Gió mang kí ức 6.2

 

Mộc Mộc tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc áo sơ mi thoải mái cùng chiếc quần bò lửng rộng rãi, mái tóc còn đang ướt được túm lên một cách ngẫu hứng, khôi phục lại vẻ thuần khiết và xinh đẹp cần có ở một thiếu nữ hai mươi mốt tuổi, trông như một bông hoa hồng trắng mới chớm nở.

Vừa thấy người đẹp bước ra khỏi phòng tắm, Kiều Nghi Kiệt liền hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lướt qua cánh mũi, tươi mới hấp dẫn. “Đây mới đúng là bạn gái anh chứ!”

“…” Mộc Mộc không cãi lại, vớ ngay miếng bánh pizza trên bàn nhét vào miệng, nuốt ừng ực từng miếng lớn.

“Ăn từ từ thôi, đừng vội.”

Thực ra, nếu có thể nói được, cô sớm đã hét to lên với anh rằng: “Đại luật sư Kiều, cho dù anh đã làm cho em nhiều việc như thế nào, em cũng không phải là tài sản của anh, anh không có quyền chiếm hữu, sử dụng, thu lợi và xử phạt em, càng không có quyền tuyên bố với người ngoài rằng em là của anh.”

Đáng tiếc, cô không thể. Bởi vì cô đã bị mất tiếng, có mở miệng cũng không thể nói được một chữ nào.

Ngày nào cô cũng nhìn vào gương để luyện tập, mệt đến nỗi gần đứt cả hơi, nhưng vẫn không phát ra được một âm thanh nào chứ đừng nói đến cả một âm tiết. Cô đã thử uống rất nhiều loại thuốc, nào Đông y, Tây y, thuốc dân gian… nhưng tất cả đều không có tác dụng.

Kiều Nghi Kiệt cũng đưa cô đi khám rất nhiều bác sĩ, ngoại khoa, nội khoa, chuyên khoa thần kinh, tất cả đều đã thử hết. Câu trả lời của các bác sĩ đều giống nhau, là do bản thân cô không khắc phục nổi trở ngại tâm lý, không ai có thể giúp được.

Đúng vậy, vận mệnh của cô, không ai có thể giúp được, cô chỉ có thể tự mình đối diện mà thôi.

“Đây là chẩn đoán của bác sĩ Trương.” Kiều Nghi Kiệt đưa sổ chẩn đoán bệnh cho cô xem. “Ông ấy nói đã từng gặp người bị mắc chứng bệnh giống em, có một vài phương pháp có thể thử áp dụng.”

Cô chớp chớp mắt, tỏ ý cảm ơn.

“Ngày mai mấy giờ em rảnh?” Anh hỏi. “Anh đưa em tới đó.”

Cô tiện tay cầm một tờ giấy và cây bút lên, viết ra những nét chữ đẹp đẽ ngay ngắn: “Ngày mai em có một buổi biểu diễn thử, rất quan trọng.”

Mấy năm nay cô chưa từng học thủ ngữ, bởi vì bên cạnh cô không có nhiều người hiểu được ngôn ngữ đó. Một nguyên nhân quan trọng hơn nữa, đó là cô vẫn luôn tin rằng, một ngày nào đó, cô nhất định sẽ mở miệng nói được.

“Buổi biểu diễn gì vậy?”

Biết Kiều Nghi Kiệt lo lắng cho cô, cô bèn kiên nhẫn viết ra giấy: “Biểu diễn phục vụ bộ đội, một buổi biểu diễn rất trang trọng. Ngày mai em tới đó diễn thử, nếu được duyệt, em có thể tham gia buổi biểu diễn của họ, thù lao cũng không tồi.”

“Biểu diễn phục vụ bộ đội? Đó chẳng phải là việc của đoàn văn công quân đội hay sao?”

“Hình như người phụ trách đệm đàn piano của họ có việc bận đột xuất, không thể biểu diễn được. Người của đoàn văn công quen biết với Bạch Lộ nên đã nhờ cô ấy giới thiệu một người biết chơi đàn piano, Bạch Lộ đã giới thiệu em tới đó.”

“Ồ. Mấy hôm nay vừa hay anh cũng không có vụ án nào, ngày mai để anh đưa em đi nhé!”

Mộc Mộc vội vàng lắc đầu, cô còn xua xua cả hai tay để nhấn mạnh.

Kiều Nghi Kiệt cũng hiểu rằng trong quân đội có rất nhiều quy định, nên không kiên quyết nữa. “Vậy anh hẹn bác sĩ Trương vào thứ Hai tuần tới nhé, đợi em về, anh sẽ đưa em đi…”

Thấy Mộc Mộc chăm chú nghe mình nói, anh lại tiếp tục: “Anh đã nói chuyện với ông ấy rồi, ông ấy nói có thể thử chữa theo phương pháp thôi miên.”

Cô ngước mắt lên, đáy mắt trong veo như dòng suối mát.

“Thông qua phương pháp thôi miên, em có thể quay trở về quá khứ, trải qua cảnh tượng đó thêm một lần nữa, có thể lần này em sẽ khắc phục được trở ngại tâm lý, sẽ lại nói được.”

Quay trở về quá khứ, nhìn thấy máu tươi tuôn trào từ lồng ngực bố thêm một lần nữa, máu bắn cả vào mặt cô, từ nóng chuyển sang lạnh…

 

Không, cô lắc đầu quầy quậy.

Quãng thời gian đã qua đó, cô thật sự không muốn đối diện thêm lần thứ hai.

“Mộc Mộc, anh biết là em không muốn.” Kiều Nghi Kiệt túm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, “Nhưng đây có thể là cơ hội duy nhất của em, em không muốn có thể nói trở lại ư? Em muốn trở thành một người câm suốt đời sao?!”

Cô không muốn…

Cô không lắc đầu nữa, nhìn chiếc khăn tay màu trắng đã ố vàng bên cửa sổ, đang đón gió, phấp phới bay bay.

Anh đã từng nói, thế giới này không phải là không có kỳ tích, còn để xem em có thể tạo nên kỳ tích hay không…

Cô có thể sao?

 

One comment on “Gió mang kí ức 6.2

  1. Pingback: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s