Bức thư 1.8

Trong khi An Ninh đang nghĩ đến thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm của Dương Quá, cây kiếm nặng một trăm hai mươi cân, lực bạt thiên quân, thật ra cũng rất quái dị mà!

Khi An Ninh đang cúi đầu ăn mỳ, có người bước tới gọi Từ Mạc Đình: “Hôm nay cậu ở trường à?!”

Mạc Đình cũng đứng dậy: “Qua đây đưa tài liệu. Còn cậu?”

“Hội học sinh có chút việc phải xử lý. Cả đám sinh viên vậy mà chuyện gì cũng làm không xong.” Đối phương nhìn thấy An Ninh ngồi đối diện Từ Mạc Đình, liếc mắt nhìn vài lần, cũng không nói thêm gì: “Đúng rồi, tôi vẫn muốn hỏi cậu, sắp tới trường có cuộc thi “Đại sứ hình tượng”, cậu có thể dành thời gian làm giám khảo vòng sơ khảo không?”

An Ninh dỏng tai lên nghe, bởi vì Tường Vy cũng tham gia cuộc thi này.

“Có lẽ tôi không có thời gian.”

Hả? An Ninh ngẩng đầu nhìn anh, đồng ý đi, như vậy cô có thể đi cửa sau một chút, ách, không đúng, đi cửa sau phải cần quan hệ tốt lắm mới được, hay là biếu quà cáp gì đó nhỉ?

Từ Mạc Đình lúc này lại cười nhẹ, hỏi cô một câu: “Sao vậy?”

Người này thật ra là thần phải không? “Chi bằng, anh làm giám khảo thử đi!”

An Ninh kiên định bỏ qua ánh mắt cùng với nụ cười đầy ẩn ý của người xa lạ kia, dù sao… đương sự đại khái cũng đã hiểu lầm từ sớm rồi.

Sau đó đương sự cười trả lời người xa lạ: “Được thôi.”

An Ninh trầm ngâm, có lẽ ít nhiều cô đã hiểu lầm rằng anh đang thích cô?

 

Sau bữa tối, An Ninh được người ta lịch sự đưa về tận cửa, cô nhìn quanh rồi nói “Tạm biệt”, đối phương cũng rất quân tử đáp lại “Chúc ngủ ngon”. An Ninh bước vào cửa ký túc xá, nghe thấy Mao Mao đang nói: “Không muốn thân thiết, tôi muốn gặp gỡ tình cờ, thật là tự nhiên thôi, như ở ngoài đường, tiệm cà phê, hay trên máy bay.”

Triều Dương: “Nếu gặp được người phù hợp với yêu cầu ở tiệm cà phê hay trên máy bay thì bà sẽ làm thế nào? Kiểu bèo nước gặp nhau hả?”

Mao Mao hưng phấn: “Tình huống này tôi hình dung không biết bao nhiêu lần rồi, đương nhiên là căn chuẩn góc độ, hướng gió và tốc độ di chuyển rồi làm cú va chạm hoàn mỹ!”

An Ninh: “Thì ra là thế.”

Mao Mao: “Đương nhiên bên cạnh nhất định phải có bà rồi.” Nói xong ôm chầm lấy người vừa bước vào cửa.

Triều Dương nghi ngờ: “Nếu bà làm hỏng quần áo người ta khiến người ta tức giận mà chán ghét thì sao?”

Mao Mao: “Cho nên tôi mới nói bên cạnh nhất định phải có Meo Meo đấy thôi.”

An Ninh: “Cho bà tiền giặt đồ à?”

“Vì bà tới cản mũi nên mới tức giận chán ghét, dĩ nhiên người được thích là tôi đây sẽ tới giặt đồ cho người ấy rồi, ha ha ha ha, cuộc đời thật đẹp!”

Triều Dương chớp mắt khinh thị: “Hình dung thật đẹp quá nhỉ?”

“Nói tóm lại, chính Meo Meo bị xa lánh, còn tôi thì được coi trọng, đương nhiên nếu An Ninh cũng bị rơi vào tầm ngắm, muốn chấp nhận thì cũng được, còn tôi sau đó sẽ tiếp tục tìm con mồi mới, đàn ông mà, đầy cả chiếc máy bay ấy chứ.”

Hai người còn lại không còn nói gì được nữa.

Triều Dương hỏi: “Đúng rồi, Meo Meo, bà vừa đi ăn cơm với ai thế?”

“À… Tường Vy đâu?”

Triều Dương lườm nguýt: “Rõ ràng là lảng sang chuyện khác nhé!”

An Ninh mỉm cười: “Bị nhìn ra rồi sao?”

Mao Mao ở một bên nói: “Ngày mai ai cùng tôi đi Âm Sơn không? Trên đó có chùa, chúng ta có thể bái Phật, cầu bạn trai.”

Triều Dương khinh bỉ: “Mao Hiểu Húc, bà thật sự rất bỉ ổi.”

“Ngày mai tôi phải về nhà rồi.” An Ninh có nên nói cho Mao Mao biết rằng vào chùa bái Phật, kết quả nhất định sẽ không lạc quan hay không?”

“Triều Dương, còn bà?”

“Không đi, tôi mà vào chùa sẽ cười sống cười chết mất.” Sau đó cô nhớ lại năm ấy: “Mùa xuân ba năm trước, tôi dù đang cảm cũng cùng với mấy bạn học đi Bạch Vân chơi, vào sảnh chính, nhìn bàn thờ bày đồ cúng là hoa cúc… Ngay lập tức tôi nản luôn, sau đó lên lầu hai, thắp hương Vương Mẫu Ngọc Đế, kết quả trên bàn thờ bày toàn bách hợp… rồi tới hai đền nhỏ là Tây Vương Mẫu và Đông Vương Công, cũng cúng hoa cúc với bách hợp, vấn đề là, bên cạnh Tây Vương Mẫu là nữ đồng, ứng với bách hợp[1]; bên cạnh Đông Vương Công là đạo đồng, ứng với hoa cúc[2]. Cuối cùng tôi cười sằng sặc: “Ôi, thật là giống!” Hôm đó tôi cảm nặng hơn, khản giọng… Từ sau vụ đó, cứ đến chùa là tôi ôm bụng cười.”

Mao Mao cũng cười rộ lên: “Thế giới đại đồng.”

An Ninh thở dài: “Khổng Tử không nói gì về quái dị, dũng lực, phản loạn, quỷ thần”, nên bỏ qua đi.”

Hôm đó lúc An Ninh đang tắm, Mao Mao đến gõ cửa: “Meo Meo, điện thoại của bà reo lâu lắm rồi kìa, có muốn tôi đưa cho không?”

“Bà nghe giúp tôi đi.”

Thế là, một phút sau, Mao Mao gõ mạnh cửa: “Là con trai! Tôi nói với anh ta là bà cởi hết đồ rồi và đang tắm, anh ta nói lát nữa sẽ gọi lại, tôi nói hay là nói chuyện với tôi đi, anh ta khéo léo từ chối… Nhân tiện, anh ta nói anh ta họ Từ.”

Giây tiếp theo An Ninh mở cửa ra, mặt đỏ bừng: “Bà… nói cái gì với anh ấy vậy hả?”

“Hay là nói chuyện với tôi đi.”

“Câu phía trên ấy.”

“Bà cởi hết đồ rồi và đang tắm.”

An Ninh rên rỉ: “Mao Mao, tôi sẽ không bao giờ nói chuyện với bà nữa.”

Kết quả là hôm đó trước khi ngủ, di động vẫn không kêu, An Ninh không biết vì sao nhưng cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

Mới sáng sớm hôm sau, An Ninh ra cổng sau trường học để đón xe bus về nhà, liền gặp phải… Từ Mạc Đình.

Đối phương tựa vào biển chờ xe, mặc trang phục thường ngày, dáng người chuẩn nên nhìn rất anh tuấn. An Ninh nhìn dáng người nghiêng một bên đó, cảm thấy có đôi chút khó xử, cô có nên đến gần sau đó nói tiếng chào buổi sáng hay gì không? Nhưng mà, cô với anh dường như là không có “quan hệ” gì đặc biệt… An Ninh bối rối, nhưng cô chẳng bối rối được lâu, bởi Từ Mạc Đình đã nhìn thấy cô.

Vì thế ai đó cố gắng làm bộ như ngẫu nhiên gặp nhau, sự thực là ngẫu nhiên mà! Cô bước tới ngại ngùng cười: “Anh cũng đến đây chờ xe à?”

Từ Mạc Đình đứng thẳng người lại: “Không phải, anh đang đợi em.”

“…”

“Bạn cùng phòng của em nói hôm nay em về nhà.”

Anh không phải là đến để tiễn cô chứ?

Sự thật chứng minh anh đích thị là đến để tiễn cô.

Sau đó, lần đầu tiên trên xe bus An Ninh không nghiệm chứng sai số năm mươi phút mười bảy giây, mà dọc đường cô luôn nghĩ tới… Từ Mạc Đình.

Buổi trưa ở nhà, lúc đang ăn cơm với mẫu thân đại nhân, không hiểu sao lại nói đến đề tài “Đối tượng”, ý của bà Lý là: “Con gái à, con cũng không còn bé nữa, có phải là nên tìm một bạn trai rồi không?”

“Con mới có hai mươi tư tuổi thôi.” An Ninh cười thật ngoan ngoãn.

“Ngày trước, khi mẹ hai mươi tư tuổi, con đã có thể bi bô gọi ‘mẹ’ rồi.”

“Ồ… Thế mẹ hy vọng lúc mình bốn mươi lăm tuổi có cháu kêu mẹ là bà hả?”

“… Con còn nhỏ, chậm vài năm cũng không sao.”

Khi giúp mẹ rửa bát, An Ninh nghĩ rằng, nếu cô cả đời không kết hôn liệu có phải rất bất hiếu không? Có lẽ chuyện ba mẹ cô ly hôn không mang đến cho cô nhiều tổn thương, nhưng vẫn có những buồn rầu và chán chường.

 


[1] Bách hợp: chỉ Les.

 

[2] Hoa cúc: chỉ Gay.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s