Động phòng – Mở đầu.3

“Có thích không? Chẳng phải em thích nhất tư thế đó sao?”

Tôi nghiến răng, phản bác: “Đây rõ ràng là tư thế anh thích.”

“Thì ra em vẫn nhớ.”

“Anh…!” Tôi không còn biết nói gì và cũng không thể nói. Anh đã hôn bạo liệt, ghì chặt một cách điên cuồng và chiếm hữu một cách gian ác. Những động tác kích thích được thực hiện hết lần này đến lần khác. Dưới thân hình của anh, tôi như trở thành một dòng suối nóng, quên hết tất cả, phối hợp cùng anh.

Không biết là bao lâu, cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc. Anh ôm người tôi giờ đây như đã trở thành một cái vỏ tê dại vì hoan lạc vào lòng, dịu dàng hôn tôi, vuốt ve mái tóc tôi, hít sâu mùi hương trên cơ thể tôi với vẻ vô cùng quyến luyến.

Mồ hôi và sức nóng của da thịt hòa quyện tạo nên cảm giác rất khó chịu, nhưng tôi không còn sức lực để vùng ra, vì thế tôi để mặc cho anh bế vào phòng tắm. Sau khi rửa sạch những tội ác để lại trên người tôi, anh bế tôi trở lại giường, ôm chặt tôi vào lòng. Tôi đã quá mệt mỏi, chỉ muốn lần nữa được ngủ trên cơ thể đã cách xa lâu ngày này, nhất định sẽ không còn cảm giác đau lòng như trong những giấc mơ. Nhưng khi nhắm mắt, tôi lại nghĩ tới Ấn Chung Thiên, nghĩ tới Dụ Nhân, nhớ tới rất nhiều chuyện trong quá khứ…

Cố gắng nhấc thân hình đau ê ẩm để ngồi dậy, tôi nhặt từng chiếc váy áo, mặc lên người, rồi chải đầu, vỗ vỗ vào đôi má trắng bệch. Đúng lúc tôi định xuống giường thì Diệp Chính Thần giữ lấy cổ tay tôi, chặt tới mức tôi không thể vùng ra.

“Những thứ anh muốn, tôi đều đã cho anh rồi, anh còn muốn gì nữa?” Tôi hỏi.

“Hãy rời bỏ anh ta!”

Bốp! Tôi giáng một cái tát vào má trái của anh, đó là câu trả lời của tôi.

Anh hơi nghiêng mặt, cười nói: “Nếu biết vị hôn thê đã cứu mình bằng cách nào, không biết anh ta sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?”

Tôi cúi người, ghé sát vào anh, mũi chạm vào vành tai anh, mỉm cười, khẽ nói: “Nếu để cho bạn bè thân thiết và đồng nghiệp của anh biết được anh đã ép tôi phải làm chuyện gì thì không hiểu họ sẽ nghĩ gì nhỉ?”

Anh khẽ nhếch môi, vẻ mặt đầy nhạo báng, không biết là cười nhạo tôi hay cười nhạo chính mình.

“Diệp Chính Thần, anh đừng ép tôi nữa! Kết quả của việc ngọc và đá cùng bị thiêu đốt chắc anh cũng không mong muốn nhìn thấy như tôi.”

Khi cánh cửa khép lại phía sau lưng, tôi nghe thấy anh nói một câu rất khẽ: “Anh phải làm gì với em đây…”

 

Bàng hoàng trở về nhà nghỉ nhỏ, nơi tôi tạm trú ở Bắc Kinh, tôi đã kỳ cọ không biết bao nhiêu lần trong phòng tắm, dấu hôn chi chít trên người kỳ mãi vẫn không hết, xối bao nhiêu lần nước mà mùi hương của anh vẫn không tan, cả câu nói sau cùng của anh nữa, nó cứ văng vẳng bên tai tôi. Tôi nhắm mắt, bịt tai, nhưng trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng chúng tôi trên giường cùng nhau, từng tư thế, từng chi tiết, thậm chí từng vẻ mặt của anh.

Không biết tôi đã tắm bao lâu, cho tới khi điện thoại đổ chuông, tưởng có tin tức của Ấn Chung Thiên, tôi vội chộp lấy điện thoại, nhưng chỉ là mẩu tin nhắn của một số máy lạ: “Đói quá, rất muốn ăn một bát mỳ em nấu.”

Tôi nhìn vào mẩu tin nhắn, rất lâu. Tôi lại nhớ đến những cây anh đào nở rộ năm ấy. Chúng ở ngoài cửa sổ phòng Diệp Chính Thần và cũng ở ngoài cửa sổ phòng tôi vì phòng chúng tôi cách nhau một bức tường hoàn toàn không cách âm.

Cùng là những kẻ sống nơi đất khách quê người, lại là hàng xóm, vì thế chúng tôi trở thành bạn của nhau rất tự nhiên. Chuyện gì anh cũng quan tâm đến tôi, tôi cũng thường xuyên chuẩn bị một số món ăn, mời Diệp Chính Thần tới ăn cùng, lâu dần, việc anh sang chỗ tôi ăn cơm đã trở thành một thói quen.

Có lần, anh từ bệnh viện trở về, đến thẳng phòng tôi, gõ cửa: “Cô bé, anh đói lắm, nấu cho anh một bát mỳ đi.”

Tôi mơ màng tỉnh dậy, mở cửa, đứng dụi mắt: “Anh chàng đẹp trai, đã mấy giờ rồi mà anh còn đến dựng con gái nhà người ta dậy thế?!”

Diệp Chính Thần nhìn bộ đồ ngủ mỏng tang trên người tôi: “Anh muốn dựng em dậy như là dựng vợ dậy, em có bằng lòng không?”

Tôi lườm anh một cái, vừa nấu mỳ vừa cằn nhằn: “Ai muốn làm vợ anh chứ. Nếu vậy thì cuộc đời này coi như đi đứt!” Tuy nhiên cuộc đời đi đứt đâu chỉ có những người làm vợ của anh.

Tôi đặt điện thoại xuống, một lúc sau lại cầm lên, rồi chậm rãi soạn một câu: “Về nhà bảo vợ anh nấu cho mà ăn.”

Bàn tay đã để ở nút gửi tin nhắn, nhưng tôi không gửi đi mà xóa sạch mẩu tin đã soạn, từng chữ, từng chữ một, rồi khoác thêm áo, bước tới bên cửa sổ, vém tấm rèm cửa. Ở dưới mé đường, không xa lắm, có cây du già, lá đã vàng úa, ánh trăng rọi trên phiến lá phát ra ánh sáng lấp lánh. Dưới gốc cây du là một chiếc xe Hummer, màu đen của chiếc xe càng làm nổi rõ góc cạnh của nó. Tôi đoán người thích chiếc xe ấy hẳn là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất. Tôi không sao nhìn rõ được trong xe có người hay không, vì bên trong xe tối om, làn khói mỏng từ ống xả bay ra, lập tức chìm trong màn đêm đen tối.

Làn gió lạnh lướt qua mái tóc chưa khô khiến tôi lạnh run, cơn đau rát trên cổ, trên bờ vai, trên ngực lúc trước được cơn gió xua tan. Tôi ngẩng đầu, nhớ lúc còn nhỏ, phía ngoài sân nhà tôi cũng có một cây du già như vậy, cứ đến mùa hạ là lại tỏa bóng sum sê.

 

Advertisements

Bức thư 1.4

Lúc này bạn C bên cạnh xáp vào nói với An Ninh: “Meo à, thật đáng tiếc, nếu bà đến sớm năm phút thì có thể nhìn thấy hot boy rồi.”

Triều Dương tặc lưỡi: “Cũng chẳng có gì sất, chỉ được cái dáng chuẩn.”

Bạn D phía sau cười nói: “Bạn Dương gì đó à, chắc chắn là bạn đang ghen tỵ.”

C nói: “Anh ấy hình như là đến nói chuyện gì đó với lão Trương? Chẳng lẽ anh ấy muốn đến học cùng tụi mình?”

D nói: “Vừa nãy tôi đi lên nộp báo cáo, cố ý dừng lại một lúc, hình như anh ấy muốn lấy danh sách lớp gì gì đó.”

An Ninh mở ba lô ra, tiện miệng nói một câu: “Có lẽ anh ta là người của hội học sinh?”

Mọi người cùng ngây ra, nhớ lại điệu bộ đó, cảm thấy khá là giống.

Tường Vy nở nụ cười đen tối: “Hay là hội học sinh đang làm một danh sách đen thật lớn?”

C, D, Triều Dương chỉ vào Tường Vy: “Vậy bà chắc chắn là người đầu tiên!”

Hôm đó, sau khi học xong lớp Thống kê lượng tử của lão Trương, vốn dĩ An Ninh định đến lớp Kỹ thuật sinh học dự thính một buổi về y khoa, kết quả khi đi ra phát hiện bên ngoài trời đang mưa, trong ba người chỉ có Triều Dương đem theo một cây dù nhỏ, viền ren, ở giữa còn thêu mấy bông hoa.

Tường Vy: “Bà nói coi, cây dù này của bà dùng để làm gì hả? Nó che nắng còn bị lọt nữa kìa!”

Triều Dương: “Tôi thấy nó đẹp nên mua thôi.”

Tường Vy: “Được. Đi, đi ra ngoài mưa dạo một vòng, để chị đây xem đẹp cỡ nào, Meo Meo! Bà…”

An Ninh cau mày: “Này… Vy Vy à, xin bà đừng đánh đồng tôi với đầu óc đen tối của bà, cảm ơn.”

Tường Vy lại một phen bốc hỏa.

Cuối cùng vẫn phải gọi điện thoại bảo cái người đang vặn mình kia đem dù tới.

Mao Mao mè nheo: “Tôi đang vặn mình mà.”

Tường Vy nổi đóa: “Vậy thì bà lết vòng eo của bà lại đây ngay cho tôi!” Cuối cùng chốt một câu: “Lảm nhảm thêm câu nào thì sau này đừng mong nhờ tôi điểm danh giùm bà.”

Lúc Mao Mao chạy như bay tới nơi, Triều Dương vỗ vỗ vai cô cười: “Vất vả rồi huynh đệ.”

An Ninh an ủi: “Eo của bà không sao thì tốt rồi…”

Mọi người đều im lặng.

Thứ Tư giúp giáo viên hướng dẫn chuyển nhà. Đó thật ra là một việc đáng phiền muộn, làm tốt là chuyện đương nhiên, làm không tốt thì là do vấn đề năng lực, nói không chừng còn ảnh hưởng tới “thành tích thường ngày” nữa, An Ninh cùng Mao Mao bước vào trong văn phòng đã có hai người khác ở đó.

Giáo sư giới thiệu với hai cô: “Hai bạn này ở bên khoa Ngoại giao, sau này họ sẽ cùng một tổ với hai em, không cùng khoa lại không cùng đề tài nghiên cứu, nhưng tôi hy vọng mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.”

“Nhất định, nhất định! Bọn em nhất định sẽ giúp đỡ lẫn nhau, thầy cứ yên tâm.” Đây là câu đầu tiên cô nói sau khi dập điện thoại của giáo sư đêm qua, sau khi nguyền rủa tổ tông mười tám đời nhà ông ta mồ mả không yên, cô còn thề với trời nếu phải trả lời ông ta thêm một câu cô sẽ mang họ của ông ấy… An Ninh ngước nhìn cảnh vật cuối hạ đầu thu tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ.

Có điều, An Ninh nghĩ thầm, khoa Vật lý hoàn toàn không liên quan gì với khoa Ngoại giao, làm sao mà giúp đỡ lẫn nhau đây? Sau đó An Ninh cảm thấy mình thật là ngốc, lúc cô và bạn học khoa Ngoại giao cùng nhau khiêng cái bàn lên lầu hai, cô mới cảm nhận thấm thía được hàm nghĩa sâu xa của câu nói “giúp đỡ lẫn nhau cùng tiến bộ.”

Lúc nghỉ ngơi, An Ninh ngồi ở bệ hoa nhỏ hóng mát, một người đi tới ngồi bên cạnh cô: “Bạn tên là… Lý An Ninh?”

“Ừ.” An Ninh chậm rãi uống nước.

“Bạn còn nhớ mình chứ?”

An Ninh nghiêng đầu nhìn: “Bạn là…”, chính xác là không nhớ nữa.

Đối phương cũng không để bụng, cười nói: “Lần trước ở trong quán mỳ mình nghe được bạn với bạn bè nói chuyện, ấn tượng rất sâu sắc, chỉ là không biết bạn tên là… Lý An Ninh. Mình vẫn chưa tự giới thiệu, mình là Trình Vũ.”

Cô ấy mỗi lần nói luôn dừng một giây trước chữ “Lý An Ninh”, làm cho An Ninh cảm thấy như cô ấy ngầm có ý gì đó, vì thế An Ninh trả lời: “Ừ, tôi tên là Lý An Ninh.”

Lúc này di động vang lên, là tin nhắn của chị họ: ““Thân thể[1]”, chị tra rồi, chữ này đọc là “dong”, vậy mà chị vẫn thường đọc là “tong”! Em đọc thử xem, lúc đầu làm chị cười run cả người! Chị đang ở trên lớp!”

An Ninh đọc rồi cắn môi… Ặc, đúng là phát âm có chút biến thái thật.

Trình Vũ hơi nhướn mày: “Có chuyện gì buồn cười sao?”

An Ninh ho một tiếng, nghĩ giây lát rồi nói: “Thượng đế nếu muốn con người diệt vong, trước đó sẽ làm cho con người phát điên, tôi cảm thấy những lời này rất có lý.”

Tẻ nhạt. Nam sinh khoa Ngoại giao ngồi bên kia cũng nghe thấy, cười thành tiếng: “Lời nói của Thượng đế hóa ra lại thú vị như vậy, ngài ấy còn nói chuyện gì nữa không?”

An Ninh nói: “Cả cuốn Kinh thánh đều là ông ấy nói.”

Hai người khoa Ngoại giao: “…”

Sau sự việc đó, họ tự mình kiểm điểm, làm sao có thể bị một người của khoa Vật lý làm mình cứng họng như vậy chứ? Kết luận đưa ra là: cách nghĩ của cô gái này không hợp lý.

Sau sự kiện chuyển nhà, An Ninh nghỉ ngơi trọn một ngày, ngày hôm sau cô về nhà để mẫu thân đại nhân dán cao lên lưng. Bà sống trong thành phố, đi lại cũng tiện. Từ cổng sau của trường chỉ cần ngồi xe bus năm mươi phút mười bảy giây là có thể về đến nhà, cô đã đo độ lệch trung bình, số trung vị và số mode, đáp án này rất chuẩn.

Buổi tối ở nhà cùng mẫu thân đại nhân xem ti vi, xem đến một căn nhà cổ, Lý phu nhân nói: “Ninh Ninh, căn nhà này thật là đẹp.”

An Ninh: “Dạ, đúng vậy… Sàn nhà hình như là lót gỗ bóng…”

Lý phu nhân: “Đúng vậy, đúng vậy.”

An Ninh: “Gỗ bóng hình như rất dễ cháy.”

Lý phu nhân: “…”

Ừm… An Ninh thừa nhận bản thân mình thực sự rất tẻ nhạt.

 

Lần này An Ninh về nhà liền hai ngày, nên cô nhận được vô số sự quan tâm, chủ yếu là dặn cô khi quay lại nhớ mang theo thứ gì ăn được. Chỉ có Mao Mao kiên quyết phản đối, nói đồ ăn sẽ mang đến cho cô rất nhiều sự tra tấn về tinh thần! An Ninh nhìn đám người vây lại dần Mao Mao một trận, cô chỉ mỉm cười, chứng minh rằng mình chỉ là kẻ ngoài cuộc.

Tường Vy tìm cô: “Đang làm gì đó?”

An Ninh: “Xem một cuốn sách dịch từ tiếng Nga.”

Tường Vy: “Nói về cái gì vậy?”

An Ninh: “Biện pháp tốt nhất để xử lý thi thể” và “Báo cáo tính khả thi của nước “hóa thi”.”

Tường Vy: “Loại sách này thật sự rất buồn nôn đó!”

An Ninh: “Tôi xem thấy rất hay mà.”

Tường Vy: “Bà đúng là khác người. Phải rồi, hôm qua tôi ăn cơm với Giang Húc, anh ấy có nhắc tới bà.”

An Ninh: “Ờ.”

Tường Vy: “Không còn gì nữa à?!”


[1] Nguyên văn là chữ “胴”, phiên âm là [dong].