Gió mang kí ức 3.1

Hơn mười giờ đêm, người đi trên phố vội vàng rảo bước chân, bởi vì từng đám mây đen đã kéo lại che kín cả bầu trời, báo hiệu sắp có mưa lớn.

“Muốn ăn gì nào?”

Trác đưa mắt nhìn mấy nhà hàng đèn điện sáng trưng bốn xung quanh, nghĩ tới việc cô không nói được, anh cứ chỉ vào từng tấm biển trước mỗi nhà hàng, hỏi cô: “Nhà hàng này, nhà hàng này, hay là nhà hàng kia?”

Mộc Mộc đưa mắt nhìn một lượt, đèn đuốc lấp lánh như gần mà lại như xa.

Thông thường, trong những tình huống như thế này, nhân vật nữ chính trong các bộ phim truyền hình đều cần kìm nén ham muốn một chút, dẫn nhân vật nam chính đi tìm một quán mỳ nhỏ hoặc một quán ăn bên đường, hòng ghi được ấn tượng tốt đẹp với đối phương.

Nhưng mùi thơm của món pizza thịt nướng hiệu Morgan ở nhà hàng Ý trước mặt cứ lan tỏa…

Mỗi buổi tối đi ngang qua đây, cô đều không kìm nén được, phải nuốt nước bọt…

Hơn nữa, qua hôm nay, e rằng cô không còn cơ hội được ăn món đó nữa. Cô còn đang phân vân trong lòng, người bên cạnh đã hiểu rõ ý muốn từ ánh mắt đầy khao khát của cô, kéo tay cô cùng bước vào một quán ăn vô cùng trang nhã.

Pizza Morgan được mang lên, hương thơm mê hoặc tới nỗi dạ dày cô cứ cuộn dâng, Mộc Mộc lập tức vứt bỏ vấn đề hình tượng, cầm một miếng bánh lên và bắt đầu ăn.

Sau khi một miếng bánh pizza đã được ngấu nghiến hết trong chốc lát, Mộc Mộc mới phát hiện ra Trác – người đang ngồi đối diện với cô không hề ăn chút gì, ngón tay đang nâng ly rượu vang đỏ, nhìn cô như đang có tâm sự gì đó.

Dưới ánh đèn sáng chói, lần đầu tiên cô nhìn rõ dáng vẻ của anh, đẹp trai, tuấn tú đến mức không thể miêu tả bằng lời. Làn da anh có màu trắng ngà làm tôn lên khí chất đàn ông, đường nét trên khuôn mặt lạnh lùng, tuấn tú, cương nghị nhưng không kém phần dịu dàng, còn đôi mắt của anh, có một chút u uất, một chút ngỗ ngược, thêm một chút mê hoặc khiến người ta ngơ ngẩn… Cô thích nhất là đôi môi anh, hơi cong cong, đường cong tuyệt mỹ giữa hai vành môi ẩn chứa một nụ cười tinh quái.

 

“Em có thể đừng nhìn anh bằng ánh mắt… nhìn bánh pizza như thế được không?”

Mộc Mộc đỏ bừng mặt, bối rối chỉ vào đĩa bánh pizza, tỏ ý mời anh ăn.

“Anh không đói.” Anh rút một tờ giấy ăn, giúp cô lau khóe miệng, rồi rót cho cô một cốc trà chanh, đặt xuống trước mặt cô. “Có chắc là em chỉ chưa ăn tối thôi không?”

Cô yên lặng uống một ngụm nước, vị chua đắng của trà chanh từ lưới vị giác ngấm vào mạch máu.

Cô không muốn nói với anh, cả ngày cô vẫn chưa ăn cơm, bởi vì cả ngày hôm nay cô luôn lo lắng thấp thỏm không yên, cứ do dự giữa việc “tìm anh” và “không tìm anh”.

Thực ra, tới quán rượu này chơi đàn, ngoài việc muốn kiếm thêm chút tiền để nuôi sống bản thân, cô còn có một mục đích khác – tìm thấy người đàn ông mà cô tự nguyện hiến dâng và tự nguyện cho cô mượn năm vạn đồng.

Từ một tháng trước, lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô biết mình đã tìm thấy rồi, nhưng lại do dự. Cô quá thích anh đến nỗi không muốn lừa dối, đùa giỡn hay lợi dụng anh.

Không biết là may mắn hay bất hạnh, cô thực sự không tìm được sự lựa chọn tốt hơn, bất đắc dĩ vẫn phải tìm đến anh…

 

“Đúng rồi, có thể nói cho anh biết em tên là gì không?” Anh nói.

Lần này, anh không lấy giấy bút cho cô, mà chìa lòng bàn tay ra trước mặt cô, để cô viết tên mình lên đó.

Mộc Mộc thoáng bối rối, liệu có phải anh thật sự muốn quen biết cô, tìm hiểu cô?

Chần chừ hồi lâu, cô lắc đầu. Cô không muốn cho anh biết tên của cô, bởi vì sợ có một ngày anh sẽ nhìn thấy cái tên đó trên báo chí hoặc mạng Internet, sợ anh sẽ nghĩ rằng đằng sau nỗi đáng thương của cô ẩn giấu một tội ác không thể tha thứ, sợ rằng anh sẽ hối hận vì đã quen biết cô.

Trác thu bàn tay đang giơ ra giữa khoảng không, không nói gì nữa, bầu không khí bỗng nhiên lạnh đến mức đóng băng.

Để xua tan bầu không khí lạnh lẽo, Mộc Mộc lấy khăn giấy, viết chữ lên đó, rồi nở một nụ cười ngọt ngào, đưa cho anh: “Vậy em có thể biết tên của anh không?”

“Em nói thử xem?” Anh khẽ mím đôi môi mỏng, khiến người khác cảm nhận rõ ràng rằng anh đang không vui.

Cô không hiểu vì sao anh tức giận, chỉ là một cái tên thôi mà quan trọng đến thế sao? Cô đã tự nguyện hiến dâng lần đầu tiên của mình cho anh, điều này còn chưa đủ ư?

Một người còn non nớt kinh nghiệm sống như cô căn bản không hiểu rằng, từ chối nói tên cho một người đàn ông có nghĩa là cô chỉ muốn làm một đám mây trôi ngang qua cuộc đời anh, anh không cần biết cô là ai, cũng không cần biết cô từ đâu tới, rồi sẽ đi đâu. Tất cả mọi chuyện giữa họ chẳng qua chỉ là một giấc mơ xuân, sau khi tỉnh dậy, cô không hy vọng còn bất kỳ mối liên hệ gì với anh nữa.

Kiểu khước từ này, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là sự chà đạp một cách tàn nhẫn lên lòng tự trọng của người đàn ông.

 

Đây là bữa tối lạnh lẽo nhất mà Mộc Mộc từng ăn, rõ ràng miếng bánh pizza rất thơm, nhưng khi vào miệng lại rặt một vị đắng chát.

Rất nhiều lần, cô ngẩng đầu lên nhìn anh, hy vọng anh có thể nói một câu gì đó, cho dù là đùa giỡn hay tức giận cũng được, nhưng từ đầu tới cuối, anh chỉ yên lặng ngồi uống ly rượu vang đỏ, khoảng cách giữa họ dường như cách xa nhau hàng nghìn, hàng vạn dặm.

Thi thoảng, bắt gặp ánh mắt chưa kịp lảng tránh của anh, cô mừng rỡ cười với anh, anh lại lạnh lùng đánh mắt sang hướng khác, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng.

Cô đặt miếng cánh gà vào trong đĩa trước mặt anh, anh tỏ vẻ như không nhìn thấy.

Mộc Mộc tìm đủ mọi cách để lấy lòng anh, đưa bàn tay nhỏ nhắn qua bàn về phía anh, khe khẽ giật giật ống tay áo. Cánh tay anh khẽ động đậy, muốn rút ống tay áo từ trong bàn tay cô về. Cô cố gắng dùng bàn tay nhỏ nhắn níu chặt lấy ống tay áo, đôi mắt to ngân ngấn nước nhìn anh như đang cầu khẩn một cách đầy đau khổ.

Sau vài giây giằng co, cuối cùng anh cũng buông súng đầu hàng, một nụ cười xuất hiện trên khóe môi, kéo bàn tay nhỏ bé của cô ra: “Dầu mỡ trên tay em đã lau sạch chưa? Bẩn chết đi được!”

Động phòng 1.5

Tính tò mò nổi lên, tôi vào phòng tắm để nghe rõ hơn.

Cuối cùng thì tôi cũng đã nghe được câu trả lời của Diệp Chính Thần, giọng nói trầm và rất tuyệt tình: “Đúng! Tối qua tôi đã ở cùng cô ấy. Mấy ngày ở Tokyo, ngày nào tôi cũng ngủ chung giường với cô ấy. Cô đã vừa
lòng chưa?”

“Anh!… Anh…”

“Cô muốn cùng tôi, thế thì tối nay có thể chuyển đến, không có vấn đề gì.”

“Đồ vô sỉ!” Giọng nói của Tần Tuyết xen lẫn tiếng nức nở.

“Bây giờ cô biết cũng chưa muộn đâu.”

Nhìn qua tấm kính cửa sổ phòng tắm, tôi thấy Tần Tuyết vừa khóc vừa chạy ra ngoài, rồi bóng cô ấy nhanh chóng khuất dần phía cuối cầu thang. Những giọt nước mắt của cô ấy giống như hổ phách kết lại từ ngàn năm, rơi lã chã mang theo cả nỗi buồn thương.

Đó là ngày đầu tiên tôi quen Diệp Chính Thần, ấn tượng mà anh ta để lại cho tôi đó là một chàng công tử ăn chơi điển hình. Có thể tối hôm trước anh ta rất dịu dàng, tình tứ với bạn, nhưng hôm sau đã có thể lên giường với một cô gái khác. Bạn không cần phải oán, phải hận, bởi vì anh ta chưa bao giờ che đậy sự tồi tệ của mình, và cũng rất rõ ràng, điều mà anh ta có thể cho bạn chỉ là ngày hôm nay, không có tương lai hay lời hẹn ước. Lựa chọn anh ta, bạn cần phải biết kết cục cuối cùng.

Buồn thay cho Tần Tuyết. Một lúc sau bụng tôi sôi ùng ục vì đói. Đúng là không thể coi anh chàng đẹp trai là cơm mà ăn, tôi đem chỗ thịt gà còn lại trong tủ lạnh ra hâm nóng, rồi nấu một bát mỳ. Tôi vừa ăn được hai miếng thì tiếng chuông cửa vang lên, chỉ có đúng một tiếng và người nhấn chuông đứng chờ, đó là một người có giáo dục và biết kiên nhẫn.

Tôi mở cửa thì thấy Diệp Chính Thần đứng ngoài, dáng vẻ rất lịch sự, trong tay cầm một hộp sô cô la rất đẹp: “Chào cô. Tôi không làm phiền cô chứ?”

“Không đâu.” Tôi vội lau miệng, thực ra trước khi ra mở cửa tôi cũng lau một lần rồi, nhưng lúc này bất giác lại đưa tay lên lau lần nữa.

Diệp Chính Thần đặt hộp sô cô la vào tay tôi, nói rằng đã mua nó khi dự hội thảo ở Tokyo và muốn tặng tôi. Tôi biết đây là một phong tục của địa phương, những người đi xa bao giờ cũng mang về một món ngon mời mọi người cùng thưởng thức để bày tỏ rằng họ vẫn nhớ tới người ở nhà. Chỉ có điều, tôi không biết món quà này anh ta vốn định tặng ai.

Vừa vào cửa, Diệp Chính Thần bèn nhìn vào món gà và bát mỳ tôi vừa nấu xong: “Thơm quá. Cô là người Tứ Xuyên à?”

“Vâng, ở Nam Châu, Tứ Xuyên. Chắc là anh chưa ăn cơm? Hay ngồi xuống cùng ăn một chút nhé!”

Thấy tôi lấy ra một chiếc bát và đôi đũa, Diệp Chính Thần không khách sáo, ngồi ngay xuống chỗ đối diện tôi: “Tôi rất thích các món ăn của Tứ Xuyên, nhưng tiếc là người Nhật Bản sợ cay, vì vậy mà hầu như không được thưởng thức món ăn của Tứ Xuyên ở đây. Mỗi lần về nước, tôi phải ăn mấy ngày liền các món ăn đó cho thật đã rồi mới về.”

“Bạn tôi cũng nói với tôi như vậy. Vì thế trước khi đi tôi đã chuẩn bị mấy thùng gia vị. Tôi còn mang theo những nguyên liệu làm món lẩu nữa, đợi hôm nào có thời gian, tôi sẽ mời anh món lẩu cay.”

Diệp Chính Thần lập tức ngẩng lên: “Cuối tuần sau tôi rỗi.”

Nhìn vẻ háo hức như một đứa trẻ của anh ta, tôi không nín được cười: “Cuối tuần sau thì tôi bận mất rồi, tôi phải tới phòng thí nghiệm cấy tế bào…”

Tôi cố tình dừng lại một lúc. Thấy vẻ hy vọng dần lụi tắt trong ánh mắt của anh ta, tôi cười nói: “Tối mai tôi không bận, mấy giờ thì anh về tới nhà?”

“Bảy giờ, để tôi đi mua rau.”

“Tôi chờ anh, chúng ta cùng đi.” Đã nói là mời người ta ăn cơm mà lại để họ đi mua thức ăn thì thật không phải.

Ăn cơm tối xong, tôi thu dọn bát đũa, Diệp Chính Thần nối mạng giúp tôi, rồi thử kiểm tra xem đường truyền có ổn định không.

“Sư huynh, anh có muốn uống cà phê không?” Tôi hỏi theo phép lịch sự.

Diệp Chính Thần nhìn đồng hồ, mặt chiếc đồng hồ bằng kim cương nhìn lóa cả mắt, không biết đeo lâu có ảnh hưởng tới thị lực không nhỉ?!

“Hôm nay cũng muộn rồi, để hôm khác vậy.”

“Vâng.” Đúng là đã muộn thật, tôi không giữ khách theo kiểu giả dối. “Để tôi tiễn anh.”

Tiễn Diệp Chính Thần ra ngoài cửa, tôi định đóng cửa lại thì đột nhiên anh ta lên tiếng: “Cảm ơn cô về bữa tối.”

“Không có gì, chỉ là bữa cơm bình thường thôi mà.”

“Tôi có thể đưa ra một đề nghị được không?” Diệp Chính Thần nói với vẻ rất nghiêm túc.

“Anh nói đi.” Tôi hồi hộp lắng nghe.

“Lần sau nấu mỳ thì nấu nhiều hơn một chút.”

Tôi không thể không ôm bụng, cúi người xuống: “Bỏ qua cho sự dốt nát của tôi, câu nói đó của anh là phê bình hay khen tôi đấy?”

“Đây là câu nói thực lòng nhất trong những lời khen của tôi đấy.”

“Cảm ơn!”

Sau khi Diệp Chính Thần ra về, tôi vừa nói chuyện với mẹ qua internet vừa nhấm nháp sô cô la tươi hiệu Leonidas của Bỉ, vừa ngọt vừa ngậy lại không béo, vừa vào đến miệng đã tan, thấm qua lưỡi rồi lan vào cơ thể.

Mẹ tôi hỏi: “Có chuyện gì mà con cười vui thế?”

Tôi đã cười sao? Có lẽ vậy.

“Vì sô cô la mà bạn tặng rất ngon ạ!”

“Bạn à? Bạn trai hay bạn gái?” Mẹ tôi bắt đầu tò mò.

“Mẹ đừng có suy đoán lung tung, người ấy là hàng xóm của con.”

“Mẹ nghe dì Lý của con nói, quan niệm của nước ngoài rất thoáng, rất nhiều học viên đã chịu ảnh hưởng, cứ tưởng ở nước ngoài thì làm việc gì cũng không ai biết, thích ở chung là ở chung, thích chia tay là chia tay, chẳng hề có chút quan niệm đạo đức và trách nhiệm gì cả… Lại còn có những người, trong nước đã có gia đình rồi mà vẫn lăng nhăng, con chớ để bị lừa đấy.”

“Mẹ yên tâm, con không lừa người ta thì thôi.”

“Con bé này, Chung Thiên…”

Lại sắp bắt đầu rồi đấy, tôi tìm cách ngăn những lời kể lể phía sau của mẹ, tiếp tục nhấp nháp sô cô la. Ăn đến thanh cuối cùng, nhìn vào chiếc hộp trống không mà vẫn nuốt nước miếng…

Thì ra, có những thứ đã nếm thử rồi thì sẽ thành nghiện.

 

Bức thư 2.1

Buổi tối, An Ninh đang cùng mẫu thân đại nhân trò chuyện thì Tường Vy online tìm cô, bà Lý cũng thấy hơi mệt, vừa ngáp vừa khuyên con gái nên đi nghỉ sớm rồi trở về phòng.

Tường Vy: “Lại đang xem bàng môn tả đạo gì đó?”

An Ninh: “Đang ăn vặt.”

Tường Vy: “Bà phải béo lên, cố gắng béo lên nha!”

An Ninh: “Tôi đang ăn phấn hoa, hình như nó có tác dụng giảm béo.”

Tường Vy: “Sao lại ăn thứ đó?! Ngoan, nhanh đi ăn thịt đi, mau, mau lên!”

An Ninh: “Hồi chiều tôi thấy một bà lão mang một túi lớn mật ong với phấn hoa trong khu nhà tôi, trời mưa to mà bà lão còn mang đồ nặng như vậy, tôi liền mua một lọ mật ong với một lọ phấn hoa, mua rồi đương nhiên phải ăn, lãng phí không tốt.”

Tường Vy: “Chậc. Nói chuyện chính đi, hôm nay Giang Húc kể với tôi một chuyện, anh ấy nói tối hôm qua nhìn thấy bà cùng với một nam sinh đi ra ngoài ăn cơm.”

An Ninh: “^_^ Nhãn lực của sư huynh thật là tốt.”

Tường Vy: “Anh ấy còn nói người đó ở khoa Ngoại giao, một nhân vật rồng thần thấy đầu không thấy đuôi. Tôi muốn hỏi bà dính dáng đến một nhân vật như vậy từ khi nào thế?”

An Ninh: “Ừ, Tôi cũng đang nghĩ, từ khi nào nhỉ?”

Tường Vy: “… Thôi bỏ đi. Bà cảm thấy tôi nên hát bài gì trong cuộc thi vào thứ Ba tuần sau?”

An Ninh: “Hai con bướm?

Tường Vy: “Quanh đi quẩn lại vẫn là dân ca sao? Bà có đề nghị nào hay hơn một chút không hả?!”

An Ninh mỉm cười nhìn trong khung đối thoại nhảy ra icon hung ác, thoáng nhìn chiếc di động trên bàn, cô do dự cầm lấy…

“Anh thích nghe bài hát nào?”

Sau khi nhắn tin rồi An Ninh mới cảm thấy, cô như vậy có tính là mua chuộc giám khảo không nhỉ?

Đang định quên đi hành động lúc trước, kết quả đối phương trực tiếp gọi điện đến, An Ninh do dự ấn nút nghe: “… A lô.”

“Chưa ngủ sao?” Giọng của anh nghe qua điện thoại có chút trầm thấp, lại mang theo một chút cảm giác êm dịu nhẹ nhàng.

“Ừm, sắp ngủ rồi.”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ thấp, anh nói “Chờ một chút”, An Ninh nghĩ thật ra “Tạm biệt” cũng được mà. Đang lúc “chờ một chút”, cô thấy trên màn hình Tường Vy đang chat với Mao Mao.

Tường Vy: “Spice girls hot, spice girls hot, spice girls spice girls hot hot hot!!”

Mao Mao: “= =!”

Tường Vy: “Ồ? Bà hiểu rồi à, Tôi còn tưởng rằng phải phiên dịch cho bà nữa chứ.”

Mao Mao: “= =! Ký hiệu này là thể hiện tôi không hiểu.”

Tường Vy: “Không hiểu à?”

Tường Vy: “Cô gái ớt cay, cô gái ớt cay, cô gái ớt cô gái ớt cay cay cay!!”

Mao Mao: “= =!”

Tường Vy: “Gì chứ, tiếng Trung cũng không hiểu hả!”

An Ninh cười thành tiếng, đầu dây bên kia lúc này truyền tới tiếng nói: “Có phải em đã xin trường nghiên cứu học thuật chuyên ngành không?”

An Ninh kinh ngạc, làm sao anh ta biết được? Hôm qua cô mới đến chỗ giáo sư điền vào đơn xin mà, mục đích là để lấy thêm hai cái học phần, học thêm một phần kiến thức, nắm thêm một ít kinh nghiệm… Nói tóm lại vì cô đã học thiếu một tín chỉ.

An Ninh chột dạ, sau đó thẳng thắn trả lời: “Đúng, vì tôi muốn học thêm chút gì đó…”

“Em tìm được người hợp tác chưa?” Đối phương ngắt lời cô.

An Ninh: “Có hai bạn học sẽ học cùng với tôi…”

Mạc Đình trầm ngâm: “Anh biết rồi.”

Biết cái gì? An Ninh không hiểu…

Sau đó khi chat với chị họ, An Ninh hỏi: “Có khả năng có một người rất đẹp trai, lại rất thông minh… thích em không?”

Chị họ: “Khả năng này không lớn lắm.”

An Ninh: “…”

Chị họ: “Trừ phi thông minh lại bị thông minh lừa.”

An Ninh: “…”

Chiều Chủ nhật về trường học, vừa vào đến cửa phòng An Ninh đã bị Tường Vy kéo ra ngoài mua quần áo.

Trong các cô gái của chúng ta, người không nên đi dạo phố cùng chính là An Ninh, mới đi nửa tiếng đã kêu mệt, không biết mặc cả, còn thường xuyên cho ăn xin tiền lẻ làm cả hai không còn tiền lẻ mà ngồi xe bus về trường, có điều, Tường Vy không hiểu tại sao, cô vẫn thích đưa An Ninh đi cùng nhất… Bởi vì cô ấy đáng yêu.

Tường Vy hỏi: “Bà cảm thấy tôi mặc bộ này đẹp hay là bộ kia đẹp?”

“Đều…”

“Đều đẹp hả?” Thật là cô bé đáng yêu, Tường Vy nghĩ.

Đều như nhau… An Ninh nghĩ.

An Ninh: “Vy Vy, chân tôi mỏi quá, có thể cho tôi ngồi nghỉ một lát được không?”

Hôm nay tâm trạng Tường Vy rất tốt, vì thế hào phóng khai ân: “Ngồi nghỉ đi.”

An Ninh tìm được một chiếc sofa nhỏ trong tiệm, vừa ngồi xuống thì thấy có người đẩy cửa bước vào, thật là trùng hợp cũng là sinh viên Đại học X, An Ninh sở dĩ nhận ra được là vì lần trước ở thư viện cô có nói chuyện với họ…

Hai người mới vào đã trông thấy Tường Vy đang đứng trước gương xoay qua xoay lại, “Đúng là oan gia ngõ hẹp.”

Tường Vy quay đầu lại: “Ai da, thì ra là sư muội của Giang Húc à!”

Sau khi hai bên trừng mắt nhìn nhau một phen, đều tự đi chọn quần áo, A nói với B: “Thực ra mua quần áo thì cần phải thử cẩn thận đó.”

B nói với A: “Người không đẹp thì mặc cái gì cũng giống như khoác bao bố lên mình.”

A: “Aiz, già như vậy mà còn tham gia đại sứ hình tượng cái gì, sinh viên năm hai, năm ba như chúng ta thử tham gia còn đỡ.”

B: “Có một số người không biết gọi là “Biết người biết ta”.”

Tường Vy quay ngoắt người lại: “Hai người nói ai đó?”

A: “Tôi có chỉ tên gọi họ sao? Chẳng qua là, chính chị muốn thừa nhận thôi, bọn tôi cũng chẳng ngại đâu.”

An Ninh đứng dậy đi đến bên cạnh Tường Vy, nghi hoặc hỏi một câu: “Vy Vy, họ không phải bằng tuổi bọn mình sao? Tôi còn tưởng là sư tỷ chứ?”

Tường Vy ngây ra, rồi cười ngặt nghẽo!

Sắc mặt A, B chợt trắng chợt đỏ, lập tức nhận ra An Ninh: “Chị không phải là…”

A nói cho hết câu chính là: “Chị không phải là cô gái lần trước xen vào chuyện của bọn tôi sao?”

B nói cho hết câu chính là: “Chị không phải là cô gái lần trước lúc tôi đi ghi danh nhìn thấy đang dựa vào vai lão đại của khoa Ngoại giao sao?!”

 

An Ninh cùng với Tường Vy bước vào một quán ăn Trung Quốc nằm trong nội ô, Tường Vy nhìn không chớp mắt rồi vọt tới ngồi xuống chiếc bàn sát cửa sổ, nơi có tầm nhìn vô cùng tốt, vẫy tay: “Taxi!”, chợt cô sững lại: “Nhầm rồi, waiter!”

An Ninh tập tễnh bước tới ngồi xuống: “Bữa này để tôi mời?!”

“Tại sao? Bữa này phải là tôi khao bà mới đúng chứ.”