Sinh mệnh 2.5

“Đi đi!” Anh làm mặt hung dữ: “Nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát đến bắt các cháu về đồn.”

Nhắc đến cảnh sát, hai đứa trẻ lập tức buông tay, ngó trước ngó sau. Nhân cơ hội đó, Tôn Gia Ngộ đẩy hai đứa trẻ và chui vào trong xe. Sau khi đóng cửa và khởi động xe, anh nói: “Em không biết đâu, đám trẻ này cực kỳ
đáng ghét…”

Anh đột nhiên cất cao giọng: “Biết ngay mà, cái kiểu chó gì thế không biết?”

Tôi quay sang, lập tức phì cười thành tiếng. Hóa ra gương chiếu hậu hai bên xe của anh đã biến mất.

Tôn Gia Ngộ đẩy cửa xe, hét lên bằng tiếng Nga: “Hai thằng kia, mau quay lại đây nhanh lên.”

Nhìn sắc mặt hung dữ của anh, hai đứa trẻ sợ quá chạy mất. Nhưng chúng nhỏ người chân ngắn, chẳng mấy chốc đã bị Tôn Gia Ngộ túm được và xách cổ áo quay lại.

Sau một hồi trả giá, Tôn Gia Ngộ cuối cùng phải móc ba mươi đô la chuộc lại hai cái gương chiếu hậu. Lúc cầm gương quay lại xe, anh tức đến tái cả mặt.

Tôi ngồi ở trên ghế cười gập bụng, nói không ra hơi: “Vụ mua bán này… hời quá còn gì. Nếu anh mua cái mới, BMW… ít nhất cũng phải mất một trăm đô.”

Sắc mặt Tôn Gia Ngộ từ từ dịu đi, anh giơ tay véo má tôi: “Ba mươi đô la để đổi lấy nụ cười của em, cũng đáng lắm.”

Tôi vẫn chỉ cười mà không lên tiếng. Hai đứa trẻ nhận tiền rồi chạy mất, cách đó không xa có mấy thiếu niên bản xứ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, rõ ràng chúng mới là thủ phạm.

Tôn Gia Ngộ nhếch mép cười: “Lũ khốn này, tôi bị chúng chơi mấy lần rồi. Thảo nào vừa nãy tôi thấy cái gương quen mắt thế!”

Tôn Gia Ngộ đưa tôi về nhà, xe đi qua nhiều con đường trong thành phố. Hai hàng đèn đường trôi qua vun vút như dải sao băng.

Đưa mắt nhìn gương mặt trông nghiêng anh tuấn của Tôn Gia Ngộ, nụ cười trên môi tôi dần tắt hẳn. Chỉ cần anh nhìn tôi là tim tôi lại đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác đó, tôi cũng không hiểu nổi tại sao nữa. Tôi hy vọng mình có thể biết được nguyên nhân, liệu đây có phải là cảm giác yêu? Khi bạn thật sự yêu một người, bạn sẽ chẳng cần lý do hay suy luận logic.

Tôn Gia Ngộ liếc nhìn tôi: “Sao em đột nhiên im lặng thế?”

“Tôi không biết nói gì cả.”

Anh mỉm cười hỏi tôi: “Em là người Bắc Kinh à?”

“Ừ.”

“Tốt nghiệp trường Trung học Âm nhạc?”

“Ừ.”

“Ngoài “ừ” ra em còn biết nói từ khác không?”

Tôi lườm anh: “Hộ chiếu của tôi anh xem rồi. Tôi và Bành Duy Duy là bạn học anh cũng biết rồi. Anh hỏi những câu đó có phải phí lời không?”

Tôn Gia Ngộ cắn môi: “Thì tôi giúp em tìm đề tài nói chuyện mà. Thôi được rồi, đến lượt em hỏi tôi đi.”

“Người khác gọi anh là Mark, đó là tên tiếng Anh của anh sao?” Tôi hỏi.

“Ừ.” Anh trả lời giống hệt tôi.

“Tại sao lại là Mark? Có điển tích gì không?”

“Điển tích ư?” Tôn Gia Ngộ ngẫm nghĩ một lúc, anh mỉm cười: “Có, nhưng khá tầm thường. Hồi đi học, bà giáo nước ngoài đặt tên tiếng Anh cho tôi là Jay. Tôi không đồng ý, kiên quyết lấy tên Mark. Bà giáo truy vấn: “Why? Why?”.”

“Rốt cuộc là vì sao?” Tôi cũng rất hiếu kỳ.

“Bởi vì…” Anh trả lời chậm rãi: “Lúc đó đồng bảng Anh và đồng đô la Mỹ tụt dốc nghiêm trọng, chỉ có đồng mark của Đức là ổn định.”

“Tội nghiệp bà giáo.” Tôi cố nhịn cười: “Bà ấy có bị anh làm cho tức chết không?”

Tôn Gia Ngộ nghiêm túc lắc đầu: “Không, bà giáo thường bị tôi chọc tức nên quen rồi. Em không biết đâu, từ thời tiểu học đến đại học, rất ít thầy cô thích tôi. Mỗi lần họp phụ huynh, người nhà tôi chẳng ai muốn tham gia. Bởi vì lần nào tôi cũng bị nêu gương xấu ở buổi họp.”

“Nếu thầy giáo yêu cầu nhất định tham gia thì sao?”

“Thế thì mọi người để ông nội tôi đi. Dù sao ông nội tôi cũng bị điếc, thầy giáo nói gì ông đều nghe không hiểu.”

“Ôi trời, chắc thầy cô đời trước không chịu thắp hương nên mới vớ phải học trò như anh.” Tôi phải dùng sức cuộn chặt tay thành nắm đấm mới có thể nhịn cười.

“Nếu không có tôi, cuộc đời dạy học của họ chắc sẽ tẻ nhạt lắm. Một cô giáo Ngữ văn ở trường Trung học S thậm chí đến giờ vẫn còn nhớ tôi. Một lần vào kỳ thi cuối kỳ, đề thi yêu cầu điền vào chỗ trống cổ văn. Vế trên là: “Cùng tắc độc thiện kỳ than[1]”. À, em có biết vế sau là gì không?”

“Chẳng phải là: “Phú tắc gì đó thiên hạ gì đó” sao?”

“Gì là gì? Tôi điền thẳng câu: “Phú tắc thê thiếp thành quần[2]”, cô giáo tức đến run người, nói rằng đời này gặp tôi, coi như cô được mở rộng tầm mắt!”

Tôi cười ngặt nghẽo đến mức cả người rung bần bật: “Bố mẹ anh không quản lý anh ư?”

“Mẹ tôi?” Tôn Gia Ngộ nhún vai: “Mẹ tôi còn lợi hại hơn tôi nữa. Lúc đó vì muốn trốn buổi tự học buổi tối để xem phim Anh hùng xạ điêu, tôi suốt ngày tìm mẹ tôi mè nheo. Mẹ tôi ngại phiền phức nên viết sẵn cả tập đơn xin nghỉ học cho tôi, lúc nào dùng chỉ cần điền ngày tháng, viện đủ các loại lý do lý trấu trên đời. Một học kỳ tôi sốt cao đến bảy, tám lần, khiến cô chủ nhiệm sợ hết hồn, tưởng tôi mắc bệnh máu trắng.”

Tôi đập vào bảng đồng hồ trước mặt, cười chảy cả nước mắt: “Anh như vậy vẫn có thể thi đỗ đại học sao? Thật vô lý quá.”

Tôn Gia Ngộ dương dương đắc ý: “Nhắc đến mới nói, năm đó tôi thi đỗ Đại học B với số điểm chuẩn, khiến cả trường xôn xao.”

Gần đến khu chung cư, nụ cười trên môi Tôn Gia Ngộ vụt tắt. Anh đạp mạnh phanh xe, tôi không kịp phòng bị nên người chúi về phía trước, đầu suýt nữa đập vào
cửa kính.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

Tôn Gia Ngộ không trả lời, anh nhìn chăm chú vào một nơi nào đó ở phía trước, vẻ mặt kinh ngạc và đầy nghi hoặc, dường như không tin vào mắt mình. Tôi dõi theo ánh mắt anh, thấy một chiếc Mercedes màu đen đỗ ngay dưới tòa chung cư tôi sống. Đèn xe chiếu sáng choang, biển số xe bắt đầu bằng ba chữ cái “TTT” rất nổi bật.

Một đôi nam nữ đang chìm trong men tình, hôn nhau cuồng nhiệt. Cô gái hơi ngả người về đằng sau, gần như nằm xuống nắp xe. Cô gái có mái tóc dài đến thắt lưng và thân hình dong dỏng như bông hoa đẹp đẽ trong đêm tối kia không phải là Duy Duy thì còn ai vào đây nữa?

Duy Duy cũng nghe thấy tiếng động cơ ô tô, cô quay mặt về phía xe chúng tôi. Nhìn từ xa, gương mặt cô lờ mờ không rõ ràng, nhưng dường như trên gương mặt ấy đang nở một nụ cười châm biếm. Sau đó Duy Duy lại quay sang dính chặt vào người đàn ông kia và hôn quên cả trời đất.


[1] Câu nói về Đại trượng phu của Mạnh Tử, nghĩa là mỗi người nên làm tốt phận sự của mình.

[2] Giàu có thì thê thiếp có cả đám.

�--a�m �� -SA’>[2] Thời Truyền Dương sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo khổ, mười bốn tuổi tới Bắc Kinh làm nghề móc phân. Tinh thần không ngại khó ngại khổ của ông được Đảng và nhân dân tán dương. Từ năm 1952, ông làm việc tại đội công nhân vệ sinh thành phố Bắc Kinh và trở thành tấm gương lao động xuất sắc toàn quốc.

t’>�wf!�m �� otnotes]>


[1] Louis (Brad Pitt) và Lestat (Tom Cruise), Claudia (Kirsten Dunst) là ba nhân vật chính trong bộ phim điện ảnh Phỏng vấn Ma cà rồng. Louis là nhân vật chính diện còn Lestat là nhân vật phản diện.

[2] Chào buổi sáng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s