Động phòng 3.6

Diệp Chính Thần nheo mắt, cười với vẻ ranh mãnh khiến tôi sởn cả da: “Anh thích em mặc bộ blouse màu trắng, trông rất truyền thống… hoặc là em chỉ mặc bộ đồ ngủ, dưới ánh đèn, những thứ cần nhìn thấy đều có thể nhìn thấy…”

Đúng là quá vô duyên!

Tôi tức quá, đưa chân đá, trúng chân của Diệp Chính Thần. Rõ ràng là tôi không dùng sức nhiều nhưng Diệp Chính Thần lại ôm chân kêu đau, trông có vẻ đau hơn cả khi bị thương ở vai.

“Đau lắm à?” Tôi khẽ hỏi. Sự xấu hổ biến mất, chỉ còn nỗi xót thương.

“…” Người ấy tức giận không thèm để ý gì tới tôi.

“Để em xoa cho.”

“Thôi được.” Giọng nói vô cùng mừng rỡ, rồi người ấy gác chân lên đùi tôi. Tôi rất nghi ngờ, không biết anh có đau thật không. Nếu không chạm tới thì không thể biết được cơ bắp ở chân Diệp Chính Thần rất rắn chắc.

Bóp nhẹ cái chân ấy một lúc, tôi hỏi: “Còn đau nữa không?”

Diệp Chính Thần không trả lời.

Tôi ngước lên, bắt gặp anh đang nhìn tôi, dường như có ngọn lửa thiêu cháy đang bùng lên trong ánh mắt ấy. Tôi đã bắt gặp ánh mắt ấy một lần, đó là lần đầu tiên tôi mời Diệp Chính Thần ăn lẩu, anh đã nhìn những miếng thịt cuộn lên trong nồi nước dùng sôi sùng sục như vậy.

“Sư huynh, có phải anh đói rồi không?” Tôi hỏi thăm dò.

“Ồ… Đúng là hơi đói.” Người ấy đáp bằng giọng không chút xấu hổ: “Anh muốn ăn thịt.”

“Trong tủ lạnh phòng em còn mấy chiếc chân giò, anh chờ chút, em sẽ luộc cho anh ăn.”

“Anh không thích ăn.”

Tôi vuốt ve đầu anh, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào, sẽ bổ sung chất đạm để vết thương mau lành.”

Người bị thương luôn kén ăn, tính tình lại cố chấp, giờ lại tỏ ra nghe lời một cách hiếm hoi, đồng ý mà không nói một câu.

Ăn tối xong, tôi nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của Diệp Chính Thần. Chiếc đồng hồ mạ vàng chói mắt hơn cả lần trước, những viên kim cương chạm đầy trên đó.

“Hơn sáu giờ rồi, em phải tới cửa hàng tiện lợi làm thêm đây.”

“Em làm thêm ở cửa hàng tiện lợi à?”

“Vâng, học phí ở Nhật Bản đắt kinh khủng, còn học bổng thì chẳng biết khi nào mới xin được…” Vừa nói tôi vừa thu dọn bát đũa. Tiền cha tôi cho chỉ đủ nộp một năm học phí, tiền học phí nửa năm sau và tiền sinh hoạt phí không biết trông chờ vào đâu.

“Em không có tiền nộp học phí?! Sao không nói sớm?”

Thấy Diệp Chính Thần đứng dậy, đi lấy ví tiền, tôi vội nói: “Em có tiền, cái chính là em muốn rèn luyện khả năng nói tiếng Nhật. Lý Khải giới thiệu cho em việc làm cửa hàng tiện lợi, bên kia cây cầu đá, rất gần, mỗi tối làm ba tiếng, không vất vả lắm.”

“Lý Khải? Là Lý Khải học khoa Kỹ thuật chứ gì?”

“Vâng!” Lý Khải là học viên khoa Kỹ thuật của Đại học Osaka, tôi và Tần Tuyết thường gặp anh ở nhà ăn. Anh gầy gò, mặt mũi thanh tú, mang dáng dấp của tài tử phong lưu vùng Chiết Giang. Sau mấy lần tiếp xúc, tôi thấy anh là một người rất tốt, nói năng, cử chỉ rất có văn hóa, chứ không giống những người khác…

“Ba tiếng, như vậy là phải làm đến mười giờ đêm còn gì.”

“Vâng, cũng không phải muộn lắm.”

Sắp xếp mọi thứ cho người ấy xong, tôi định đi luôn, chợt nhớ hôm nay dự báo sẽ có mưa, bèn quay về nhà lấy ô thì nghe thấy tiếng Diệp Chính Thần từ trong nhà vọng ra: “Cô bé, ba ngày nay anh không tắm rồi, nhớ về sớm giúp anh đấy nhé!”

“Gọi những người yêu cũ của anh đến giúp đi.”

“Anh không có, em thuê giúp anh một người đi, nhưng nhớ là phải xinh đẹp đấy.”

“Này!” Tiện tay tôi cầm một chiếc dép lê, ném về phía Diệp Chính Thần. Trong số những người trơ trẽn tôi từng gặp, chưa thấy ai trơ trẽn như anh.

 

Ngày đầu tiên đi làm, tôi hơi lúng túng. Có lúc trao đổi hồi lâu mà vẫn không hiểu ý của người đang nói chuyện với mình, tôi cũng cảm thấy nản. May mà khách và chủ cửa hàng là những người độ lượng, không so đo, còn luôn miệng an ủi tôi: “Không sao, không sao!”

Đang làm việc thì Ngô Dương gọi, nói rằng bọn họ mời anh chị Phùng và mấy học viên trong khu nhà chúng tôi cùng đi ăn cơm, hỏi tôi có thời gian đi cùng không.

“Em đang đi làm thêm.”

Ngô Dương im lặng một lúc rồi nói: “Em có thể tới muộn một chút, chúng ta sẽ cùng đi hát karaoke.”

“Ồ… Vâng… Em sẽ cố gắng.”

Chị Phùng giằng lấy điện thoại: “Tiểu Băng, em tới đi, coi như em đi cùng chị.”

“Vậy hết giờ làm em sẽ gọi cho chị.”

“Được, ở chỗ mà chị em mình hay tới ấy nhé! Hết giờ em đến thẳng đó, bọn chị sẽ đợi.”

Vì bận rộn với công việc nên hai tiếng đồng hồ cũng trôi qua rất nhanh. Chín rưỡi Lý Khải đã đến để thay ca, anh nói vì sợ lát nữa sẽ mưa nên đến trước, cũng là để tôi khỏi gặp mưa. Tôi cảm ơn anh, vội thu xếp đồ rồi tới quán karaoke.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s