Động phòng 3.5

“Này, sao anh lại giỏi như vậy?” Tôi chỉ hàng rào ngăn cao hơn hai mét ở lan can. “Hôm ấy anh đã trèo qua nó trong chưa đầy ba phút.”

“Hàng rào kia không hề cao, số người không vượt qua được nó trong năm phút cũng không nhiều.” Anh cười, nụ cười trông đến ghét, chắc hẳn anh đang nhớ lại điệu bộ trèo mãi không qua của tôi lúc đó.

Ngẫm nghĩ một lát, tôi lại hỏi: “Vậy cha anh làm nghề gì?”

Diệp Chính Thần ngước lên, nhìn vào mắt tôi, vẻ mặt không có gì đặc biệt: “Cha anh là một người buôn bán, ông ấy hy vọng anh sẽ là một bác sĩ giỏi, vì thế đã đưa anh sang Nhật học. Sao bỗng dưng em lại hỏi như vậy?” Diệp Chính Thần nhìn tôi với vẻ tò mò.

“Hì hì, không có gì… Chỉ là tò mò chút thôi. Hình như anh chưa bao giờ kể cho em nghe về gia đình anh…” Tôi tránh ánh mắt của anh, cười nhưng không để anh biết việc tôi luôn ngưỡng mộ những chàng trai là quân nhân…

“Nhà anh… chẳng có chuyện gì để nói cả.” Diệp Chính Thần tỏ ra không mấy hứng thú khi nói về điều này, cau mày lại.

Tôi cũng không hỏi nữa, tiếp tục gội đầu cho anh, vò hết lần này đến lần khác, ấn các huyệt để đầu óc thư thái. Gội xong, tôi lau khô đầu cho anh.

“Xong rồi, để em về hầm canh xương sườn cho anh, lát nữa em sẽ mang sang.”

Đột nhiên Diệp Chính Thần nắm lấy cổ tay tôi: “Vì sao em lại đối xử tốt với anh như vậy?”

“Vì anh cũng chăm sóc em mà.” Tôi khẽ rút tay lại, cúi đầu chào, rồi cười ranh mãnh: “Sư huynh, mấy tháng vừa rồi được anh quan tâm, em vô cùng cảm kích.”

“Em không có chút suy nghĩ nào khác ư?”

“Anh yên tâm, em hoàn toàn không dám có bất cứ suy nghĩ nào vượt quá giới hạn. Em luôn coi anh như anh trai.”

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, bỗng nhìn thấy một bóng người lướt qua cửa sổ, người ấy mặc bộ đồ tập huấn.

Tôi vội chạy ra ngoài nhìn, đúng là Ngô Dương. Vừa nhìn thấy tôi, Ngô Dương bẽn lẽn cười, hai lúm đồng tiền hằn sâu trên má: “Anh Phùng nói có việc nên bảo anh tới lấy thuốc.”

“Ồ, vâng, anh chờ một chút.” Nhìn thấy bộ quân phục của Ngô Dương, đầu óc tôi bỗng trở nên thiếu linh hoạt, tôi chẳng nghĩ được gì, vào trong phòng lấy thuốc cho anh.

Ngô Dương đi xa rồi, tôi mới thấy hối hận, một cơ hội tốt như vậy, lẽ ra tôi phải mời anh vào phòng uống chút cà phê và nói chuyện về lý tưởng và cuộc đời. Chà, thế là bỏ lỡ một cơ hội ngàn năm có một!

Đã tưởng rằng cơ hội không nên bỏ qua, vì nếu bỏ qua thì không bao giờ gặp lại nữa, nhưng không ngờ, mấy ngày sau đó, ngày nào Ngô Dương cũng gọi điện cho tôi, mặc dù lúc đầu đều là nhờ tôi tư vấn về bệnh tình của anh, nhưng nói chuyện một lúc thì lại chuyển sang chủ đề khác, Ngô Dương tỏ ra rất quan tâm đến cuộc sống ở Nhật Bản của tôi.

Nhiều người nói rằng, khi ở nước ngoài, cảm giác cô đơn rất dễ khiến cho những chàng trai và cô gái độc thân nảy sinh tình cảm. Tôi không biết có phải vì thấy cô đơn nên Ngô Dương mới có tình cảm tốt với tôi hay không, còn tôi thì ngày càng cảm thấy có cảm tình với bộ quân phục của anh.

 

Làn gió đầu xuân thổi qua cửa sổ, tôi đứng bên cửa sổ vừa giúp Diệp Chính Thần lau lưng, vừa suy nghĩ vẩn vơ.

“Nghĩ gì thế? Lưng của anh bị em làm cho trầy da rồi đấy!” Diệp Chính Thần nhắc.

Tôi vội bỏ chiếc khăn xuống, trong lòng cảm thấy rất áy náy, rồi lại thận trọng giúp anh mặc áo: “Sư huynh, anh nói xem, em và Ngô Dương liệu có thành không? Anh ấy chỉ tập huấn ở Nhật Bản có nửa năm…”

Diệp Chính Thần không nhìn tôi: “Nửa năm cũng là rất lâu rồi, để cặp kè với một cô gái không có đầu óc như em thì quá đủ.”

“Em nói chuyện nghiêm túc đấy.”

“Anh cũng đâu có nói đùa.”

Tôi tức giận, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vân vê chiếc cổ áo của anh, tâm trạng rất nặng nề: “Anh ấy muốn thân với em, như thế có phải là anh ấy đã có tình cảm với em không?”

“Đàn ông đều có tình cảm đối với những cô gái trẻ và xinh đẹp.”

“Xì.” Tôi lườm Diệp Chính Thần vẻ coi thường. “Anh tưởng ai cũng háo sắc như anh à? Người ta là quân nhân đấy…”

Diệp Chính Thần sửa lại lần thứ n cho tôi: “Cảnh sát vũ trang.”

“Thì cũng như thế cả”, tôi hạ thấp giọng. “Em cũng không kén chọn, chỉ cần mặc bộ sắc phục màu xanh là được.”

Người ấy không thèm để ý đến tôi nữa mà chú tâm lướt web. Tôi chưa chịu thôi, kéo cổ áo người ấy, nói với vẻ ăn vạ: “Sư huynh, anh có nhiều kinh nghiệm, hãy cho em vài ý kiến đi.”

“Rất xin lỗi, anh chẳng có kinh nghiệm nào về mặt ấy cả.”

“Anh là đàn ông, anh sẽ hiểu suy nghĩ của đàn ông.”

“…” Người ấy vẫn không nhìn tôi.

“Chuyện này quan hệ tới chuyện đại sự cả đời em, em coi anh như anh trai nên mới hỏi ý kiến, anh không thể làm ngơ như thế!”

Người kia bị tôi bám lấy như vậy, chẳng còn cách nào khác, đành ngồi ngay ngắn lại: “Em hãy nói cho anh biết, em thích Ngô Dương ở điểm nào?”

Tôi trả lời, không cần suy nghĩ: “Vì anh ấy mặc quân phục.”

“Có phải người đàn ông nào mặc quân phục em cũng thích không?” Rồi Diệp Chính Thần chỉ vào mình: “Thế còn anh? Nếu anh mặc quân phục, em cũng thích chứ?”

Tôi gật đầu, tưởng tượng cảnh Diệp Chính Thần mặc quân phục, trong lòng chợt thấy râm ran như bị mèo cào: “Vâng, sư huynh, hay là để hôm nào em mượn bộ quân phục của Ngô Dương về, anh mặc cho em xem nhé!”

“Đừng nhìn anh với ánh mắt chỉ biết đến hình thức ấy.”

“Một lần thôi.”

“Không mặc.”

Tôi vẫn không chịu từ bỏ: “Chỉ một lần thôi, buổi tối em sẽ hầm canh cho anh.”

Diệp Chính Thần nghĩ một chút rồi ghé sát vào tai tôi, hơi thở của anh nóng hổi: “Buổi tối em tắm cho anh.”

“Đúng là đồ háo sắc!”

Diệp Chính Thần chỉ vào mình với vẻ vô tội: “Anh mà háo sắc? Anh đâu có đòi em phải mặc quân phục cho anh xem.”

Nói cũng phải. Tôi ghé sát về phía anh, tiếp tục nịnh: “Sư huynh, anh thích bộ trang phục nào, để em cũng mặc cho anh xem.”

Gió mang kí ức 7.1

Ăn trưa xong, Kiều Nghi Kiệt lôi bộ đĩa mà anh mang tới ra nhét vào trong đầu đĩa DVD, ngữ điệu y hệt chủ nhà, nói với Mộc Mộc: “Em yêu, một người bạn cho anh mượn đĩa Sắc giới nguyên bản chưa cắt gọt, mau lại đây xem đi.”

Sắc giới là cái gì? Phim về Phật giáo ư?

Mộc Mộc ngửa cổ lên trời than dài, xem ra đại luật sư Kiều gần đây rất rảnh rỗi, nên mới chạy tới nhà cô để tiêu khiển ngày cuối tuần, nhưng cô đâu có nhàn rỗi, buổi tối còn có một buổi biểu diễn nữa. Nhưng vì công ơn nặng như núi của anh đối với cô, cô quyết định cố gắng chịu đựng cơn đau đầu và choáng váng dữ dội để xem cùng anh một lúc, ai ngờ, xem được một lát, Mộc Mộc liền phát hiện ra cảnh tượng diễn ra trên màn hình có chút gì đó không bình thường.

Sau đó, càng lúc càng không ổn, một đôi nam nữ trần truồng đang quấn quýt nhau một cách cuồng nhiệt trên giường…

 

Cô cảm thấy nghẹt thở, hai má nóng rực, trong đầu bất giác hiện lên một cảnh tượng còn thiếu đứng đắn hơn nữa.

Trác ấn cô xuống giường, cởi bỏ quần áo của cô, bàn tay nóng bỏng cứ men theo cơ thể non nớt của cô, đặt lên đôi gò bồng đảo nhỏ xinh mà kiêu ngạo…

Cô sợ đến nỗi cắn chặt môi, quên mất rằng không cần làm thế thì cô cũng không phát ra được âm thanh nào cả.

Anh ghé sát bên tai cô hỏi, giọng nói khàn đục: “Em tròn mười tám tuổi chưa?”

Cô hơi sững lại, rồi kiên định gật đầu, thực ra lúc đó cô còn chưa đón sinh nhật lần thứ mười bảy. May mà anh không truy hỏi tiếp, cúi người xuống ngậm vào bầu ngực nhỏ xinh của cô…

 

Một bàn tay to lớn đáng ghét khua khua trước mặt cô, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man.

“Em yêu, hình như em xem rất nhập tâm, liệu có phải đang muốn thử không, hay là… anh hy sinh một chút, giúp em trải nghiệm một lần nhé…”

Mộc Mộc không chút do dự, co chân đạp cật lực vào phần bụng dưới của anh.

Kiều Nghi Kiệt nghiến răng nghiến lợi kêu thảm thiết: “Tô Mộc Mộc! Em mưu sát chồng nhé!”

Cô không buồn quay đầu, đi thẳng vào trong phòng, đóng sầm cửa lại, khóa chặt.

Kiều Nghi Kiệt gõ cửa rất lâu, cô vẫn không chịu mở, chỉ ngây người ngồi trên giường. Tới tận khi Kiều Nghi Kiệt nói một câu “Xin lỗi!” bên ngoài cửa rồi ra về, cô vẫn không chịu bước ra.

Thực ra, cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng im lặng là cách duy nhất để cô thể hiện sự tức giận.

 

 

Ngày hôm sau, Mộc Mộc ngồi xe buýt suốt một giờ đồng hồ để đến nhà Bạch Lộ.

“Mộc Mộc, em thử bộ này xem, bộ này có vẻ hợp với em hơn. Mau thay đồ cho chị ngắm một chút.”

Trong phòng ngủ tương đối chật chội, cô gái xinh đẹp giơ một chiếc váy dài theo phong cách Bohemian màu cánh sen lắc lắc trước mặt Mộc Mộc.

Cô ấy có vóc người cao ráo, mái tóc xoăn màu hạt dẻ buông xuống bờ vai tròn trịa nhẵn mịn tới tận vòng eo thon nhỏ. Khuôn mặt rất Tây, đôi mắt mặc dù không to lắm, nhưng khi cười lại toát lên nét quyến rũ, trên miệng luôn nở nụ cười khiến người khác cảm thấy xốn xang trong lòng. Cô ấy chính là Bạch Lộ, người bạn tâm giao duy nhất của Mộc Mộc.

 

Từ năm mười sáu tuổi, cuộc sống đảo lộn trong chớp mắt, Mộc Mộc cứ nghĩ rằng thần hộ mệnh đã sớm bỏ quên cô trong một góc khuất tăm tối.

Mãi cho tới khi gặp được Bạch Lộ, cô mới phát hiện ra rằng, hóa ra thần hộ mệnh vẫn đang chăm lo cho cô, còn gửi tới cho cô cả một món hàng xa xỉ nữa.

“Nhanh lên, nhanh lên, Vương Dao sắp tới rồi đấy.” Vương Dao là bạn thời học đại học của Bạch Lộ, sau khi tốt nghiệp, người nhà cô ấy đã nhờ người quen giúp cô ấy vào làm việc trong đội biểu diễn của quân đội, sau đó vì thái độ làm việc tích cực, cô ấy được chuyển sang làm việc ở đoàn văn công. Nghe Bạch Lộ nói, cô ấy rất xinh đẹp, không biết có bao nhiêu quan chức trong ngành quân đội đã đổ rạp dưới bộ quân phục màu xanh lục của cô ấy.

“Không được, bộ này trông già quá… Ôi chao, em đừng ngại phiền phức, cơ hội biểu diễn trong quân đội rất hiếm có, em bắt buộc phải chuẩn bị thật tốt. Chưa biết chừng, nếu thể hiện tốt, em còn được giữ lại trong đoàn văn công quân đội nữa ấy chứ.”

Mộc Mộc vội lắc đầu.

Cô biết Bạch Lộ không có ý gì khác, cô ấy là con gái phương Bắc, tính tình thẳng thắn, nhiệt tình, không thích nói chuyện vòng vo, nhưng mỗi câu mỗi chữ đều xuất phát từ lòng tốt thật sự.

“Chúng ta làm âm nhạc, cơ hội là thứ quan trọng hơn hết. Với điều kiện của em, chưa biết chừng lại được trưởng đoàn văn công để ý, giữ lại trong đoàn. Thế thì sau này em sẽ không phải lang thang khắp nơi với bọn chị nữa rồi.”

Mộc Mộc càng lắc đầu mạnh hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lựng lên vì căng thẳng. Cô phải nói thế nào thì Bạch Lộ mới hiểu, cô đã vô cùng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại rồi. Mặc dù trong nhóm nhạc, cô chỉ là chân chạy việc vặt, nhưng mọi người trong nhóm đều rất quan tâm chăm sóc cô, thi thoảng có cơ hội còn cho cô diễn tấu một đoạn trên cây dương cầm.

Cô quý mến tất cả mọi thành viên trong nhóm, yêu thích cuộc sống này.

 

Bạch Lộ mỉm cười, véo má cô: “Em không cần vội, chị biết em muốn nói gì, em muốn được ở bên cạnh chị, chị hiểu… À, hay là, em hãy cố thể hiện thật tốt, quyến rũ một sĩ quan quân đội nào đó…”

Quyến rũ một sĩ quan quân đội?

Tha cho cô đi. Mỗi lần bắt gặp một người mặc cảnh phục hay quân phục đi trên phố, cô đều run rẩy lo sợ, chỉ muốn lập tức vòng sang đường khác để né tránh.

“Nghe nói quân nhân ngày nào cũng phải tập trung luyện tập với cường độ cao, sức khỏe tốt vô cùng…” Vừa nhắc tới quân nhân, Bạch Lộ bất giác ôm chặt chiếc váy trong tay, khuôn mặt mơ màng.

“Chị nghe Vương Dao nói, cô ấy quen với một trung tá, mới ba mươi tuổi, cực kỳ đẹp trai, lại còn xuất thân từ lính đặc chủng, nghe nói thực hiện xong vài trăm cái chống đẩy còn có thể chạy hết mười nghìn mét.” Bạch Lộ dường như nhớ ra điều gì đó, liếc mắt nhìn cơ thể gầy gò của Mộc Mộc. “Em thì thôi, bỏ đi vậy, bộ dạng nhỏ bé này của em chắc chắn không chịu nổi sự giày vò của anh ta đâu…”

Mộc Mộc cúi mặt xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo trở nên đỏ ửng.

Thấy Mộc Mộc bị trêu chọc đến nỗi đỏ cả mặt, Bạch Lộ cười ngặt nghẽo.

“Nghe chị nói đây, khi em đi biểu diễn, mắt phải mở to một chút, có người đàn ông tốt nào thì chớ được bỏ qua…”