Lịch phát hành tháng 1/2013

1. Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở – Sói Xám Mọc Cánh

Tác giả : Sói xám mọc cánh
Dịch giả : Phạm Minh Tuấn
Mã sách : 8935212312066
Nhà xuất bản : NXB Thời Đại
Năm xuất bản : 2013
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 600 gram
Tổng số trang : 608 trang
Giá bìa : 129.000 VND

“Ai còn chờ ai mùa hoa nở” là câu chuyện về sự lựa chọn của cô gái trẻ Diệp Mộc trong tam giác tình yêu với Dung Nham và Lê Cận Thần. Nếu tình yêu của Dung Nham tĩnh lặng như nước thì tình yêu của Lê Cận Thần lại nồng nhiệt như lửa. Trong khi Dung Nham chần chừ lo sợ sẽ thất bại như quá khứ đã từng diễn ra thì Lê Cận Thần lại mang đến một thứ cảm xúc mạnh mẽ khiến Tiểu Mộc choáng ngợp và nhanh chóng đón nhận. Nhưng sao giữa tình yêu hạnh phúc với Cận Thần, ánh mắt nhu tình như nước của ai đó cứ chập chờn xuất hiện rồi biến mất. Lê Cận Thần… Dung Nham… Hai người đàn ông đều giỏi giang, hai người đàn ông đều yêu cô hết mực, một người lặng lẽ yêu thương, một người chủ động bày tỏ, liệu ai sẽ là người ở lại cuối cùng?

2. Thành phố hoang vắng (Tên cũ là Sức mạnh cầu vồng) – Thi Định Nhu

Tác giả : Thi Định Nhu
Dịch giả : Há cảo di động
Mã sách : 8935212316996
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2013
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 650 gram
Tổng số trang : 576 trang
Giá bìa : 126.000 VND

Sức mạnh cầu vồng là câu chuyện kể về những con người trẻ tuổi trong mối quan hệ phức tạp giữa tình bạn và tình yêu, hôn nhân và gia đình… trong thành phố C đông đúc và đầy bon chen. Cuốn truyện đã đặt ra nhiều câu hỏi cho những bạn trẻ đang bước từ ngưỡng cửa tình yêu sang hôn nhân thông qua câu chuyện về cô gái trẻ Thái Hồng và cuộc sống xung quanh cô. Thái Hồng sinh ra trong một gia đình trung lưu với người bố xuất thân từ tầng lớp công nhân và một người mẹ luôn chìm trong quá khứ vàng son của xã hội cũ. Chính vì vậy, dù gia đình chẳng khá giả nhưng bà luôn chăm sóc và chiều chuộng cô như một nàng công chúa. Những lo toan cơm áo gạo tiền chẳng bao giờ vướng bận đến Thái Hồng, để cô có thể tự do theo đuổi lý tưởng của mình. Nhưng cũng chính vì lẽ đó, chẳng đời nào mẹ Thái Hồng đồng ý cho cô quen và yêu Quý Hoàng, một chàng trai trẻ tuổi tài cao nhưng gánh nặng gia đình có nguy cơ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh. Người cha đã chết, người mẹ già yếu đau ốm quanh năm, hai em trai thơ dại còn cần anh chăm sóc. Quý Hoàng có lỗi không khi số phận đã nhẫn tâm đẩy gia đình anh vào cảnh éo le, và giờ đây chính hoàn cảnh đấy là cái cớ để người khác sỉ nhục? Mẹ Thái Hồng có lỗi không khi bà nhẫn tâm chia tách tình yêu của con gái mình, nhưng bởi bà đã nhìn thấy trước một tương lai với chồng chất gánh nặng chuẩn bị đổ lên vai con gái mình? Ai có thể nói sự lựa chọn của họ là đúng hay sai, khi mà dù thế nào đi chăng nữa, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn…

3. Nơi nào đông ấm – Cố Tây Tước (cuốn sách mừng Valentine)

Tác giả : Cố Tây Tước
Dịch giả : Phùng Ngọc Hương
Mã sách : 8935212317023
Nhà xuất bản : NXB Thời Đại
Năm xuất bản : 2013
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 13×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 450 gram
Tổng số trang : 352 trang
Giá bìa : 79.000 VND

6 năm cách biệt, nước Pháp xa xôi đã trui rèn nên một Giản An Kiệt lạnh lùng, thơ ơ. Từ khi nào trên môi cô luôn thường trực nụ cười mỉa mai, từ khi nào miệng lưỡi cô trở nên độc địa và cay nghiệt? Hay đúng hơn, từ khi nào mà An Kiệt đã trang bị được cho mình một vỏ bọc xù xì và thô ráp như thế để che đậy một tâm hồn chẳng thể lành sẹo. Ngày hôm ấy, cái ngày định mệnh cô chẳng hề mong nhớ lại. An Kiệt hoảng sợ và run rẩy, cầu mong có một người đến bên vỗ về và an ủi mình. Anh đã đến, giáng cho cô một cái tát, nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ và phẫn nộ. Sau đó cô sang Pháp, 6 năm trời luôn bị ám ảnh vì một sinh mạng bị kết thúc, ám ảnh về ánh mắt đó, cái tát đó… An Kiệt sợ, cô thừa nhận bản thân mình thực sự sợ hãi… Nhưng nếu An Kiệt biết, 6 năm trời cô cô đơn nơi đất khách quê người cũng là 6 năm trời có một người chỉ dám bất lực dõi theo từ xa. Nếu cô biết… Còn rất nhiều điều An Kiệt chưa biết… Một khi cô biết thì sao chứ? Liệu kết cục có thể thay đổi?

4. Nơi nào hạ mát – Cố Tây Tước (cuốn sách mừng Valentine)

Tác giả : Cố Tây Tước
Dịch giả : Phùng Ngọc Hương
Mã sách : 8935212317030
Nhà xuất bản : NXB Thời Đại
Năm xuất bản : 2013
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 13×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 300 gram
Tổng số trang : 208 trang
Giá bìa : 46.000 VND

Tịch Hi Thần, Giản An Kiệt, cuộc sống sau hôn nhân của họ là những câu chuyện đầy màu sắc còn chưa kể. Là buổi sáng thức giấc, mở mắt ra đã thấy người đó ở bên, là khi đi làm về muộn thấy ngôi nhà đã sáng đèn, có bóng dáng dịu dàng đang đợi; là lúc đi đâu cũng có người sóng vai bên cạnh, mãi mãi chẳng xa rời… Với “Vì sao hạ mát”, từng mẩu chuyện vụn vặn trong cuộc sống bình dị của họ được kể lại, là những tháng ngày ngọt ngào, cũng có những khoảnh khắc cãi vã, nhưng dù thế nào, họ vẫn bên nhau khi xuân qua hè tới, khi thu đi đông về. Từng mảnh ghép nhỏ nhoi cứ lần lượt hiện ra để hoàn thiện bức tranh gia đình hạnh phúc ấy: có anh và có cô.

 

Gió mang kí ức 7.3

Chạng vạng, ánh chiều tà nghiêng nghiêng. Trên sân khấu lộ thiên hoành tráng, mọi nhân viên đều đang bận rộn trang hoàng bối cảnh.

Bước chân nhanh nhẹn của Vương Dao bỗng chốc dừng lại, ánh mắt mông lung hướng về một phía, vẻ mặt ngơ ngẩn. Mộc Mộc tò mò nhìn theo ánh mắt cô ấy.

Bầu trời xanh thẳm, mây lững lờ trôi, một bóng người ngạo nghễ đứng đơn độc trước sân khấu ngoài trời, tư thế thẳng đứng toát lên vẻ mạnh mẽ, cứng cỏi mà tao nhã.

Vì đang quay mặt về hướng mặt trời, Mộc Mộc không nhìn rõ mặt anh ta, chỉ thấy ánh chiều tà bao trùm lên khắp người anh ta một lớp ánh sáng nhàn nhạt, mái tóc đen mượt mà óng ả ánh lên như viên ngọc đen. Hai ngôi sao trên quân hàm đeo vai chói sáng lấp lánh.

Đó là một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ, khiến cô quên cả nỗi sợ hãi mà bộ quân phục đem lại, hoàn toàn đắm chìm trong bức tranh tinh xảo tuyệt vời này.

“Tiểu Vương!”

Nếu không có người cất tiếng gọi, Mộc Mộc dường như không để ý rằng, bên cạnh bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia còn có một người đàn ông trung tuổi với dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé.

“A! Đạo diễn Lý!” Tiếng gọi bất ngờ khiến Vương Dao đang mơ mơ màng màng bỗng bừng tỉnh, cô rảo bước về phía người vừa cất tiếng gọi.

Mộc Mộc cũng vội vàng bám theo sau.

Một đám mây trôi tới che lấp mặt trời, một khuôn mặt lạnh lùng nhưng không kém phần thanh nhã xuất hiện trong tầm mắt của Mộc Mộc: đường nét cương nghị, ánh mắt sâu thẳm mà sắc bén, viền môi đẹp đẽ cong cong hình cây cung, giống như cười mà lại không phải cười.

Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú phi phàm đó khiến Mộc Mộc bỗng chốc cảm thấy như trời long đất lở.

Cô cứ ngây người đứng yên tại chỗ, không thể bước thêm một bước nào khác.

Là anh, khuôn mặt này đã từng xuất hiện không biết bao nhiêu lần trong giấc mơ của cô…

Đúng là anh, người đàn ông mà cô vẫn đang kiếm tìm – Trác!

 

Quãng thời gian bốn năm đã khiến anh thay đổi rất nhiều, trên khuôn mặt anh không còn vẻ ngang tàng và ngạo nghễ ngày nào, khắp người toát lên vẻ chính khí lẫm liệt cần phải có ở một quân nhân, như thể anh là một con người thần thánh không thể khinh nhờn.

Sự ngạc nhiên và mừng rỡ trong chốc lát biến thành sự do dự. Một người như anh, cho dù vẫn còn tình cảm với cô, liệu có thể chấp nhận một người con gái đã từng phải ngồi trại giam hay không? Liệu anh có nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ như những người quản giáo đã nhìn cô hay không?

Có lẽ bỏ đi là sự lựa chọn tốt nhất, sau này không còn ôm ấp giấc mơ viển vông như vậy nữa. Nhưng cô đã khổ sở chờ đợi suốt bốn năm, mục đích chẳng phải là để có ngày đứng trước mặt anh như hôm nay, hỏi anh một câu: “Anh còn muốn em làm bạn gái của anh nữa không?” ư?

Giây phút này, anh đang đứng trước mặt cô, chỉ cần bước thêm vài bước nữa là cô có thể có được câu trả lời mà cô mong muốn.

Chạy trốn trong thời khắc như thế này tuyệt đối không phải là việc mà Tô Mộc Mộc thường làm.

 

Sau khi tự trấn tĩnh, Mộc Mộc vuốt vuốt tà váy dài, chỉnh trang lại mái tóc buông xõa trên vai, chắc chắn rằng bộ dạng mình lúc này đã có thể gặp mặt người khác mới vỗ vỗ vào lồng ngực đang nhói đau vì trái tim đập loạn nhịp, bước về phía anh.

Rõ ràng là một dải đất bằng, nhưng cô lại có cảm giác như đang đi trên mây, bước chân lâng lâng bay bổng. Cuối cùng, khi chỉ còn cách anh khoảng một bước chân, hai tay cô siết chặt thành nắm đấm, cố gắng hít thở sâu, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của anh.

“Trung đoàn trưởng Trác, đạo diễn Lý…” Vương Dao cất tiếng nói trước. “Đây là Tô Mộc Mộc, lần này sẽ thay Tiểu Vương đệm đàn cho cô giáo Thái. Mộc Mộc, đây là đạo diễn Lý, cũng là phó đoàn của đoàn văn công bọn chị. Vị này là trung đoàn trưởng Trác, lần biểu diễn này phải nhờ anh ấy giúp đỡ rất nhiều.”

Anh liếc mắt nhìn cô rất thờ ơ, giống như nhìn lướt qua một người lạ mặt, không có bất cứ cảm xúc gì.

Mộc Mộc cố ý bước lên phía trước một bước, ngẩng đầu lên nhìn anh, một mặt muốn nhìn rõ dáng vẻ anh hơn nữa, mặt khác cũng muốn để anh nhìn rõ cô hơn nữa.

Ánh mắt của anh vẫn là một mặt hồ phẳng lặng, không hề có chút gợn sóng lăn tăn nào.

 

Bốn năm nay, trong đầu Mộc Mộc đã hình dung ra cảnh cô gặp lại anh không biết bao lần, nhớ đi nhớ lại câu nói cuối cùng của anh với cô: “Làm bạn gái của anh nhé?”, mới kiên trì được tới ngày hôm nay.

Cô vẫn luôn nghĩ, nếu có thể được gặp lại anh, nếu anh nói câu “Làm bạn gái của anh nhé?” thêm một lần nữa, cô nhất định sẽ gật đầu một cách dứt khoát hàng nghìn, hàng vạn lần! Nhưng khi ánh mắt xa lạ đó lướt qua cô, Mộc Mộc mới lập tức tỉnh ngộ – anh đã quên cô, đã hoàn toàn quên cô rồi!

 

Không biết từ lúc nào, cô lại hy vọng mình có thể nói được, cô muốn hỏi anh: “Anh quên em rồi ư? Là em đây, chẳng phải anh đã nói muốn em làm bạn gái của anh sao? Lẽ nào anh không còn nhớ chút gì nữa?”

Nhưng cổ họng cô như bị một vị máu tanh bịt chặt, không thể phát ra một âm thanh nào.

Thấy tâm trạng bất thường của Mộc Mộc khiến bầu không khí rơi vào một sự im lặng kỳ quái, Vương Dao vội vàng giải vây giúp cô: “Mấy năm trước đây, Mộc Mộc vì kinh sợ quá độ nên đã bị mất tiếng, không thể nói được nữa.”

Trong ánh mắt anh cuối cùng cũng dấy lên chút cảm xúc, nhưng Mộc Mộc còn chưa kịp nhìn ra cảm xúc đó là gì thì nó đã lại biến mất.

“Xin chào, tôi là Trác Siêu Nhiên.” Anh chìa tay ra, lịch sự tự giới thiệu về mình.

Trác Siêu Nhiên, Trác Siêu Nhiên…

Hóa ra tên của anh là Trác Siêu Nhiên, cái tên nghe thật hay.