Động phòng – Mở đầu.2

“Anh ấy bị người khác hãm hại, anh ấy chỉ là một thư ký quèn, là Phó thị trưởng Lưu…”

“Có bị người khác hãm hại hay không, không thể cứ nghe lời em là được, cũng không phải anh nói là được, tổ chuyên án cần có bằng chứng…” Diệp Chính Thần không nói tiếp, nhưng tôi hiểu ý anh.

“Anh muốn tôi làm gì?”

“Em biết là anh muốn điều gì nhất rồi còn gì.”

Anh cười. Tôi không sao chịu đựng được nụ cười ấy, chỉ thấy cơn thèm muốn trong đôi mắt đang rực lên như nham thạch của anh.

Tôi giữ chặt chiếc nhẫn trên tay: “Tôi sắp kết hôn rồi…”

“Em là của anh.” Anh ngắt lời tôi, giống như đang nói về một sự thật không cần tranh cãi. Anh không hề thay đổi chút nào, muốn có gì là phải giành lấy bằng được, còn tôi thì đã mất quyền lựa chọn.

“Anh thực sự cứu được anh ấy?”

“Ngoài anh ra, không ai có thể cứu được anh ta.”

Nhìn lại một lần nữa hình ảnh dừng trên màn hình, tôi chợt nhớ đến lời của luật sư: “Xét xử xong, Ấn Chung Thiên không bị xử tử hình thì cũng tù chung thân. So với sự sống thì sự nhục nhã chẳng đáng gì.”

Tôi đưa tay cởi khuy áo trên cổ: “Chỉ lần này thôi.”

Anh túm lấy tay tôi, ngăn tôi lại: “Anh muốn em trở về bên anh.”

“Không thể được.”

“Nếu anh cứ muốn như vậy?”

“Đừng hòng!” Tôi kiên quyết không nhượng bộ. Tôi quá hiểu Diệp Chính Thần. Nếu tôi nhượng bộ, chắc chắn sẽ bị anh dồn đến đường cùng. “Nếu buộc tôi phải trở về bên anh thì tôi thà chết cùng Chung Thiên.”

Tôi quay người bước đi, tỏ ra rất dứt khoát. Nhưng đúng lúc tôi kéo cửa ra, định nhấc chân lên thì Diệp Chính Thần nói: “Chờ chút.” Bàn tay tôi hơi run, tay nắm cửa từ từ rời khỏi lòng bàn tay, cánh cửa màu thẫm từ từ khép lại.

“Được, anh đồng ý.” Cuối cùng thì anh cũng nhượng bộ. Tôi bỗng cảm thấy căn phòng VIP xa hoa này chẳng khác gì một chiếc lồng vàng, nhốt tôi và một tên cầm thú lại với nhau, điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là lùi dần về phía sau để cánh cửa lồng tự động đóng lại, bắt đầu cho một việc làm xấu xa.

Trước ánh nhìn chăm chú của Diệp Chính Thần, tôi cởi từng chiếc khuy áo rồi đến váy, tất, từng thứ một rời khỏi người tôi, từng tấc da thịt lộ dần trước mắt anh. Cho tới khi trên người chỉ còn lại chiếc áo và chiếc quần nhỏ che đi những bộ phận nhạy cảm thì tôi không còn dũng khí tiếp tục nữa, cảm giác cay đắng, chua xót dâng lên. Tôi đưa hai tay lên ngực, ánh mắt xấu hổ nhìn đi nơi khác.

Hình ảnh trên màn hình vẫn dừng lại, vẻ thiểu não trên gương mặt vị hôn phu của tôi được phóng to hết cỡ. Tôi không biết làm như vậy rốt cuộc là đúng hay sai, cũng không dám nghĩ sau này Ấn Chung Thiên biết chuyện xảy ra ngày hôm nay thì sẽ thế nào. Liệu anh có cảm ơn việc làm vì anh hôm nay của tôi? Hay sẽ buồn và căm phẫn tới mức không còn sáng suốt, tát cho tôi một cái thật mạnh, mắng tôi là đồ đê tiện.

Tôi nghĩ, nếu là tôi thì nhiều khả năng sẽ là lựa chọn thứ hai. Vì đối với một người đàn ông, việc vị hôn phu của mình lên giường với người đàn ông khác là nỗi nhục nhã lớn nhất.

Nhưng tôi không thể nghĩ được nhiều như thế, đây là con đường duy nhất của tôi lúc này.

“Cô bé…” Lại là tiếng gọi quen thuộc, Diệp Chính Thần kéo tôi vào vòng tay ấm áp của anh, rồi đặt lên trán tôi một nụ hôn thật khẽ. “Có nhớ anh không?”

“Có!” Làm sao không nhớ được? Mỗi ngày tôi đều nhớ đến anh, và mỗi lần như vậy, lục phủ ngũ tạng đều quặn đau.

“Có hận anh không?”

“Có!” Tất nhiên là tôi hận anh, nếu không thì sao mỗi lần nhớ đến anh, tôi đều thầm nguyền rủa anh là “đồ khốn”?

“Có thể tha thứ cho anh được không?” Diệp Chính Thần nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải đối diện với “bức tranh thịt” dường như rất hoàn mỹ ấy, nhưng có ai biết, dưới cái vẻ ngoài khiến biết bao cô gái ngất ngây kia lại ẩn giấu một linh hồn đê tiện.

“Có thể…” Tôi ngẩng lên, khẽ mỉm cười. “Cho tới khi anh chết.”

Anh cười, vẻ lạnh lùng như băng giá tan ra, bất giác tôi lại như nhìn thấy anh hồi đầu mới gặp, đó là Diệp Chính Thần với nụ cười khiến người khác không sao hiểu được.

“Được thôi, thế thì anh có thể sống mà làm tất cả những gì mình muốn.”

“Anh…” Tôi chưa kịp phản bác thì đôi môi của anh đã áp xuống, rồi lập tức bập chặt như thể muốn hút hết máu từ đôi môi tôi. Tôi kêu lên đau đớn, nhưng tiếng kêu bị chìm đi. Đôi môi anh nóng rực, đốt cháy mọi ngóc ngách trong trái tim tôi, lúc đó tôi chợt hiểu ra rằng, điều mà anh muốn không phải là sự trao đổi giữa quyền lực và sắc đẹp, mà là xác định xem tình yêu của tôi dành cho anh còn lại bao nhiêu.

“Không… Đừng!” Tôi ra sức giãy giụa, sợ rằng một khi mình từ bỏ ý định chống cự thì sẽ bị tan chảy trong ngọn lửa rừng rực tỏa ra từ người anh.

“Bây giờ còn nói đừng, em không cảm thấy rằng đã quá muộn hay sao?”

Anh bế tôi lên, ném xuống giường, sau đó cởi từng chiếc khuy áo của mình. Khi chiếc sơ mi được cởi một nửa, để lộ vầng ngực rắn chắc, tôi rất muốn đẩy anh ra, nhưng đôi tay đã bị anh tóm chặt đưa lên đầu, người cũng bị anh đè lên.

Sau khi lột bỏ hết những thứ còn lại trên người tôi, nhìn thấy làn da trắng như tuyết, đôi mắt anh ánh lên vẻ sững sờ: “Khi cởi bỏ hết quần áo, em vẫn rất quyến rũ.”

“Khi cởi bỏ hết quần áo, anh vẫn rất cầm thú!”

“Em chẳng hề thay đổi.” Anh nhướn mày, cúi đầu xuống ngực tôi. Tôi nghiến chặt răng, cố nén tiếng kêu.

Nhưng anh đã thay đổi, thay đổi đến mức tôi hoàn toàn không nhận ra nữa.

 

Trên giường, quần áo vứt bừa bộn, hai thân hình quấn chặt lấy nhau, không thể phân biệt được đó là lôi kéo, giằng giật, hay khao khát…

Môi, lưỡi, hai bàn tay anh thỏa sức hưởng thụ những gì anh muốn, còn tôi không thể ngăn cản được. Khi anh kéo chân tôi ra, rồi tiến vào và rên lên sung sướng, nụ cười như những cánh hoa anh đào rơi xuống trong giấc mộng.

Tôi nhắm chặt mắt, nước mắt chảy ra. Đau khổ nhưng hoàn toàn không phải vì sự sỉ nhục của anh mà là vì tôi cảm thấy hận mình đã nhanh chóng bị thuần phục dưới thân hình của anh, khao khát muốn được kết hợp với anh như vậy đến suốt đời, không xa rời…

Đã biết rằng phải trải qua rất nhiều sự giành giật, mâu thuẫn như vậy, nhưng cuối cùng vẫn cứ vượt qua hàng rào đó và cùng anh mê muội trên giường. Vậy thì lúc đầu vì sao lại buộc mình và anh phải buông tay?

Bức thư 1.3

Cuối cùng chỉ có Mao Mao và An Ninh đi hiến máu, còn Triều Dương đi dỗ dành Tường Vy.

Kết quả hôm đó, Mao Mao nhóm B nên được chọn, An Ninh nhóm O bị loại, nguyên nhân là không đủ bốn mươi lăm kilogram.

Nguyên văn lời đối phương nói là: “Cô à, thể trọng của cô không đủ tiêu chuẩn, không đủ tiêu chuẩn mà đi hiến máu dễ xảy ra chuyện lắm, cô nghĩ xem, cô hiến máu xong, chúng tôi không khéo còn phải truyền lại máu cho cô đấy…”

An Ninh: “…”

Lúc An Ninh ký vào danh sách hiến máu ba chữ Mao Hiểu Húc, cô chợt nhìn thấy cái tên cách đấy một dòng có vẻ quen quen, Từ Mạc Đình, nét chữ rất đẹp, An Ninh nghĩ, trước kia anh ta nhất định đã luyện qua thư pháp.

Nhàm chán quá nên An Ninh vơ lấy tờ giấy nháp bên cạnh, viết lại cái tên theo lối hành thư xen lẫn thảo thư này. Sau đó cô nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Mao Mao, thật ra lúc đầu An Ninh muốn đi hiến máu, nên mới kéo Mao Mao đi chung… An Ninh ngoái đầu nhìn ra phía ngoài cửa xe.

Lúc này có người đang lên xe, An Ninh “ý” một tiếng, là xương sườn số ba… Anh ta gật đầu với hai người y tá lấy máu, nhìn thấy cô đang ngồi đó, dường như anh ta hơi sững lại một chút, lập tức bước tới nhìn lướt qua mặt bàn, sau đó tìm được chiếc di động màu xám bị đống giấy che phủ một nửa. Lúc đi ra, anh ta dường như thấy điều gì đó, nghi ngờ liếc nhìn cái tên mà cô đã viết.

Lúc ấy An Ninh nghĩ: Có khi nào cái tên mà cô viết là tên anh ta?

 

Buổi tối An Ninh thường cùng chị họ chat chit.

An Ninh: “Hôm nay, lúc đi hiến máu em gặp một anh chàng đẹp trai, mà thực ra em gặp anh ta lần này là lần thứ ba rồi.”

Chị họ: “Ờ. Nói ra mới nhớ, hôm nay chị đã quyết định không ăn cơm trưa, vậy mà chị lại ăn đấy.”

An Ninh: “Bình thường chị cũng không ăn hả?”

Chị họ: “Cái gì mà bình thường cũng không ăn chứ?! Hôm nay là ngày đầu tiên chị quyết định không ăn, kết quả là vẫn ăn!”

An Ninh: “…”

Lại một ngày bình yên trôi qua.

Cuối tuần này An Ninh không về nhà, theo lệ thường cô tới thư viện để giết thời gian, chủ yếu là vì ở đó có máy điều hòa.

Vừa mới bước vào, cô “mặt đen” liền gọi: “Này, bạn học viên kia, lại đây một chút!”

An Ninh ngó trước ngó sau, không có người, chẳng biết làm thế nào đành phải qua đó: “Thưa cô, có việc gì không ạ?”

Chỉ thấy đối phương rút ra một quyển sách từ giá sách phía sau vứt lên quầy: “Sau này đừng để lại đồ cá nhân trong thư viện, làm chúng tôi mất công dọn.”

“Đây không phải là sách của em…” Mặc dù cô xem sách cũng rất tạp nham, nhưng mà Giới thiệu về ngoại giao Trung Quốc đương đại chắc hẳn là cô chưa từng xem qua.

“Em tên là Lý An Ninh, tôi không nhớ nhầm chứ?”

“Vâng…” Không phải chứ? Đã nhớ tên cô rồi sao?

“Vậy chính là em rồi. Hôm kia em đến trả sách, cuốn này được kẹp bên trong. Được rồi, nhanh chóng mang về đi.” “Mặt đen” không để ý đến cô nữa, bận rộn cúi nhìn máy tính, An Ninh nhìn hình ảnh phản chiếu trong tấm kính phía sau, cô “mặt đen” đang… thu hoạch trộm[1], chậc, quả nhiên là bận rộn.

Cuối cùng An Ninh đành cầm cuốn Giới thiệu về ngoại giao Trung Quốc đương đại, tìm một chỗ yên tĩnh ngồi gặm nhấm.

Có hai nữ sinh ngồi đối diện cô, ngồi chừng mười phút, họ bắt đầu nói chuyện phiếm.

Cô A nói: “Nghỉ hè vừa rồi tầng dưới nhà tôi bị cháy, lúc chạy ra được thì bạn trai tôi đã ở bên ngoài, khi ấy tôi liền hỏi hắn là sao anh không đợi em? Cha ấy mới nói là đương nhiên phải chạy ra trước rồi, anh không chạy ra trước làm sao mà cứu em được? Lập tức tôi nghẹt thở luôn.”

Cô B: “Đấy là nguyên nhân bà chia tay với hắn đó hả?”

“Thật ra…” Cô A cười: “Từ lâu tôi đã muốn chia tay hắn rồi, bà có biết là trước giờ tôi vẫn thích Giang sư huynh không?”

Cô B: “Giang sư huynh à… Chẳng phải Phó Tường Vy bên khoa Vật lý vẫn thường đến khoa Văn học bên ta tìm anh ấy sao? Thật không biết có ý đồ gì?”

Cô A cười: “Lòng dạ Tư Mã Chiêu[2] mà.”

An Ninh nói: “Thật ra, trước kia Tường Vy họ Tư Mã.”

“…”

Một phút sau, hai người đối diện rời khỏi hiện trường, An Ninh vẫn tiếp tục đọc sách. Đến trưa về ký túc xá, trên đường đi, theo thói quen cô gọi hỏi hai người bạn cùng phòng “chân không buồn bước ra khỏi cửa” đó có muốn cô mang cơm trưa về không, hay là đang giảm béo. Lúc cô sắp đến cửa quán ăn thì bắt gặp Tường Vy, cô nàng đang nói chuyện với một người… An Ninh nhớ lại, người đó là vị sư huynh nổi tiếng lần trước cô gặp trong vụ đụng xe.

“Meo Meo!”

An Ninh vốn định lặng lẽ chuồn qua cửa khác, thế nhưng cô đã bị tiếng kêu meo meo kia túm sống, chỉ có thể đi tới mà thôi.

Tường Vy nhiệt tình hồ hởi: “Đến đây, đến đây! Tôi giới thiệu hai người với nhau, đây là bạn cùng phòng thời đại học của em, Lý An Ninh.”

Lần này anh ta rốt cuộc cũng mỉm cười rạng rỡ với An Ninh: “Là em hả?”

An Ninh: “Không phải.”

Tường Vy: “An Ninh, đây là sư huynh ở trường cũ của tôi, tất nhiên cũng là sư huynh hiện giờ luôn! Bà chắc chắn đã nghe qua tên anh ấy, tập san, báo chí của khoa Văn học dân gian Trung Quốc, cũng như của trường chúng ta, đều do anh ấy phụ trách.”

An Ninh thấy hai người đều nhìn mình, có lẽ cô nên nói cái gì đó: “Sư huynh, anh… tên là gì ạ?”

Giang Húc về sau nhớ lại: “Cô bé Lý An Ninh này tuyệt đối có thể dịu dàng đến mức khiến người khác tức ói máu mà chết!”

Hôm đó, An Ninh và Tường Vy dùng bữa với vị sư huynh nổi tiếng, chính xác là ăn cơm, An Ninh từ đầu chí cuối lẳng lặng nhai nuốt, bởi vì bụng cô đã đói mèm. Lúc cô đang ăn thì nhận được tin nhắn của bà chị họ: “Giai đoạn giảm béo tốt nhất là trước hai mươi lăm tuổi, chị cũng cảm thấy trước hai mươi lăm tuổi giảm béo dễ dàng hơn.” Củ chuối dễ sợ!

An Ninh cảm thán, giảm béo quả nhiên là trào lưu của cả thế giới.

 

Hôm sau An Ninh vừa ăn bữa sáng vừa đi học, cô luôn luôn vào lớp đúng lúc chuông reo, Tường Vy vẫy vẫy cô, nhìn An Ninh ung dung thong thả đi lên, quay qua Triều Dương đang ngồi bên cạnh, nói: “Bà nói xem, Meo Meo đang đi học hay là đang đi dạo phố vậy? Lão Trương đang trừng mắt với cô nàng kìa.”

Triều Dương thở dài: “Bà đã từng thấy nàng ấy cuống lên vì chuyện gì chưa hả… Bà nói xem báo cáo thí nghiệm của tôi làm thế nào đây? Bây giờ phải nộp rồi!”

Tường Vy cười: “Huynh đệ, chết sớm đầu thai sớm đi.”

Triều Dương: “Chôn bà theo nhé?”

Tường Vy: “Tôi sẽ đốt tiền vàng cho bà.”

“Có bản lĩnh bà đốt tiền thật cho tôi đi!” Triều Dương bỏ túi xách ra để An Ninh ngồi xuống, “A Mao đâu?”

An Ninh: “Bà ấy đang vặn mình.”

Tường Vy kinh ngạc: “Eo của Mao Mao… đã thô như vậy, sao còn có thể vặn nổi nhỉ?”


[1] Game nông trại online, thu hoạch trộm của người chơi khác.

 

[2] Nguyên văn là “Tư Mã Chiêu chi tâm, lộ nhân giai tri”: lòng dạ Tư Mã Chiêu, ngay cả người qua đường cũng biết. Ý chỉ âm mưu không che giấu được ai.