hơn không kém.

Bạch Lộ nói rất đúng, cô không nên mơ tưởng hão huyền, không nên ngốc nghếch mong ước xa vời rằng một người đàn ông ngay cả tên còn chưa biết sẽ nhớ tới cô.

Thực ra, cứ cho là anh còn nhớ thì sẽ thế nào? Cô tin hoàng tử sẽ yêu cô gái Lọ Lem, bởi vì Lọ Lem là cô gái xinh đẹp, lương thiện. Một sĩ quan quân đội đầy chính khí đâu có lý do gì để yêu một cô gái câm đã từng chịu cảnh tù tội chứ? Kiểu tình tiết này, chắc rằng trong các câu chuyện cổ tích cũng không thể xảy ra được.

 

Cuối cùng thì khúc nhạc cũng được thể hiện tới phần cuối một cách vô thức, tiếng đàn buồn đau thê lương đã gọi tâm hồn đang phiêu diêu của cô quay trở về. Mộc Mộc ngẩn ngơ nhìn bàn tay trên phím đàn, cô đã chơi những nốt nhạc gì? Sao không có chút ấn tượng nào cả? Tại sao mọi người lại nhìn cô kỳ lạ như vậy, tại sao cặp lông mày rậm của đạo diễn lại nhíu thành một khối, còn cả Vương Dao… sắc mặt của cô ấy sao lại tái dại đi như thế?

Đánh xong nốt nhạc cuối cùng, Mộc Mộc e dè đứng dậy.

Đạo diễn còn chưa mở lời, Vương Dao đã vội vàng nói lời xin lỗi với sắc mặt vô cùng xấu hổ: “Xin lỗi, đạo diễn Lý. Bình thường cô ấy chơi đàn rất hay, có thể vì hôm nay hơi căng thẳng nên mới đánh loạn như vậy. Anh cho cô ấy chơi lại một lần nữa nhé!”

Đầu lông mày của đạo diễn Lý càng nhíu chặt hơn, dường như đang suy nghĩ xem có nhất thiết phải lãng phí thời gian nghe lại một lượt ca khúc cách mạng rộn ràng trong tiết tấu buồn đau thê lương như vậy không.

“Đàn hay lắm!” Một giọng nói trong vắt cất lên, giống như dòng suối mát lành chảy qua, đó là giọng nói của Trác Siêu Nhiên.

Mộc Mộc ngạc nhiên nhìn Trác Siêu Nhiên, cô đã biến ca khúc trở nên như vậy mà anh vẫn khen hay ư?

“Mặc dù tôi không hiểu về âm nhạc, nhưng tôi có thể nghe ra tiếng đàn của cô ấy rất đẹp, rất rung động lòng người.”

Ẩn ý của Trác Siêu Nhiên rõ tới mức không thể rõ hơn được nữa, mặc dù đạo diễn Lý không đồng ý, nhưng ít nhiều cũng phải nể mặt trung đoàn trưởng một chút, anh ta hắng giọng: “Trình độ cơ bản không tồi, chỉ là không thuộc bản nhạc. Hôm nay về chịu khó luyện tập kỹ, ngày mai tôi sẽ nghe lại thử xem.”

“Được ạ, được ạ. Cảm ơn đạo diễn Lý.” Vương Dao vừa nhận lời vừa kéo Mộc Mộc rời khỏi đó.

Khi đi ngang qua chỗ Trác Siêu Nhiên, Vương Dao tặng anh một nụ cười tuyệt đẹp, có vài phần cảm kích, vài phần ái mộ. “Trung đoàn trưởng Trác, cảm ơn anh!”

“Không có gì!”

Ánh mắt Trác Siêu Nhiên liếc sang Mộc Mộc, miệng thấp thoáng nở nụ cười.

Mặc dù chỉ là một nụ cười nhạt thoáng qua, nhưng lại hút hết hồn vía của Mộc Mộc, khiến cô bất giác nhớ về lần gặp gỡ đầu tiên của họ trong quán rượu.

Trải qua bao nhiêu năm mong đợi như vậy, khó khăn lắm cô mới được gặp lại anh, vậy mà lại kết thúc như vậy sao? Từ bỏ ư?

Ít nhất, cô cũng cần cho anh biết rằng cô đã từng yêu anh, cho dù bị từ chối, cô cũng phải tranh thủ một lần.

 

Mộc Mộc đang định lôi chiếc khăn tay màu trắng mà cô vẫn mang bên mình từ trong túi ra, tiếng đàn marimba vui nhộn bỗng vang lên. Trác Siêu Nhiên cúi xuống cầm điện thoại, liếc mắt nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên, nở nụ cười dịu dàng, “Lên máy bay rồi à?”

“… Cái gì? Hạ cánh rồi ư?” Trác Siêu Nhiên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đã không còn là chiếc đồng hồ của bốn năm về trước, nhưng vẫn là nhãn hiệu Cartier. “Chẳng phải em nói là chín giờ tối mới về đến nơi sao?”

“Ồ…” Anh cầm điện thoại đi ra xa. Không biết người đang nói chuyện với anh trong điện thoại là ai, giọng nói anh vô cùng vui vẻ. “Được rồi, em về nhà đợi anh nhé… Sân golf ư? Em vừa ngồi mười mấy tiếng trên máy bay, mà đã muốn đi đánh golf rồi sao…”

Mộc Mộc ngây người nhìn nét dịu dàng trong mắt anh, có lẽ người ở đầu dây bên kia là người con gái mà anh yêu mến, nếu không, giọng nói của anh sao có thể tình cảm đến vậy?

“Hàng? Cậu ấy cũng đến rồi ư? Được! Anh sẽ qua ngay.” Sau khi cúp điện thoại, Trác Siêu Nhiên trao đổi vài câu với đạo diễn Lý rồi rời đi ngay, từ đầu tới cuối không nhìn cô thêm một lần nào nữa.

Chiếc khăn tay màu trắng bị vò nhàu nhĩ thành một mớ trong lòng bàn tay Mộc Mộc, một giọt nước mắt rơi xuống đất, giấc mộng bao nhiêu năm nay của cô đã vỡ tan thành từng mảnh nhỏ…

 

 

Ai chờ đợi ai 1.1

Chương 1

Gặp lại

“Diệp Mộc! Lô Căng không thích số 112, cô ấy nói muốn có cảm giác của nàng tiên cá, nhất định phải mặc bộ bó sát người màu xanh nên kiên quyết bắt stylist cắt cái váy đó đi.”

“Diệp Mộc! Tay ghi ta của Mộc Tử vẫn chưa tới.”

“Diệp Mộc! Nhân viên đạo cụ bảo chị qua bên đó, anh ấy nói có vấn đề đặc biệt cần chị đích thân giải quyết.”

“Diệp Mộc! Biên đạo nổi điên rồi! Chị mau ra xem sao đi!”

Diệp Mộc mặc áo sơ mi, quần bò, đứng trong vòng vây của các trợ lý và nhân viên, đưa tay vuốt mái tóc ngắn, lật qua lật lại bảng phân tiết mục, chân bước nhanh, thỉnh thoảng lại quay sang xác nhận với các trợ lý phần việc cần làm tiếp theo.

“Bảo đạo diễn xử lý phần biên đạo đi, ông ấy cứ tự do mà phát huy. Mộc Tử chuyển bài nhanh, không cần đệm ghi ta nữa. Nói với Lô Căng, hoặc là mặc bộ đó lên diễn, hoặc là không mặc gì, cô ấy tự chọn đi.” Xử lý một đống công việc và con người, Diệp Mộc đã quá quen với nhịp độ công việc hối hả này. “Tiểu Tình! Qua đây! Chạy cái gì hả?”

“Diệp Mộc… Xong rồi, xong rồi…” Trợ lý Tiểu Tình thở không ra hơi, gương mặt tươi như hoa nở. “Khoản tài trợ cho liveshow lần này của chúng ta… xong luôn rồi! Bên sản xuất bảo em báo ngay cho chị, anh ta nói… nhiều hơn so với mong muốn ban đầu của chúng ta những bốn mươi phần trăm!”

Diệp Mộc đang chăm chú nhìn tờ giấy trước mặt, nghe đến đó bỗng khựng lại, ngẩng lên: “Cái gì?”

“Thật đấy! Phòng Ngoại giao bên Lương Thị chủ động đến tìm chúng ta!” Tiểu Tình nói với vẻ vô cùng hào hứng. Lương Thị là doanh nghiệp hàng đầu trong thương giới của thành phố C. CEO Lương Phi Phàm nghe nói xuất thân từ dân giang hồ, năm tổng giám đốc dưới quyền đều là danh gia vọng tộc, là long là phượng, vì vậy, thực lực tài chính vô cùng hùng hậu, không thể tưởng tượng nổi.

Diệp Mộc hơi xao động, chợt có cảm giác bất an: “Người đến là ai?”

“Dung nhị thiếu gia!” Tiểu Tình nhắc đến cái tên đứng trong top ba chàng trai độc thân hoàng kim toàn thành phố, cười bẽn lẽn.

Quả nhiên là vậy!

Mặt Diệp Mộc không có biểu hiện gì, môi từ từ mím chặt.

Lúc này, từ bên studio truyền tới một tràng cười, tiếp đó, cửa phòng hóa trang bật mở, nhân viên sản xuất mặt mũi tươi rói ngó vào trong: “Diệp Mộc! Mau đến đây! Giới thiệu cho em một đại quý nhân! Dung nhị thiếu gia, giới thiệu với anh, đây là Diệp Mộc, quản lý của Lô Căng, một quản lý trẻ rất tài ba của công ty chúng tôi.”

Diệp Mộc đưa mắt nhìn qua bên đó, đúng lúc bắt gặp cặp mắt đào hoa, phong lưu vô hạn ấy.

Trước đây, biết bao đêm, đôi mắt kia đã từng trìu mến ngắm nhìn cô ngủ, mà lúc này, ngăn cách bởi bao nhiêu người. Diệp Mộc bình tĩnh kẹp mấy tờ tài liệu vào tay, điềm nhiên tiến về phía trước: “Chào anh!”

Vừa lúc ấy, Dung Nham từ ngoài cửa bước vào. Cửa phòng hóa trang tạm thời hơi thấp, người anh lại cao, phải hơi cúi để bước vào, giọng nói của Diệp Mộc vừa dứt, anh ngẩng lên nhìn cô, khẽ cười, thần sắc không đổi.

Diệp Mộc định nói “đã lâu không gặp”, rồi chợt dừng lại.

Đạo diễn biết tin cũng ngay lập tức đi vào, nói với các nhân viên: “Mọi người tạm ngừng công việc! Hôm nay chúng ta nghỉ sớm!”, rồi quay lại kéo Diệp Mộc tới trước mắt Dung Nham và nhân viên sản xuất, vô cùng hỉ hả: “Đi nào! Chúng ta cùng đi ăn tối!”

 

Tối nay có buổi thiết đãi một số nhà tài trợ, bây giờ thêm cả Dung Nham, lại càng náo nhiệt. Diệp Mộc đứng bên ngoài gọi điện thoại rồi mới vào phòng, lúc này chỉ còn một chỗ trống bên cạnh Dung Nham.

Vì đang là mùa xuân nên tiết trời se lạnh, anh cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, tay áo hơi kéo lên, để lộ ra những cơ bắp khỏe khoắn.

Tay trái anh đeo chiếc đồng hồ màu bạc, là món quà Diệp Mộc tặng anh vào lễ tình nhân hai năm trước.

Diệp Mộc nhìn ra chỗ khác, lúc ngồi, cô khẽ kéo tay áo trái xuống một chút.

Cô vừa ngồi xuống, nhà sản xuất đã phát biểu: “Diệp Mộc, Lô Căng không đến được, em phải uống thay cô ấy nhé!”

Diệp Mộc “dạ” một tiếng: “Tất nhiên rồi.” Cô cầm ly rượu trước mặt, tươi cười đứng dậy. “Các vị, đây là điểm xuất phát của Lô Căng, cũng là trạm cuối cùng trong show diễn vòng quanh thế giới lần này. Được sự giúp đỡ quý báu của các vị, chúng tôi rất tự tin và cũng có trách nhiệm phải làm thật tốt show diễn này! Lô Căng do công việc luyện tập gấp rút, hôm nay không thể tới được, tôi uống thay cô ấy một ly. Tôi cạn nhé, các vị tùy ý!”

Nói xong, Diệp Mộc uống hết ly rượu.

Ngón tay Dung Nham đặt trên mặt bàn, tư thế ngồi thoải mái, Diệp Mộc đặt ly rượu xuống, anh với tay rót đầy ly của mình trong tiếng cổ vũ xung quanh, chạm khẽ vào chiếc ly rỗng của cô, keng một tiếng, sau đó cười, đặt ly lên môi, một hơi uống cạn.

Lúc này, không khí càng thêm náo nhiệt. Những nhà tài trợ này đều làm ăn ở thành phố C, tập đoàn Lương Thị và Dung gia phía sau Dung Nham có sức hấp dẫn rất lớn đối với bọn họ, một cuộc gặp gỡ nhỏ như vậy mà Dung nhị thiếu gia đích thân ra mặt, những người này sớm đã nhìn ra lý do.

“Diệp tiểu thư!” Một tổng giám đốc khác cười khách khí gọi tên Diệp Mộc. “Dung nhị thiếu gia chiếu cố như vậy, mà lại là lần đầu tiên gặp mặt, Diệp tiểu thư quả thật không tầm thường!”

Mặt Diệp Mộc ửng đỏ, rượu cay quá, một hơi uống hết, cô chảy nước mắt, đành quay về phía người nọ, cười: “Thật ư? Vậy thì phải đa tạ Dung nhị thiếu gia nể mặt rồi.”

“Em gọi anh là gì cơ?” Dung Nham nhìn đôi mắt ngấn nước của cô, thấp giọng hỏi.

Diệp Mộc không trả lời, không nhìn anh.