Động phòng 3.2

Bước ra khỏi cánh cửa phòng sơ cứu, tôi đứng dựa vào tường, nhắm mắt lại, nước mắt bỗng tuôn trào. Tôi thực sự xót thương Diệp Chính Thần. Nhìn thấy bác sĩ dùng miếng bông tẩm cồn làm sạch vết thương bầm giập, máu me của Diệp Chính Thần, đôi mày nhíu chặt vì nén đau của anh, nghe thấy tiếng thở hổn hển cố kìm tiếng kêu phát ra, tôi thấy tim mình đau nhói.

Tôi đưa ngón tay út lên miệng cắn. Mỗi lần cảm thấy đau khổ tôi đều làm như vậy, nhưng vì một người đàn ông thì đó là lần đầu tiên. Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu để ý tới người đàn ông ấy, dù đó chỉ là một cái chau mày khẽ của anh, tôi cũng thấy thương. Cảm giác ấy rất đặc biệt, tôi luôn muốn được ở bên anh, nói chuyện với anh, nhìn nụ cười ranh mãnh của anh. Cho dù là bị anh bắt nạt cũng thấy rất vui… Tôi lờ mờ hiểu được cảm giác ấy có nghĩa là gì và ra sức trốn chạy nó.

Một bàn tay chìa ra, lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, rất nhẹ nhàng, rất ấm áp.

“Cô bé ngốc…” Diệp Chính Thần kéo ngón tay út của tôi ra khỏi miệng, nhìn vết răng hằn sâu và những giọt nước mắt trên đó, khẽ thở dài. “Sao lại khóc, anh đã chết đâu?”

Tôi òa khóc, vùi đầu vào vai Diệp Chính Thần. Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy mình yếu đuối đến như vậy, chưa bao giờ tôi lại cần bờ vai rộng lớn của một người đàn ông như vậy. Diệp Chính Thần dùng cánh tay không bị thương kéo tôi vào lòng, ôm rất chặt. Từ người Diệp Chính Thần tỏa ra mùi cồn, mùi tanh của máu và cả một mùi đàn ông… rất đặc trưng của anh. Tôi hít một hơi thật sâu.

Tôi ngửa mặt nhìn, nói với vẻ hết sức nghiêm túc: “Diệp Chính Thần, anh không được bị thương nữa đấy, nếu anh còn dám để mình bị thương thì em không thèm chơi với anh nữa!”

Diệp Chính Thần ghé vào tai tôi nói: “Được, anh đồng ý với em.”

Hơi thở nóng hổi phả vào gáy tôi, toàn thân tôi như tê dại, đầu óc bỗng trống rỗng.

“Cô bé, đừng khóc nữa, em khóc trông xấu lắm.”

“…”

“Em cười nhìn đẹp hơn.”

Tôi bật cười, đấm khẽ vào ngực anh: “Đúng là đồ háo sắc!”

Diệp Chính Thần cúi xuống nhìn tôi. Tôi thấy ánh nhìn sâu xa trong đáy mắt anh. Đó là một cảm giác rất lạ, nó làm xao xuyến lòng người. Tôi không nhớ được rằng chúng tôi đã nhìn nhau bao lâu. Trong một tư thế rất thân thiết, ở một cự ly rất gần, cảm thấy rất rõ hơi thở ấm áp của Diệp Chính Thần, trái tim tôi bỗng loạn nhịp.

Đúng lúc đó chuông điện thoại của tôi vang lên, Diệp Chính Thần nhanh chóng buông tôi ra. Tôi vội vàng mở máy thì nghe thấy giọng nói đầy vẻ phấn chấn của chị Phùng: “Tiểu Băng, chị báo cho em một tin vui nhé!”

“Gì cơ? Tin vui gì thế?”

“Chính phủ cử một đoàn cảnh sát vũ trang cứu viện đặc biệt xuất sắc đến Nhật Bản để tập huấn, đang ở trong khách sạn JICA của Osaka.”

Cảnh sát vũ trang? Rất xuất sắc?

“Ồ!” Nếu là trước đây thì thế nào tôi cũng cười rồi hỏi chị Phùng với vẻ phấn chấn xem trong đó có anh chàng nào đẹp trai không, nhưng lúc này mắt tôi cứ dán vào cánh tay của Diệp Chính Thần. Vết thương chưa được xử lý xong, vẫn còn dính một ít đất cát.

Chị Phùng nói tiếp: “Bọn họ ai cũng đẹp trai, ai cũng rất mạnh mẽ. Người tên Ngô Dương là đẹp trai nhất, cậu ta cao một mét tám, chưa có bạn gái. Chị và anh Phùng đang định đưa họ tới nhà ăn trong trường. Chị biết em rất thích quân nhân nên mới nói với em…”

“Em cảm ơn chị. Em…”

“Hay là em tới nhà ăn để mọi người cùng làm quen.”

Tôi vẫn chưa trả lời thì vẻ mặt Diệp Chính Thần đã sa sầm, anh lườm tôi: “Đừng có nói với anh là em định bỏ anh ở lại bệnh viện rồi chạy tới nhà ăn, ăn cơm cùng những anh chàng đẹp trai đấy nhé!”

Tôi cũng đâu có nói là sẽ đi nên tôi cũng trừng mắt với Diệp Chính Thần, nói như xin lỗi vào máy điện thoại: “Chị Phùng, em đang có việc, em không tới được.”

“Không sao. Thế nhé, chị hẹn bọn họ buổi tối tới nhà chị chơi, nếu em không có việc gì thì cùng tới nhé…”

“Được ạ!” Tắt điện thoại, tôi chưa kịp nói gì thì Diệp Chính Thần đã quay vào, tiếp tục băng bó vết thương, cả buổi chiều hôm đó không nói gì, cũng chẳng để ý gì đến tôi.

Trước đây, tôi không phát hiện ra rằng, khi Diệp Chính Thần không cười, vẻ mặt rất lạnh lùng, không khí xung quanh cũng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tôi hầm canh, dỗ dành, rồi kể chuyện cười, tốn không ít công sức mới khiến cho vẻ mặt của Diệp Chính Thần tươi tỉnh lên một chút thì lại nhận được điện thoại của chị Phùng, nói rằng mấy anh cảnh sát đó đã tới nhà chị ấy rồi, anh chàng Ngô Dương đẹp trai nhất cũng có mặt và bảo tôi tới nhà chị cho vui.

Thấy chị Phùng nhiệt tình và khó lòng từ chối, tôi múc một bát canh đưa cho Diệp Chính Thần: “Sư huynh, anh cứ ăn đi nhé, em sang nhà chị Phùng chơi một lúc.”

Diệp Chính Thần “hừ” một tiếng: “Thấy trai là quên ngay bạn.”

“Đâu có. Thì em cũng đã hầm canh cho anh rồi đấy thôi”, tôi đáp, nỗi ấm ức trong lòng không biết trút vào ai.

“Đến muộn một chút thì bọn họ cũng không chạy mất đâu, ăn cơm xong rồi hãy đi.”

“Nhưng…”

Gió mang kí ức 5.2

 

Động tác của anh càng lúc càng ngang ngược, thô bạo như thể đã mất hết lý trí. Cô không nhìn thấy vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy cơ thể mình cứ lắc lư một cách bất lực giữa không trung.

Hai cơ thể va chạm mạnh mẽ, động tác cọ xát tùy tiện, Mộc Mộc cuối cùng không chịu đựng nổi nữa, cơ thể như bị rút rỗng, khoái cảm ào ạt trào dâng, cả người bắt đầu run rẩy không kiểm soát nổi, cô cảm giác như mình sắp chết, trong đầu hiện lên nụ cười thấp thoáng trên khóe môi anh vào lần đầu tiên gặp gỡ ở quán bar, sau đó, thế giới dừng lại trong giây phút ấy…

Cơ thể bỗng nhiên như muốn nổ tung, cô muốn kêu lên, nhưng không thành tiếng, chỉ có thể đau khổ cắn chặt bờ vai anh.

Anh rên lên một tiếng trầm ấm, ở nơi sâu nhất trong cơ thể cô, một dòng ấm nóng phun trào vào trong người cô. Sau đó, hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi ôm chặt lấy nhau, khó có thể tách rời…

Sau khi mọi chuyện kết thúc một lúc lâu, anh vẫn tham lam chiếm dụng cơ thể ấm áp ướt đẫm của cô, ôm chặt cô trong vòng tay mình…

“Lúc cao trào có cảm giác thế nào? Có thích không?” Anh lau mồ hôi trên trán cô.

Nét ửng hồng trên khuôn mặt cô vẫn chưa tan biến, càng trở nên đỏ hơn. Cô cầm tay anh, chầm chậm viết ba chữ vào lòng bàn tay: “Em yêu anh!”

Anh yên lặng nhìn vào lòng bàn tay rất lâu.

Đêm dài đằng đẵng…

Mái tóc dài đen nhánh, tấm chăn mỏng trắng tinh, hai bóng người đảo lộn quấn quýt lấy nhau, cũng in đậm trong ký ức của mỗi người.

 

Những tia nắng ban mai đầu tiên xuất hiện, rực rỡ như sắc hoa hồng nhẹ nhàng tản mát khắp chân trời, bao trùm cả trời đất. Một luồng ánh sáng tinh nghịch lách qua khe hở giữa những tấm rèm cửa, rọi vào trong phòng, bò lên giường, tỏa những tia sáng diễm lệ lên hai bóng người đang ôm nhau say ngủ.

Mộc Mộc bị đánh thức bởi những tia nắng sớm, hàng mi dài khẽ lay động, đôi mắt mở to. Bên cạnh cô, Trác vẫn đang ngủ say.

Cô lặng lẽ ngắm nhìn anh, đoán rằng anh chắc chắn là một người đàn ông rất ngang ngược, cho dù đang ngủ nhưng tư thế của anh rất ương bướng. Cánh tay to khỏe ôm chặt cô vào lòng, đôi chân dài kẹp chặt hai đùi cô, khiến cô hoàn toàn chìm sâu vào trong hơi thở của anh, không có cách nào thoát ra được.

Mặc dù tư thế ngủ của anh không được nho nhã, nhưng khuôn mặt khi ngủ lại cực kỳ cuốn hút, cô khe khẽ giơ ngón tay ra, vẽ theo từng đường nét của khuôn mặt anh, từ sống mũi cao thẳng tắp, cặp lông mày lưỡi mác hơi xếch đến đôi môi mỏng với những đường cong tuyệt mỹ, cố gắng ghi nhớ dáng vẻ anh trong lòng. Dường như anh đang mơ một giấc mơ đẹp, khóe môi nhếch lên thành một đường cong gợi cảm, như đang cười mà lại không phải cười. Cô chợt thấy mềm lòng, ghé sát lại, khẽ khàng hôn lên đôi môi anh, đôi môi thật dịu dàng ấm áp… không còn cuồng nhiệt chẳng chút kiêng nể như tối qua.

Mặc dù cô không biết anh tên là gì, anh bao nhiêu tuổi, anh sống ở đâu, anh làm nghề gì, nhưng anh chính là người đàn ông đầu tiên trong đời cô, cô rất mãn nguyện.

Một lát sau, ánh nắng sớm màu hoa hồng đã chuyển sang màu vàng, bầu trời chuyển sang màu xanh lam trong vắt.

Trời đã sáng rõ.

Mộc Mộc ngước mắt nhìn năm cọc tiền dày cộp đặt trên tủ đầu giường, mỉm cười chua xót.

 

Cô biết đã đến lúc cô phải ra đi, tất cả đã kết thúc, giống như nàng Lọ Lem đến mười hai giờ phải rời xa hoàng tử, nếu không chiếc váy đẹp rực rỡ sẽ biến thành bộ quần áo rách nát, cỗ xe ngựa sang trọng sáng lấp lánh sẽ biến thành quả bí ngô thô kệch.

Bịn rịn, lưu luyến chui ra khỏi vòng tay ấm áp của Trác, rời xa cánh tay bị cô gối cả đêm, Mộc Mộc nhấc cơ thể mỏi nhừ của mình dậy.

Cô lặng lẽ mặc quần áo, bỏ năm xấp tiền đặt trên tủ đầu giường vào một cái túi mà cô đã chuẩn bị sẵn.

Năm vạn đồng một đêm.

Đã thanh toán sòng phẳng, tốt lắm.

Nhìn lại lần cuối cơ thể với những đường nét rõ ràng đang nằm trên giường, cả khuôn mặt khôi ngô tuấn tú khiến người ta không thể rời mắt, Mộc Mộc cắn chặt môi, cố gắng ngẩng đầu lên để những giọt nước mắt không thể rơi xuống.

Cô vừa quay người, bỗng nhiên, một cánh tay rắn rỏi đột ngột vươn ra, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn mềm yếu của cô. Cô kinh ngạc, cúi đầu nhìn, đối diện với một cặp đồng tử đen láy như mặt nước hồ sâu thẳm.

Tâm trạng cô trở nên rối bời, cô cố gắng rút tay về, nhưng không làm sao rút ra được. Cô luống cuống vận hết sức, nhưng cổ tay vẫn bị giữ chặt trong lòng bàn tay anh.

Cuối cùng anh mở miệng, giọng nói uể oải mà gợi cảm: “Vội gì chứ, cho anh ôm thêm một lát nữa đã.”

Cô lắc đầu, tiếp tục giằng tay ra.

 

Anh bật cười trước sự ương bướng của cô, cặp lông mày khẽ nhướng lên, buột miệng nói mà không cần suy nghĩ: “Làm bạn gái của anh nhé?”

Mộc Mộc đứng ngây ra, sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt. Mặc dù cô không biết chút gì về anh, nhưng từ những lời nói và hành động của anh tối qua, có thể thấy anh đã được giáo dục rất tốt, chắc chắn có xuất thân phi phàm.

Còn cả chiếc đồng hồ hiệu Cartier trên cổ tay anh nữa, cô nghe nói thương hiệu này rất đắt, còn đắt hơn cả chiếc dương cầm đắt giá nhất của cô.

Một người đàn ông như anh muốn có bạn gái như thế nào mà chẳng được. Tại sao lại muốn cô trở thành bạn gái của anh?

Không phải là – anh vẫn chưa tỉnh ngủ đấy chứ?!

Có thể tối qua anh trằn trọc tới rất khuya mới ngủ được.

 

Mộc Mộc mỉm cười, nụ cười của cô còn phiêu diêu hơn cả ánh nắng sớm mai.

“Đợi đến khi chúng ta gặp lại nhau…” Cô mấp máy môi mấy từ đó. Vì vậy, anh không thể nghe thấy, chỉ ngẩn ra nhìn cô.

 

Cô mỉm cười lắc đầu. Trác hiểu rõ sự khước từ của cô, không miễn cưỡng gò ép thêm nữa, chầm chậm buông tay… Cô nhận thấy sự lưu luyến trong mắt anh, cực kỳ sâu sắc.

Mộc Mộc lặng lẽ mở cửa, lặng lẽ đóng cửa lại.

 

Khi cánh cửa đã đóng lại, cô ôm chặt chiếc túi được nhét đầy tiền trong lòng, trượt người theo bức tường giá lạnh, ngồi xổm trên nền đất, dùng hai đầu gối nâng đỡ lồng ngực đau nhói.

Từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống, lấp lánh mà tuyệt vọng.

Năm vạn đồng một đêm. Đã thanh toán sòng phẳng.

Cô không nên động lòng, anh lại càng không nên – rung động!

 

“Đợi đến khi chúng ta gặp lại nhau…”

Họ còn có thể gặp lại nhau không? Cho dù gặp lại, liệu anh có còn nhận ra cô?

Có chứ, cô tin rằng anh nhất định sẽ nhận ra cô. Chỉ có điều, cô không ngờ rằng, lần chờ đợi này kéo dài tới tận hơn bốn năm trời…