Bức thư 2.2

An Ninh cười nói: “Đợi lát nữa ăn no bà cõng tôi về.”

Tường Vy trừng mắt: “Bà đi ra ngoài kêu lên một tiếng, sẽ có rất nhiều người tình nguyện cõng tiểu thư như bà đấy.”

“Nhưng mà tôi sợ người lạ.”

“Này, người quen sắp đến đấy.” Tường Vy cúi đầu xem tin nhắn, “Mao Mao nói muốn mời chúng ta ăn điểm tâm ngọt, tuy nhiên tôi luôn cảm thấy bà ấy béo như vậy thì không nên ăn ngọt chứ nhỉ?” Tường Vy vừa đặt di động xuống lại có người gọi tới, cô nàng vừa nhìn thấy tên thì như mở cờ trong bụng.

“Giang sư huynh à, đúng, đúng, đang ăn cơm, anh nhìn thấy tụi em hả? Anh ở gần đây à?! Thế thì đến đây cùng ăn đi, càng đông càng vui mà…”

Thế là mười phút sau, An Ninh lại một lần nữa dùng bữa với Giang Húc.

Nhân dịp này Giang sư huynh quan tâm hỏi cô hai vấn đề, một là: “Em không ngại khi anh gọi em là An Ninh giống như Vy Vy chứ?”

An Ninh: “À… Vy Vy không gọi em là An Ninh.”

Hai là: “Em quen biết Từ Mạc Đình à?”

An Ninh: “Có quen.”

Sư huynh nổi danh chỉ còn biết im lặng, chuyển qua nói chuyện với Vy Vy… Sau đó có người đến chào hỏi Giang Húc: “Anh là Giang Húc, Giang sư huynh… Em không nhận lầm người chứ ạ?”

Giang Húc đã gặp trường hợp này rất nhiều lần, khẽ gật đầu nói: “Vâng, bạn là?”

“Em cũng học ở Đại học Y, chỉ là vô danh tiểu tốt thôi ạ.” Đối phương khiêm tốn xua tay, “Anh là người sáng lập hội Đả kích của Đại học Y chúng ta, em ngưỡng mộ anh đã lâu! Hiện nay em là tay keyboard[1] ở hội.”

Bạn học Meo Meo đang tập trung tinh thần cúi đầu ăn uống bỗng “ý” một tiếng, cái tên hội nghe rất quen.

“Ảnh của anh vẫn còn được đăng trên sách truyền thống của trường chúng ta.”

“Đó là do trường cũ ưu ái thôi.”

“Sư huynh vì sao lại chuyển sang Đại học X học thạc sĩ vậy?”

Giang Húc cười nhẹ: “Muốn thay đổi môi trường, trải nghiệm nhiều thứ hơn.”

An Ninh càng nghe càng cảm thấy giống một buổi phỏng vấn danh nhân, cuối cùng sau khi xin được chữ ký, quân tiểu tốt cũng hài lòng rời đi… Vụ việc khiến cho ánh mắt Tường Vy càng thêm khuynh đảo, hơn nữa trên đường về cô còn luôn miệng “Romeo của tôi à, ôi, Romeo của tôi…”, đến nỗi An Ninh “Ai da” một tiếng, “Thì ra là anh ta.”

Tường Vy: “Ai?”

An Ninh: “À, không, chỉ là đột nhiên nhớ tới một… mỹ nữ.”

Tường Vy lắc đầu thở dài: “Bà nói bà không muốn quan tâm, sao giờ lại nghĩ tới mỹ nữ chứ.” Tường Vy quay lại thấy An Ninh đã dừng bước: “Sao vậy?”

“Mao Mao…”

Cửa nhà ăn số hai, lúc này Mao Hiểu Húc đang giơ tấm bìa các tông lên, trên đó viết: Tổng kết tinh thần Đại hội Đảng lần thứ XVII… Cô đang bị đám đông ra vào nhà ăn vây quanh.

“Các bạn sinh viên, hôm nay Mao mỗ tôi muốn xuất phát từ báo cáo của Đại hội Đảng lần thứ XVII để nói về một vài điểm cần được cải thiện trong công tác ẩm thực của trường chúng ta.”

“Tại đại hội lần thứ XVII, anh Đào đã chỉ ra, chủ đề của đại hội lần này là giương cao ngọn cờ vĩ đại “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, lấy lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng cốt lõi của “Ba đại diện” làm chỉ đạo, quán triệt sâu sắc thực thi quan điểm phát triển khoa học, tiếp tục giải phóng tư tưởng, kiên trì cải cách mở cửa, đẩy mạnh khoa học phát triển, thúc đẩy xã hội hài hòa.”

“Công tác nhà ăn trường ta, từ trước tới nay luôn lấy tôn chỉ “Vì nhân dân phục vụ”, tích cực làm ra các món ăn mới, lấy chất lượng ổn định phục vụ giáo viên, học sinh, cung cấp cơ sở hậu cần vững chắc cho công tác giảng dạy, nghiên cứu khoa học của Đại học X. Để xây dựng tốt hơn một xã hội hài hòa, quán triệt tinh thần Đại hội XVII của Đảng, tôi xin đưa ra những kiến nghị sau tới ban ẩm thực của trường:

Một, diện tích của nhà ăn quá nhỏ! Có thể tăng thêm một chút được không?

Hai, có thể tiếp tục cung cấp món thịt gà và thịt bò không? Lấy thịt gà chay thay thế thịt gà không phải là biện pháp lâu dài.”

“Tôi hy vọng nhà trường có thể thực hiện quyết tâm quán triệt sâu sắc thực thi quan điểm phát triển khoa học, tăng diện tích mặt bằng, khôi phục cung ứng món thịt gà và thịt bò, định giá hợp lý, tiếp tục đi trên con đường phát triển bền vững!”

Tường Vy lẩm bẩm: “Tôi không quen cô ta, tôi không quen cô ta… Không liên quan tới chúng tôi, không liên quan tới chúng tôi…”

Mao Mao càng nói càng hăng: “Nhân dịp này tôi xin giới thiệu một chút, thứ Ba này bạn tôi, Phó Tường Vy sẽ tham gia cuộc thi đại sứ hình tượng của trường chúng ta, Phó Tường Vy, lớp Mười khoa Vật lý, đó là bạn của tôi! Hy vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn, bỏ phiếu nhiều hơn!”

Tường Vy ngửa mặt kêu trời: “A a, chết tôi rồi!”

An Ninh cười nói: “Ờ… Vy Vy, bon chen với đời, luôn phải biết trả giá.”

“Khụ khụ.” Phía sau có người hình như rất lịch sự nhịn cười chỉ ho nhẹ một tiếng, An Ninh quay lại, liền đứng ngây ra.

Anh nhìn người tròn tròn đứng ở trung tâm đám đông cách đấy năm mét: “Bạn học của em à?”

Cũng không thể nói là không phải… “Ờ, bạn cùng phòng.”

“Em mới ở ngoài về à?”

“Vâng.”

“Anh vừa đến đây, đi dạo với anh một chút nhé!”

Lịch sự như thế, phong độ như thế, nhưng mà, cô có thể nói không được không nhỉ?

Lúc này Tường Vy đang khiếp sợ nhìn tất cả mọi thứ đang xảy ra trước mắt!

An Ninh: “…”

Từ Mạc Đình: “Sao vậy?”

An Ninh: “Đi thôi.”

Tường Vy: “…”

 

Hôm đó anh cùng An Ninh ra ngoài đi dạo, thật ra lại chẳng đi dạo gì cả, anh thấy cô đi đứng không tiện, liền vào một quán ăn.

Đây là quán cà phê kiểu Trung Quốc ở khu giải trí gần trường, nói nó kiểu Trung Quốc là vì bên trong có bán các loại đồ ăn Trung Quốc, bao gồm cơm rang trứng, mỳ bò nồi đất… Trước kia cô với Mao Mao đã tới đây một lần, sau khi về bạn Mao nào đó đã đăng một bài trên diễn đàn trường “Cảnh báo về mỳ thịt bò ở khu giải trí và tiệm cà phê: một, nên tự mang thịt bò theo! Hai, bát lớn là chỉ đường kính của bát, không liên quan tới số lượng mỳ!”

An Ninh nghĩ, Mao Mao hò hét muốn giảm béo thật ra là nói giỡn thôi, cho đến nay…

“Cười gì thế?” Từ Mạc Đình nhìn thấy cô đang cười.

Hả… Mình có cười sao? Phải nghiêm túc trở lại.

Đối phương ho một tiếng, bàn tay đặt ở môi, trong lòng trầm ngâm: Làm sao thế này, sao lại căng thẳng như vậy?

Từ Mạc Đình: “Em gọi đồ uống đi?”

“Ách, tôi có thể uống nước lọc không?”

Mạc Đình kêu một phần cà phê cùng nước lọc, sau đó An Ninh bất chợt nghĩ đến một vấn đề then chốt, cô đến đây làm gì?

An Ninh đang định nói gì đó, thì di động của đối phương reo lên, anh nhấc máy nghe vài câu, sau khi cúp máy thì nói với cô: “Có hai người bạn muốn đến đây…”

Í? “Vậy tôi đi trước…”

“Em gặp họ một chút đi.”


[1] Keyboard: Organ.

 

Advertisements

2 comments on “Bức thư 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s