Động phòng 3.3

Diệp Chính Thần đưa cánh tay đến trước mặt tôi: “Em là bác sĩ, liệu có thể nghĩ tới cảm nhận của bệnh nhân một chút được không?”

“Bác sĩ tương lai thôi…” Tôi lẩm bẩm.

Những người bị ốm phần nhiều vì khó chịu trong người nên có hành động khác thường, là một bác sĩ tương lai kiêm bạn của bệnh nhân, tôi tỏ ra rất thông cảm và đồng tình. Thế nên, tôi lại ngoan ngoãn ngồi xuống, ăn vội ăn vàng, trong khi Diệp Chính Thần thì nhai rất chậm, đàng hoàng.

Khó khăn lắm mới chờ cho tới khi Diệp Chính Thần ăn xong, tôi đang định đi thì người bệnh ấy lại bắt đầu giở chứng, một mực nói rằng ga giường bị bẩn, rồi giơ cánh tay bị thương đòi thay. Nhìn động tác vụng về của anh, tôi cảm thấy vô cùng xót xa nên chẳng kịp suy nghĩ gì nhiều, trèo lên giường, thay cho anh một bộ chăn, ga sạch sẽ.

Làm xong mọi việc, tôi trèo xuống giường thì thấy Diệp Chính Thần đang nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ lùng.

“Sao vậy?” Tôi sờ lên mặt mình. “Mặt em nở hoa à?”

Cái người mặt mày cứ sa sầm suốt buổi chiều ấy bỗng bật cười: “Cô bé, đi mau đi, nếu không nhanh thì anh chàng quân nhân của em sẽ đi mất đấy.”

Xem ra anh ta vẫn còn có lương tâm.

“Em sẽ về sớm thôi, anh chờ em nhé, lát nữa về em sẽ giúp anh thay quần áo.”

Chiếc thang máy từ từ lên cao, trái tim tôi mỗi lúc một loạn nhịp, mồ hôi túa ra đầy lòng bàn tay, đây là lần đầu tiên tôi đến gần những người là quân nhân như vậy. Cửa thang máy bật mở, tôi chẳng kịp nhìn, bước ngay ra, bất ngờ va vào một bộ ngực rắn chắc.

“Xin lỗi, xin lỗi!” Tôi hốt hoảng ngẩng lên thì thấy đó là một anh chàng lạ mặt.

“Tiểu Băng?!” Không biết chị Phùng từ đâu chạy ra, vội nắm lấy bàn tay tôi. “Nào, để chị giới thiệu nhé, đây là những cảnh sát vũ trang mà chính phủ cử sang tập huấn. Họ tới Nhật Bản ngày hôm kia.”

Sao lại trùng hợp thế? Tôi lén đưa mắt nhìn chàng trai mà tôi va phải. Anh ta không mặc quân phục mà mặc một bộ thường phục thoải mái nhưng cũng tôn lên thân hình vạm vỡ, rắn chắc, tuy không có các đường nét đẹp như Diệp Chính Thần nhưng chắc chắn khi mặc quân phục, trông sẽ rất oai phong. Khuôn mặt anh ta cũng khá điển trai, các nét trên mặt cân đối, đầy đặn, tất nhiên so với Diệp Chính Thần thì vẫn kém một chút…

Thật là, sao cứ so sánh người ta với Diệp Chính Thần thế nhỉ? Rõ ràng không thể nào so sánh được.

Đúng lúc tôi đưa mắt nhìn trộm anh ta thì bắt gặp anh ta đang nhìn tôi, sau đó anh ta chìa tay ra vẻ rất lịch sự: “Chào em, anh là Ngô Dương.”

“Em là Bạc Băng.” Tôi đỏ mặt đưa tay ra, khẽ bắt tay rồi buông ra ngay.

Sau vài câu chào hỏi đơn giản, bọn họ bước vào thang máy, còn tôi đứng ngây ra nhìn cánh cửa thang máy từ từ khép lại, không biết có phải vì họ không mặc quân phục hay không mà tôi thấy cử chỉ, lời nói của họ không trang nghiêm như tôi tưởng, thậm chí còn không bằng Diệp Chính Thần.

“Em thấy cậu Ngô Dương ấy thế nào?” Chị Phùng hỏi.

“Rất được.”

“Chị vừa hỏi giúp cho em đấy, cậu ấy tốt nghiệp trường cảnh sát vũ trang, đã công tác ở đội cứu hộ ba năm rồi, hình như sau khi tập huấn về sẽ được thăng chức. Chị đã nói chuyện với cậu ấy một lúc, con người cũng rất được, có vẻ chân thật.”

Nghe ra thì thấy rất tốt, đúng là kiểu người từ trước đến nay tôi vẫn thích. Nhưng hình như tôi không có cảm giác gì đặc biệt với anh ta, không thấy như bị điện giật, không thấy tim đập nhanh, không thấy xúc động.

“Nếu em thích cậu ấy thì nên tiếp xúc nhiều hơn để tìm hiểu kỹ hơn.”

Tôi chưa kịp nói gì thì anh Phùng đã cướp lời: “Chuyện tình cảm là phải xem duyên phận, em chớ vội làm gì.”

“Chẳng qua là em chỉ giới thiệu để hai người quen và làm bạn, chứ đâu có nói họ phải yêu nhau ngay.”

“Em thì biết gì…” Anh Phùng tỏ ra thiếu kiên nhẫn, kéo chị Phùng đi, không kịp cho tôi cơ hội nói về chuyện Diệp Chính Thần bị thương.

Tôi đi thang máy từ tầng năm xuống trong tâm trạng như mất mát điều gì, vừa ra khỏi thang máy thì đã nhìn thấy Diệp Chính Thần đang đứng trước hàng rào ở hành lang, chăm chú nhìn xuống dưới.

Tôi nhìn theo ánh mắt của Diệp Chính Thần thì thấy bóng mấy anh chàng quân nhân đang khuất dần. Tư thế bước đi của họ rất đĩnh đạc, nếu mà mặc quân phục thì hẳn là rất đẹp.

“Cuộc gặp mặt thế nào?” Có lẽ vì trời lạnh nên giọng Diệp Chính Thần cũng lạnh băng.

“Ai xem mặt, chỉ là làm quen một chút thôi.”

“Anh chàng cao nhất trông cũng được đấy.” Diệp Chính Thần chỉ về phía trước.

“Anh ấy tên là Ngô Dương. Hình thức rất được. Chị Phùng nói, anh ấy tốt nghiệp trường cảnh sát vũ trang, tính tình rất tốt…”

Diệp Chính Thần véo má tôi: “Thế mà còn bảo là không phải xem mặt, hiểu rõ thế còn gì.”

“Người ta cũng đã hai mươi ba tuổi rồi, muốn tìm một chàng trai tốt để lấy thì cũng có gì là sai.” Tôi lườm Diệp Chính Thần một cái. “Không lẽ lại giống anh, ngày ngày ăn chơi xa xỉ.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s