Gió mang kí ức 4.4

Không quá nhanh cũng không quá chậm, anh cúi đầu hôn lên khe ngực nhỏ xinh của cô, đầu lưỡi khe khẽ liếm láp phần cơ thể thơm tho ngọt ngào đó, hương thơm thoang thoảng toát lên sự quyến rũ khiến anh bất giác cảm thấy lưu luyến.

Động tác mút mát ướt át, nóng bỏng bao bọc dây thần kinh mẫn cảm của Mộc Mộc, đó là một cảm giác chưa từng có, toàn thân bị kích thích bởi một khoái cảm đặc biệt, tất cả mọi tri giác đều tập trung tại một điểm, cơ thể hoàn toàn trống rỗng, vừa không muốn anh tiếp tục, lại vừa muốn được kích thích nhiều hơn nữa. Bàn tay cô không tự chủ được, ôm lấy đầu anh, mười ngón tay luồn sâu vào trong mái tóc ngắn mềm mại, xoắn xuýt từng lọn tóc.

 

Động tác mút mát biến thành cắn nhẹ, cảm giác đau nhói khiến toàn thân cô run rẩy. Cô khép chặt mắt trước sự hoảng loạn khó kiềm chế nổi, cơ thể cuộn tròn lại, đôi tay bất lực níu lấy bờ vai cứng rắn của anh.

Động tác của anh càng lúc càng cuồng nhiệt, toàn bộ sức nặng của cơ thể đều đè hết lên người cô, trong lúc da thịt cọ xát, Mộc Mộc dường như không thể hít thở bình thường được nữa.

Khi bàn tay anh đặt lên đùi cô, toàn thân cô bỗng chốc trở nên kích động, vội khép chặt hai đùi lại theo phản xạ tự nhiên để chống lại cảm giác tê tê, buồn buồn lạ lẫm nơi bắp đùi.

Như thể nhận ra sự lo sợ của cô, anh dừng lại, giọng nói trở nên khản đặc vì hơi thở gấp gáp.

“Sợ à?” Đầu ngón tay anh dịu dàng vén mớ tóc trước trán của cô, khiến cô bất giác co rúm lại.

Mộc Mộc yên lặng lắc đầu, cố gắng che giấu nỗi sợ hãi. Mặc dù đã thầm thích anh từ lâu, mặc dù mỗi lần nhớ đến anh trái tim cô đều cảm thấy vô cùng ấm áp, nhưng đối với cô, anh vẫn rất xa lạ. Giữa họ chưa từng có lời hẹn hò yêu thương ngọt ngào, chưa từng có lời thề non hẹn biển lãng mạn, vậy mà anh đã muốn đi sâu vào trong cơ thể cô, hưởng thụ một bữa tiệc dục vọng thịnh soạn, do đó cùng với sự chờ đợi, cô cũng khó tránh khỏi có chút cảm giác trống rỗng.

Hơn nữa, cô đã từng nghe nói… “lần đầu tiên” của người con gái rất đau đớn, nghe nói đó là cực lạc của đàn ông và là cực hình của phụ nữ.

Cô không thể tưởng tượng nổi cực hình đó tàn khốc thế nào.

 

Đêm khuya lạnh lẽo, vòng tay của anh lại nóng rực như lửa, khiến cô có cảm giác toàn thân như sắp bốc cháy.

Thấy đôi mắt cô ngập tràn sự căng thẳng, Trác mỉm cười vỗ về, đưa tay vuốt ve tấm lưng căng cứng của cô, đồng thời hôn lên đôi môi bị cô cắn chặt tới nỗi lộ rõ cả vết răng.

“Là lần đầu tiên phải không?”

Cô chớp chớp đôi mắt vô tội, không biết phải trả lời thế nào, lo anh sẽ bỏ đi vì sợ phải chịu trách nhiệm.

“Đừng căng thẳng, thả lỏng một chút.” Trác kiên nhẫn dỗ dành cô, xót xa đặt nụ hôn lên trán, lên mặt, lên khóe môi cô, mang theo sự yêu thương an ủi.

Cô cũng muốn thả lỏng, nhưng năm nay cô mới mười bảy tuổi, trước đây trong lòng cô chỉ có âm nhạc và dương cầm, ngay cả cảm giác yêu thích một người đàn ông, cô vẫn còn ngờ nghệch không hiểu chứ đừng nói tới sự hoan lạc giữa đàn ông và đàn bà.

Niềm hoan lạc và nỗi đau đớn lạ lẫm này khiến cô không biết phải đối diện như thế nào, nhưng lại sợ anh sẽ chán nản vì thấy cô vô vị, nên dù muốn hay không cô cũng chỉ còn cách nghênh đón. Khi những ngón tay anh lần xuống phần cơ thể bên dưới của cô, cô chầm chậm thả lỏng đôi chân đang khép chặt, để nơi bí mật nhất lộ ra trước những đầu ngón tay lành lạnh, lặng yên đón nhận…

Cảm nhận được sự phục tùng của cô, những ngón tay thon dài của anh lách vào mặt trong đùi cô một cách trơn tru, khẽ khàng khám phá nơi ẩm ướt mềm mại đó. Trước cảm giác bị kích thích đầy lạ lẫm, Mộc Mộc lo sợ lùi lại phía sau, nhưng chiếc giường massage quá nhỏ, cô mới dịch người một chút đã không còn đường lùi nữa.

Cảm giác tê liệt khó chịu đựng khiến Mộc Mộc túm chặt lấy tay anh, mở miệng muốn kêu lên câu gì đó, nhưng tiếng phát ra chỉ là những hơi thở loạn nhịp.

Trác mỉm cười đầy tà ý, ngón tay giữa cuối cùng đã ấn chặt vào khe sâu ẩm ướt, chậm rãi đi vào bên trong.

 

A!

Cảm giác tê xót lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể, Mộc Mộc chỉ cảm thấy cơ thể mình rõ ràng đã được lấp đầy nhưng lại giống như trống rỗng. Cô túm chặt lấy tay anh, đẩy phần eo lên, miệng phát ra những tiếng rên rỉ vô thanh.

Trác nhìn vào ngón tay bị “thít chặt” của mình, sắc mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Anh sớm đã khẳng định được đây là lần đầu tiên của cô qua vẻ luống cuống không biết phải làm thế nào, cũng dự liệu được rằng chỗ ấy trên cơ thể cô sẽ rất căng chật, nhưng khi anh thử đưa ngón tay vào thăm dò, mới phát hiện ra sự căng chật ấy hoàn toàn vượt quá sự tưởng tượng của anh.

Nhìn cơ thể non nớt, trẻ trung trước mặt, anh không thể không nghi ngờ rằng cô bé này còn chưa tròn mười sáu tuổi, không thể không nghi ngờ rằng anh đang dâm loạn với một thiếu nữ vị thành niên…

Anh lắc lắc đầu, xua tan những cảm giác tội lỗi. Đã làm đến bước này rồi, cứ cho là cô chưa đến tuổi thành niên anh cũng muốn có được cô, dù sao anh cũng không còn là quân nhân nữa rồi…

Hai chữ “quân nhân” vừa lóe lên trong đầu anh, một ngọn lửa kỳ lạ bỗng nhen lên trong lồng ngực. Để trấn áp ngọn lửa đó, anh nóng lòng muốn có được cô, có lẽ dòng máu nóng cuộn dâng khi hoan lạc có thể giúp anh hưng phấn, tấm thân thơm ngát nõn nà của cô có thể khiến anh quên đi giấc mơ mà anh mãi mãi không thể nào thực hiện được.

Động phòng 2.5

“Có, ông ấy là một người vĩ đại.”

“Thủ tướng Chu Ân Lai cũng là thần tượng của em.”

“Thế sao?”

Tôi cười, nháy mắt với Diệp Chính Thần: “Vì ông ấy là một trong bốn người đàn ông đẹp của quốc dân…”

Diệp Chính Thần cũng cười, đưa tay vuốt tóc tôi, coi như một sự trừng phạt nhỏ, lại như một cử chỉ thân thiết: “Uông Tinh Vệ cũng như vậy, em cũng sùng bái ông ta à?”

“Ông ta là ai vậy?” Tôi thực sự không biết: “Này, thế hai người còn lại là ai vậy?”

“Dù sao trong đó cũng không có anh.”

Một chiếc lá phong rơi xuống đầu tôi, Diệp Chính Thần nghiêng người gỡ giúp tôi, tôi lại ngửi thấy mùi hương rất đặc biệt của anh, bất giác hít một hơi thật sâu, và chỉ trong một phút bất cẩn, mùi hương toát ra từ người anh đã đi sâu vào trong tâm khảm tôi.

Buổi tối hôm ấy, sau khi xuống núi, Diệp Chính Thần mời tôi đi ăn lẩu băng chuyền. Lần đầu tiên đi ăn món này nên thấy thứ gì cũng lạ, món gì tôi cũng nếm thử, nếu không thích thì bỏ sang bát của Diệp Chính Thần. Anh giúp tôi giải quyết tất cả những lát cá sống, cua sống.

Có lẽ ăn quá nhiều món khó tiêu nên Diệp Chính Thần đã đau dạ dày suốt một tuần sau đó. Để chuộc lỗi, ngày ngày tôi phải làm những món ăn thanh đạm, hoặc đồ ăn dạng lỏng để làm dịu cái dạ dày của anh. Sau đó, Diệp Chính Thần đâm nghiện, dù có việc hay không cũng tìm cớ sang phòng tôi ăn cơm.

Thời gian tiếp xúc càng nhiều tôi càng bị cuốn hút trước Diệp Chính Thần. Anh là một chàng công tử ai cũng biết, nên tôi không ôm bất cứ hy vọng nào về một cuộc sống riêng tư với anh, cũng chuẩn bị sẵn tâm lý để nghe kể về cuộc sống trăng hoa của anh. Nhưng sống cách vách với Diệp Chính Thần hơn một tháng mà tôi chưa bao giờ nghe thấy tiếng động khác thường hay tiếng nói của bất cứ cô gái nào bên đó. Ban ngày, Diệp Chính Thần đến phòng thí nghiệm, buổi tối thì giam mình trong phòng đọc tài liệu, cuộc sống còn đơn điệu hơn cả nhà tu hành.

Hơn nữa, tôi không biết vì sao Diệp Chính Thần lại đối xử tốt với tôi như vậy. Ví dụ, tôi buột miệng nói chưa ăn kem Häagen-Dazs bao giờ, ngày hôm sau anh lập tức mua về cho tôi mười mấy hộp, đủ các mùi vị. Tôi đọc tài liệu, thấy chỗ nào không hiểu đều hỏi Diệp Chính Thần, thế là anh lại kiên nhẫn giải thích cho tôi từng câu, từng từ, khiến tôi vô cùng cảm động. Nhưng ánh mắt của anh nhìn tôi không có gì đặc biệt, thỉnh thoảng khẽ vỗ vào đầu tôi hoặc vuốt tóc tôi như một người anh trai, không có bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn.

Tôi ngắm mình trong gương, không lẽ khuôn mặt tôi bình thường đến nỗi không hề khơi dậy trong anh tình cảm gì khác? Thế thì vì sao anh lại tốt với tôi như vậy?

Tôi nằm trên giường, trăn trở mãi mà không sao tìm ra lời giải đáp. Tôi ngồi bật dậy, bước ra hành lang đón những cơn gió lạnh để đầu óc tỉnh táo hơn. Không ngờ Diệp Chính Thần cũng đang đứng ngoài ban công, ngây người nhìn những khóm hoa anh đào. Anh nhìn xa xăm, lông mày nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm và u uất đầy quyến rũ. Tôi như bị hút vào đôi mắt đó, đầu óc quay cuồng, chẳng còn biết gì đến những cảnh đẹp xung quanh, trong mắt chỉ còn lại hình ảnh của Diệp Chính Thần.

Thấy tôi bước ra ban công, Diệp Chính Thần cười, nụ cười ấy giống như tuyết tan thành dòng nước trong vắt, chảy vào trái tim tôi: “Muộn thế rồi mà vẫn chưa ngủ à?”

Tôi gãi đầu, đáp: “Ngày mai phó giáo sư sẽ thảo luận với em về kế hoạch nghiên cứu, em vừa chuẩn bị xong. Thế còn anh? Vẫn đọc tài liệu à?”

Diệp Chính Thần đưa tay bóp trán thật mạnh, đáp: “Ừ.”

Hiếm có cơ hội cùng với Diệp Chính Thần đứng nói chuyện trong đêm như thế này, nếu không nói chút chuyện riêng tư, e sẽ có lỗi với bản thân. Nghĩ vậy, tôi lên tiếng: “Sư huynh, liệu em có thể hỏi anh một câu được không?”

“Được.”

“Sao em chưa bao giờ thấy bạn gái của anh đến đây?”

Diệp Chính Thần hơi ngây người rồi lập tức nhếch môi, trong bóng đêm, nụ cười của anh đầy mê hoặc: “Sao bỗng dưng lại hỏi như vậy, liệu có phải muốn làm bạn gái của anh không?”

“Ồ…” Tôi đỏ bừng mặt. “Sư huynh, người ta hỏi anh nghiêm chỉnh, sao anh lại lôi người ta ra mà đùa như vậy?!”

“Anh chưa có bạn gái.” Anh nháy mắt với tôi. “Ngốc ạ, kiểu đàn ông như anh không thể có bạn gái được…”

Nói cũng đúng, những công tử kiểu này đã quen chơi bời kiểu tình một đêm, ngay đến tên tuổi của đối phương cũng không cần biết thì càng không có chuyện chịu trách nhiệm. Tôi rất muốn hỏi, thế còn tôi? Anh đối xử với tôi tốt như vậy, chắc không có ý định chơi bời trong một đêm đấy chứ?

Dường như Diệp Chính Thần đã nhận ra vẻ lo lắng của tôi, tỏ vẻ rất chân thành: “Cô bé, em là một cô gái tốt. Anh chỉ coi em như em gái, không hề có ý gì khác… Em một mình ở nước ngoài, không người thân thích, chúng ta là hàng xóm, chăm sóc em là điều anh nên làm.”

Tôi thở dài, rồi đập đập vào ngực, cảm thấy mừng như vừa thoát khỏi miệng sói, nhưng lại có cảm giác trống trải. Tôi cố gắng không để ý đến nỗi trống trải ấy, cười rất rạng rỡ: “Sư huynh, sư huynh đã không chê, nếu có việc gì cần đến tiểu muội, sư huynh cứ nói, tiểu muội nhất định sẽ cố gắng hết sức mình.”

“Thế thì được, anh có một đôi tất vẫn chưa giặt.”

“Ôi…”

Đêm khuya, Diệp Chính Thần mặc bộ đồ ngủ ngồi trong phòng nhấm nháp cốc trà, còn tôi thì cúi đầu giặt tất cho anh một cách rất cẩn thận.

Nhìn đôi tất màu trắng đung đưa ngoài ban công, sạch như vừa mới mua, tôi chợt mỉm cười mà không hiểu vì sao.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi định trở về phòng thì Diệp Chính Thần đã lên tiếng: “Cô bé, anh đói rồi, nấu cho anh một bát mỳ.”

“Vâng!”

Đúng là mấy từ “cố gắng hết sức mình” không thể nói ra một cách tùy tiện.