Động phòng 1.3

Chị Phùng, một người hay cười hay nói cũng xen vào câu chuyện của chúng tôi, nhân lúc Tần Tuyết chưa tới, chị thì thào hỏi: “Diệp Chính Thần còn qua lại với Tần Tuyết không?”

“Thật à?” Tôi sửng sốt, bất giác nhớ đến vẻ mặt của Tần Tuyết khi nhìn tên Diệp Chính Thần.

“Hai người đó giận dỗi nhau cũng không phải là một, hai ngày”, Tiểu Lộ nói. “Rốt cuộc là chuyện gì, ai mà
biết được.”

“Đừng nói linh tinh, không có chuyện đó đâu.” Đúng lúc đó anh Phùng tới lấy bánh, nghe vậy liền lên tiếng dập tắt sự đoán già đoán non của chúng tôi. “Diệp Chính Thần chẳng có chuyện gì với Tần Tuyết đâu.”

“Anh Phùng, mấy hôm nay Diệp Chính Thần đi đâu vậy, sao chẳng thấy bóng dáng anh ta?” Một người hỏi. “Hôm nay anh ta có tới không?”

“Cậu ấy tới Tokyo dự hội thảo rồi, có lẽ vài ngày nữa sẽ về.”

Tôi đã hiểu ra. Thực tế chứng minh, sau này muốn tìm hiểu sự việc gì, hỏi đàn ông thì tỷ lệ chính xác sẽ cao hơn.

 

Vì đã nghe quá nhiều lời đồn đại, tôi càng thấy hiếu kỳ về Diệp Chính Thần. Ngày nào tôi cũng tới gõ cửa phòng đối diện vào buổi sáng và buổi tối, lòng đầy hy vọng nhưng đáng tiếc vẫn chẳng có tiếng trả lời, mảnh giấy tôi cài trên cửa vẫn còn nguyên đó. Tôi thầm thốt lên: Ôi, anh chàng đẹp trai, anh về sớm một chút có được không? Nếu không có mạng thì tôi làm sao mà sống được!

Một ngày nghỉ hiếm hoi, tôi lại đến gõ cửa phòng Diệp Chính Thần, vẫn không có tiếng trả lời, bèn quyết định trước hết phải giải quyết vấn đề về thực phẩm và quần áo, rồi sẽ trở về tiếp tục chờ đợi. Thế là cầm chiếc bản đồ được vẽ bằng tay tại phòng thí nghiệm mà Asan người Ấn Độ vẽ giúp, tôi đi tìm siêu thị giá rẻ theo lời đồn của bà con trong ký túc.

Asan nói, siêu thị đó rất gần, chỉ cần đi đường tắt khoảng nửa tiếng là tới, nhưng tôi đã đi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Tôi đứng ở ngã tư, nhìn đường phố và dòng người xa lạ ngược xuôi, thầm thở dài, biết thế này thì ngày trước học môn địa lý thế giới thật tử tế!

Osaka tháng Mười đã chớm đông, mây mù bao phủ. Tôi chỉ mặc chiếc váy ngắn đến đầu gối, mỗi khi gió thổi tới, cảm giác cái lạnh thấm sâu vào cơ thể. Tôi cuộn mình trong chiếc áo choàng, cúi người, xoa xoa hai đầu gối lạnh buốt, thề từ nay về sau sẽ không bao giờ vì làm đẹp mà phải chịu lạnh một cách ngốc nghếch như thế
này nữa.

Đúng lúc tôi đang hoang mang thì một chiếc xe bóng loáng dừng lại bên cạnh. Cửa xe bật mở, tôi nhìn thấy một khuôn mặt còn hào nhoáng hơn cả chiếc xe, đôi mày xếch, chiếc mũi thẳng, khuôn mặt góc cạnh lộ rõ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt nhỏ thì lại toát ra vẻ ôn tồn, khiêm tốn. Tôi ngây người nhìn, quên mất là mình đang ở đâu.

“Có cần giúp gì không?” Người con trai đó hỏi tôi bằng thứ tiếng Nhật rất chuẩn. Chợt nhớ tới lời Tần Tuyết, người Nhật có thói quen thích giúp đỡ người khác, nhất là việc chỉ đường, tôi vội đưa tấm bản đồ ra, chỉ vào tên phố, rồi nói bằng một thứ tiếng Nhật rất không chuẩn: “Muốn đến siêu thị này thì đi như thế nào?”

Anh chàng đó xì xồ một tràng tiếng Nhật, rất nhanh. Kỹ năng nghe tiếng Nhật của tôi không tốt nên tôi chẳng hiểu gì. Để chữa thẹn trước mặt người ấy, tôi chuyển sang nói thứ tiếng Anh mà tôi tự cho là khá hơn: “Xin lỗi, anh có thể nói bằng tiếng Anh được không?”

Anh chàng đó nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt chăm chú hơn hẳn. Xem ra anh ta không biết nói tiếng Anh rồi, nghĩ vậy tôi thấy rất thất vọng, đang định chìa tay ra lấy lại tấm bản đồ đang nằm trong tay anh ta thì lập tức nghe thấy anh ta nói bằng thứ tiếng phổ thông rất chuẩn xác: “Lên xe đi, tôi sẽ đưa cô đi.”

Thì ra là người Trung Quốc. Tôi thấy rất mừng vì đã gặp được đồng hương nơi đất khách quê người, bèn cười, nói: “Cảm ơn! Cảm ơn!”

Thấy tôi đã ngồi vào xe, người ấy nhắc tôi vẻ cẩn thận: “Thắt dây an toàn vào.”

“Vâng!” Tôi vừa thắt dây an toàn thì người ấy nhấn ga, chiếc xe lao vút về phía trước.

“Cô tới Nhật Bản bao lâu rồi?” Anh ta hỏi.

“Được hai tuần, còn anh?”

“Cũng gần hai năm rồi.”

Không khí tạm lắng xuống, lát sau người ấy lại hỏi: “Cô tới Nhật Bản làm gì?”

“Đi học.”

“Thế sao?” Anh ta quay sang, nhìn tôi một cái. “Cô học trường nào?”

“Đại học Osaka, trường Y khoa.”

“Y khoa?!” Vẻ mặt anh ta trở nên thân thiết hơn. “Tôi cũng là học viên trường Y khoa của Đại học Osaka.”

“Ôi, thật là trùng hợp!” Vừa nghe nói tôi và anh ta học cùng trường, tôi cảm thấy rất phấn chấn. “Anh ở phòng nghiên cứu nào?”

“Phòng nghiên cứu Tanaka.”

“Phòng nghiên cứu Tanaka? Tôi ở phòng nghiên cứu Fujii, hình như phòng chúng tôi ở dưới chân cầu thang của phòng các anh.”

Anh ta nhìn tôi một cái, ánh mắt sâu thẳm như xuyên thấu người tôi. Tôi cảm thấy hơi bối rối nên mỉm cười, khom người nói: “Sư huynh, sau này mong được anh quan tâm, giúp đỡ!”

“Đừng khách sáo. Tôi tên là Diệp Chính Thần, còn cô?”

Advertisements

One comment on “Động phòng 1.3

  1. Pingback: Động phòng hoa chúc cách vách – Diệp Lạc Vô Tâm « Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s