Gió mang kí ức 3.2

 

 

Mộc Mộc bỗng chốc cảm thấy một làn gió xuân lướt qua trên mặt, băng tuyết của mùa đông đã tan chảy, vạn vật đã được hồi sinh.

Cô lè lưỡi, thu bàn tay nhỏ bé về, tiếp tục chiến đấu tới cùng với phần bánh pizza của mình.

“Ăn xong còn muốn đi đâu nữa?” Anh hỏi.

Cô nhớ anh đã từng nói, đến nhà anh sẽ không tiện, vậy thì chỉ có thể đi đến khách sạn thôi.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là những tòa nhà cao sừng sững, không thiếu những khách sạn hạng sang, cô đưa tay chỉ vào một khách sạn gần đó nhất.

Anh nhìn theo hướng tay cô, lập tức quay mặt lại, nhìn cô đầy nghiêm túc: “Anh chỉ nói rằng muốn em đi với anh, không nói là muốn…”

Anh hắng giọng, cầm túi tiền ở bên cạnh lên, đặt xuống trước mặt cô. “Tối nay em đã đi với anh rất lâu rồi, anh cũng rất vui, số tiền anh đưa cho em, em không cần phải trả lại.”

Cô tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi sau đó lắc đầu, vô cùng kiên định. Cô tìm anh không phải vì tiền, nói một cách chính xác là không phải chỉ vì tiền.

“Ăn nhanh lên, ăn xong anh đưa em về nhà.” Ngữ khí của anh rất gia trưởng, không cho phép từ chối.

 

Không biết từ khi nào, ngoài trời đã lất phất mưa, những hạt mưa rất nhỏ, ánh lên trong ánh đèn, giống như hàng nghìn hàng vạn sợi tơ đan xen vấn vít với nhau, khiến cho đêm đầu xuân càng thêm lạnh lẽo.

Mộc Mộc ôm túi tiền đi theo anh ra khỏi nhà hàng, những hạt mưa mong manh nhẹ nhàng rơi rớt trên người cô.

“Em sống ở đâu? Để anh đưa em về.” Anh quay sang hỏi cô.

Cô lắc đầu.

Cô không có nhà, cũng không còn người thân, người anh trai duy nhất của bố cô đã bán nhà, bán xe của họ, còn bán luôn cả cây dương cầm của cô nữa, sau đó ông ta đưa cho cô mười vạn đồng, nói như vậy là đã nhân nghĩa hết mực với cô rồi, bảo cô sau này không được tới tìm họ nữa.

Hôm nay, chủ nhà mới đã dọn tới ở, quẳng hết đồ đạc của cô ra ngoài. Cô chỉ chọn những đồ đạc của mẹ rồi gửi nhờ ở nhà hàng xóm, những thứ còn lại, đều đem cho người đi nhặt phế liệu.

“Nhà em ở đâu?” Anh hỏi lại một lần nữa, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú còn ảm đạm hơn cả bầu trời khi nhiều mây.

Cô vẫn lắc đầu, giữ vững tinh thần trung kiên trước sau như một của Đảng viên.

“Thôi được rồi.” Anh thật sự không thắng nổi cô, đành phải bỏ cuộc: “Em tự gọi xe về nhé, giữ tiền cẩn thận, đừng để bị cướp mất.”

Nói xong, anh bước đi mà không hề ngoảnh đầu lại.

Mộc Mộc vội vàng chạy theo sau, bước chân của Trác rất nhanh, cô chạy tới nỗi sắp đứt hơi mới đuổi theo kịp, níu lấy cánh tay anh.

Cô muốn anh đừng bỏ đi, nhưng há miệng rất lâu mà vẫn không phát ra được âm thanh nào. Cô bèn hoảng hốt tìm giấy và bút, túi tiền ôm trong lòng cứ nghiêng sang bên này, vẹo sang bên kia khiến bộ dạng của cô trông thật nhếch nhác, khổ sở.

“Đừng tìm nữa, anh biết em muốn nói gì. Năm vạn đồng một đêm, mọi nợ nần thanh toán sòng phẳng, đúng vậy không?” Anh hất tay cô ra, lạnh lùng nhìn cô: “Xin lỗi, cho dù cô cam tâm sa đọa, tự nguyện làm kỹ nữ, cũng đừng tìm tôi làm khách làng chơi, tôi không có hứng thú…”

Anh bỏ đi, bước chân không hề có chút do dự, cũng không ngoảnh đầu nhìn lại cô một lần, hoàn toàn chẳng để ý gì
tới cô.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, gió càng thổi càng lạnh, Mộc Mộc đứng trong mưa gió, mái tóc dài và lớp váy mỏng chẳng mấy chốc đã bị ướt sũng, những giọt nước to như hạt đậu cứ lăn xuống dọc theo người cô, rồi tan vỡ trên mặt đất.

Trên đường, người qua lại thưa thớt, thi thoảng có một vài người cầm ô đi ngang qua, thấy bộ dạng của cô đều động lòng trắc ẩn, bước lại gần hỏi cô có cần ô che mưa không.

Cô lắc đầu, ánh mắt vẫn đăm đắm nhìn về phía anh vừa đi.

Cô biết mình đã sai, đã tìm nhầm người rồi, phóng túng ngông cuồng chỉ là vẻ bề ngoài của anh, anh có nguyên tắc riêng, giới hạn riêng của mình.

Một người con gái bán thân vì tiền, chắc hẳn anh rất coi thường.

 

Động phòng 2.1

 

V

ừa vào đến phòng thí nghiệm, mọi thứ đều lạ lẫm, Giáo sư Fujii thì suốt ngày không thấy mặt, phó giáo sư cũng không giao cho tôi thí nghiệm chính thức, chỉ bảo tôi quan sát trước một chút về tế bào ác tính và hình thái của một số vi khuẩn, làm quen trước với đề tài, chứ không hề quản lý tôi. Trong phòng thí nghiệm, ngoài tôi, tất cả đều là người Nhật Bản, thân thiện nhưng xa cách là truyền thống văn hóa của họ. Vì thế, trong phòng nghiên cứu rộng lớn này, tôi không cảm nhận được sự ấm áp của tình người mà chỉ thấy mùi thuốc sát trùng bám riết.

Sau cả buổi sáng quan sát sự phát triển của tế bào ung thư phổi và ghi chép lại, tôi mệt tới rã rời, bèn đứng dậy, đấm lưng, bóp vai, ra hành lang hít thở không khí trong lành. Bất giác, ánh mắt tôi dừng lại ở đầu kia hành lang.

Đầu kia hành lang là phòng thí nghiệm vô trùng, qua tấm kính, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc chiếc áo choàng trắng, đeo khẩu trang, đang khâu vết thương cho một con chuột trắng. Người ấy hơi nghiêng người, chiếc kim được bàn tay linh hoạt đưa đi thoăn thoắt.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Một không gian màu trắng yên tĩnh, sự điềm tĩnh đến lạ thường cùng vẻ nghiêm trang không gì có thể xâm phạm. Tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt nào như thế, đó là ánh mắt tràn đầy sự tôn trọng và xót thương trước một mạng sống, một sự nghiêm túc và cẩn trọng trước mọi vật. Mỗi cơn co giật theo phản xạ có điều kiện của con chuột đều khiến người ấy hơi cau mày, dường như dưới bàn tay người ấy không phải là một con chuột trắng nhỏ bé mà là người thân yêu nhất.

Đứng ngây một lúc lâu, chợt nhớ đến Tần Tuyết, tôi lùi ra xa một chút, rồi gọi cho cô ấy, hẹn cô ấy cùng tới nhà ăn.

Một hồi lâu, Tần Tuyết mới nhận điện thoại, rồi trả lời bằng giọng khàn khàn: “Hôm nay mình hơi khó chịu, không thể đến trường được.”

“Cậu có sao không? Liệu có phải là bị cảm không? Có sốt không?” Tôi lo lắng hỏi.

“Không sao đâu, tại tối qua mình không ngủ được nên hơi đau đầu…” Nghe Tần Tuyết nói, tôi chợt nhớ đến cặp mày chau lại và đôi mắt ngấn lệ của cô ấy, bất giác thấy nhói lòng. Tôi cảm thấy đau lòng thay cho cô ấy.

“Vậy thì cậu ăn chút gì đó rồi uống thuốc giảm đau và ngủ một giấc là dễ chịu ngay thôi. Buổi tối mình sẽ sang thăm cậu.”

“Ừ, mình biết rồi, tạm biệt.”

“Tiểu Tuyết, chờ chút…” Tôi biết chuyện tình cảm thì người ngoài không nên nhiều lời, nhưng vẫn nói: “Có những nỗi đau khi đến rất dữ dội, nhưng cũng sẽ nhanh chóng qua thôi… Cố gắng lên…”

“Cảm ơn!” Không nói thêm câu nào và cũng không để tôi nói thêm lời nào, Tần Tuyết cúp máy.

Có lẽ cô ấy đã không hiểu ý tôi, cũng có thể cô ấy trách tôi nhiều chuyện, nhưng cô ấy là người bạn đầu tiên của tôi nơi đất khách quê người, tôi thực sự thấy thương cô ấy.

Tôi thở dài, cảm thấy bất lực.

“Cô là bạn của Tần Tuyết à?” Tôi giật nảy mình, không phải vì lời nói vang lên đột ngột, mà vì đó là một câu nói tiếng Trung.

Tôi quay đầu lại, thấy vị bác sĩ ở phòng thí nghiệm vô trùng đang đứng sau lưng tôi. Anh ta cởi chiếc găng tay cao su một cách rất thuần thục rồi tháo khẩu trang.

Một khuôn mặt hơi nghiêng, một cái nhướn mày rất khẽ, một cái ngước mắt… suýt làm tôi giật mình.

“Diệp…” Tôi vô cùng sửng sốt, suýt gọi cả họ tên anh ta, may mà kịp thời sửa lại: “Sư huynh.”

Anh ta hơi nghếch cằm, chờ câu trả lời của tôi. Bỗng tôi phát hiện, khi mặc chiếc áo choàng blouse, trông anh ta hoàn toàn khác, vẻ mặt rất nghiêm túc, không còn thấy nụ cười khinh mạn đầy ẩn ý.

“Vâng…” Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định nói đúng sự thật: “Quan hệ giữa chúng tôi rất tốt, khi tôi vừa tới đây, Tần Tuyết đã giúp đỡ tôi rất nhiều.”

“Thế à? Thế thì phiền cô khuyên cô ấy giúp, chứng đau đầu của cô ấy là do thần kinh, thuốc giảm đau chỉ có thể cắt cơn đau tạm thời, không thể trị tận gốc.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Diệp Chính Thần có vẻ không tin: “Cô hiểu rõ thật rồi chứ?”

“Anh định nói với cô ấy, đối với kiểu đau đầu do thần kinh, cần chấm dứt việc dựa dẫm vào thuốc men, phải điều chỉnh bằng cảm xúc, tinh thần.” Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Thà đau một lần thôi, đúng thế không?”

“Ừ, còn nữa…” Diệp Chính Thần bổ sung một câu: “Đừng nói là tôi nói đấy nhé!”

“Tôi hiểu.” Không yêu mà lại cho họ chút hy vọng thì thật tàn nhẫn.

Tôi đang định quay vào phòng thí nghiệm thì đột nhiên Diệp Chính Thần gọi lại: “Bạc Băng, sáu giờ tôi về nhà, trên đường về đi qua Carrefour, cô có muốn đi cùng tôi không?”

Tôi kiểm tra kỹ kế hoạch thí nghiệm buổi chiều, thấy còn có thời gian nên đáp: “Được, tôi…”

Tôi định hỏi xem sẽ liên lạc với anh ta bằng cách nào thì cánh cửa thang máy bật mở, một ông già từ trong đó bước ra, nhìn thấy Diệp Chính Thần, lập tức mỉm cười rất khiêm tốn, rồi chủ động lên tiếng: “Xin chào!”

Diệp Chính Thần hơi nghiêng người, rồi đáp lại bằng tiếng Anh: “Chào Giáo sư Tanaka!”

Giáo sư Tanaka gật đầu, nhìn về phía tôi, tôi vừa cúi người chín mươi độ vừa thầm chửi thói quen phiền phức này của Nhật Bản.

Tôi còn chưa kịp ngẩng lên thì nghe thấy Diệp Chính Thần nói một câu tiếng Anh rất chuẩn với vẻ tưng tửng: “Đây là bạn gái của tôi, cô ấy họ Bạc.”

Bức thư 2.2

An Ninh cười nói: “Đợi lát nữa ăn no bà cõng tôi về.”

Tường Vy trừng mắt: “Bà đi ra ngoài kêu lên một tiếng, sẽ có rất nhiều người tình nguyện cõng tiểu thư như bà đấy.”

“Nhưng mà tôi sợ người lạ.”

“Này, người quen sắp đến đấy.” Tường Vy cúi đầu xem tin nhắn, “Mao Mao nói muốn mời chúng ta ăn điểm tâm ngọt, tuy nhiên tôi luôn cảm thấy bà ấy béo như vậy thì không nên ăn ngọt chứ nhỉ?” Tường Vy vừa đặt di động xuống lại có người gọi tới, cô nàng vừa nhìn thấy tên thì như mở cờ trong bụng.

“Giang sư huynh à, đúng, đúng, đang ăn cơm, anh nhìn thấy tụi em hả? Anh ở gần đây à?! Thế thì đến đây cùng ăn đi, càng đông càng vui mà…”

Thế là mười phút sau, An Ninh lại một lần nữa dùng bữa với Giang Húc.

Nhân dịp này Giang sư huynh quan tâm hỏi cô hai vấn đề, một là: “Em không ngại khi anh gọi em là An Ninh giống như Vy Vy chứ?”

An Ninh: “À… Vy Vy không gọi em là An Ninh.”

Hai là: “Em quen biết Từ Mạc Đình à?”

An Ninh: “Có quen.”

Sư huynh nổi danh chỉ còn biết im lặng, chuyển qua nói chuyện với Vy Vy… Sau đó có người đến chào hỏi Giang Húc: “Anh là Giang Húc, Giang sư huynh… Em không nhận lầm người chứ ạ?”

Giang Húc đã gặp trường hợp này rất nhiều lần, khẽ gật đầu nói: “Vâng, bạn là?”

“Em cũng học ở Đại học Y, chỉ là vô danh tiểu tốt thôi ạ.” Đối phương khiêm tốn xua tay, “Anh là người sáng lập hội Đả kích của Đại học Y chúng ta, em ngưỡng mộ anh đã lâu! Hiện nay em là tay keyboard[1] ở hội.”

Bạn học Meo Meo đang tập trung tinh thần cúi đầu ăn uống bỗng “ý” một tiếng, cái tên hội nghe rất quen.

“Ảnh của anh vẫn còn được đăng trên sách truyền thống của trường chúng ta.”

“Đó là do trường cũ ưu ái thôi.”

“Sư huynh vì sao lại chuyển sang Đại học X học thạc sĩ vậy?”

Giang Húc cười nhẹ: “Muốn thay đổi môi trường, trải nghiệm nhiều thứ hơn.”

An Ninh càng nghe càng cảm thấy giống một buổi phỏng vấn danh nhân, cuối cùng sau khi xin được chữ ký, quân tiểu tốt cũng hài lòng rời đi… Vụ việc khiến cho ánh mắt Tường Vy càng thêm khuynh đảo, hơn nữa trên đường về cô còn luôn miệng “Romeo của tôi à, ôi, Romeo của tôi…”, đến nỗi An Ninh “Ai da” một tiếng, “Thì ra là anh ta.”

Tường Vy: “Ai?”

An Ninh: “À, không, chỉ là đột nhiên nhớ tới một… mỹ nữ.”

Tường Vy lắc đầu thở dài: “Bà nói bà không muốn quan tâm, sao giờ lại nghĩ tới mỹ nữ chứ.” Tường Vy quay lại thấy An Ninh đã dừng bước: “Sao vậy?”

“Mao Mao…”

Cửa nhà ăn số hai, lúc này Mao Hiểu Húc đang giơ tấm bìa các tông lên, trên đó viết: Tổng kết tinh thần Đại hội Đảng lần thứ XVII… Cô đang bị đám đông ra vào nhà ăn vây quanh.

“Các bạn sinh viên, hôm nay Mao mỗ tôi muốn xuất phát từ báo cáo của Đại hội Đảng lần thứ XVII để nói về một vài điểm cần được cải thiện trong công tác ẩm thực của trường chúng ta.”

“Tại đại hội lần thứ XVII, anh Đào đã chỉ ra, chủ đề của đại hội lần này là giương cao ngọn cờ vĩ đại “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc”, lấy lý luận của Đặng Tiểu Bình và tư tưởng cốt lõi của “Ba đại diện” làm chỉ đạo, quán triệt sâu sắc thực thi quan điểm phát triển khoa học, tiếp tục giải phóng tư tưởng, kiên trì cải cách mở cửa, đẩy mạnh khoa học phát triển, thúc đẩy xã hội hài hòa.”

“Công tác nhà ăn trường ta, từ trước tới nay luôn lấy tôn chỉ “Vì nhân dân phục vụ”, tích cực làm ra các món ăn mới, lấy chất lượng ổn định phục vụ giáo viên, học sinh, cung cấp cơ sở hậu cần vững chắc cho công tác giảng dạy, nghiên cứu khoa học của Đại học X. Để xây dựng tốt hơn một xã hội hài hòa, quán triệt tinh thần Đại hội XVII của Đảng, tôi xin đưa ra những kiến nghị sau tới ban ẩm thực của trường:

Một, diện tích của nhà ăn quá nhỏ! Có thể tăng thêm một chút được không?

Hai, có thể tiếp tục cung cấp món thịt gà và thịt bò không? Lấy thịt gà chay thay thế thịt gà không phải là biện pháp lâu dài.”

“Tôi hy vọng nhà trường có thể thực hiện quyết tâm quán triệt sâu sắc thực thi quan điểm phát triển khoa học, tăng diện tích mặt bằng, khôi phục cung ứng món thịt gà và thịt bò, định giá hợp lý, tiếp tục đi trên con đường phát triển bền vững!”

Tường Vy lẩm bẩm: “Tôi không quen cô ta, tôi không quen cô ta… Không liên quan tới chúng tôi, không liên quan tới chúng tôi…”

Mao Mao càng nói càng hăng: “Nhân dịp này tôi xin giới thiệu một chút, thứ Ba này bạn tôi, Phó Tường Vy sẽ tham gia cuộc thi đại sứ hình tượng của trường chúng ta, Phó Tường Vy, lớp Mười khoa Vật lý, đó là bạn của tôi! Hy vọng mọi người ủng hộ nhiều hơn, bỏ phiếu nhiều hơn!”

Tường Vy ngửa mặt kêu trời: “A a, chết tôi rồi!”

An Ninh cười nói: “Ờ… Vy Vy, bon chen với đời, luôn phải biết trả giá.”

“Khụ khụ.” Phía sau có người hình như rất lịch sự nhịn cười chỉ ho nhẹ một tiếng, An Ninh quay lại, liền đứng ngây ra.

Anh nhìn người tròn tròn đứng ở trung tâm đám đông cách đấy năm mét: “Bạn học của em à?”

Cũng không thể nói là không phải… “Ờ, bạn cùng phòng.”

“Em mới ở ngoài về à?”

“Vâng.”

“Anh vừa đến đây, đi dạo với anh một chút nhé!”

Lịch sự như thế, phong độ như thế, nhưng mà, cô có thể nói không được không nhỉ?

Lúc này Tường Vy đang khiếp sợ nhìn tất cả mọi thứ đang xảy ra trước mắt!

An Ninh: “…”

Từ Mạc Đình: “Sao vậy?”

An Ninh: “Đi thôi.”

Tường Vy: “…”

 

Hôm đó anh cùng An Ninh ra ngoài đi dạo, thật ra lại chẳng đi dạo gì cả, anh thấy cô đi đứng không tiện, liền vào một quán ăn.

Đây là quán cà phê kiểu Trung Quốc ở khu giải trí gần trường, nói nó kiểu Trung Quốc là vì bên trong có bán các loại đồ ăn Trung Quốc, bao gồm cơm rang trứng, mỳ bò nồi đất… Trước kia cô với Mao Mao đã tới đây một lần, sau khi về bạn Mao nào đó đã đăng một bài trên diễn đàn trường “Cảnh báo về mỳ thịt bò ở khu giải trí và tiệm cà phê: một, nên tự mang thịt bò theo! Hai, bát lớn là chỉ đường kính của bát, không liên quan tới số lượng mỳ!”

An Ninh nghĩ, Mao Mao hò hét muốn giảm béo thật ra là nói giỡn thôi, cho đến nay…

“Cười gì thế?” Từ Mạc Đình nhìn thấy cô đang cười.

Hả… Mình có cười sao? Phải nghiêm túc trở lại.

Đối phương ho một tiếng, bàn tay đặt ở môi, trong lòng trầm ngâm: Làm sao thế này, sao lại căng thẳng như vậy?

Từ Mạc Đình: “Em gọi đồ uống đi?”

“Ách, tôi có thể uống nước lọc không?”

Mạc Đình kêu một phần cà phê cùng nước lọc, sau đó An Ninh bất chợt nghĩ đến một vấn đề then chốt, cô đến đây làm gì?

An Ninh đang định nói gì đó, thì di động của đối phương reo lên, anh nhấc máy nghe vài câu, sau khi cúp máy thì nói với cô: “Có hai người bạn muốn đến đây…”

Í? “Vậy tôi đi trước…”

“Em gặp họ một chút đi.”


[1] Keyboard: Organ.