Sinh mệnh 2.6

Tôi lén nhìn Tôn Gia Ngộ, sắc mặt anh khó coi đến mức đáng sợ. Nhất thời không biết nói gì, tôi chỉ còn cách im lặng.

Một lúc sau, anh đột nhiên đánh tay lái quay đầu xe, lái xe đi về hướng ngược lại.

“Này, này… Anh làm gì vậy?” Tôi vội kêu lên: “Đã đến nơi rồi, anh mau thả tôi xuống đi.”

Tôn Gia Ngộ dường như không nghe thấy tôi nói, anh phóng xe rời khỏi khu chung cư. Một lúc sau, anh mới dừng lại ở bên đường, tắt máy rồi châm một điếu thuốc.

Thỉnh thoảng có xe ô tô đi qua, ánh đèn pha chiếu vào soi tỏ gương mặt vô cảm của Tôn Gia Ngộ.

Tôi cảm thấy vừa chán nản vừa ngượng ngập. Vừa rồi rõ ràng Duy Duy cố ý để anh nhìn thấy cảnh ân ái cuồng nhiệt cuối cùng. Tôn Gia Ngộ hiển nhiên vẫn còn vương vấn tình cũ với Duy Duy, vậy thì tôi ở đây có ý nghĩa gì?

Tôi đẩy cửa xe, chào tạm biệt Tôn Gia Ngộ: “Tôi về đây.”

Anh “ừ” một tiếng, thần sắc có vẻ không tỉnh táo. Có lẽ là tôi đa nghi, thần sắc này hình như cũng từng xuất hiện trên gương mặt Duy Duy. Một đôi nam thanh nữ tú nổi bật như vậy, bọn họ ở bên nhau mới xứng đôi, tôi không thể nào sánh bằng Duy Duy, cũng không ngốc đến mức làm trò tiêu khiển cho người khác.

Mới đi được mười mấy mét, Tôn Gia Ngộ đuổi theo túm tay tôi: “Em làm sao vậy? Lên xe, tôi đưa em về.”

Tôi nở nụ cười miễn cưỡng: “Cảm ơn bữa tối của anh, tôi có thể tự về được.”

Tôn Gia Ngộ nắm lấy vai tôi và xoay người tôi lại: “Đang yên đang lành sao tự nhiên em lại có thái độ này? Tôi đắc tội với em à?”

“Không, chỉ là tâm trạng của tôi không tốt lắm.”

“Con gái Trung Quốc đều như vậy.” Tôn Gia Ngộ tỏ ra mất kiên nhẫn: “Người sau còn khó chiều hơn cả người trước.”

Tôi mỉm cười: “Chào anh!”

Lần này Tôn Gia Ngộ không đuổi theo tôi.

Tôi đi bộ trên đường rất lâu. Thời tiết lạnh kinh khủng, mỗi hơi thở lại kèm theo một làn khói trắng mỏng manh.

Tôi muốn cười nhưng nước mắt cứ thế trào xuống bờ mi.

Tôi đã sai rồi. Chỉ vì bị một giọng nói trong đêm đen mê hoặc mà tôi đã mơ một giấc mơ xa vời và có một vọng tưởng không nên có. Giống như tôi cứ bóc từng lớp, từng lớp hành tây đến mức đôi mắt cay sè và giàn giụa nước nhưng rốt cuộc bên trong lại không hề có thứ khiến tôi vui mừng.

Khi tôi về đến nhà, trong phòng tối om, chẳng thấy Duy Duy đâu cả. Tôi không muốn bật đèn, lần mò trong bóng tối rót một ly vodka rồi từ từ uống cạn. Sau đó tôi mới hiểu tại sao Duy Duy lại hay uống loại rượu mạnh này đến vậy.

Tôi nằm ngủ trên sofa. Sáng sớm hôm sau, khi tôi mở mắt, trời đã sáng hẳn. Cửa phòng Duy Duy vẫn đóng, không có dấu hiệu gì là cô đã về. Tôi vội vàng đi đánh răng, rửa mặt, thay quần áo để đến trường. Do rượu vẫn còn chưa tiêu tán hết, đầu tôi đau như búa bổ, trong gương hiện lên một gương mặt lờ đờ, hai mắt thâm quầng đáng sợ đến mức tôi thề sau này sẽ không bao giờ đụng đến rượu nữa.

Giữa giờ học, điện thoại di động trong ba lô rung lên. Tôi ra ngoài nghe điện thoại, người ở đầu dây bên kia là Bành Duy Duy, cô ấy đang ở đồn cảnh sát.

“Triệu Mai, mang ít tiền đến bảo lãnh cho tớ đi.” Giọng nói của Duy Duy khàn khàn mệt mỏi chứ không trong trẻo như mọi ngày.

Tôi giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại: “Duy Duy, xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô nói với giọng thê thảm: “Cậu đến rồi nói sau.”

“Được, cậu đợi tớ nhé.”

Tôi cúp điện thoại, vội đến mức không kịp thu sách vở vào ba lô, chỉ cầm ví tiền và hộ chiếu chạy ra khỏi cổng trường.

Trên đường phố Odessa rất hiếm gặp xe taxi, tôi chặn một chiếc xe tư nhân, mặc cả giá, ra ngân hàng rút tiền, sau đó mới đến Cục cảnh sát. Trên đường đi, tôi không quên gọi điện cho Andre: “Andre, phiền anh hỏi giúp tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Đến Cục cảnh sát, Andre mặc cảnh phục đã đứng chờ tôi ở cổng. Tôi nhảy xuống xe, chạy nhanh về phía anh. Andre đón tôi và đưa tôi vào bên trong. Anh thông báo vắn tắt với tôi: “Hai người nửa đêm cãi lộn, cô gái định đốt nhà, hàng xóm đã báo cảnh sát.”

“Duy Duy đốt nhà?” Tôi gần như không thể tin vào tai mình: “Người kia là ai?”

Andre không trả lời mà hất mặt về phía đầu hành lang.

Tôi đưa mắt theo Andre, không ngờ nhìn thấy Tôn Gia Ngộ. Tôn Gia Ngộ đứng bất động, tựa vào bờ tường, trên miệng ngậm một điếu thuốc lá. Vai anh dán một miếng băng y tế, áo sơ mi đầy vết máu. Mặt anh có mấy vệt xước do móng tay cào.

Tôi nhìn Tôn Gia Ngộ, tim đột nhiên nhói đau, nhất thời ngây người, quên cả mục đích đến đây.

Đến khi Andre ở bên cạnh nhắc nhở: “Mai, cô làm sao vậy?”, tôi mới định thần: “Bành Duy Duy đâu rồi?”

“Cô ấy vẫn còn ở bên trong, đang bị cảnh sát thẩm vấn.”

Andre hướng dẫn tôi làm một loạt thủ tục bảo lãnh phức tạp. Tôi không kiềm chế nổi, chất vấn: “Tại sao người đàn ông kia không phải làm mấy thứ này?”

“Cô Triệu, bạn cô ra tay làm người ta bị thương trước. Bạn cô còn mưu đồ đốt nhà để cùng chết với người ta. Căn hộ suýt nữa bị nổ vì khí đốt rò rỉ.” Một nữ cảnh sát trả lời tôi: “Cô thử nói xem nên kiện ai?”

Tôi lập tức á khẩu, lặng lẽ nộp tiền và ký tên. Có đáng làm vậy không, Duy Duy? Tôi cảm thán trong lòng, cứ phải gây chuyện đến mức hai bên cùng thiệt hại hay sao? Vậy mà trong mắt người không liên quan, những điều cậu làm chỉ là trò cười mà thôi.

Sau khi tôi hoàn tất thủ tục, một nữ cảnh sát dẫn Duy Duy ra ngoài. Qua một đêm không ngủ, trông cô rất tiều tụy, cằm nhọn hẳn ra, hai mắt thất thần. Tôi vốn định giáo huấn cô vài câu nhưng nhìn bộ dạng này, tôi lại không thể thốt ra lời.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt Duy Duy lóe lên một tia hổ thẹn nhưng biến mất ngay tức khắc, cô bướng bỉnh ngẩng cao đầu, môi mím chặt.

Tôi quay sang cảm ơn Andre. Anh hôn lên trán tôi và lưu luyến nói lời tạm biệt.

Tôi cười chê Andre giống đàn bà nhưng trong lòng rất cảm động. Trên thực tế, tôi vẫn còn ngại chuyện xảy ra ở quán rượu lần trước. Thanh niên người bản xứ như Andre có ưu điểm là buồn vui hay tức giận đều thể hiện hết ra bên ngoài, họ không nói một đằng nghĩ một nẻo như người Trung Quốc.

Tôi đỡ Duy Duy ra về, không ngờ Tôn Gia Ngộ đứng chờ ở ngoài cổng.

“Để tôi đưa hai người về.” Anh tiến lại gần.

“Anh cút đi.” Duy Duy rít lên, giọng điệu không hề khách khí.

“Bành Duy Duy.” Tôn Gia Ngộ cau mày, anh có vẻ mất hết kiên nhẫn, gần như nghiến răng nói: “Cô muốn tự hủy hoại đời mình, không ai ngăn cản cô. Vụ này tôi sẽ giải quyết hộ cô, nhưng từ nay về sau sẽ không còn ai giúp cô thu dọn hậu quả nữa. Cô hãy tự lo liệu đi.”

“Cảm ơn!” Duy Duy nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng: “Tôn Gia Ngộ, tôi cũng nói cho anh biết, rồi có một ngày tôi sẽ bắt anh phải trả giá, anh hãy chuẩn bị lo liệu hậu sự của mình đi là vừa.”

Duy Duy kéo tay tôi đi qua Tôn Gia Ngộ về phía trước. Tôi quay đầu nhìn anh, anh cũng nhìn tôi chăm chú, ánh mắt vô cùng phức tạp nhưng tôi nhìn không ra bất cứ đầu mối nào.