Gió mang kí ức 2.1

 

 

“Em có thể nghe được, sao không nói được?” Trác hỏi cô.

Mộc Mộc chậm rãi viết lên tờ giấy in hoa văn màu vàng: “Em đã phải chịu một cú sốc… Sau đó em không thể nói được nữa.”

“Dây thanh đới bị tổn thương ư?”

“Không, bác sĩ nói đó là do vấn đề tâm lý của em.”

“Là trở ngại tâm lý?” Vì những âm thanh xung quanh quá ầm ĩ, anh không thể không ghé sát vào tai cô mỗi khi hỏi.

Đúng vậy, trở ngại tâm lý.

Mộc Mộc cúi đầu, nhớ tới cảnh tượng đáng sợ đó, đôi mắt bố mở to hoảng hốt, cơ thể đầy máu, máu tươi bắn tung tóe ra xung quanh, mùi máu tanh nồng xộc vào bịt kín cổ họng cô.

Cô lao tới bên điện thoại, bấm số 120, nghe thấy đầu dây bên kia có người hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, cô muốn nói, nhưng cho dù cố gắng thế nào cũng không thể thốt ra thành tiếng. Cô chỉ có thể mở to mắt, trừng trừng nhìn bố ngã vật xuống trước mặt mình, máu vẫn không ngừng tuôn chảy, nhuộm đỏ cả chiếc áo phông kẻ của ông, tràn ra cả nền gạch trắng…

Cô giữ điện thoại trong tay, dùng hết sức để lay gọi mẹ, hy vọng mẹ có thể nói được, nhưng người mẹ còn cứng đờ hơn cả người bố.

 

Thấy cô không nói gì, Trác lại hỏi: “Em đã trải qua cú sốc gì? Nói ra thử xem, để xem anh có thể giúp em được không.”

Mộc Mộc như bị mê hoặc, đờ đẫn viết lên giấy: “Bố em chết rất thảm, máu tuôn xối xả, trong miệng em chỉ dội lên mùi tanh của máu…”

Đến khi ý thức được mình đang viết gì, cô vội vàng dùng bút gạch bỏ, biến các con chữ thành một mớ chằng chịt.

Nhưng anh đã kịp đọc được. “Máu tuôn xối xả? Là do tai nạn xe, hay là…”

Những ngón tay đang cầm bút của Mộc Mộc càng lúc càng trở nên trắng bệch.

Thấy cô không muốn nhắc đến, Trác cũng không truy hỏi, chuyển sang chủ đề khác: “Em cần năm vạn đồng để làm gì?”

Mộc Mộc không muốn lừa dối anh, nên thành thật nói: “Em muốn cứu mẹ em, bố em đã không còn nữa rồi, em không muốn nhà tan cửa nát…”

Anh trở nên yên lặng, đầu lông mày càng lúc càng nhíu chặt khi nhìn những con chữ trên giấy, một lúc lâu sau, anh mới chịu rời mắt, nhìn sang bao thuốc lá thơm trên bàn.

Trong quán bar có đầy đủ ngũ độc[1] như Lạc Nhật, khói thuốc độc hại đã sớm lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong quán, nhưng anh vẫn trịnh trọng hỏi cô: “Xin lỗi, em có phiền không nếu anh hút một điếu thuốc?”

Cô rút một điếu trong bao thuốc ra đưa cho anh, rồi cẩn thận châm lửa giúp anh.

 

Trong làn khói uốn lượn, ánh mắt Trác nhìn cô càng trở nên sâu thẳm, khác hẳn hình ảnh trêu đùa cô ban nãy. “Xin lỗi, anh không biết em…”

Cô mỉm cười lắc đầu: “Anh đồng ý cho em mượn tiền, em đã rất cảm kích rồi.”

“Anh còn có thể làm gì giúp em không?”

Cô suy nghĩ một cách nghiêm túc: “Em có thể hỏi anh một chuyện được không?”

“Đương nhiên là được.”

“Gần đây tâm trạng của anh không tốt.” Vấn đề này cô đã muốn hỏi từ lâu. “Tại sao vậy?”

Dường như không thể ngờ rằng cô lại hỏi một câu như vậy, anh không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. “Sao em biết tâm trạng của anh không tốt?”

“Anh không biết hút thuốc…” Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với những người hút thuốc, tư thế và thần thái của anh khi hút thuốc rõ ràng là người mới tập, rất đẹp, rất lạnh lùng, nhưng không có sự thèm muốn mãnh liệt với chất nicotine, “Ở độ tuổi này của anh, chắc không phải do muốn nổi loạn nên mới học hút thuốc đấy chứ?”

“Em thấy ở độ tuổi này của anh sẽ vì điều gì mà học hút thuốc?”

“Trống trải, hoặc gặp thất bại?”

“Em rất hiểu người khác.” Trác không hề phủ nhận, hít một hơi thuốc dài, hỏi cô: “Có một loại cảm giác như thế này, không biết em có hiểu được không? Em có một ước mơ, tất cả mọi người đều cho rằng em không thể thực hiện được, nhưng em luôn rất cố gắng chứng minh cho họ thấy rằng em có thể. Cuối cùng… em thất bại.”

Mộc Mộc cắn quản bút, ngây người hồi lâu mới đặt bút viết.

Anh dụi tắt điếu thuốc, ghé sát lại gần cô, chăm chú nhìn từng nét chữ hiện ra dưới ngòi bút trên tay cô.

“Có thể em không hiểu được cảm giác đó, nhưng em cũng có một ước mơ, em muốn thi vào Học viện Âm nhạc. Em luôn rất cố gắng, từ nhỏ tới lớn, ngày nào em cũng ở nhà học bài, luyện đàn, luyện hát, chưa bao giờ bỏ đi chơi. Ai cũng nói em có thể thực hiện được ước mơ đó, cô giáo của em còn khuyên em nên thi vào Học viện Âm nhạc Trung ương. Bố em đi khắp nơi nhờ mọi người tìm cho em một giáo viên dạy piano cực giỏi. Cô giáo dạy piano cũng nói em nhất định sẽ thi đỗ. Nửa năm nữa em sẽ phải thi đại học rồi, nhưng em không còn cơ hội nữa.”

Cô còn chưa viết xong, anh đã ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”

“Em thôi học rồi.”

“Thôi học? Cho dù nhà em đã xảy ra chuyện gì, em cũng không nên bỏ mặc bản thân. Nếu bố em dưới suối vàng biết em bỏ kỳ thi đại học, ngày nào cũng cam tâm sa đọa ở những nơi như thế này, ông ấy sẽ nghĩ thế nào?”

Cô biết…

Nếu bố dưới suối vàng biết được những việc bây giờ cô đang làm, ông sẽ đau lòng biết bao. Nhưng cô không còn cách nào khác, lẽ nào cứ giương mắt lên nhìn mẹ chết?

Lúc còn nhỏ tuổi chưa biết gì, cô thường thầm oán trách sự hà khắc, nghiêm minh của mẹ, bây giờ, cô mới chợt hiểu ra, hạnh phúc là một báu vật rất mong manh, nếu không cẩn thận, nó sẽ vỡ tan thành từng mảnh, rất khó khôi phục lại.

Cô đờ đẫn lắc đầu: “Em không còn cách nào khác, đây là số phận của em… Em đành cam chịu thôi.”

“Em cam chịu số phận?” Anh thở dài: “Anh không nghĩ em là một cô gái có thể cam chịu số phận.”

Cô cười đau khổ, nhìn ra màn đêm trống trải bên ngoài, trời đất mênh mông được rọi sáng bởi những ánh đèn neon nhấp nháy mới đẹp làm sao!

Qua đêm nay, không biết cô có còn cơ hội được nhìn thấy thành phố xinh đẹp này, được gặp lại người đàn ông khiến trái tim cô rung động này nữa hay không… Nếu có thể, cô rất muốn lại được hát một bài – đó là ca khúc Gặp gỡ mà cô yêu thích nhất.

Có thể, cô không còn cơ hội nữa.

Bỗng nhiên, một chiếc khăn tay màu trắng từ đâu xuất hiện, đung đưa trước mắt cô, cô liếc nhìn, trong nháy mắt, chiếc khăn tay đã biến thành một bông hồng trắng.

“Tặng em.”

Cô sửng sốt nhìn bông hồng trắng trong tay anh, đây là lần đầu tiên cô nhận được hoa hồng trắng từ một người đàn ông, lại còn bằng cách thức đặc biệt như vậy, và quan trọng nhất, đó lại là người đàn ông mà cô cảm mến.

“Thế giới này không phải là không có kỳ tích, còn để xem em có thể tạo nên kỳ tích hay không…” Ánh mắt kiên định của anh chân thành biết bao. “Hãy tin anh, chỉ cần em không từ bỏ, anh nhất định có thể thay đổi vận mệnh của em.”


[1] Năm loại tệ nạn: rượu chè, thuốc lá, sắc dục, đánh lộn, cờ bạc.

 

Advertisements

One comment on “Gió mang kí ức 2.1

  1. Pingback: Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa – Diệp Lạc Vô Tâm | Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s