Bức thư 1.2

Cô “mặt đen” nói: “Cậu nghĩ đây là cửa hàng sao? Mau đi đổi thẻ rồi đến mượn sách.”

Đối phương trầm ngâm, An Ninh không biết tại sao lại dũng cảm thò đầu vào: “Vậy, dùng thẻ của em đi.”

Kết quả là cô “mặt đen” nghiêm mặt quẹt thẻ.

Anh ta nhận sách, liếc nhìn cô: “984932, số của tôi.”

An Ninh xua tay: “Chỉ cần bạn trả sách là được rồi.”

Đối phương chần chừ một lúc, nói tiếng cảm ơn rồi gật đầu rời đi.

An Ninh làm xong tổng kết rồi về ký túc xá, lúc ấy đã gần bảy giờ, vừa vào cửa cô liền giật mình khi nhìn thấy Mao Mao đang cọ mông vào tường.

“Chẳng lẽ… có khỉ xổng chuồng ư?”

Mao Mao khinh khỉnh: “Tại tôi ngồi lâu quá, mông xem chừng là lên sởi rồi.”

Cô nàng Mao Mao này ngày nào cũng có thể ngồi trước máy tính đọc tiểu thuyết, cảnh giới có thể đạt đến mức mười hai tiếng không động mông, chỉ đến khi cô nàng bỗng dưng nhảy dựng lên, “Mót chết tôi rồi, mót chết tôi rồi!”, sau đó vọt vào toilet, một phút sau tươi cười bước ra, trở lại vị trí, trên status viết: “Ư, ư… A…” “Đừng…” “Người ta, người ta đã…” rồi chậm rãi chải lông. (Mao Mao có nghĩa là lông.)

Là một nghiên cứu sinh năm hai mà cô nàng có thể sống thảnh thơi như sinh viên đại học năm hai, có lẽ đây cũng là một loại năng lực, An Ninh vô cùng bái phục, đâu có giống cô, cuộc sống ngày nào cũng như dãy số thập phân tuần hoàn vô hạn.

Tường Vy vừa cài quần vừa bước tới cửa phòng cô: “A Mao, bà bắt tụi tôi chờ tới khi nào đây? Nhà ăn sắp hết cơm rồi.”

Lệ Lệ, bạn cùng phòng của Tường Vy, đi phía sau: “Này Vy Vy, bà không thể cài xong quần mới ra khỏi toilet hả?”

Tường Vy xoay người nhìn Lệ Lệ, thản nhiên cười: “Người ta thích cài quần ở trước đám đông đấy.” Sau đó ngoái đầu: “Mao Mao!”

“Chờ chút, chờ chút, sắp tới đoạn cao trào rồi!”

Mọi người mặt mũi sa sầm.

Chờ mọi người đi rồi, An Ninh mở máy tính, vừa lên mạng thì avatar của bà chị họ liền hiện ra, “Buzz” một tiếng.

An Ninh: “Meo.”

Chị họ: “Chị gửi cho em một tấm ảnh hot boy nè.”

An Ninh: “= = ! Không cần đâu.”

Chị họ: “Chỉ là để em YY một chút, không kêu em “tấn công” anh ta đâu, em căng thẳng nỗi gì chứ?”

An Ninh: “… Em đâu có căng thẳng.”

Chị họ: “Là sư huynh trước đây của bọn chị, năm nhất đã làm hội trưởng hội “đả kích”.”

An Ninh: “Hội đả kích á?” (An Ninh hiểu lầm thành hội đả kích người khác.)

Chị họ: “Ừ, ừ, hội đả kích! Đẹp trai lắm, mau lên, trăm ngàn lần không nên bỏ lỡ!”

Một phút sau, chị họ: “… Nha đầu này, phiên bản của em cũ quá rồi.”

Thế là sau khi An Ninh bị bắt cập nhật phiên bản MSN mới nhất, cô đã được chiêm ngưỡng hội trưởng hội “đả kích”… Nhìn quen quen, có vẻ như trước đây cô đã thấy qua hình trong máy tính của chị họ. Sau đó, cô rảnh rỗi không có gì làm… Ừ thì… chơi một chút vậy, nụ cười duyên này, đôi mắt mong mỏi này, đôi môi xinh xắn thêm một phân thì dài, bớt một phân thì ngắn, nhạt bớt thì trắng, mà đậm chút thì đỏ này.

An Ninh vỗ tay: “Tốt!”

Chị họ: “Hình như PS[1] hơi quá một chút, chị nhìn kiểu gì cũng giống nữ cả… Nha đầu, ai PS vậy hả?!”

An Ninh ẩn luôn.

Buổi tối ngày hôm sau, một người bạn cùng phòng khác của An Ninh là Thẩm Triều Dương từ Quảng Đông trở về, trước đó cô nàng bị ngã gãy chân, xin nghỉ nửa tháng, cũng là An Ninh bịa lý do giúp, nhưng lúc này người nào đó đang dùng tốc độ “thảo thượng phi” chạy tới chỗ bọn cô, An Ninh cảm thấy sao cô lại ngốc như vậy…

Thẩm Triều Dương nhiệt tình lôi kéo An Ninh, còn có Mao Mao và Tường Vy nữa, tới quán mỳ đắt nhất thành phố: “Cho một tô mì.”

Triều Dương: “Tôi cảm thấy tôi béo ra.” Những lời này nói ra thông thường là để người ta phản bác lại.

Vì thế Tường Vy, Mao Mao đồng thanh: “Làm gì có!”

An Ninh: “Ừ, hơi béo một chút.”

Sau khi mì được dọn lên, Triều Dương nói: “Tôi có nên giảm béo không? Nhưng tôi chỉ thích nằm trên giường, không thích vận động.”

An Ninh suy nghĩ một giây: “Vậy thì… vận động trên giường đi!”

Mọi người: “Meo Meo, bà thiệt hạ lưu!”

An Ninh không nói nhưng trong đầu nghĩ: “Là mấy bà đầu óc đen tối thì có.”

Tường Vy “xì” một tiếng: “Người ta rất chi là ngây thơ! Phải rồi, chỉ có tôi coi AV[2] sau khi ăn xong cơm chiều thôi.”

An Ninh sa sầm mặt: “Xem thứ đó bảo sao máy tính không bị virus chứ?”

Tường Vy cười nói: “Đúng rồi. Vậy tôi sẽ đưa cho ký túc trưởng của chúng ta xem, để cô ta bị virus luôn.”

An Ninh chuyển chủ đề:  “Đã có kết quả tổng tuyển cử nước Anh, tôi thắng rồi.”

Tường Vy: “Vốn biết tôi chọn loại đó là không có tiền đồ! Aiz, mấy thứ như AV đó thường là có thể gặp nhưng không thể cầu được ước thấy đâu nha.”

An Ninh: “Thật ra Nick Clegg[3] không đủ tài lực, nhưng lại có chút thực lực.”

Tường Vy “ừ” một tiếng: “Nếu tôi có tài lực, tôi tự mình đi tìm người quay AV, bà nói xem tốt biết bao nhiêu?”

An Ninh lắc đầu: “Cameron[4] cũng không khá hơn bao nhiêu, chỉ tại bây giờ đang khủng hoảng tài chính, có tiền  làm việc luôn dễ dàng hơn.”

Mọi người: “…”

Tường Vy, An Ninh đồng thanh: “Thôi, để sau đi.”

Sau đó, An Ninh nghe được bàn bên cạnh có người bật cười, nghiêng đầu nhìn qua, là một cô gái tóc dài, đang nhìn cô đầy thích thú, An Ninh có chút ngượng ngùng, ngay sau đó An Ninh nhìn người ngồi đối diện cô ta, sao lại thấy quen như vậy nhỉ? À… xương sườn số ba. Anh ta đang mím môi, An Ninh chỉ nhìn thấy một bên mặt nhưng trông rất tuấn tú.

Sau đó An Ninh ngẫm lại, may mắn cô là An Ninh, không phải là Tường Vy… nếu không, mất mặt chết mất.

 

Buổi chiều thứ Sáu, nhóm An Ninh từ phòng thí nghiệm trở về, trên đường nhìn thấy một chiếc xe hiến máu đậu trước cửa nhà thể chất, đám đông đang chen lấn xếp hàng.

Tường Vy dịu dàng: “Nhớ lại cách đây một năm, tôi cũng đi hiến máu, kết quả là bị cho ra de. Aiz, hôm đó có quá nhiều người nhóm máu B, nên họ nói nhóm B không cần nữa… nhóm B thì sao chứ?! Có các người mới là nhóm B ấy! Cả nhà các người đều nhóm B!!”

An Ninh nói: “Thật ra cha mẹ nhóm máu B, thì bảy mươi lăm phần trăm con cái sinh ra là nhóm B, cho nên, tỷ lệ cả nhà đều nhóm B là khá cao.”

Tường Vy lập tức nổi giận, Mao Mao và Thẩm Triều Dương phải cố nhịn cười.


[1] PS: Photoshop.

 

[2] AV (Adult Video): phim người lớn.

 

[3] Nick Clegg: chính trị gia người Anh, tham gia tranh cử thủ tướng Anh năm 2010.

 

[4] David Cameron : chính trị gia người Anh, đắc cử thủ tướng Anh năm 2010.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s