Động phòng – Mở đầu.3

“Có thích không? Chẳng phải em thích nhất tư thế đó sao?”

Tôi nghiến răng, phản bác: “Đây rõ ràng là tư thế anh thích.”

“Thì ra em vẫn nhớ.”

“Anh…!” Tôi không còn biết nói gì và cũng không thể nói. Anh đã hôn bạo liệt, ghì chặt một cách điên cuồng và chiếm hữu một cách gian ác. Những động tác kích thích được thực hiện hết lần này đến lần khác. Dưới thân hình của anh, tôi như trở thành một dòng suối nóng, quên hết tất cả, phối hợp cùng anh.

Không biết là bao lâu, cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc. Anh ôm người tôi giờ đây như đã trở thành một cái vỏ tê dại vì hoan lạc vào lòng, dịu dàng hôn tôi, vuốt ve mái tóc tôi, hít sâu mùi hương trên cơ thể tôi với vẻ vô cùng quyến luyến.

Mồ hôi và sức nóng của da thịt hòa quyện tạo nên cảm giác rất khó chịu, nhưng tôi không còn sức lực để vùng ra, vì thế tôi để mặc cho anh bế vào phòng tắm. Sau khi rửa sạch những tội ác để lại trên người tôi, anh bế tôi trở lại giường, ôm chặt tôi vào lòng. Tôi đã quá mệt mỏi, chỉ muốn lần nữa được ngủ trên cơ thể đã cách xa lâu ngày này, nhất định sẽ không còn cảm giác đau lòng như trong những giấc mơ. Nhưng khi nhắm mắt, tôi lại nghĩ tới Ấn Chung Thiên, nghĩ tới Dụ Nhân, nhớ tới rất nhiều chuyện trong quá khứ…

Cố gắng nhấc thân hình đau ê ẩm để ngồi dậy, tôi nhặt từng chiếc váy áo, mặc lên người, rồi chải đầu, vỗ vỗ vào đôi má trắng bệch. Đúng lúc tôi định xuống giường thì Diệp Chính Thần giữ lấy cổ tay tôi, chặt tới mức tôi không thể vùng ra.

“Những thứ anh muốn, tôi đều đã cho anh rồi, anh còn muốn gì nữa?” Tôi hỏi.

“Hãy rời bỏ anh ta!”

Bốp! Tôi giáng một cái tát vào má trái của anh, đó là câu trả lời của tôi.

Anh hơi nghiêng mặt, cười nói: “Nếu biết vị hôn thê đã cứu mình bằng cách nào, không biết anh ta sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?”

Tôi cúi người, ghé sát vào anh, mũi chạm vào vành tai anh, mỉm cười, khẽ nói: “Nếu để cho bạn bè thân thiết và đồng nghiệp của anh biết được anh đã ép tôi phải làm chuyện gì thì không hiểu họ sẽ nghĩ gì nhỉ?”

Anh khẽ nhếch môi, vẻ mặt đầy nhạo báng, không biết là cười nhạo tôi hay cười nhạo chính mình.

“Diệp Chính Thần, anh đừng ép tôi nữa! Kết quả của việc ngọc và đá cùng bị thiêu đốt chắc anh cũng không mong muốn nhìn thấy như tôi.”

Khi cánh cửa khép lại phía sau lưng, tôi nghe thấy anh nói một câu rất khẽ: “Anh phải làm gì với em đây…”

 

Bàng hoàng trở về nhà nghỉ nhỏ, nơi tôi tạm trú ở Bắc Kinh, tôi đã kỳ cọ không biết bao nhiêu lần trong phòng tắm, dấu hôn chi chít trên người kỳ mãi vẫn không hết, xối bao nhiêu lần nước mà mùi hương của anh vẫn không tan, cả câu nói sau cùng của anh nữa, nó cứ văng vẳng bên tai tôi. Tôi nhắm mắt, bịt tai, nhưng trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng chúng tôi trên giường cùng nhau, từng tư thế, từng chi tiết, thậm chí từng vẻ mặt của anh.

Không biết tôi đã tắm bao lâu, cho tới khi điện thoại đổ chuông, tưởng có tin tức của Ấn Chung Thiên, tôi vội chộp lấy điện thoại, nhưng chỉ là mẩu tin nhắn của một số máy lạ: “Đói quá, rất muốn ăn một bát mỳ em nấu.”

Tôi nhìn vào mẩu tin nhắn, rất lâu. Tôi lại nhớ đến những cây anh đào nở rộ năm ấy. Chúng ở ngoài cửa sổ phòng Diệp Chính Thần và cũng ở ngoài cửa sổ phòng tôi vì phòng chúng tôi cách nhau một bức tường hoàn toàn không cách âm.

Cùng là những kẻ sống nơi đất khách quê người, lại là hàng xóm, vì thế chúng tôi trở thành bạn của nhau rất tự nhiên. Chuyện gì anh cũng quan tâm đến tôi, tôi cũng thường xuyên chuẩn bị một số món ăn, mời Diệp Chính Thần tới ăn cùng, lâu dần, việc anh sang chỗ tôi ăn cơm đã trở thành một thói quen.

Có lần, anh từ bệnh viện trở về, đến thẳng phòng tôi, gõ cửa: “Cô bé, anh đói lắm, nấu cho anh một bát mỳ đi.”

Tôi mơ màng tỉnh dậy, mở cửa, đứng dụi mắt: “Anh chàng đẹp trai, đã mấy giờ rồi mà anh còn đến dựng con gái nhà người ta dậy thế?!”

Diệp Chính Thần nhìn bộ đồ ngủ mỏng tang trên người tôi: “Anh muốn dựng em dậy như là dựng vợ dậy, em có bằng lòng không?”

Tôi lườm anh một cái, vừa nấu mỳ vừa cằn nhằn: “Ai muốn làm vợ anh chứ. Nếu vậy thì cuộc đời này coi như đi đứt!” Tuy nhiên cuộc đời đi đứt đâu chỉ có những người làm vợ của anh.

Tôi đặt điện thoại xuống, một lúc sau lại cầm lên, rồi chậm rãi soạn một câu: “Về nhà bảo vợ anh nấu cho mà ăn.”

Bàn tay đã để ở nút gửi tin nhắn, nhưng tôi không gửi đi mà xóa sạch mẩu tin đã soạn, từng chữ, từng chữ một, rồi khoác thêm áo, bước tới bên cửa sổ, vém tấm rèm cửa. Ở dưới mé đường, không xa lắm, có cây du già, lá đã vàng úa, ánh trăng rọi trên phiến lá phát ra ánh sáng lấp lánh. Dưới gốc cây du là một chiếc xe Hummer, màu đen của chiếc xe càng làm nổi rõ góc cạnh của nó. Tôi đoán người thích chiếc xe ấy hẳn là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất. Tôi không sao nhìn rõ được trong xe có người hay không, vì bên trong xe tối om, làn khói mỏng từ ống xả bay ra, lập tức chìm trong màn đêm đen tối.

Làn gió lạnh lướt qua mái tóc chưa khô khiến tôi lạnh run, cơn đau rát trên cổ, trên bờ vai, trên ngực lúc trước được cơn gió xua tan. Tôi ngẩng đầu, nhớ lúc còn nhỏ, phía ngoài sân nhà tôi cũng có một cây du già như vậy, cứ đến mùa hạ là lại tỏa bóng sum sê.

 

2 comments on “Động phòng – Mở đầu.3

  1. Hic hic, nghe ss Lin thế này, hố kia của ss GR chắc là SE rồi. Làm sao bây giờ, nó hấp dẫn thế mà SE thì biết làm sao? Hắc, em đã mò ra được bản CV nhưng k có dám đọc, làm thế nào đây, làm thế nào đây. Em sợ đọc truyện SE lắm, mọi hôm đọc ” Phấn hoa lầu xanh” mà tự kỉ nguyên tuần, khóc ứơt cả truyện, và truyện của Tào Đình là truyện duy nhất em vớ phải SE. K chịu nổi đâu, nhưng làm sao đây, hấp dẫn như thế * cắn răng* P/s: Màn ‘ kích tình’ của anh ss nhà nay sao mà mức độ nó nhẹ thế nhỉ? Hay em đọc nhiều nên bị đơ ta?

  2. Pingback: Động phòng hoa chúc cách vách – Diệp Lạc Vô Tâm « Kaw Kaw

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s