Gió mang kí ức 1.2

 

Cắt đứt dòng suy nghĩ, Mộc Mộc nắm chặt tay lại: “Tô Mộc Mộc, đây là cơ hội cuối cùng của mi, cho dù thế nào cũng không được chùn bước!”

Vì không để bản thân có cơ hội chùn bước, cô đi tới góc khuất mà cô đã theo dõi từ lâu với tốc độ nhanh nhất, đứng vững phía sau lưng một người đàn ông trẻ tuổi. Hít thở sâu ba lần, cô mới lấy hết dũng khí, cầm miếng lót dưới ly rượu của anh, viết lên đó một câu, rồi đặt xuống trước mắt anh: “Cho tôi vay năm vạn đồng, muốn tôi làm gì cũng được.”

 

Người đàn ông liếc nhìn miếng lót cốc, rồi quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm như nước hồ lướt trên mặt cô, sắc đỏ loang trong đáy mắt anh thành một dải đỏ ngầu.

Sau vài giây nhìn trực diện, lưng ghế bên quầy bar nhẹ nhàng xoay chuyển, anh quay lại đối diện cô, khóe môi khẽ nhếch lên. “Ồ? Làm gì cũng được ư?” Giọng nói của anh còn tuyệt vời hơn so với tưởng tượng của cô, âm điệu khẽ khàng trầm bổng, mê hoặc lòng người hơn cả ánh mắt anh.

Để tăng thêm dũng khí, Mộc Mộc nâng ly rượu của anh lên, ngửa cổ uống cạn, sau đó gật đầu thật mạnh.

Anh bỗng nhiên đưa tay ra ôm lấy phần eo của cô, cô sững người lại, bị anh kéo vào lòng. Khoảng cách giữa họ rất gần, hơi thở của anh có thể phả lên môi cô, hơi rượu phảng phất, mát lạnh như gió.

Hiếm khi có cơ hội được tiếp xúc gần gũi với anh như vậy, cô mở to mắt, nhìn Trác chằm chằm. Trước đây, cô từng lo rằng sức hấp dẫn của anh chẳng qua chỉ do ánh đèn mờ ảo mang lại, khi nhìn gần sẽ không còn thấy đẹp nữa, không ngờ càng nhìn gần, ánh mắt của anh lại càng hút hồn đoạt vía.

“Vậy tối nay đi với anh…” Âm cuối được anh kéo dài đầy ẩn ý.

Một tiếng “ù” vang lên trong đầu óc hoàn toàn trống rỗng của Mộc Mộc.

Không ngờ Trác lại có thể đưa ra một lời đề nghị trần trụi như vậy, cô không thể không hít thêm một hơi thật sâu, cố gắng cân bằng lại nhịp tim đang đập loạn xạ, cúi đầu chăm chú viết lên tấm lót cốc: “Được, chúng ta đi thôi.”

Trác đưa mắt liếc nhìn dòng chữ, nụ cười nhếch lên thêm một chút, bàn tay ôm ngang eo cô siết lại chặt hơn, cả người cô nằm gọn trong lòng anh. “Em muốn đi đâu?”

Nhìn nụ cười bông đùa gắn trên khóe môi anh, đầu óc cô trong phút chốc trở nên mơ hồ, hơi thở cũng trở nên rối loạn. Từng đợt máu nóng hối hả lan tỏa khắp cơ thể từ quả tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, khiến cả người cô như bị nhấn chìm trong nước sôi, dần dần bị nấu chín.

“Tùy anh…” Vì bàn tay đang run cầm cập, nét chữ của cô trở nên nghiêng ngả. “Khách sạn, hay là nhà anh?”

“Ừm, nhà anh thì không tiện lắm, chi bằng…” Đôi môi anh ghé sát bên tai cô, hơi thở ấm áp phả tới khiến toàn thân cô mềm nhũn. Nếu không phải vì đang được anh ôm trong vòng tay, cô đã sớm không thể đứng vững. “Chi bằng, ngay tại đây nhé!”

 

Ở đây?

Cơ thể Mộc Mộc lại càng nóng hơn, máu nóng trong người cô dường như sắp bốc cháy, cảm giác như vừa uống cả một chai rượu whisky.

Anh vẫn nhìn cô đầy hứng thú, ánh mắt phảng phất vẻ thách thức, dường như đang đợi cô trả lời, nhưng dường như cũng đang đợi cô bỏ chạy.

Cô đã làm việc ở quán bar này hơn một tháng rồi, chứng kiến không ít sự quấn quýt nóng bỏng giữa nam và nữ trong các góc tối, cũng từng nhìn thấy những cảnh tượng chướng mắt trong nhà vệ sinh.

Mặc dù cô chưa từng trông đợi lần đầu tiên của mình sẽ thật lãng mạn, nhưng cũng không thể giống như loài động vật, hành sự bất cứ lúc nào, bất cứ địa điểm nào, dưới ánh mắt của đông đảo mọi người…

“Sao thế? Không muốn nữa à?” Trác nhướng mày, có chút đắc thắng.

Mộc Mộc hiểu được nét cười trong đáy mắt anh – anh đang đùa giỡn với cô, muốn nhìn thấy biểu hiện đỏ mặt, sợ hãi, hoang mang của cô, muốn xem nếu cô không thể chịu đựng được nữa thì sẽ thế nào.

Bản tính bướng bỉnh của cô trỗi dậy, cô lấy bút viết nhanh một câu: “Được thôi, anh mang năm vạn đồng tiền mặt tới đây, tôi sẽ cởi quần áo ngay.”

Sau khi viết xong, cô ngẩng mặt lên, nở một nụ cười ngọt ngào với anh.

 

Trác cũng cười, tiếng cười trầm ấm đầy sức cuốn hút: “Cô em, em đừng có hối hận đấy!”

Nói xong, anh buông cánh tay đang ôm cô ra, rút điện thoại, thành thục bấm một số.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, không đợi đối phương kịp lên tiếng, anh đã mở lời trước: “Có năm vạn đồng tiền mặt không? Tôi đang cần ngay…”

“Ngay bây giờ á?” Giọng nói vọng ra từ trong điện thoại rõ ràng có chút căng thẳng. “Cậu đang gặp phải phiền phức gì sao?”

“Không, chỉ là có một người bạn cần dùng. Tôi muốn lấy tiền mặt, ngân hàng đóng cửa mất rồi.”

“Thôi được, để tôi nghĩ cách. Cậu đang ở đâu? Lát nữa tôi mang tới cho cậu…”

“Quán bar Lạc Nhật.”

“Cậu lại chơi thâu đêm ở night club đấy à?! Siêu…”

Anh ngắt lời bạn mình: “Được rồi, được rồi, cậu không phải nói nữa, tôi đảm bảo rằng hôm nay là ngày cuối cùng, ngày mai tôi sẽ cố gắng phấn đấu, được chưa?”

“… Lát nữa tôi sẽ tới tìm cậu.”

“Ừm.”

Thấy anh cúp điện thoại, hứng khởi nhìn khắp người cô từ đầu tới chân, ánh mắt đúng chuẩn “con quỷ háo sắc”, lại nhìn đám đàn ông đang nửa say nửa tỉnh xung quanh, Mộc Mộc quả thật không thể cầm cự được nữa, liếc nhìn về phía cửa theo bản năng.

 

“Bây giờ em hối hận vẫn còn kịp đấy.”

Cô lập tức lắc đầu không chút do dự, kéo chiếc ghế xoay bên cạnh anh và ngồi lên đó. Cô tuyệt đối không tin rằng người đàn ông mà cô ngưỡng mộ trong lòng bấy lâu lại có thể hạ lưu, vô liêm sỉ tới mức buộc cô phải cởi bỏ quần áo trước mặt mọi người.

Trước ánh mắt thoáng sửng sốt của anh, Mộc Mộc giơ ngón tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ ở quầy rượu, chỉ chỉ vào ly rượu của anh, rồi gõ gõ vào quầy bar trước mặt mình. Nhân viên phục vụ ở quầy rượu hiểu ý, bê một ly whisky màu vàng nhạt tới đặt xuống trước mặt họ.

Sau đó, cô tìm thấy một khoảng trống nhỏ trên miếng lót cốc đã chi chít những chữ: “Uống rượu một mình thật tẻ nhạt, tôi uống với anh vài ly nhé!”

“Chỉ uống rượu thì thật vô vị.” Anh giơ tay gọi người phục vụ: “Mang một tập giấy lại đây cho tôi.”

Trong tiếng nhạc rock sôi động chát chúa, trong ánh đèn nhấp nháy rực rỡ, một tập giấy dày được đặt xuống trước mặt cô.

 

Từ khi gia đình đầm ấm, hạnh phúc bị chia lìa, tan vỡ, không còn ai che chở, quan tâm cô từng ly từng tí như vậy nữa, cũng không còn ai có đủ kiên nhẫn để “nói chuyện phiếm” với cô. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác không thể diễn tả thành lời, lớp hoa văn màu vàng nhạt trên tờ giấy như thiêu đốt trái tim Mộc Mộc, một giọt chất lỏng âm ấm ứa ra từ đôi mắt khô cay của cô…

Cô cúi đầu, định khẽ khàng lau nước mắt, nhưng ngón tay anh đã đặt lên mặt cô, dịu dàng giúp cô lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.

 

Advertisements

Động phòng 1.2

Phấp phỏng lo âu suốt một thời gian tôi mới biết, ở Nhật Bản bác sĩ là một nguồn tài nguyên khan hiếm. Các sinh viên vừa tốt nghiệp trường Y khoa lập tức đi tìm việc làm khiến nhiều vị giáo sư trong trường Y khoa đau đầu vì không chiêu được nghiên cứu sinh. Để đảm bảo về nguồn học viên, tỷ lệ qua kỳ thi nhập học nghiên cứu sinh của trường Y khoa, Đại học Osaka buộc phải nâng lên một trăm phần trăm. Vì thế, dù bạn có muốn không qua thì nhà trường và giáo sư cũng không đồng ý.

Sau khi tới Nhật Bản được một tuần, tôi quen với Tần Tuyết của trường Kinh tế trong buổi tọa đàm lưu học sinh trường Đại học Osaka. Có thể nói, Tần Tuyết là người đẹp điển hình của Giang Nam, làn da trắng mịn, tính tình dịu dàng, trầm tĩnh, nói năng nhỏ nhẹ. Nghe nói cô ấy biết khiêu vũ, chỉ cần một vài động tác, cô ấy đã khiến biết bao chàng trai hồn xiêu phách lạc. Tôi và Tần Tuyết vừa gặp nhau đã lập tức trở nên thân thiết, nhanh chóng trở thành bạn thân.

Nhờ có sự giúp đỡ của Tần Tuyết, tôi xin được vào ở ký túc xá của học viên. Đó là khu nhà được xây đã lâu, qua nhiều lần sửa chữa, những dấu vết của thời gian còn in rõ trên nền nhà và tường, nhưng vẫn gọn gàng, sạch sẽ. Trước khu nhà là hồ nước không sâu, xanh biếc, giữa hồ có một hòn đá lớn, buổi trưa mùa hè, những chú rùa thường lên đó tìm chỗ mát. Phía sau khu nhà là một rừng cây, đến đầu mùa xuân, những cây anh đào nở hoa rực rỡ.

Phòng của tôi nằm ở cuối tầng ba, nơi cách xa hành lang ngoài trời nhất. Đứng trước cửa, tôi vô tình nhìn lên cánh cửa phòng bên cạnh, trên đó viết ba chữ với những nét rất rắn rỏi: Diệp Chính Thần. Vừa nhìn đã biết đó là tên của người Trung Quốc.

Tôi quay lại, định hỏi Tần Tuyết xem có quen người đó không thì bắt gặp cô ấy đang nhìn lên hàng chữ ấy, thẫn thờ hồi lâu.

“Tiểu Tuyết!”

Tần Tuyết giật mình, quay lại nhìn tôi, cười ngượng nghịu: “Vào nhà đi.”

Tần Tuyết đưa tôi vào trong nhà. Căn phòng rộng hai mươi mét vuông được bài trí rất đơn giản nhưng đầy đủ tiện nghi, bàn ghế, một chiếc giường đôi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, lò vi sóng,… rất xứng với số tiền thuê nhà mỗi tháng mấy chục nghìn yên.

Đi chân trần vào trong nhà, tôi mở toang cửa sổ, một làn gió mát lạnh mang theo hương thơm của cây cỏ ùa vào. Trong giây phút ấy, tôi thấy yêu ngay nơi này – ngôi nhà đầu tiên của tôi. Không phải nghe những lời cằn nhằn của mẹ, không phải chịu sự kiểm soát nghiêm ngặt của cha, chỉ còn lại thế giới thuộc về tôi, nơi cất giữ những bí mật tuổi xuân của tôi…

 

Ngày đầu tiên chuyển vào ký túc, tôi làm quen với hầu hết những học viên là người Trung Quốc xung quanh, chỉ duy nhất Diệp Chính Thần mãi không thấy về. Mấy ngày sau cũng vậy, tôi nghĩ có lẽ anh ta đã chuyển nhà.

Tôi hỏi Tần Tuyết. Vừa nghe đến cái tên đó, Tần Tuyết đã quay mặt đi, cúi xuống. Nhớ tới thái độ của Tần Tuyết hôm đầu tiên tôi chuyển tới, tôi lờ mờ hiểu được đôi chút, nhưng không tiện hỏi.

Mấy ngày sau, anh chị Phùng ở tầng năm mời hàng xóm đến ăn bánh chẻo, nói là để đón mừng những học viên mới gia nhập tập thể. Mọi người cùng nhau làm bánh, vừa làm vừa nói chuyện rất vui vẻ.

“Nghe nói trong tòa nhà của chúng ta có một anh chàng rất đẹp trai, đúng không nhỉ?” Khi các cô gái ngồi nói chuyện với nhau thì không thể không nói về các chủ đề như thế này.

“Cậu muốn nói tới Diệp Chính Thần chứ gì? Anh ta không phải là đẹp trai mà là rất, rất đẹp trai…” Một cô gái lên tiếng khiến những người ngồi nghe phải ngây người, vì chẳng có từ miêu tả về vẻ đẹp trai nào mà cô ấy lại không dùng, tôi cũng há miệng, mở to mắt nghe.

Tiểu Lộ, một cô gái xinh đẹp và đáng yêu vừa vê bánh vừa tấm tắc: “Anh ấy không những đẹp trai mà y thuật cũng rất giỏi, thầy hướng dẫn rất thích anh ấy, có ý định giữ anh ấy ở lại trường Đại học Osaka.”

Mấy cô gái nghe nói thế, mắt sáng bừng: “Thật thế à?! Nhật Bản rất hạn chế việc giữ các học viên là người nước ngoài, nhất là một nơi tốt hơn bệnh viện Đại học Osaka.”

“Đúng vậy, làm bác sĩ ở Nhật Bản rất có tiền đồ, các cậu nhìn mà xem, các bác sĩ trẻ ở bệnh viện Đại học Osaka có ai không đi xe Porsche, Ferrari đâu, còn cả đống con gái theo nữa chứ.”

Trước khi tới Nhật Bản, thầy giáo dạy tiếng Nhật đã giới thiệu cho chúng tôi một số nét về văn hóa Nhật Bản. Ở Nhật Bản, chỉ có các giáo sư, bác sĩ và luật sư mới được gọi là tiên sinh. Họ không chỉ có thu nhập, địa vị cao mà cảnh sát, các quan chức, thương nhân giàu có khi gặp họ cũng cúi người chào để bày tỏ sự tôn trọng, như vậy cũng đủ thấy bác sĩ ở Nhật Bản là một nghề rất vinh dự.

“Nhưng Diệp Chính Thần đã từ chối lời đề nghị của thầy hướng dẫn”, Tiểu Lộ tiếp tục.

“Có đúng thế không?”

“Vì sao vậy?”

“Ai mà biết được.”

Một lát sau, có người lại khơi chuyện: “Tớ nghe nói anh ta rất chơi bời, chưa bao giờ chịu thất bại trước con gái…”

“Thôi đi, kiểu đàn ông như thế cần gì phải bao con gái, có mà con gái tự theo anh ta thì có”, Tiểu Lộ vội phản bác. Xem ra cô ấy rất chú ý tới người này.

“Đúng vậy…”

Bức thư 1.6

Triều Dương lật vài trang, lúc sắp đặt trở lại thì dường như nhìn trúng cái gì, cầm lên lần nữa, mở ra: “Từ… Mạc Đình? Meo Meo, sách này không phải của bà sao?”

“Không phải.”

“Từ Mạc Đình, cái tên này sao quen tai vậy nhỉ?”

“Người họ Từ rất nhiều mà.”

Triều Dương bỗng nhiên cười gian ác: “Meo Meo à, như vậy là không được, khai thật thì tha, chống đối sẽ bị trừng phạt!”

An Ninh: “Ờ… Tôi muốn bị phạt.”

 

Bên này, sau khi học xong một lớp học nhàm chán, Từ Mạc Đình trở lại ký túc xá cất đồ, Trương Tề thấy anh thì không khỏi ngạc nhiên: “Hôm nay không phải cậu ở Viện kiểm sát sao?”

“Qua đây có chút việc.”

Trước nay, Từ Mạc Đình làm việc luôn rất khiêm tốn, từ lúc học nghiên cứu sinh năm nhất đã làm việc ở viện kiểm sát, thỉnh thoảng có việc ở trường thì anh mới ghé qua: “Có chút việc ư? Ở trường xảy ra đại sự gì mà tôi không biết sao?”

Từ Mạc Đình vỗ vỗ vai Trương Tề nói: “Việc riêng, không liên quan đến cậu.”

“Ha, phải nói là gần đây cậu rất thường xuyên đến trường, lão đại, như vậy không giống cậu nha… Chẳng lẽ đúng như Trình Vũ nói, cậu đã để ý cô nữ sinh nào trong trường sao?”

Từ Mạc Đình cười: “Tôi không phủ nhận.”

 

Ba ngày sau, An Ninh gặp lại Từ Mạc Đình, chính là ở nơi ghi danh thi “Đại sứ hình tượng”, Triều Dương với cô là bị Tường Vy ép buộc phải tới, còn người cùng đi bên cạnh Mạc Đình là cô nữ sinh lần trước chuyển nhà giúp giáo viên hướng dẫn với An Ninh.

Tối hôm qua, An Ninh bị chị họ rủ rê chơi game đến nửa đêm, mệt muốn chết, thấy người đến báo danh rất đông, tới phiên bọn cô ít nhất phải nửa tiếng, lúc này An Ninh chỉ muốn tìm chỗ ngồi chợp mắt một lát.

“Triều Dương, tôi ra ngoài ngồi một lát, bà đứng đây với Vy Vy nha.”

Đêm qua Triều Dương chính mắt thấy Meo Meo chống lại cơn buồn ngủ để chơi “Warcraft”, vì thế xua tay nói: “Đi đi!”

An Ninh mới vừa ra khỏi cửa bên của nhà thể chất, chị họ đã gọi điện thoại đến: “Chị bị đánh thức!”

“Pharaoh nói, quấy rầy người khác đang ngủ sẽ phải xuống địa ngục.”

“Em làm đi, làm cho cô quản lý ký túc xá của chị xuống địa ngục đi.”

“Nếu có thể thì sáng hôm nay em đã không phải thức dậy, với lại, đêm qua…”

“Cái gì?”

“À… Hôm nay thời tiết rất đẹp, em muốn ngủ một giấc.”

“Em đang ám chỉ chị nên xuống địa ngục đó hả?”

“Sự thực là em nói rõ ràng rồi mà.”

Chị họ cười to: “Em thật là, được rồi, lần sau không rủ rê em chơi game đó nữa.”

An Ninh cười nói: “Cảm ơn.”

“Aiz, ai bảo chị lại yêu em chứ!”

“Em cũng yêu chị”, haizz… Chỉ cần chị đừng rủ rê người ta chơi game lúc nửa đêm thôi.

Cuối cùng, An Ninh cũng chọn được một băng ghế gỗ dưới bóng cây nhắm mắt nghỉ ngơi.

Mơ mơ màng màng cảm thấy như có người ngồi bên cạnh, lại mơ mơ màng màng tựa đầu vào vai người đó.

An Ninh bị Tường Vy đánh thức: “Sao bà có thể ngủ ngon lành ở nơi đông người như vậy? Không sợ bị người ta giật tiền cướp sắc sao?”

An Ninh: “Mọi người đều là người văn minh mà.”

Tường Vy: “…”

“Triều Dương đâu?”

“Đi toilet rồi.”

Lúc Triều Dương chạy đến, có một chiếc xe hơi hạng sang chạy ngang qua bên người cô, khiến cô không khỏi cảm khái: “Tôi luôn hình dung cảnh tượng một lần được ngồi xe thể thao bẻ lái một trăm tám mươi độ, dừng lại, vươn gót ngọc ra… Vy Vy, bà thực hiện nguyện vọng này của tôi đi!”

Tường Vy khinh khỉnh: “Tôi chưa từng ngồi ghế lái một lần, tôi mà lái, hai người có mà thăng thiên luôn!”

Triều Dương cười ha hả: “Tôi vừa nhìn thấy một hot boy, chính là người lần trước đến lấy danh sách đen trên lớp của lão Trương.”

Tường Vy nghi hoặc: “Lần trước không phải bà nói chỉ thường thôi sao?”

“Lần trước xa quá không thấy rõ, chậc chậc, nhìn gần mới biết thế nào là đường đường một đấng anh hào, vai năm tấc rộng thân mười thước cao… An Ninh, bà lại bỏ lỡ cơ hội, thật là đáng tiếc .”

“Ờ.”

Tường Vy ôm An Ninh: “An Ninh nhà chúng ta đâu phải là người nông cạn, hễ thấy trai đẹp là hau háu lên đâu, có phải thế không Meo Meo?”

An Ninh suy nghĩ: “Đúng vậy… Thật là đáng tiếc.”

Tường Vy: “…”

Triều Dương bám vào người An Ninh, cười ngặt nghẽo.

Sau sự kiện báo danh thi đấu tài năng, có một thời gian mọi nơi mọi chỗ trong ký túc xá nữ đều truyền ra những tiếng luyện thanh quỷ khóc sói gào, theo như lời của Triều Dương là “Thực lực đấy”, theo như lời An Ninh nói thì là “Pharaoh nên xuống địa ngục.”

 

Tường Vy còn nhớ rõ lần đầu có ấn tượng sâu sắc với bạn học Meo Meo là vào cuối tuần sau đợt giáo dục quốc phòng của năm nhất, sáu cô gái cùng phòng đi ra ngoài ca hát, trong khi tất cả mọi người đều hưng phấn trào dâng, hát hò thân thiết, cô bạn nhỏ An Ninh vẫn ngồi nghiêm chỉnh tựa như cung nữ thời cổ đại mang dáng vẻ xấu hổ sợ hãi đến động lòng người. Vì thế cô đi tới định nói một câu đại loại như: “Mọi người đều là bạn học, không phải ngại đâu”, đúng lúc ấy, mỹ nhân An Ninh ngẩng mặt lên, dùng giọng nói chính trực trang nghiêm mà lay động lòng người của một nhân viên công vụ nói với cô một câu: “Đến đây, cười với chị một tiếng nào.”

Tường Vy đi vào phòng An Ninh liền thấy Mao Mao cùng Triều Dương vây quanh cô hỏi về lịch sử.

Mao Mao đặc biệt to tiếng: “Tôi muốn viết một câu chuyện về tình yêu thần thoại thời cổ đại, phải thật đặc sắc mới được.”

Tường Vy: “Bản mới của Truyền thuyết Hằng Nga?”

An Ninh: “Chuyện về Hằng Nga, Hậu Nghệ xảy ra ở thời nhà Hạ, triều đại đó có cảm giác như xã hội nguyên thủy.”

“Xã hội nguyên thủy? Không muốn, không muốn, không muốn! Ngay cả giấy vệ sinh cũng không có?!” Mao Mao kéo dài thanh âm: “Kế tiếp!”

Triều Dương đề nghị: “Đời nhà Thương.”

Mao Mao: “Triều đại này đại khái có bao nhiêu năm?”

Hai người liếc nhau rồi nhìn về phía An Ninh chờ đợi, cô thở dài: “Tôi đâu phải chuyện gì cũng biết chứ, để tôi đi tra niên biểu.” Kết quả là An Ninh google cả nửa ngày vẫn không tìm được một cái niên biểu rõ ràng về giai đoạn Hạ Thương Chu. Thật ra có một nhân vật có thể dùng: Thương Trụ Vương, cũng chính là Đế Tân, tên gọi là Ân Thụ.”

Mao Mao sợ hãi đến thất sắc: “Thụ?!![1]

Tường Vy nói: “Tên rất hay nha!”


[1] Giả thích cái tên này.