Động phòng 3.1

 

Đầu giờ chiều một ngày mùa xuân, tôi đang trên giảng đường thì Diệp Chính Thần gọi điện, nói anh bị thương, đang ở phòng sơ cứu. Trong đầu tôi như có một tiếng nổ. Tôi nhanh chóng ra khỏi lớp, chạy thẳng đến phòng sơ cứu ở tòa nhà phía trước giảng đường.

Diệp Chính Thần đang ngồi trong phòng sơ cứu, cánh tay phải đầy những vết sây sát, máu loang lổ. Tôi đi vòng quanh anh mấy lần để chắc chắn anh không bị thương nặng và không còn vết thương nào khác, sau đó mới mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh, dùng ống tay áo lau những giọt mồ hôi trên trán.

Tôi hỏi với vẻ hết sức quan tâm: “Sao anh lại bị thương như vậy?”

“Không cẩn thận nên bị ngã”, Diệp Chính Thần trả lời rất bình thản.

Một người đàn ông chỉ vì không cẩn thận mà bị ngã đến mức cánh tay máu me đầm đìa như vậy, có quỷ mới tin được. Tôi nghiêng mặt nhìn anh: “Liệu có phải vì tranh giành bạn gái với người khác, rồi đánh nhau ra thế này không?”

Diệp Chính Thần lắc đầu: “Em đúng là rất hiểu anh.”

“Không lẽ em đã đoán đúng?”

Diệp Chính Thần không nói gì.

Chắc là tôi đã đoán gần đúng: “Anh giành bạn gái với ai? Sao bọn họ lại ra tay dã man như vậy?”

Diệp Chính Thần thở dài, nói vẻ bí hiểm: “Đó là bọn xã hội đen. Có lẽ là một đại ca, hắn nhìn thấy anh lên giường với bạn gái hắn, thế là nổi cơn thịnh nộ, sai mười mấy đàn em đánh anh. May mà anh chạy nhanh, trèo từ tầng hai xuống, nếu không đã toi mạng rồi.”

“Trời đất, dữ dằn đến thế sao?!” Tôi nghe kể mà toát cả mồ hôi. “Anh không biết là các băng nhóm xã hội đen ở Nhật Bản rất đáng sợ sao? Từ sau anh phải cẩn thận đấy, nếu chẳng may bọn chúng nhìn thấy lần nữa, chắc chắn sẽ không để cho anh thoát đâu…”

“Tất nhiên là không rồi. Bọn họ cũng nói rồi, nếu gặp lại anh thì nhất định sẽ chặt anh ra thành từng khúc rồi ném xuống biển cho cá ăn.”

“Chúng ta báo cảnh sát đi!” Tôi khẽ nói.

“Cảnh sát không thể bảo vệ anh suốt hai mươi tư giờ được.”

Vậy thì làm thế nào? Tôi sợ tới mức người đầm đìa mồ hôi. Không biết từ lúc nào Diệp Chính Thần đã trở nên rất quan trọng với tôi, tôi không thể rời xa anh, suốt ngày nghĩ tới anh, không dám nghĩ tới một cuộc sống thiếu tiếng cười của anh.

“Em không phải lo, Osaka rộng lớn như vậy, sẽ không dễ dàng chạm trán như thế đâu.” Thấy tôi lo lắng, Diệp Chính Thần quay sang an ủi tôi.

Nhưng tôi vẫn thấy vô cùng lo lắng, khuyên Diệp Chính Thần: “Sư huynh, trong bệnh viện có rất nhiều y tá xinh đẹp đủ để cho anh bao rồi, anh còn quan hệ với những cô gái chẳng ra sao ấy làm gì? Từ lần sau, đừng tới những khách sạn như thế nữa… Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì thì người nhà anh biết làm sao…”

Tôi bỗng phát hiện mình đang nghĩ theo hướng của một người mẹ và tự cười nhạo mình. Nhưng Diệp Chính Thần lại tỏ ra không có vẻ gì là không vừa lòng, kiên nhẫn nghe tôi ca cẩm.

“Xin lỗi!” Một câu tiếng Nhật rất mềm mại cắt ngang những lời phía sau của tôi. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại thì thấy một phụ nữ Nhật Bản rất trẻ, dáng vẻ hiền thục đang cúi mình trước chúng tôi, sau đó nói tiếp: “Cảm ơn anh, thật lòng cảm ơn anh! Tôi xin thay mặt chồng tôi và mọi người trong nhà một lần nữa cảm ơn anh.”

Sau đó, cô ấy kéo một đứa bé chừng bốn, năm tuổi từ phía sau tới. Đứa bé cũng cúi chào rất lễ độ: “Cảm ơn chú đã cứu cháu… Cháu xin lỗi đã làm chú bị thương.”

Sau đó, cậu bé nói một câu tiếng Trung ngọng nghịu: “Cảm ơn.”

Diệp Chính Thần đáp: “Không cần phải cảm ơn chú, lần sau qua đường phải cẩn thận, phải nắm chặt tay mẹ. Nhớ chưa?!”

Cậu bé gật đầu.

Tôi ngớ người một lúc lâu, cuộc đối thoại giữa hai mẹ con người Nhật Bản và Diệp Chính Thần giúp tôi hiểu ngọn nguồn câu chuyện.

Sau khi cảm ơn rối rít, hai mẹ con người phụ nữ Nhật Bản đi nộp viện phí cho Diệp Chính Thần.

Tôi nghiến răng lườm anh lúc đó đang mỉm cười: “Anh dám trêu em thế à?!”

“Em đã hình dung anh như một gã háo sắc tồi tệ nhất, anh còn biết làm gì?”

“Anh!” Tâm trạng tôi rất phức tạp, vừa tức giận, vừa lo lắng, vừa xót xa. Tâm trạng phức tạp ấy khiến tôi chẳng biết phải nói gì. “Quên mình cứu người? Anh nghĩ mình là siêu nhân hay hiệp sĩ người dơi?”

Diệp Chính Thần trề môi vẻ oan ức: “Lúc đó anh chỉ hành động theo bản năng… Thực sự là anh chẳng kịp nghĩ gì cả.”

“Bản năng?!” Tôi không kìm được vẻ kích động. “Bản năng chỉ dùng để thoát thân, còn bản năng của anh lại là cứu người?!” Nhìn thấy vẻ giận dữ của tôi, Diệp Chính Thần đưa tay xoa đầu, vuốt ve mái tóc dài của tôi, rồi cười. “Cô bé, có phải em thấy xót cho anh không?”

“Ai thèm xót anh?! Em mà lại xót thương anh ấy à…” Tôi cười khan mấy tiếng. “Đúng là trò đùa cỡ quốc tế!”

Nhìn thấy bác sĩ đến xử lý vết thương cho Diệp Chính Thần, tôi đứng dậy, đi ra ngoài.

“Cô bé, em đi đâu đấy?” Diệp Chính Thần hỏi.

“Đi mua ít chân giò và xương sườn để hầm canh cho anh.”

“Nhớ hầm nhiều nhiều một chút nhé!”

“Biết rồi.”

Advertisements

GIó mang kí ức 5.1

So với chiếc giường massage chỉ dành cho một người, chiếc giường đệm hơi kiểu Hoàng đế êm ái, dễ chịu hơn rất nhiều, cơ thể trần trụi của cô lún sâu trong đó.

Không biết vì đã uống rượu hay vì giường đệm quá êm ái, Mộc Mộc nằm trên đó như đang bồng bềnh trôi trên những đám mây, lênh đênh bất định, lại giống như đang đắm chìm trong nước, không có cách nào tự nhấc mình lên được.

Cô nhắm chặt hai mắt, chờ đợi anh tiếp tục. Nhưng anh không làm gì cả, chỉ kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cô, ôm cả cô lẫn tấm chăn vào lòng, khẽ hôn lên mái tóc lòa xòa của cô. Mái tóc cô vừa dài lại vừa mềm mại, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.

 

Thời gian lặng lẽ trôi đi, men rượu lan trong máu, dần dần gặm nhấm từng sợi dây thần kinh, không chỉ khiến tứ chi cô mềm nhũn, mà ngay cả đầu óc cô cũng trở nên tê dại.

Ánh sáng trong phòng uốn lượn trước mắt cô, giống như một dải cầu vồng lấp lánh, ký ức trước đây và cả tương lai đau khổ trước mắt đều đã lùi xa, không còn mệt mỏi, đau đớn hay lo sợ…

Cô lim dim đôi mắt nhìn anh, bỗng nhiên bật cười.

“Cười gì vậy?” Anh hỏi.

Cô cũng không biết mình cười vì điều gì, chỉ là trong lòng cảm thấy rất vui nên cười.

“Không đau nữa à?”

Cô gật đầu, bàn tay nhỏ bé đặt lên cổ anh, ngón tay quấn quanh đuôi tóc anh.

Lần này thì thật sự không đau nữa rồi, tri giác của toàn thân cô dường như đã bị men rượu khống chế, không còn thuộc về cô nữa. Thảo nào nhiều người thích uống rượu như vậy, hóa ra cảm giác say rượu lại tuyệt vời đến thế.

“Em đang khêu gợi anh đấy à?” Giọng anh ngân nga như tiếng chuông cổ, âm trầm xa xăm.

Nụ cười của cô càng rạng rỡ, cô khe khẽ gật đầu. Đầu ngón tay nhè nhẹ lướt qua đôi mắt đang hấp háy, sống mũi thẳng tắp và đôi môi mỏng hơi nhếch lên của anh…

Lửa gặp củi khô, chỉ một đốm nhỏ cũng có thể bùng lên thiêu rụi tất cả.

Anh sốt sắng nâng khuôn mặt rạng rỡ của cô lên, đặt lên đó một nụ hôn nồng nàn.

 

Nụ hôn vừa kích thích vừa cuồng nhiệt, môi và lưỡi quấn quýt đến mức nghẹt thở, mùi vị của nước bọt ngọt ngào như mật, khiến hồn vía ngất ngây. Hôn đến chỗ nhạy cảm, anh giật phăng tấm chăn mỏng phủ trên người cô, một tay ôm gọn cô vào lòng, bàn tay kia thăm dò đôi gò bồng đảo còn chưa trưởng thành, tham lam ve vuốt…

Vừa hơi đau khi được kích thích, vừa hụt hơi trước nụ hôn cuồng nhiệt, Mộc Mộc khó chịu nghiêng mặt sang một bên, thở một hơi dài. Nhưng anh không chịu buông tha, cuồng nhiệt quấn quýt cơ thể trần trụi của cô, đôi môi nóng bỏng đặt lên cổ, lên vai, hoặc giữa phần eo của cô… Chỉ cần là những nơi có thể chạm vào, anh đều không bỏ qua, trên cơ thể nõn nà trắng trẻo của cô lưu lại hàng loạt vết tích của những nụ hôn nồng nàn như lửa.

Khoái cảm kỳ diệu khiến Mộc Mộc không thể ngăn nổi nụ cười, cô đẩy anh ra, đánh anh, né tránh anh. Nhưng cuối cùng cô vẫn không thắng nổi sức mạnh của anh, bị anh túm chặt lấy hai cổ tay, ấn xuống tấm ga trải giường trắng muốt.

Nụ cười của cô lấp lánh phản chiếu trong mắt anh, nếu không tận mắt nhìn thấy, Mộc Mộc sẽ nghĩ rằng bản thân mình không thể cười rạng rỡ như vậy được nữa.

“Nói cho anh biết… em tên là gì?” Anh lại chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô.

Không hiểu sao anh cứ muốn biết tên cô, cô tên là gì thì có quan trọng không? Nhưng nhớ tới vẻ lạnh lùng của anh lúc ăn tối, trong lòng cô lại dấy lên nỗi lo sợ.

Do dự một lát, cô đưa ngón tay ra, vuốt ve lòng bàn tay của anh. Bàn tay anh rất đẹp, những ngón tay thon dài nhưng lòng bàn tay lại rất thô ráp, trên bề mặt còn có những vết chai dày, dường như đã phải chịu nhiều vất vả, điều này hoàn toàn không phù hợp với vẻ “vung tiền qua cửa sổ” của anh.

Từng nét từng nét, ngón tay cô viết thành một chữ – Tô.

“Tô?” Anh không hiểu: “Là họ hay là tên của em?”

Cô mỉm cười, chớp chớp mắt nhìn anh.

“Tô? Tô Tô… Rất hay.” Giọng nói khẽ ngân nga của anh rất cuốn hút.

Cô đang định hỏi tên anh, anh lại không cho cô cơ hội, lật người đè cô xuống dưới, đôi môi không an phận thăm dò những điểm nhạy cảm trên cơ thể cô, đầu lưỡi nếm từng điểm nhô lên lõm xuống, cảm nhận sự rướn người nghênh đón của cô.

 

Cảm giác lần này hơi khác so với lần đầu tiên, những chỗ mà môi và lưỡi anh đi qua trên người cô đều lưu lại cảm giác nóng rực khó có thể tiêu tan. Thậm chí, ở phần bụng dưới còn có một sự kích thích lạ lẫm, cô không biết đó là gì, dường như là một kiểu đòi hỏi bức thiết, còn đòi hỏi bức thiết cái gì, người mới lần đầu trải qua như cô lại không thể biết rõ.

Tóm lại, cảm giác ngây ngất khiến thần trí cô bay bổng, cô chủ động ôm lấy anh, ghé sát cơ thể vào anh, khe khẽ cọ xát. Nếu không phải là do cô không thể nói được, cô sớm đã phát ra những tiếng rên rỉ khiến người ta bị mê hoặc rồi…

Cơ thể anh bắt đầu thay đổi trước sự chủ động của cô, sự thay đổi đó càng lúc càng lớn. Lần này cô không còn cảm thấy sợ hãi nữa, nép sâu vào lòng anh, đầu lưỡi nhỏ xinh e dè liếm phần yết hầu đang rung lên của anh, không hề biết rằng nụ hôn đó đã khiến người đàn ông đang ôm cô trong vòng tay chịu hết nổi.

Anh từ từ đẩy gáy cô, để mặt cô di chuyển xuống phía dưới cho tới phần ngực của anh. Tim anh đang đập rất nhanh, nhịp đập liên hồi khiến lồng ngực nhấp nhô bất định, cô tinh nghịch cắn lên đó một cái…

“Tô Tô…” Anh rên lên một tiếng, ôm chặt lấy phần eo đang chuyển động của cô, nụ hôn biến thành những vết cắn, lưu lại trên cơ thể cô hàng loạt dấu vết màu tím, hận một nỗi không thể nuốt gọn cả người cô vào miệng được.

 

Cơ thể cương cứng đến mức đau đớn, anh không thể chịu đựng thêm nữa, lật người ấn cô xuống, gập hai chân cô lại, tách ra.

Nụ hoa ngọt ngào nở ra trước mắt anh, thấm ướt những giọt sương… Cô ôm chặt bờ vai rắn chắc của anh, vùi sâu khuôn mặt vào trong lồng ngực anh.

Anh lại dấn sâu thêm một lần nữa, không mạnh mẽ cuồng nhiệt như lần đầu tiên, cảm giác lấp đầy và đau đớn ở cô không còn dữ dội như trước, chỉ hơi nhoi nhói. Thấy cô không phản kháng, anh trở nên tùy tiện hơn, phần cơ thể phía dưới bắt đầu ra vào nhịp nhàng trong cơ thể cô.

 

Cơ thể cứ được lấp đầy lại trở nên trống rỗng hết lần này đến lần khác, cô cong người đón nhận anh theo bản năng, hơi thở loạn nhịp, cảm giác vừa đau đớn vừa ngọt ngào.

Mưa bên ngoài trời không biết đã tạnh tự lúc nào.

Thế giới không còn chút tiếng động, ngoại trừ những âm thanh kích động đầy khơi gợi và hơi thở hổn hển của cô, khi thì chậm rãi nhịp nhàng, lúc lại gấp gáp dồn dập.

 

Khoái lạc khiến đầu óc Mộc Mộc hoàn toàn trống rỗng, sự cuồng nhiệt lan tỏa khắp cơ thể, cảm giác nóng bỏng khó chịu hóa thành chất dịch lỏng chảy ra ngoài. Cơ thể không còn chút sức lực đổ vật ra phía sau, mái tóc đen như gỗ mun xõa sang một bên, rủ xuống cả nền nhà…

Anh lật người cô lại, hai tay giữ chặt phần eo của cô, tấn công vào sâu trong cơ thể cô từ phía sau, đau đến nỗi toàn thân cô trở nên mềm nhũn. Cô muốn ngăn anh lại nhưng không thể cựa quậy, bị anh dấn vào nơi sâu nhất trong cơ thể một cách không chút thương tiếc.

 

Gió vi vút thổi, nước chảy róc rách.

Không gian trong phòng đẹp đến mê mẩn tâm thần.

Trong khi anh tiếp tục dấn sâu hết lần này tới lần khác, cơ thể cô càng lúc càng thích ứng, cảm giác đau đớn dần dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác tê mỏi…