Động phòng 3.4

Diệp Chính Thần không phản bác, khẽ vỗ đầu tôi: “Không trêu em nữa. Đúng là em cần phải tìm một chàng trai tốt để lấy đi thôi, già như thế này rồi, nếu không lấy thì sẽ ế đấy.”

“Sư huynh, anh thấy anh chàng Ngô Dương ấy thế nào?”

“Em thích là được.” Diệp Chính Thần nói rồi quay người bước vào phòng, đóng cửa lại, để mặc tôi đứng ngoài hành lang. Đúng là đồ vô lương tâm, uổng công tôi định quay về giúp anh thay quần áo.

Mặc dù người ấy không có lương tâm, nhưng tôi vẫn nhớ đến anh. Ngày hôm sau, suốt giờ lên lớp mà đầu óc tôi cứ để tận đâu, nào là vết thương của anh còn đau không, cử động có khó khăn gì không, khi thay áo thì sẽ như thế nào. Đến khi giảng viên nói hết giờ, tôi vội chạy ra khỏi giảng đường, đến ngay siêu thị mua xương sườn và hoa quả, rồi đi thẳng đến nhà anh.

Tôi bấm chuông mấy tiếng, nghe tiếng người bên trong vọng ra: “Cửa không khóa”, liền đẩy cửa vào nhà.

Diệp Chính Thần đang gội đầu, cánh tay phải quấn chặt băng, khua khua trên không trung một cách bất lực, tay trái vã nước lên đầu một cách vụng về, nước chảy theo tấm lưng màu nâu xuống dưới. Cơ bắp trên lưng anh rất rắn chắc, hoàn toàn không phải kiểu lưng của những bác sĩ suốt ngày chỉ biết đến sách vở.

Lén quan sát thân hình của người ấy một lúc, cho tới khi nước miếng sắp chảy ra, tôi mới đặt túi hoa quả trong tay xuống, cầm chiếc khăn mặt, lau lưng giúp anh: “Để em giúp anh.”

“Về sớm thế à? Không tới phòng nghiên cứu, không sợ giáo sư sẽ lột da em ra à?” Diệp Chính Thần đón chiếc khăn, lau mặt.

“Dù sao cũng đã bị lột hai lần rồi, có gì mà phải sợ lần lột da thứ ba.”

Diệp Chính Thần nháy mắt với tôi: “Em không nỡ để anh ở nhà một mình như thế sao?”

“Đừng có phí lời nữa.” Tôi lườm Diệp Chính Thần một cái rồi mang cho anh một cái ghế. “Nào, ngồi xuống đây!”

Diệp Chính Thần ngoan ngoãn ngồi xuống, tôi bắt chước cách gội đầu khô ở các hiệu gội đầu, lau hết nước trên tóc, cho lên đầu một ít dầu gội, từ từ vò. Tóc của Diệp Chính Thần rất mềm, khẽ chạm vào lòng bàn tay tôi, khiến tôi chợt nhớ đến những thanh sô cô la mềm ngọt. Tôi cứ vò mãi, vò mãi, mắt vô tình dừng lại ở nửa người trên để trần của Diệp Chính Thần.

Nói thực lòng, tấm lưng ấy không gầy guộc với những đốt xương nhô lên, cũng không giống một phản toàn thịt, nó rắn chắc và rất mạnh mẽ. Tóm lại một câu là: rất đàn ông.

“Này?” Người ấy lau bọt xà phòng trên mắt với vẻ không hài lòng, rồi nhìn tôi bằng cặp mắt hơi mơ màng.

“Ồ…” Lúc đó, tôi mới phát hiện ra là mình đã làm bắn xà phòng vào mắt anh, vội cầm khăn lên lau. “Xin lỗi! Xin lỗi!”

“Em đang nghĩ tới chuyện gì vậy? Sao cứ như người mất hồn thế?”

Tôi không biết phải nói gì, không lẽ lại nói với anh rằng tôi thấy thân hình anh rất tuyệt. Để che giấu vẻ bối rối, tôi vội chuyển chủ đề câu chuyện: “Hôm nay em gặp anh Phùng và Ngô Dương ở nhà ăn, rồi cùng ăn cơm với bọn họ.”

“Ồ. Hèn gì…” Anh nhắm mắt lại, không hỏi thêm gì nữa.

Có lẽ tôi và Ngô Dương rất có duyên, tối hôm qua vừa mới làm quen, hôm nay lại gặp ở nhà ăn. Ngô Dương vốn đã cao, lại mặc bộ đồ tập huấn, nhìn nổi bật hơn hẳn những người Nhật Bản thấp bé.

Nhìn thấy tôi, Ngô Dương bèn tới chào, rồi nói anh đang bị cảm và hỏi loại thuốc cảm nào ở Nhật Bản là tốt nhất.

“Trong phòng em có thuốc cảm.” Tôi định nói để Ngô Dương tới lấy, hoặc là để tôi mang đến cho, nhưng rồi lại nghĩ chúng tôi chưa quen nhau lắm nên bảo: “Đợi anh Phùng rảnh, em sẽ bảo anh ấy mang tới cho anh.”

“Cảm ơn!”

Tôi mỉm cười đáp: “Vì nhân dân phục vụ mà.”

Ngô Dương cũng cười, khi anh cười, trên má hiện rõ hai lúm đồng tiền, trông rất đáng yêu, không giống như Diệp Chính Thần. Bởi nụ cười của Diệp Chính Thần luôn khiến người ta phải suy nghĩ, con người anh lại càng khiến người ta phải suy nghĩ nhiều hơn…

“Sư huynh.” Tôi có một câu muốn hỏi từ lâu rồi: “Hồi ở trong nước anh học trường nào?”

“Trường Đại học Y khoa Bắc Kinh. Sao lại hỏi chuyện đó?”

“Không có gì, chỉ tiện hỏi thế thôi. Thực tình, em cảm thấy ở con người anh có khí chất của quân nhân.”

“Quân nhân?” Diệp Chính Thần mở to mắt nhìn tôi, trừ những lúc tiếp xúc với bệnh nhân, tôi rất ít khi thấy ánh mắt chăm chú ấy của Diệp Chính Thần. “Khí chất gì?”

“Em không thể nói rõ được, vì đó chỉ là cảm giác. Ví dụ, thói quen trong cuộc sống của anh giống như đã được rèn luyện trong quân đội, tư thế đứng cũng rất thẳng, và anh rất yêu quý quốc kỳ…” Tôi nhớ có lần, trước cửa khu ký túc xá có một lá cờ Trung Quốc bé xíu nằm trên mặt đất, chẳng ai để ý đến nó, chỉ có Diệp Chính Thần khi đi qua nhìn thấy đã cúi xuống nhặt nó lên, lau sạch đất cát rồi cắm lên hàng rào bên cạnh. Hành động ấy của anh mang phẩm chất của quân nhân rất rõ.

“Em có học những bài đạo đức hồi tiểu học không thế? Thầy giáo không dạy em quốc kỳ là sự tôn nghiêm của dân tộc chúng ta à?”

Hình như đã giảng rồi, không nhớ nữa.

Advertisements

Gió mang kí ức 6.2

 

Mộc Mộc tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc áo sơ mi thoải mái cùng chiếc quần bò lửng rộng rãi, mái tóc còn đang ướt được túm lên một cách ngẫu hứng, khôi phục lại vẻ thuần khiết và xinh đẹp cần có ở một thiếu nữ hai mươi mốt tuổi, trông như một bông hoa hồng trắng mới chớm nở.

Vừa thấy người đẹp bước ra khỏi phòng tắm, Kiều Nghi Kiệt liền hít một hơi thật sâu, mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng lướt qua cánh mũi, tươi mới hấp dẫn. “Đây mới đúng là bạn gái anh chứ!”

“…” Mộc Mộc không cãi lại, vớ ngay miếng bánh pizza trên bàn nhét vào miệng, nuốt ừng ực từng miếng lớn.

“Ăn từ từ thôi, đừng vội.”

Thực ra, nếu có thể nói được, cô sớm đã hét to lên với anh rằng: “Đại luật sư Kiều, cho dù anh đã làm cho em nhiều việc như thế nào, em cũng không phải là tài sản của anh, anh không có quyền chiếm hữu, sử dụng, thu lợi và xử phạt em, càng không có quyền tuyên bố với người ngoài rằng em là của anh.”

Đáng tiếc, cô không thể. Bởi vì cô đã bị mất tiếng, có mở miệng cũng không thể nói được một chữ nào.

Ngày nào cô cũng nhìn vào gương để luyện tập, mệt đến nỗi gần đứt cả hơi, nhưng vẫn không phát ra được một âm thanh nào chứ đừng nói đến cả một âm tiết. Cô đã thử uống rất nhiều loại thuốc, nào Đông y, Tây y, thuốc dân gian… nhưng tất cả đều không có tác dụng.

Kiều Nghi Kiệt cũng đưa cô đi khám rất nhiều bác sĩ, ngoại khoa, nội khoa, chuyên khoa thần kinh, tất cả đều đã thử hết. Câu trả lời của các bác sĩ đều giống nhau, là do bản thân cô không khắc phục nổi trở ngại tâm lý, không ai có thể giúp được.

Đúng vậy, vận mệnh của cô, không ai có thể giúp được, cô chỉ có thể tự mình đối diện mà thôi.

“Đây là chẩn đoán của bác sĩ Trương.” Kiều Nghi Kiệt đưa sổ chẩn đoán bệnh cho cô xem. “Ông ấy nói đã từng gặp người bị mắc chứng bệnh giống em, có một vài phương pháp có thể thử áp dụng.”

Cô chớp chớp mắt, tỏ ý cảm ơn.

“Ngày mai mấy giờ em rảnh?” Anh hỏi. “Anh đưa em tới đó.”

Cô tiện tay cầm một tờ giấy và cây bút lên, viết ra những nét chữ đẹp đẽ ngay ngắn: “Ngày mai em có một buổi biểu diễn thử, rất quan trọng.”

Mấy năm nay cô chưa từng học thủ ngữ, bởi vì bên cạnh cô không có nhiều người hiểu được ngôn ngữ đó. Một nguyên nhân quan trọng hơn nữa, đó là cô vẫn luôn tin rằng, một ngày nào đó, cô nhất định sẽ mở miệng nói được.

“Buổi biểu diễn gì vậy?”

Biết Kiều Nghi Kiệt lo lắng cho cô, cô bèn kiên nhẫn viết ra giấy: “Biểu diễn phục vụ bộ đội, một buổi biểu diễn rất trang trọng. Ngày mai em tới đó diễn thử, nếu được duyệt, em có thể tham gia buổi biểu diễn của họ, thù lao cũng không tồi.”

“Biểu diễn phục vụ bộ đội? Đó chẳng phải là việc của đoàn văn công quân đội hay sao?”

“Hình như người phụ trách đệm đàn piano của họ có việc bận đột xuất, không thể biểu diễn được. Người của đoàn văn công quen biết với Bạch Lộ nên đã nhờ cô ấy giới thiệu một người biết chơi đàn piano, Bạch Lộ đã giới thiệu em tới đó.”

“Ồ. Mấy hôm nay vừa hay anh cũng không có vụ án nào, ngày mai để anh đưa em đi nhé!”

Mộc Mộc vội vàng lắc đầu, cô còn xua xua cả hai tay để nhấn mạnh.

Kiều Nghi Kiệt cũng hiểu rằng trong quân đội có rất nhiều quy định, nên không kiên quyết nữa. “Vậy anh hẹn bác sĩ Trương vào thứ Hai tuần tới nhé, đợi em về, anh sẽ đưa em đi…”

Thấy Mộc Mộc chăm chú nghe mình nói, anh lại tiếp tục: “Anh đã nói chuyện với ông ấy rồi, ông ấy nói có thể thử chữa theo phương pháp thôi miên.”

Cô ngước mắt lên, đáy mắt trong veo như dòng suối mát.

“Thông qua phương pháp thôi miên, em có thể quay trở về quá khứ, trải qua cảnh tượng đó thêm một lần nữa, có thể lần này em sẽ khắc phục được trở ngại tâm lý, sẽ lại nói được.”

Quay trở về quá khứ, nhìn thấy máu tươi tuôn trào từ lồng ngực bố thêm một lần nữa, máu bắn cả vào mặt cô, từ nóng chuyển sang lạnh…

 

Không, cô lắc đầu quầy quậy.

Quãng thời gian đã qua đó, cô thật sự không muốn đối diện thêm lần thứ hai.

“Mộc Mộc, anh biết là em không muốn.” Kiều Nghi Kiệt túm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, “Nhưng đây có thể là cơ hội duy nhất của em, em không muốn có thể nói trở lại ư? Em muốn trở thành một người câm suốt đời sao?!”

Cô không muốn…

Cô không lắc đầu nữa, nhìn chiếc khăn tay màu trắng đã ố vàng bên cửa sổ, đang đón gió, phấp phới bay bay.

Anh đã từng nói, thế giới này không phải là không có kỳ tích, còn để xem em có thể tạo nên kỳ tích hay không…

Cô có thể sao?