Lịch phát hành tháng 12/2012

1. Tắt đèn kể chuyện ma 2 – Loan Bảo Quần

Tác giả : Loan Bảo Quần
Dịch giả : Đỗ Mai Dung
Mã sách : 8935212312059
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 350 gram
Tổng số trang : 304 trang
Giá bìa : 69.000 VND

Ngay cả đến quyền uy cao nhất của cách mạng, trên thực tế đối với những giá trị vật chất và tinh thần của người dân cũng không có gì có thể lay chuyển hoặc dập tắt được… Từ bé tôi đã thích nghe những câu chuyện về ma, nghe rồi sợ, sợ rồi vẫn muốn nghe… xem nhiều các câu chuyện về ma, nên có một chút hiểu biết về thế giới âm phủ của người Trung Quốc, ít nhiều cũng có thể nhìn ra, câu chuyện nào có thể đại diện cho phong tục của người dân đối với quan niệm về thế giới âm gian, những chuyện nào thuộc diện phần lớn là do tác giả sáng tác ra… Mà cái quan trọng nhất là biết cách cảm nhận, có nghĩa là những câu chuyện về ma đã từng rất đáng sợ, nhưng thực tế không có gì sợ hơn những cái thuộc về nhân thế, chịu khó suy nghĩ một chút, ta sẽ hiểu ra chân lý giản đơn mà cực kì lý thú này.

Tác giả Loan Bảo Quần

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị phát hành ngày 06-12-2012 tại HN và ngày 10-12-2012 tại TP.HCM.

 

2. Bức thư bị lãng quên (tên mới của Đẹp đẽ nhất khi gặp anh) – Cố Tây Tước

Tác giả : Cố Tây Tước
Dịch giả : Nguyễn Thu Phương
Mã sách : 8935212316781
Nhà xuất bản : NXB Thời Đại
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 500 gram
Tổng số trang : 464 trang
Giá bìa : 108.000 VND

Khi đi hiến máu, cô nhìn thấy chữ ký trên danh sách hiến máu rất đẹp, và cô bị mẫu chữ ký đó thu hút, do quá rảnh rỗi cô vơ lấy tờ giấy nháp bên cạnh và mô phỏng lại, vì thế mà lúc đó có một nam sinh anh tuấn quay lại lấy di động bỏ quên bỗng nhiên sững lại như chợt có suy nghĩ gì đó, nheo mắt hồ nghi nhìn cái tên cô đã viết… Có lẽ đó là tên anh ta.

Sau vài lần gặp gỡ tình cờ, cuối cùng lại gặp anh trong buổi gặp gỡ học sinh cũ của trường trung học.

Lúc ra về, lão đại của khoa ngoại giao, anh chàng cơ trí mà khiêm tốn, nghiêm chỉnh mà chín chắn đó rất lịch sự nho nhã nói một câu, “Anh đã từng viết cho em một bức thư, em còn nhớ không?” Rất lâu sau đầu óc An Ninh vẫn còn hỗn loạn, điều anh nói có nghĩa là… Cô đã từng từ chối Từ Mạc Đình?

Mọi người thường hay lãng phí những năm tháng thanh xuân của mình khi còn trẻ, chỉ hy vọng rằng khi quay đầu nhìn lại, sẽ không thấy hối tiếc…

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị dự kiến phát hành ngày 20-12-2012 tại HN và 25-12 tại TP.HCM.

3. Động phòng hoa chúc cách vách – Diệp Lạc Vô Tâm

Không ai thực sự biết rõ về Diệp Chính Thần. Diệp Chính Thần – sinh viên y khoa của trường đại học Osaka, một anh chàng lăng nhăng thích cặp kè với những cô gái đẹp trên chiếc xe ô tô đắt tiền hay Diệp Chính Thần – một quân nhân lạnh lùng ẩn chứa nhiều bí mật? Cả Bạc Băng cũng vậy, dù anh có nói cô hãy tin anh như thế nào, bất chấp tình yêu cô dành cho anh ra sao thì vẫn không thể xóa nhòa đi hiện thực rằng anh đang che giấu cô quá nhiều thứ. Hôm nay xuất hiện một cô vợ của anh, liệu ngày mai có lộ ra thêm những bí mật động trời nào khác? Quá mệt mỏi với mối quan hệ không rõ ràng này, Bạc Băng đã quyết định từ bỏ, cô sẽ về nước, sẽ quên anh. Cô bắt mình phải quên anh đi. Nhưng Diệp Chính Thần có thể quên được không? Đứng bên ngoài cửa hàng váy cưới nhìn người phụ nữ mình yêu đang cười hạnh phúc với người khác, anh có thể quên được không? Liệu bây giờ anh trở lại, dùng mọi thủ đoạn có thể kéo cô quay trở về?

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị dự kiến phát hành ngày 21-12-2012 tại HN và 29-12 tại TP.HCM.

4. Chờ em lớn nhé được không – Diệp Lạc Vô Tâm

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm
Dịch giả : Nguyễn Thành Phước
Mã sách : 8935212316804
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 420 gram
Tổng số trang : 368 trang
Giá bìa : 86.000 VND

Hàn Mạt Mạt, từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cô chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh… Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Mạt Mạt sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cô đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở của anh, rời xa sự ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cô phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Mạt Mạt không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.

An Nặc Hàn, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em gái đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cô bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm nam nữ, chỉ cần đợi đến khi cô tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời. Anh đã đợi, đợi từ khi Mạt Mạt 8 tuổi đến khi cô 15 tuổi, đợi đến khi Mạt Mạt nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì. Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cô không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cô bên người khác không phải là tình yêu, có phải An Nặc Hàn sẽ không thấy đau đớn như thế?

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị dự kiến phát hành ngày 21-12-2012 tại HN và 29-12 tại TP.HCM.

5. Gió đem ký ức thổi thành những cánh hoa (tên mới của Vượt qua lôi trì) – Diệp Lạc Vô Tâm

Tác giả : Diệp Lạc Vô Tâm
Dịch giả : Nguyễn Thúy Ngọc
Mã sách : 8935212316811
Nhà xuất bản : NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2012
Tủ sách : Sách văn học Amun
Chủng loại : Văn học nước ngoài
Kích cỡ : 14.5×20.5 cm
Loại bìa : Mềm
Trọng lượng : 750 gram
Tổng số trang : 640 trang
Giá bìa : 139.000 VND

Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock tâm lý khiến cô không còn có thể cất tiếng nói. Mười bảy tuổi, Mộc Mộc phải trang điểm cho già dặn hơn độ tuổi của mình để được đánh đàn ở một quán bar kiếm tiền thuê luật sư giúp mẹ. Giữa không gian hỗn tạp của khói thuốc, rượu mạnh, nước hoa… cô đã gặp anh, chỉ có anh biết thưởng thức tiếng đàn của cô. Một đêm hội ngộ đổi lấy day dứt nhiều năm. Cô không biết tên anh, cô cũng không muốn hỏi, họ đã định chỉ gặp nhau một lần. Giây phút mở cánh cửa bước ra khỏi phòng, rời xa anh, câu anh nói ngày hôm ấy cứ vang vọng mãi trong đầu Mộc Mộc suốt những năm tháng về sau: “Làm bạn gái anh nhé!” Bốn năm sau khi thực sự tự do, cô đã đi tìm anh, giữa biển người tìm kiếm một hình bóng mà cô còn không biết tên. Số phận đã cho cô gặp lại anh, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn nụ cười ấy và sự dịu dàng ấy. Nhưng cuộc đời lại trêu đùa Mộc Mộc một lần nữa, mà lần này là nực cười nhất. Hóa ra, trên đời này thật sự có hai khuôn mặt hoàn toàn giống nhau. Rốt cuộc, ai chính là người cô đang muốn kiếm tìm?

Sách được in trên chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị dự kiến phát hành ngày 21-12-2012 tại HN và 29-12 tại TP.HCM.

Và bây giờ là suất quà tặng siêu siêu siêu đặc biệt của Amun cho tháng cuối năm 2012:

Mỗi suất quà của Amun bao gồm:

1. Xâu bookmark 8 chiếc siêu đẹp là hình chibi 8 truyện của Diệp Lạc Vô Tâm đã được Amun mua bản quyền và phát hành

2. Tâm thư của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm

3. Lịch Tết của Dinhtibooks

Vậy ai sẽ là người may mắn được nhận những suất quà này??? ^^

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Chỉ có duy nhất 500 bộ sách gồm 3 cuốn Động phòng hoa chúc cách váchChờ em lớn nhé được không và Gió đem kí ức thổi thành những cánh hoa có 500 suất quà tặng đi kèm sẽ được phân phối đến các cửa hàng, mọi người hãy nhanh chân đăng kí trước để chắc chắn có được bộ quà tặng siêu đặc biệt của Amun cho năm mới đầy niềm vui nhé!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chúc cả nhà vui vẻ với LPH tháng này của AMun. Yêu mọi người rất nhiều!!! :*:*:*

P/S: Ad xin nhắc lại một lần nữa là chỉ có 500 bộ sách có đủ 3 cuốn trên được bọc chung trong màng co là có quà tặng kèm, ngoài ra các bạn có mua lẻ 3 cuốn sách cùng một lúc cũng không có quà tặng đi kèm đâu nhé ^^ Vì thế hãy nhanh tay nhanh chân lên nào! ^^

Sinh mệnh 2.7

Trên đường về, tôi không thể kiềm chế, mở miệng hỏi Duy Duy: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, tớ và anh ta đều thấy đối phương chướng mắt.” Duy Duy tựa đầu vào cửa xe nói nhỏ.

Tôi không tiện hỏi thêm nữa. Về nhà, tôi giục Duy Duy tắm rửa thay quần áo, đợi cô ăn cơm xong lên giường nằm nghỉ, tôi mới quay về trường lấy ba lô.

Buổi tối, sau khi tôi xem qua vài trang sách, dọn dẹp phòng xong cũng đã hơn mười hai giờ. Tôi thay bộ đồ ngủ chui vào chăn, đang định tắt đèn, cửa phòng vang lên hai tiếng gõ nhẹ, Duy Duy ở bên ngoài nói: “Triệu Mai, cậu ngủ chưa?”

“Chưa!” Tôi lập tức ngồi dậy.

Duy Duy ngồi ở thành giường rất lâu. Cô chỉ nhìn xuống chân mà không chịu lên tiếng.

Tôi kéo tay cô vào trong chăn ủ ấm: “Duy Duy…”

Cô đột nhiên bật cười: “Có phải hôm nay cậu thấy tớ mất mặt lắm không?”

“Đâu có.” Tôi thề: “Nếu tớ nghĩ như vậy, ra cửa sẽ bị sét đánh.”

“Đồ ngốc này, có ai bắt cậu thề đâu.” Duy Duy nhếch môi, nở nụ cười vừa miễn cưỡng vừa tự chế giễu bản thân: “Cậu biết không, Triệu Mai? Tớ lớn bằng từng này, chưa bao giờ cầu xin người khác. Cho dù khi tên khốn đó bỏ trốn để lại món nợ lớn, trong tay tớ không có một đồng xu, đám chủ nợ suốt ngày chặn ở cửa, chủ nhà đuổi tớ ra đường, tớ cũng không mở miệng cầu xin bất cứ ai…”

Gương mặt Duy Duy lộ vẻ bi thương, giọng nói hơi nghẹn ngào. Tôi không dám cắt lời, im lặng chờ đợi cô nói tiếp: “Thế mà tớ đã cầu xin anh ta, tớ đã xuống nước cầu xin anh ta, anh ta lại kiên quyết cự tuyệt… Cả đời này cũng chỉ có hai người đàn ông khiến tớ thật sự động lòng…”

Một giọt nước mắt từ từ chảy xuống má Duy Duy, cô nhắm nghiền hai mắt. Thế giới xung quanh trở nên yên tĩnh vô cùng, tôi nhìn cô chăm chú, lòng cũng từ từ chùng xuống.

“Vậy… hai người sau này…” Tôi thận trọng hỏi Duy Duy.

“Không có sau này, đối với tớ người đó đã chết rồi.” Duy Duy mở mắt, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như cũ.

Duy Duy không nói thêm câu nào nữa, cô đứng dậy rời khỏi phòng tôi. Tôi nghe thấy tiếng cửa phòng cô khép lại và tiếng khóa lách cách.

Cả đêm tôi lăn đi lộn lại, ngủ không yên giấc. Trước đây tôi không hề hay biết, hóa ra tình yêu không hoàn toàn là phong hoa tuyết nguyệt, nó cũng nặng nề, khiến con người đau khổ, rơi lệ, gây tổn thương đến cả đối phương lẫn bản thân.

 

Sau sự kiện đó, Bành Duy Duy thay đổi rất nhiều, cô diện đồ theo phong cách hở hang, gợi cảm, khí chất tao nhã của một học sinh ngành nghệ thuật biến mất hoàn toàn. Cô qua đêm ở bên ngoài như cơm bữa.

Tôi rất lo lắng cho Duy Duy nhưng không biết khuyên nhủ thế nào, cũng không giúp gì được cho cô nên chỉ có thể làm người câm điếc.

Andre và tôi khôi phục lại tình bạn như trước. Mỗi buổi sáng sớm anh đợi tôi ở chỗ cũ.

Andre có ấn tượng sâu sắc về Bành Duy Duy, anh hỏi thăm: “Mai, cô bạn xinh đẹp của cô ra sao rồi?”

Tôi chỉ thở dài mà không trả lời.

Andre lại hỏi: “Chuyện ngày hôm đó là thế nào? Sắc mặt của cô khó coi thật đấy.”

“Anh đừng lo.” Tôi vỗ vai Andre: “Sau này chuyện đó sẽ không xảy ra nữa.”

Andre trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng: “Cô thích người đàn ông đó à?”

“Người đàn ông nào? Anh nói gì vậy?” Tôi giả vờ hỏi, mặt bất giác nóng bừng.

Andre thở dài: “Chúng tôi có một câu ngạn ngữ: Chỉ có tình yêu và cơn ho là không thể che giấu. Ánh mắt cô nhìn anh ta khác hẳn bình thường.”

“Andre, tôi chẳng hiểu anh nói gì.” Tôi kêu lên như bị xúc phạm, rồi chạy nhanh về phía trước, kỳ thực hai má đã đỏ ửng.

“Tôi không trách cô đâu.” Andre đuổi theo tôi: “Anh ta đẹp trai như vậy, tôi nghĩ khó có cô gái nào chống đỡ nổi. Trong những người đàn ông Trung Quốc tôi từng gặp, hiếm có ai sáng sủa và phong độ như anh ta.”

Tôi lườm Andre, nói một câu tiếng Trung: “Vậy thì anh theo đuổi anh ta đi, tôi có thể làm bà mối cho anh. Bây giờ gay cũng thịnh hành lắm.”

Andre cười tươi vỗ vào gáy tôi. Tuy anh không hiểu tôi nói gì nhưng từ vẻ mặt của tôi, anh đại khái cũng đoán ra câu nói của tôi không có ý tốt.

Tôi đột nhiên cảm thấy tức ngực, muốn làm gì đó để phát tiết, thế là tôi vượt qua Andre chạy nhanh về đằng trước.

“Mai, cô đừng sợ!” Andre lại đuổi theo tôi: “Nếu anh ta không yêu cô, thì còn có tôi đây!”

Tôi bị anh chọc cười nên cảm thấy tâm trạng thoải mái hẳn. Tôi thích sự thẳng thắn, chân thành của Andre. Anh không che giấu bất cứ điều gì trong lòng, không làm bộ làm tịch, cũng rất hiếm khi nhăn mặt nhíu mày. Còn người như Tôn Gia Ngộ, ai thích anh cũng chỉ có một kết cục, Duy Duy là ví dụ điển hình.

“Thôi đi Andre.” Tôi làm mặt khoa trương: “Phụ nữ Ukraine sống khổ lắm. Sinh bảy, tám đứa trẻ, mỗi ngày phải đi làm kiếm tiền, về nhà đầu tắt mặt tối lo việc gia đình. Tôi nghe nói có trường hợp còn quá đáng hơn, mỗi khi chồng về vợ phải quỳ xuống cởi giày cho chồng…”

Andre cười ha ha, anh giơ tay bóp mũi tôi: “Nói bậy, ít nhất tôi sẽ không đối xử với vợ tôi như vậy.”

Tôi cười hì hì, chạy vòng qua các bồn hoa trốn Andre. Trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc Cadillac sang trọng có biển số 666888. Tôi cảm thấy thú vị nên đuổi theo chiếc xe. Vừa chạy tôi vừa nói cho Andre biết người Trung Quốc rất sùng bái những con số đẹp.

Andre gật đầu: “Ukraine cũng có người như vậy. Cô biết không? Nếu ba con số đầu của biển số xe là 000 thì chắc chắn đó là xe của chính phủ.”

Tôi liền hỏi anh: “Vậy ba chữ đầu là TTT thì có nghĩa là gì?”

Sắc mặt anh lập tức nghiêm lại: “Trùm xã hội đen
Trung Quốc.”

“Gì cơ?”

“Bọn họ đều được gọi là “Đại ca”.”

Tôi tối sầm mặt, giống như bị ai đó đấm một cú vào người, hai chân bủn rủn, ngồi phịch xuống đất.

Andre hoảng hốt quay lại đỡ tôi: “Mai, cô không sao đấy chứ?”

Tôi ôm đầu gối ngồi dưới đất, hai tay vừa bị chà xát trên mặt đất nên đau rát.

Andre quỳ xuống bên cạnh tôi: “Cô không sao đấy chứ? Cô có làm sao không?” Anh căng thẳng đến lạc cả giọng.

Tôi túm tay anh hỏi lại: “Andre, vừa rồi anh nói có thật không? Anh không lừa tôi đấy chứ?”

“Tôi chưa bao giờ nói dối cô.” Vẻ mặt anh rất nghiêm túc, giống như đang thề trước giáo đường: “Mấy năm nay giới xã hội đen Trung Quốc ở Ukraine ngày một lớn mạnh. Một số người địa vị tương đối cao, trên biển xe của họ đều bắt đầu bằng ba chữ cái TTT.”

Một luồng khí lạnh bao trùm lấy người tôi, khiến tôi như bị đông cứng, mãi cũng không thể động đậy.

Tôi thật sự không hiểu, tuy tính Duy Duy hơi nóng nảy nhưng từ trước đến nay cô làm chuyện gì cũng có chừng mực. Tại sao bây giờ cô lại dính đến xã hội đen cơ chứ?