Gió mang kí ức 4.2

Đang lau, bàn tay anh bỗng nhiên dừng lại. “Em bao nhiêu tuổi rồi?”

Nghe nhắc tới vấn đề nhạy cảm này, Mộc Mộc cắn chặt môi, cuộn tròn như con ốc sên trong tấm đệm ấm áp, lặng lẽ liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Hình ảnh của cô trong gương giống như một đứa trẻ vừa được lôi lên khỏi mặt nước, ngồi thu lu một chỗ, vô cùng nhếch nhác.

Thực ra, vì muốn mình trông có vẻ trưởng thành và gợi cảm hơn trước mặt anh, hôm nay cô đã cố ý mặc một chiếc váy ngắn tương đối gợi cảm, còn thoa thêm một lớp phấn mỏng, mái tóc cũng được uốn xoăn giả thành những lọn bồng bềnh, mặc dù trên khuôn mặt vẫn còn chút non nớt của một thiếu nữ ở độ tuổi vị thành niên, nhưng dưới ánh đèn mờ ảo trong quán rượu, hầu như không thể nhìn ra được điều đó, cuối cùng thì sau một trận mưa lớn, cô lại trở về với hình dạng ban đầu.

Thấy cô không chịu nói, Trác không truy hỏi thêm nữa, khởi động cho xe chạy.

Chiếc xe từ từ lao đi trong màn mưa, nửa tiếng sau, nó dừng lại trước một tòa nhà cổ kính. Mộc Mộc tò mò nhìn ra ngoài cửa, hai chữ “Long Cung” hiện ra vô cùng nổi bật trong màn mưa đêm đen kịt.

Long Cung? Mộc Mộc đã được nghe những người trong quán bar nhắc tới nơi này, nghe nói đây là một hội quán cao cấp, chủ yếu kinh doanh tắm hơi và massage. Chỉ cần có tiền, bạn có thể hưởng thụ dịch vụ kiểu Đế vương ở đây. Nhưng tại sao anh lại đưa cô tới nơi này?

 

Dường như hiểu được sự băn khoăn của cô, anh nói: “Em vừa dầm mưa, rất dễ bị cảm lạnh. Tắm rửa trước đi đã, sau đó nghỉ ngơi thoải mái một chút, nếu không…”

Anh dừng lại, tiếp đó là một câu nói với ý nghĩa thật sâu xa: “Anh sợ ngày mai em không ra khỏi giường được.”

“…” Ồ, cô cũng sợ, ngày mai còn có việc rất quan trọng cần làm.

 

Vừa bước vào trong cổng hội quán, khắp nơi đều là gỗ đàn hương đỏ cổ điển trang nhã, nhà cửa chạm trổ với những màu sắc đẹp mắt, điểm xuyết những đường nét hoa văn màu vàng thích hợp, bắt mắt mà không khoa trương, mang một sự lôi cuốn riêng.

“Kính chào quý khách, hoan nghênh quý khách.” Nhân viên lễ tân xinh đẹp chạy ra đón, dẫn họ vào trước dãy sofa, còn chu đáo mang tới hai chiếc khăn tắm mới trắng tinh, đưa cho họ. “Xin quý khách đợi một lát.”

Rất nhanh chóng, một cô gái trong trang phục nhân viên phục vụ bước tới, cúi người thật sâu. “Kính chào quý khách, xin hỏi, ngài đến đây lần đầu tiên phải không ạ?”

“Ừm.”

Anh lau khô mái tóc. Mái tóc ướt rối cùng chiếc áo sơ mi dính chặt vào cơ thể khiến anh càng thêm hấp dẫn. Ánh mắt nhân viên phục vụ thoáng sửng sốt. “Ngài muốn dùng loại dịch vụ nào ạ?”

“Nghe nói gói dịch vụ Đế vương ở đây không tồi.”

“Vâng, đúng vậy. Gói dịch vụ Đế vương của chúng tôi bao gồm phòng ở hạng sang trong hai mươi tư giờ, tắm xông hơi, massage, còn cả…” Nhân viên phục vụ giới thiệu dịch vụ của họ một cách chuyên nghiệp.

“Không cần phải giới thiệu nữa, cho hai suất.”

“Ồ… vâng ạ.”

Nhân viên phục vụ thoáng do dự, bất giác liếc nhìn Mộc Mộc một cái, muốn nói gì đó xong lại thôi. Mộc Mộc không hiểu vì sao cô ta lại có ánh mắt như vậy, cho tới khi cô được dẫn vào căn phòng bao riêng được gọi là “hạng sang”.

Căn phòng này còn rộng hơn cả hồ bơi mà cô đã từng tới, không chỉ có phòng nghỉ, phòng khách, phòng tắm riêng, ở giữa đại sảnh còn có cả một bể nước nóng, tỏa ra mùi hương mê hoặc cùng lớp sương mù mờ mịt.

Ngoài những thứ đó ra, còn có một số đồ trang trí dễ khiến người ta liên tưởng xa xôi, ví dụ như bức tranh sơn dầu treo trên tường, hai cơ thể nam nữ lõa lồ trần trụi quấn quýt lấy nhau, là tội lỗi và cũng là cái đẹp.

 

Rõ ràng nơi này không phải là chỗ để một cô gái ở độ tuổi cô lui tới.

Trong lúc Mộc Mộc đang đứng ngây ra, hai cô gái trẻ mặc áo tắm màu trắng bê đồ tắm và dụng cụ massage tới. Mái tóc dài của họ được búi lên, để lộ khuôn mặt mịn màng, xinh đẹp, chiếc áo tắm rộng rãi cũng không che giấu được hết những đường cong gợi cảm.

“Hai người dẫn cô ấy vào tắm đi.” Anh nói với hai cô gái đó.

Mộc Mộc sao có thể chịu được sự đãi ngộ này, sợ đến nỗi vội vàng xua tay, tỏ ý không cần.

“Nếu em không cần…” Bàn tay anh không biết vô tình hay cố ý đặt lên vai cô, đôi mắt khẽ nheo lại, nở nụ cười mờ ám: “Vậy anh bảo họ giúp anh tắm rửa nhé, em sẽ không để ý chứ?”

“…” Cô… cô thực ra sẽ rất để ý, ít nhất là trong buổi tối hôm nay.

Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Mộc Mộc quyết định gánh vác công việc khó chịu này, hiên ngang lẫm liệt bước vào phòng tắm.

 

Có thử mới biết, quá trình “bị tắm rửa” hóa ra không hề khó chịu như Mộc Mộc nghĩ, ngược lại còn rất thoải mái. Nằm trong bồn nước, hoàn toàn không cần cử động, chỉ cần thả lỏng từng sợi dây thần kinh để làn nước vừa thơm vừa ấm áp ngấm sâu vào từng lỗ chân lông.

Hai cô gái kia giúp cô massage toàn thân bằng tinh dầu massage, lực massage không quá mạnh cũng không quá nhẹ, không quá nhanh cũng không quá chậm, đẩy hết hơi lạnh mà mưa gió còn lưu lại cùng với nỗi mệt mỏi của những ngày tháng gần đây ra khỏi cơ thể, trên người cô chỉ còn lại mùi hương nhè nhẹ cùng sự mềm mại đầy mê hoặc, cô dễ chịu tới nỗi suýt nữa thì gục đầu lên thành bồn tắm ngủ thiếp đi.

Động phòng 2.3

Nồi canh trên bếp đã sôi sùng sục, Diệp Chính Thần cũng đã rửa xong rau. Anh ta mở một hộp bia Asahi, hỏi tôi: “Cô có muốn nếm một chút không, loại có hương vị cà phê này khá ngon.”

Vừa nghe nói đến uống bia, tôi lập tức nghĩ đến tình tiết các cô gái không giữ được mình sau khi uống bia rượu trong các tiểu thuyết tình yêu, vội xua tay, nói: “Tôi không biết uống rượu, trong bữa cơm chia tay sau khi tốt nghiệp đại học, tôi chỉ uống một cốc bia thôi mà đã ôm bạn khóc ròng cả buổi tối.”

Diệp Chính Thần vừa nghe vậy, liền lấy một lon nước táo, rót vào cốc cho tôi, xem ra anh ta sợ sau khi uống rượu tôi sẽ làm loạn.

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện về phòng thí nghiệm, về kinh nghiệm sống ở Nhật Bản. Mặc dù Diệp Chính Thần không nói nhiều nhưng câu chuyện lại rất thú vị, tôi cứ cười mãi không thôi, quên hết nỗi cô đơn nơi đất khách quê người.

Diệp Chính Thần còn nói: “Băng Băng, Tiểu Băng, Băng Nhi đều chua quá!” Thế là anh ta quyết định gọi tôi là “cô bé”, nghe thân thiết hơn.

Tôi hỏi anh ta, từ nay về sau gọi anh ta là “sư huynh” thì không có vấn đề gì chứ?

Anh ta đáp: “Chỉ cần đừng gọi tôi là “chồng”, còn tất cả các cách gọi khác đều được.”

Tôi không nói gì, cúi đầu ăn.

 

Kể từ hôm đó, tôi và Diệp Chính Thần trở nên gần gũi hơn, tôi thường làm những món ăn ngon, đem cho anh một ít để nếm thử, còn Diệp Chính Thần mỗi lần đi siêu thị đều không quên mua một ít rau quả mang về cho tôi. Người xưa có câu: bán anh em xa, mua láng giềng gần, đúng là như vậy, có việc gì gọi nhau là có ngay. Vì thế chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn bè của nhau.

Một hôm, tôi đọc tài liệu ở phòng nghiên cứu đến hơn mười một giờ, tài liệu toàn bằng tiếng Nhật khiến đầu óc mụ mị cả lên, sau đó mới lê bước chân mỏi mệt về phòng, định bụng chỉ pha một cốc sữa nóng rồi ôm chăn nằm dưới máy điều hòa ngủ một giấc, nhưng khi lục tìm chìa khóa trong túi thì không thấy đâu, dốc hết mọi thứ trong túi ra mà cũng không thấy.

Tôi cố lục lại trí nhớ. Thì ra, vì buổi sáng vội đi nên tôi đã để quên chìa khóa trên giường. Tức chết đi được!

Giờ này, phòng làm việc của ký túc xá đã đóng cửa, các phòng khác cũng đã tắt đèn. Đứng ở ngoài căn phòng khóa chặt, tôi chợt thấy nhớ nhà, nhớ giọng cằn nhằn của mẹ, vẻ nghiêm khắc của cha, cảnh tượng được nằm khóc trên chiếc giường công chúa của mình.

Mặt hồ âm u gợn những làn sóng lăn tăn, lũ cá cũng đã ngủ yên dưới nước, những cành liễu rủ lướt xuống mặt hồ. Tôi xoa đôi bàn tay lạnh giá vào nhau, bất giác ngẩng lên, nhìn cánh cửa phòng bên cạnh.

Ba chữ “Diệp Chính Thần” và ánh đèn trong phòng bỗng trở nên vô cùng ấm áp trong một đêm lạnh giá như đêm nay.

Tôi khẽ nhấn chuông, rồi nghe thấy có tiếng bước chân. Cánh cửa mở ra, một làn hơi ấm từ bên trong ùa ra mang theo cả mùi hương của loại trà Thiết Quan Âm.

Diệp Chính Thần vừa tắm gội xong, tóc vẫn còn rỏ nước. Nhìn thấy tôi, anh rất ngạc nhiên: “Cô bé? Có việc gì à?”

“Sư huynh…” Tôi đưa mắt nhìn lướt một lần vào trong phòng, xác định chắc chắn không có cô gái nào trong đó mới nói tiếp: “Em để quên chìa khóa trong phòng.”

Diệp Chính Thần lập tức tránh sang bên, nói: “Vào đi.”

Phòng của Diệp Chính Thần vẫn sạch sẽ, gọn gàng như vậy, chăn trải phẳng phiu trên giường, chiếc máy tính đặt trên bàn, giữa bàn đặt một chồng tài liệu tiếng Nhật dày cộp, tôi nhìn lướt qua thì thấy đó đều là những tài liệu về chấn thương bên ngoài.

“Ngồi xuống đi.” Diệp Chính Thần thu dọn tài liệu, rót một cốc trà nóng hổi đưa cho tôi. “Uống một chút cho ấm người.”

“Cảm ơn!” Tôi đón cốc trà nóng từ tay Diệp Chính Thần, hơi ấm lập tức lan tỏa ra khắp cơ thể, tôi tìm chuyện để nói nhằm làm tăng thêm tình cảm xóm giềng. “Muộn thế này rồi mà anh vẫn đọc tài liệu à?”

“Ừ.”

Thấy anh có vẻ không muốn nói chuyện nhiều, tôi cũng không hỏi nhiều nữa mà đi thẳng vào chủ đề chính: “Em… định trèo qua ban công phòng anh. Như thế có được không?”

Ban công ngoài trời giữa phòng tôi và phòng Diệp Chính Thần thông với nhau, ở giữa có hàng rào cao hơn hai mét, trèo qua đó xuống là cách duy nhất để vào phòng mà tôi có thể nghĩ ra được.

“Ban công? Em có nhảy qua được không?” Diệp Chính Thần nhìn tôi từ đầu đến chân vẻ nghi ngờ.

“Có lẽ được, không vấn đề gì.” Tôi đặt cốc trà xuống, đi ra ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn lên hàng rào cao hơn hai mét, cố lấy dũng khí, xắn tay áo. Tôi cố nhảy thật cao, túm lấy đỉnh hàng rào được làm bằng gỗ nhưng thử mấy lần mà vẫn thất bại, có lần tóm được rồi, người treo lơ lửng trên không một hồi, toát mồ hôi nhưng không sao trèo lên được.

Tôi nhảy xuống, định nhờ Diệp Chính Thần mang cho tôi mượn một chiếc ghế, quay đầu lại thì nhìn thấy anh đang dùng nửa bàn tay che miệng, cúi xuống, chắc hẳn anh đang cười tôi.

Bức thư 2.4

D: “Nhắc đến mới nhớ… Meo Meo có ở đấy không?”

Triều Dương: “Lúc nãy còn ở đây, giờ chắc đi chơi Ikariam[1] rồi.”

C: “Nói đến web game này, lòng tôi đầy căm phẫn! Lúc chơi không cẩn thận chọc vào liên minh cực mạnh giữa hội “Trừng mắt tất báo” với “Đánh nhau tới chết”. Không có việc gì họ cũng chặn trước cảng khẩu, một ngày họ công kích mười một lần hoặc kêu gào đòi tôi chấp nhận hiệp ước cưỡng chế binh lực nộp phí gấp hơn ba trăm lần… Tôi thật không hiểu nổi, chơi game online bây giờ toàn là hạng cặn bã như vậy sao?”

Triều Dương: “Do bà không biết địch biết ta mà thôi.”

Mao Mao: “Buồn ngủ quá à, đã mười một giờ rồi, ngủ đi, ngủ đi!”

Đột nhiên, n người nhảy dựng lên: “Còn sớm mà!”

“Vẫn chưa có ai trả lời câu hỏi của bạn Tường Vy mà!”

Tường Vy có đội cổ vũ thật lớn.

Triều Dương quay đầu hỏi An Ninh: “Bà ấy cố ý phải không?”

An Ninh đã ngừng chơi game, bởi vì chị họ bị trượt chân té lầu: “Ừ, cố ý.”

 

Hôm thi đấu, cũng chính là ngày hôm sau, buổi sáng An Ninh có hai lớp chuyên tu, nên khi cô chạy tới trung tâm văn hóa thể thao, cuộc thi đã bắt đầu. Tại hiện trường đám đông chen lấn kịch liệt, quả nhiên ăn uống và sắc đẹp là dục vọng to lớn của loài người, nhớ lại năm đó khi cô tham gia cuộc thi cơ học, đến xem không quá hai mươi người, trong đó đã bao gồm tám thí sinh, cùng là cuộc thi cấp trường, mà sao khác nhau một trời một vực như vậy?

An Ninh gọi điện thoại cho Triều Dương, cô biết bọn họ đang ở bên trong, đám người tụ tập ở cửa thì ba tầng trong ba tầng ngoài, cô chen được vào thật vất vả, ngay lập tức trông thấy Mao Mao đã chiếm được vị trí trung tâm, sở dĩ An Ninh có thể nhanh chóng tìm thấy đám bạn hoàn toàn là nhờ vào một thân trên hồng dưới xanh rực rỡ đến chói mắt của bạn Mao.

Triều Dương nhìn thấy An Ninh đang tới: “Vừa có người hát bài Đông phương hồng, cũng không phải chương trình đêm Ba mươi Tết mà, hô hào chính trị như vậy làm gì chứ?

Mao Mao: “Sở thích cá nhân mà.”

Triều Dương: “Ha, vậy thì tôi nhất định hát bài Đông Phương Bất Bại!”

An Ninh hỏi: “Vy Vy số báo danh bao nhiêu?”

“Thứ ba từ dưới lên, nói cách khác chúng ta bị ninh đến cuối buổi rồi.”

Mao Mao nhìn không chớp mắt về một hướng nào đó: “Cũng được… Ngắm giám khảo đi, người thứ hai bên trái, tuy rằng chỉ thấy được mỗi bóng lưng… Ha ha, ha ha!”

Triều Dương ngẫm nghĩ: “Khi nãy lúc MC giới thiệu tôi cảm thấy có chút quen quen, bây giờ nhớ ra đúng là anh ta rồi, nhân tiện, Mao Mao, tiếng cười của bà thật là dâm đãng.”

An Ninh ngước mắt nhìn lên, dưới sân khấu ngay hàng đầu tiên là một người, bóng dáng anh tuấn, một cảm giác chính phái, anh ta hẳn là một người có ý chí kiên định, nghiêm khắc mà lại biết trước biết sau.

An Ninh trầm tư: “Cửa sau nhất định rất khó đi đây!”

Một giây sau An Ninh nhận được một tin nhắn: “Muốn đi cửa sau không?”

“…” Di động của Từ Mạc Đình bị mất trộm rồi sao?

“Anh là?”

Lần này rất lâu sau đối phương mới trả lời: “Từ Mạc Đình.”

An Ninh dường như nhìn thấy ánh mắt kiên nghị sắc bén của đối phương, khéo quá hóa vụng,  nhưng cô cũng là lần đầu tiên đi cửa sau mà…

Vì thế ai đó chiếu theo phương thức hối lộ mà mình biết lanh lẹ gửi một tin nhắn: “Tôi tặng anh quà nhé? Anh muốn cái gì?”

“Buổi tối đi với anh nhé.”

Người nào không nghĩ lệch lạc thì không phải người, An Ninh hóa đá luôn.

Tiếng Mao Mao nói: “Anh ấy quay lại kìa, dáng tay đưa lên môi thật gợi cảm nha!

Triều Dương kinh ngạc: “Bà lấy đâu ra ống nhòm vậy?!

Mao Mao không thèm để tâm.

Hai tiếng sau, Tường Vy lên sân khấu: “Có người hỏi tôi vì sao già như vậy còn lên khoe xấu, chẳng sao cả, tôi chính là thích thể hiện! Đời người tựa như một cuốn băng, sinh ra, đi học, tốt nghiệp, đi làm, sinh con, chết già, thời gian trôi nhanh, vì sao chúng ta không tận hưởng những niềm vui trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất, muốn làm cái gì thì làm cái đó! Vậy nên, người hỏi tôi câu hỏi này đơn thuần chỉ là không có việc gì làm mà bới lông tìm vết! Well, bài hát sau đây tôi muốn dành tặng cho đồng nghiệp viện nghiên cứu của chúng tôi, đồng bào khoa Vật lý, anh chị em lớp Mười, sáu cô gái cùng ký túc,và bạn Meo Meo người mà tôi yêu quý nhất! Bài hát Vì gặp anh, cảm ơn.”

“Trong biển sao bát ngát

Kiên trì một giấc mộng

Hơi ấm bàn tay anh

Em rất muốn nắm lấy

Giữa biển người mênh mông

Em cùng ai tương phùng

Dịu dàng đôi mắt anh

Tất cả đều dành cho em phải không?

Vì gặp anh

Em trân trọng bản thân

Em băng qua mưa gió

Là để trao anh trái tim em

Cho đến khi gặp anh

Em tin đó là vận mệnh

Tương lai này đáng để cố gắng

Vì anh… ”


[1] Một trò chơi game online.