Bức thư 2.4

D: “Nhắc đến mới nhớ… Meo Meo có ở đấy không?”

Triều Dương: “Lúc nãy còn ở đây, giờ chắc đi chơi Ikariam[1] rồi.”

C: “Nói đến web game này, lòng tôi đầy căm phẫn! Lúc chơi không cẩn thận chọc vào liên minh cực mạnh giữa hội “Trừng mắt tất báo” với “Đánh nhau tới chết”. Không có việc gì họ cũng chặn trước cảng khẩu, một ngày họ công kích mười một lần hoặc kêu gào đòi tôi chấp nhận hiệp ước cưỡng chế binh lực nộp phí gấp hơn ba trăm lần… Tôi thật không hiểu nổi, chơi game online bây giờ toàn là hạng cặn bã như vậy sao?”

Triều Dương: “Do bà không biết địch biết ta mà thôi.”

Mao Mao: “Buồn ngủ quá à, đã mười một giờ rồi, ngủ đi, ngủ đi!”

Đột nhiên, n người nhảy dựng lên: “Còn sớm mà!”

“Vẫn chưa có ai trả lời câu hỏi của bạn Tường Vy mà!”

Tường Vy có đội cổ vũ thật lớn.

Triều Dương quay đầu hỏi An Ninh: “Bà ấy cố ý phải không?”

An Ninh đã ngừng chơi game, bởi vì chị họ bị trượt chân té lầu: “Ừ, cố ý.”

 

Hôm thi đấu, cũng chính là ngày hôm sau, buổi sáng An Ninh có hai lớp chuyên tu, nên khi cô chạy tới trung tâm văn hóa thể thao, cuộc thi đã bắt đầu. Tại hiện trường đám đông chen lấn kịch liệt, quả nhiên ăn uống và sắc đẹp là dục vọng to lớn của loài người, nhớ lại năm đó khi cô tham gia cuộc thi cơ học, đến xem không quá hai mươi người, trong đó đã bao gồm tám thí sinh, cùng là cuộc thi cấp trường, mà sao khác nhau một trời một vực như vậy?

An Ninh gọi điện thoại cho Triều Dương, cô biết bọn họ đang ở bên trong, đám người tụ tập ở cửa thì ba tầng trong ba tầng ngoài, cô chen được vào thật vất vả, ngay lập tức trông thấy Mao Mao đã chiếm được vị trí trung tâm, sở dĩ An Ninh có thể nhanh chóng tìm thấy đám bạn hoàn toàn là nhờ vào một thân trên hồng dưới xanh rực rỡ đến chói mắt của bạn Mao.

Triều Dương nhìn thấy An Ninh đang tới: “Vừa có người hát bài Đông phương hồng, cũng không phải chương trình đêm Ba mươi Tết mà, hô hào chính trị như vậy làm gì chứ?

Mao Mao: “Sở thích cá nhân mà.”

Triều Dương: “Ha, vậy thì tôi nhất định hát bài Đông Phương Bất Bại!”

An Ninh hỏi: “Vy Vy số báo danh bao nhiêu?”

“Thứ ba từ dưới lên, nói cách khác chúng ta bị ninh đến cuối buổi rồi.”

Mao Mao nhìn không chớp mắt về một hướng nào đó: “Cũng được… Ngắm giám khảo đi, người thứ hai bên trái, tuy rằng chỉ thấy được mỗi bóng lưng… Ha ha, ha ha!”

Triều Dương ngẫm nghĩ: “Khi nãy lúc MC giới thiệu tôi cảm thấy có chút quen quen, bây giờ nhớ ra đúng là anh ta rồi, nhân tiện, Mao Mao, tiếng cười của bà thật là dâm đãng.”

An Ninh ngước mắt nhìn lên, dưới sân khấu ngay hàng đầu tiên là một người, bóng dáng anh tuấn, một cảm giác chính phái, anh ta hẳn là một người có ý chí kiên định, nghiêm khắc mà lại biết trước biết sau.

An Ninh trầm tư: “Cửa sau nhất định rất khó đi đây!”

Một giây sau An Ninh nhận được một tin nhắn: “Muốn đi cửa sau không?”

“…” Di động của Từ Mạc Đình bị mất trộm rồi sao?

“Anh là?”

Lần này rất lâu sau đối phương mới trả lời: “Từ Mạc Đình.”

An Ninh dường như nhìn thấy ánh mắt kiên nghị sắc bén của đối phương, khéo quá hóa vụng,  nhưng cô cũng là lần đầu tiên đi cửa sau mà…

Vì thế ai đó chiếu theo phương thức hối lộ mà mình biết lanh lẹ gửi một tin nhắn: “Tôi tặng anh quà nhé? Anh muốn cái gì?”

“Buổi tối đi với anh nhé.”

Người nào không nghĩ lệch lạc thì không phải người, An Ninh hóa đá luôn.

Tiếng Mao Mao nói: “Anh ấy quay lại kìa, dáng tay đưa lên môi thật gợi cảm nha!

Triều Dương kinh ngạc: “Bà lấy đâu ra ống nhòm vậy?!

Mao Mao không thèm để tâm.

Hai tiếng sau, Tường Vy lên sân khấu: “Có người hỏi tôi vì sao già như vậy còn lên khoe xấu, chẳng sao cả, tôi chính là thích thể hiện! Đời người tựa như một cuốn băng, sinh ra, đi học, tốt nghiệp, đi làm, sinh con, chết già, thời gian trôi nhanh, vì sao chúng ta không tận hưởng những niềm vui trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, muốn làm cái gì thì làm cái đó! Vậy nên, người hỏi tôi câu hỏi này đơn thuần chỉ là không có việc gì làm mà bới lông tìm vết! Well, bài hát sau đây tôi muốn dành tặng cho đồng nghiệp viện nghiên cứu của chúng tôi, đồng bào khoa Vật lý, anh chị em lớp Mười, sáu cô gái cùng ký túc,và bạn Meo Meo người mà tôi yêu quý nhất! Bài hát Vì gặp anh, cảm ơn.”

“Trong biển sao bát ngát

Kiên trì một giấc mộng

Hơi ấm bàn tay anh

Em rất muốn nắm lấy

Giữa biển người mênh mông

Em cùng ai tương phùng

Dịu dàng đôi mắt anh

Tất cả đều dành cho em phải không?

Vì gặp anh

Em trân trọng bản thân

Em băng qua mưa gió

Là để trao anh trái tim em

Cho đến khi gặp anh

Em tin đó là vận mệnh

Tương lai này đáng để cố gắng

Vì anh… ”


[1] Một trò chơi game online.

 

Advertisements

One comment on “Bức thư 2.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s