Gió mang kí ức 3.2

 

 

Mộc Mộc bỗng chốc cảm thấy một làn gió xuân lướt qua trên mặt, băng tuyết của mùa đông đã tan chảy, vạn vật đã được hồi sinh.

Cô lè lưỡi, thu bàn tay nhỏ bé về, tiếp tục chiến đấu tới cùng với phần bánh pizza của mình.

“Ăn xong còn muốn đi đâu nữa?” Anh hỏi.

Cô nhớ anh đã từng nói, đến nhà anh sẽ không tiện, vậy thì chỉ có thể đi đến khách sạn thôi.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là những tòa nhà cao sừng sững, không thiếu những khách sạn hạng sang, cô đưa tay chỉ vào một khách sạn gần đó nhất.

Anh nhìn theo hướng tay cô, lập tức quay mặt lại, nhìn cô đầy nghiêm túc: “Anh chỉ nói rằng muốn em đi với anh, không nói là muốn…”

Anh hắng giọng, cầm túi tiền ở bên cạnh lên, đặt xuống trước mặt cô. “Tối nay em đã đi với anh rất lâu rồi, anh cũng rất vui, số tiền anh đưa cho em, em không cần phải trả lại.”

Cô tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó lắc đầu, vô cùng kiên định. Cô tìm anh không phải vì tiền, nói một cách chính xác là không phải chỉ vì tiền.

“Ăn nhanh lên, ăn xong anh đưa em về nhà.” Ngữ khí của anh rất gia trưởng, không cho phép từ chối.

 

Không biết từ khi nào, ngoài trời đã lất phất mưa, những hạt mưa rất nhỏ, ánh lên trong ánh đèn, giống như hàng nghìn hàng vạn sợi tơ đan xen vấn vít với nhau, khiến cho đêm đầu xuân càng thêm lạnh lẽo.

Mộc Mộc ôm túi tiền đi theo anh ra khỏi nhà hàng, những hạt mưa mong manh nhẹ nhàng rơi rớt trên người cô.

“Em sống ở đâu? Để anh đưa em về.” Anh quay sang hỏi cô.

Cô lắc đầu.

Cô không có nhà, cũng không còn người thân, người anh trai duy nhất của bố cô đã bán nhà, bán xe của họ, còn bán luôn cả cây dương cầm của cô nữa, sau đó ông ta đưa cho cô mười vạn đồng, nói như vậy là đã nhân nghĩa hết mực với cô rồi, bảo cô sau này không được tới tìm họ nữa.

Hôm nay, chủ nhà mới đã dọn tới ở, quẳng hết đồ đạc của cô ra ngoài. Cô chỉ chọn những đồ đạc của mẹ rồi gửi nhờ ở nhà hàng xóm, những thứ còn lại, đều đem cho người đi nhặt phế liệu.

“Nhà em ở đâu?” Anh hỏi lại một lần nữa, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú còn ảm đạm hơn cả bầu trời khi nhiều mây.

Cô vẫn lắc đầu, giữ vững tinh thần trung kiên trước sau như một của Đảng viên.

“Thôi được rồi.” Anh thật sự không thắng nổi cô, đành phải bỏ cuộc: “Em tự gọi xe về nhé, giữ tiền cẩn thận, đừng để bị cướp mất.”

Nói xong, anh bước đi mà không hề ngoảnh đầu lại.

Mộc Mộc vội vàng chạy theo sau, bước chân của Trác rất nhanh, cô chạy tới nỗi sắp đứt hơi mới đuổi theo kịp, níu lấy cánh tay anh.

Cô muốn anh đừng bỏ đi, nhưng há miệng rất lâu mà vẫn không phát ra được âm thanh nào. Cô bèn hoảng hốt tìm giấy và bút, túi tiền ôm trong lòng cứ nghiêng sang bên này, vẹo sang bên kia khiến bộ dạng của cô trông thật nhếch nhác, khổ sở.

“Đừng tìm nữa, anh biết em muốn nói gì. Năm vạn đồng một đêm, mọi nợ nần thanh toán sòng phẳng, đúng vậy không?” Anh hất tay cô ra, lạnh lùng nhìn cô: “Xin lỗi, cho dù cô cam tâm sa đọa, tự nguyện làm kỹ nữ, cũng đừng tìm tôi làm khách làng chơi, tôi không có hứng thú…”

Anh bỏ đi, bước chân không hề có chút do dự, cũng không ngoảnh đầu nhìn lại cô một lần, hoàn toàn chẳng để ý gì
tới cô.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gió càng thổi càng lạnh, Mộc Mộc đứng trong mưa gió, mái tóc dài và lớp váy mỏng chẳng mấy chốc đã bị ướt sũng, những giọt nước to như hạt đậu cứ lăn xuống dọc theo người cô, rồi tan vỡ trên mặt đất.

Trên đường, người qua lại thưa thớt, thi thoảng có một vài người cầm ô đi ngang qua, thấy bộ dạng của cô đều động lòng trắc ẩn, bước lại gần hỏi cô có cần ô che mưa không.

Cô lắc đầu, ánh mắt vẫn đăm đắm nhìn về phía anh vừa đi.

Cô biết mình đã sai, đã tìm nhầm người rồi, phóng túng ngông cuồng chỉ là vẻ bề ngoài của anh, anh có nguyên tắc riêng, giới hạn riêng của mình.

Một người con gái bán thân vì tiền, chắc hẳn anh rất coi thường.

 

One comment on “Gió mang kí ức 3.2

  1. Pingback: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s