Gió mang kí ức 4.3

Sau khi đã gột sạch sự mệt mỏi và giá lạnh trên cơ thể, Mộc Mộc khoác lên người chiếc áo choàng tắm rồi bước ra ngoài, ánh đèn thủy tinh rực rỡ ở đại sảnh giờ đã chuyển thành màu vàng nhạt ấm áp, ánh sáng bao trùm lên cơ thể người đàn ông đang nằm khép hờ đôi mắt trên chiếc giường massage, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu trắng từ vòng eo trở xuống, làn da trắng ngà dưới lớp bóng của dầu massage, ánh lên những tia sáng lấp lánh.

Đây là lần đầu tiên Mộc Mộc nhìn thấy cơ thể anh, lúc này trông anh còn quyến rũ hơn cả khi mặc quần áo.

Một chuyên viên massage dáng vẻ rất chuyên nghiệp đang massage lưng cho anh, đôi tay thoăn thoắt nhảy múa trên những đường nét nhấp nhô cùng làn da căng mịn đầy tính đàn hồi, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.

Cánh tay anh hơi gập lại, bắp thịt rắn chắc trông thật mạnh mẽ. Ánh mắt cô hướng xuống phía dưới, dừng lại trên đôi chân thẳng tắp thon dài của anh, đường nét và tỷ lệ hoàn mỹ của chúng toát lên sức hút không thể cưỡng lại được.

Mặc dù chưa từng trực tiếp nhìn thấy cơ thể của những người đàn ông khác, nhưng cô đã được xem trên truyền hình, so với những nam diễn viên “tốt mã giẻ cùi” đó, cơ thể của người đàn ông này chắc chắn được xếp vào hàng cực phẩm.

Tiến lại gần thêm một chút, cô bỗng phát hiện bên vai phải của anh có một vết sẹo mảnh mà dài, ít nhất cũng phải hai mươi centimet, có dấu vết của các mũi khâu, đủ để thấy rằng vết thương rất sâu. Hơn nữa, thời gian bị thương dường như vẫn chưa lâu, bởi vì vết sẹo vẫn giữ màu đỏ hồng, vết khâu vẫn còn rất rõ.

 

Tuy nhiên, vết sẹo trên cơ thể không hề ảnh hưởng tới vẻ đẹp của anh, mà còn tăng thêm vài phần ngạo ngược, nam tính.

Nhưng có vẻ như anh không muốn để cô nhìn thấy nó lắm. Khi phát hiện cô đã đi ra, anh lập tức nhổm người dậy, cầm khăn tắm khoác lên vai hòng che vết sẹo.

Những người không liên quan hiểu ý, lui ra ngoài hết, trong phòng chỉ còn lại hai người họ cùng hương thơm quyến rũ.

“Còn lạnh không?” Anh kéo cô đến bên cạnh mình, hai tay ôm vòng quanh eo cô, hít hà mùi hương trên tóc, “Cảm thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?”

Mộc Mộc gật đầu, e dè ngẩng lên, vừa hay bắt gặp khuôn mặt anh đang cúi nhìn xuống. Khoảng cách giữa họ thật gần, đến nỗi có thể nhìn sâu vào đáy mắt nhau, trong đáy mắt lộ rõ sự rung động khó có thể diễn tả thành lời.

Anh đã từng vì cô mà không thể mở lời, anh không có cơ hội được nghe thấy giọng nói của cô và luôn cảm thấy hối tiếc vì điều đó. Giờ phút này, thời khắc này, anh lại cảm thấy ngôn ngữ chỉ là những thứ thừa thãi, có những câu nói hoàn toàn không cần diễn đạt.

Hơi thở loạn nhịp, đôi mắt khép chặt, còn cả ngón tay cô đang do dự muốn kéo tấm khăn tắm quấn quanh eo anh, đã là sự mời gọi chân thành nhất rồi.

Ánh mắt anh dừng lại trên viền môi cô, đôi môi tấy đỏ nhắc nhở anh về hành động thô bạo không thể kiểm soát nổi ban nãy. Vì vậy lần này, anh chầm chậm cúi đầu, đôi môi khẽ khàng đặt lên môi cô…

Nụ hôn nồng cháy bịn rịn, môi và răng quấn quýt, cánh tay hơi run rẩy của Mộc Mộc níu lấy cổ anh, lựa ý chiều theo sự chiếm hữu của anh, để mặc anh tự do hành động. Sự chủ động của cô dần dần mê hoặc tâm trí anh, nỗi ham muốn mãnh liệt trong cơ thể khiến anh bắt đầu cảm thấy chưa thỏa mãn.

Anh nghiêng người, cơ thể cao lớn dễ dàng ấn cơ thể mềm mại của cô xuống giường. Anh thật sự muốn có được cô, không liên quan gì tới năm vạn đồng, càng không liên quan gì tới lời khẩn cầu của cô, đó là một kiểu dục vọng nguyên thủy nhất của đàn ông!

 

Bên ngoài, mưa giông chớp giật, đất trời mờ mịt, trong phòng, ánh đèn dìu dịu, ngào ngạt hương thơm.

Giường nằm massage chuyên dụng còn nhỏ hơn cả chiếc giường đơn bình thường, cơ thể mong manh, mềm mại của Mộc Mộc nằm trên đó, chỉ mặc một chiếc áo tắm dệt từ tơ tằm, trông giống như một chú cừu non đang nằm im mặc cho người ta giết thịt.

Anh cởi dải dây buộc trên chiếc áo tắm của Mộc Mộc, gỡ bỏ lớp che đậy trên cơ thể cô. Trên người cô, ngoài lớp áo tắm, chẳng còn vật gì khác che chắn. Trong bầu không khí bị hơi nước làm cho mờ mịt, làn da trắng sáng của thiếu nữ cứ lấp lánh như ngà voi, mê hoặc lòng người.

Anh khó nhọc thở một hơi dài, đầu ngón tay vuốt dọc theo mái tóc dài còn ướt nước, luồn sâu vào đôi bờ vai mịn màng, men theo xương quai xanh lần xuống phía dưới, cuối cùng đặt trên đôi gò bồng đảo xinh xắn căng tròn, mặc dù không quá đầy đặn nhưng thẳng đứng một cách đầy kiêu ngạo, trên đỉnh là hai núm nhỏ màu phấn hồng, cực kỳ e thẹn.

Cơ thể mềm mại thơm tho đầy cuốn hút khiến anh có cảm giác quyến luyến không nỡ rời, bàn tay dừng lại, vân vê, sờ nắn, lúc mạnh lúc nhẹ. Ánh mắt bất giác nhìn xuống, dừng lại ở vị trí giữa hai bắp đùi đang khép chặt của cô…

Ánh mắt đầy ham muốn đó khiến một người chưa từng có kinh nghiệm như Mộc Mộc cảm thấy lo sợ, bối rối, bàn tay nhỏ bé cứ nắm chặt lấy tấm ga trải giường bằng vải cotton trắng tinh phía dưới cơ thể.

“Em đã tròn mười tám tuổi chưa?” Anh ghé sát tai cô hỏi nhỏ, hơi thở nóng hổi phả ra sau tai cô, vừa tê vừa ngứa.

Mộc Mộc hơi sững lại, rồi kiên định gật đầu.

Anh không truy hỏi thêm, bởi vì anh biết cho dù có truy hỏi thế nào, cô gái trong vòng tay anh cũng sẽ chẳng cho anh biết sự thật, hà tất phải lãng phí mỗi giây phút đáng giá nghìn vàng của đêm xuân.

Advertisements

Động phòng 2.4

Tôi càng cuống hơn, vò đầu vẻ xấu hổ: “Buồn cười thế sao?”

“Không.” Diệp Chính Thần lắc đầu, nhưng giọng nói thì cho thấy anh đang cố nín cười. “Có cần anh giúp không?”

“Anh có làm được không? Cao lắm đấy.”

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Anh nhắc lại câu nói lúc trước của tôi với vẻ rất đáng ghét.

Hừ! Cao như vậy, tôi không tin là anh có thể trèo qua. Tôi đứng sang bên chờ xem màn kịch hay, không ngờ Diệp Chính Thần bước tới ban công, lùi lại mấy bước để lấy đà rồi nhảy lên, hai tay túm lấy hàng rào, chân đặt lên hàng rào, nhân đà đó băng người qua, rất nhanh nhẹn, dứt khoát.

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi há miệng trợn mắt, đứng nguyên tại chỗ.

Không lẽ anh biết võ công?! Đây có phải là động tác băng tường đội nóc mà người ta thường nói không nhỉ?

Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Diệp Chính Thần đã trở về từ ngoài cửa: “Phòng của em đã được mở.”

“Anh… anh?” Tôi chỉ vào hàng rào ngăn ngoài ban công, nuốt nước miếng: “Anh có thể vượt qua được chỗ đó à?”

Tôi thầm nghĩ, không biết tay thiết kế ngốc nghếch nào đã thiết kế ban công kiểu ấy, để một người đàn ông nhảy vào phòng tôi chỉ cần ba phút. Nếu chẳng may trong lúc tôi ngủ say, người đó có ý đồ xấu, chẳng phải là tôi sẽ gặp nguy hiểm sao? Những gã háo sắc không đáng sợ, chỉ sợ những gã háo sắc có võ công!

Những suy nghĩ ấy của tôi làm sao giấu nổi đôi mắt tinh tường của một người có thể đọc hết mọi suy nghĩ của con gái như Diệp Chính Thần. Anh lập tức hiểu ngay ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu tôi: “Em yên tâm đi, trừ phi em có nhu cầu đặc biệt, nếu không, anh vẫn lựa chọn cách đi vào từ cửa chính.”

“Ồ…” Mặt tôi lập tức đỏ bừng, biết rõ là không có tác dụng nhưng tôi vẫn cố che giấu. “Ý em là… tài nghệ của anh giỏi như vậy, có phải là do từng luyện tập Boxing hay Taekwondo gì đó không?”

Anh ta nhếch môi, rồi lại nở nụ cười đầy vẻ ranh mãnh: “Không đâu, anh mới chỉ luyện tập bắt sống thôi…”

“Bắt sống?”

“Chính là cái kiểu dễ dàng chế ngự đối phương, khiến người đó không thể chống cự, thậm chí là đứng yên…” Giọng nói ấm áp của anh dừng đúng chỗ khiến người ta có thể có rất nhiều liên tưởng. Sự thẳng thắn ấy khiến tôi liên tưởng tới một đêm đen tối, anh đột nhiên xuất hiện trong phòng tôi, tóm lấy tay tôi rồi ấn tôi xuống giường, tôi không thể phản kháng…

Đêm lạnh, sao bỗng dưng lại thấy nóng bức thế này?!

“Ồ…” Tôi áp tay lên khuôn mặt nóng bừng, khẽ nói: “Muộn rồi, em không làm phiền đến việc nghỉ ngơi của anh nữa, bye bye!”

Tôi chạy một mạch về phòng, khóa chặt cửa.

 

Năm đầu tiên tôi tới Nhật Bản, khí hậu ở Osaka có phần thất thường, mãi tới tháng Mười một những cây lá đỏ mới rực rỡ.

Nghe mọi người nói, đến Nhật Bản mà không xem lá đỏ ở Arashiyama thì quả là đáng tiếc. Tôi đã hẹn với Tần Tuyết cùng đi xem, nhưng cô ấy nói đã đi rồi. Cuối cùng, chẳng rủ được bạn gái nào, tôi đành tới đó một mình.

Vùng Oigawa yên tĩnh từ từ lướt qua ngoài cửa kính xe, hoàng hôn đang bao trùm cầu Togetsu. Tôi đứng trên cầu, ngắm nhìn thành phố xa lạ, phong cảnh xa lạ và lắng nghe những ngôn ngữ xa lạ. Bất giác tôi nhớ đến gia đình, nhớ đến cha mẹ tôi với mái đầu hoa râm. Cô đơn, nhớ nhung và cả những nỗi tủi thân gần đây phải chịu đựng, tất cả ùa lên, khiến tôi, một đứa con gái vô tâm vô tính, bỗng trở nên yếu đuối, không ngăn nổi những giọt nước mắt.

“Tạch… tạch…” Tiếng bấm máy ảnh đã làm tôi sực tỉnh, tôi nhìn theo hướng phát ra tiếng động thì thấy Diệp Chính Thần đứng bên lan can cầu, chiếc máy ảnh trong tay.

“Sư huynh? Sao anh lại tới đây?”

“Để ngắm phong cảnh và ngắm người đẹp.” Diệp Chính Thần cười đáp, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt ướt lệ của tôi, nụ cười bỗng tan biến. “Sao lại khóc thế? Không vui à?”

“Ồ, vâng…” Tôi lặng lẽ lau khóe mắt. “Vì mới đến chưa quen nên thấy nhớ nhà.”

“Nhớ nhà…”

Dường như Diệp Chính Thần đang suy nghĩ, sau đó anh chìa tay ra, nắm lấy tay tôi một cách rất tự nhiên: “Để anh đưa em đi xem tấm bia có bài thơ mà thủ tướng nước mình đã đề tặng. Sau khi xem xong, đảm bảo em sẽ thấy vui.”

Tôi thấy hơi nóng mặt, định rút tay về nhưng bàn tay ấm nóng của Diệp Chính Thần như có một sức hút, nó khiến người ta không thể buông rời. Trong lúc tôi vẫn đang do dự không biết có nên rút tay về không thì Diệp Chính Thần đã không cho tôi cơ hội, anh nắm lấy tay tôi, bước nhanh về phía đầu cầu. Diệp Chính Thần nắm tay tôi, chạy qua những bụi tre, đi qua con đường núi, rồi đi trên con đường xa lạ, khiến tôi có cảm giác như được trở về nhà, bình yên và vững chãi. Sau khi đi vòng qua những bụi tre, Diệp Chính Thần dừng chân trước một tấm bia đá, trên tấm bia đó có khắc một bài thơ với các nét chữ rất khoáng đạt: “Chân lý muôn màu của cuộc đời, Càng theo đuổi càng thấy xa vời, Tia sáng nhỏ nơi xa vời ấy, Đủ cảm nhận mọi thứ tuyệt vời…

Diệp Chính Thần nói với tôi: “Mỗi lần tâm trạng không vui, anh lại đến đây, đọc bài thơ của thủ tướng, cảm nhận hoàn cảnh và tâm trạng của ông hồi ấy… rồi tự nhiên cảm thấy trên đời này chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua.”

Tôi nhìn tấm bia đá trước mặt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Diệp Chính Thần, bỗng thấy tâm trạng thay đổi hẳn. Tôi ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào khuôn mặt rất thành thật của Diệp Chính Thần, nói: “Anh có ngưỡng mộ Thủ tướng Chu Ân Lai không?”